Không, và ngàn lần không, tôi từ chối vận mệnh của Tổ quốc tôi lại
chỉ nằm trong tay của những người cộng sản. Tương lai của quê hương sẽ
do chính tôi và những đồng bào của tôi quyết định! Đã đến lúc chúng ta
hãy cùng nhau can đảm hơn nữa, biến thành một khối đồng nhất để đấu
tranh cho sự tự do, dân chủ của quê nhà.
Ngày
nay, chúng ta không thể nào thờ ơ trước vận mệnh của quê hương nếu
không muốn mắc trọng tội với tiền nhân. Cả một dân tộc hơn 80 triệu
người không thể chùn bước mãi mãi dưới sự đàn áp của chỉ hơn 2 triệu
đảng viên đảng cộng sản. Hãy tranh đấu cho sự dân chủ của quê hương một
cách miệt mài và bền bỉ.
Từ những số phận bi thương của những cô dâu Việt tại Đài Loan đến hiện trạng của quê nhà!
Không,
và ngàn lần không, tôi từ chối vận mệnh của Tổ quốc tôi lại chỉ nằm
trong tay của những người cộng sản. Tương lai của quê hương sẽ do chính
tôi và những đồng bào của tôi quyết định! Đã đến lúc chúng ta hãy cùng
nhau can đảm hơn nữa, biến thành một khối đồng nhất để đấu tranh cho sự
tự do, dân chủ của quê nhà.
Ngày nay, chúng ta không thể nào thờ
ơ trước vận mệnh của quê hương nếu không muốn mắc trọng tội với tiền
nhân. Cả một dân tộc hơn 80 triệu người không thể chùn bước mãi mãi
dưới sự đàn áp của chỉ hơn 2 triệu đảng viên đảng cộng sản. Hãy tranh
đấu cho sự dân chủ của quê hương một cách miệt mài và bền bỉ.
Từ những số phận bi thương của những cô dâu Việt tại Đài Loan đến hiện trạng của quê nhà!
Tôi
là một trong những người có may mắn được học tập tại một quốc gia tự do
và dân chủ. Tôi cũng không phải vượt biển, lênh đênh tháng ngày trong
muôn vàn nguy hiểm như cả triệu đồng bào của tôi trên con đường tìm tự
do nơi xứ người. Ngoài 30 tuổi, tôi vẫn còn trẻ và trẻ lắm như hơn 60%
dân số của nước Việt Nam ngày nay. Tôi tự hào là người Việt với dòng
máu con Rồng cháu Tiên, của lịch sử dân tộc hào hùng và bất khuất. Thế
nhưng, nước Việt mà tôi mến yêu lại vẫn đang đắm chìm trong nghèo nàn
và lạc hậu. Thời gian cứ trôi qua, với bao biến động thăng trầm của
nhân loại, nhưng quê hương tôi vẫn còn là một trong số ít ỏi những quốc
gia đang tôn thờ học thuyết Marx, đang theo đuổi cái gọi là chủ nghĩa
cộng sản. Trớ trêu thay, chính học thuyết này đã sụp đổ ngay chính tại
nơi được xem là ngọn cờ đầu của nền chuyên chính vô sản! Và cũng chính
Marx, cha đẻ của thuyết cộng sản cũng phải thừa nhận sai lầm về cái chủ
nghĩa không tưởng mà ông đã dày công nghiên cứu. Đau đớn thay, chính
những người cộng sản Việt Nam lại đang cố tình đi ngược lại với xu
hướng của thời đại, nhẫn tâm chà đạp tương lai của quê hương đất nước,
đẩy Việt Nam vào một vị trí hèn yếu, lạc hậu, nghèo nàn, nhược tiểu
trên bản đồ thế giới.
Đêm 18/5/2006, trời mưa tầm tã suốt cả
ngày tại Lausanne. Trong căn phòng nhỏ tại nhà thờ St-Joseph, tôi đã có
dịp gặp mặt Linh mục Nguyễn Văn Hùng đến từ Đài Loan [1]. Tôi lắng nghe
đôi điều tâm sự về thảm trạng của những cô dâu Việt Nam tại mảnh đất
này. Không khỏi bàng hoàng và xúc động, dẫu tôi đã theo dõi nhiều về
vấn đề này trong thời gian qua. Ngẫm nghĩ để rồi nhìn lại hiện tình của
quê nhà, tôi cảm thấy phải nói, phải tâm sự với mọi người, nhất là với
tuổi trẻ của Việt Nam, những người đang cuồn cuộn trong mình một sức
sống mãnh liệt.
Theo con số thống kê không chính thức, hiện nay
có khoảng 100000 cô dâu Việt Nam lấy chồng Đài Loan và trên dưới 90000
công nhân Việt Nam đang làm công trong các nhà máy tại xứ sở này. Con
số ấy, nếu mỗi chúng ta bình tâm suy nghĩ về nó, hẳn không khỏi đau
lòng! Và càng đau lòng hơn khi chúng ta biết được thật sự những gì đã
xảy ra với họ.
Cũng xin nhắc lại Đài Loan, Hàn Quốc hay Nhật,
là những đối tác kinh tế hiếm hoi của chính phủ cộng sản thời còn bị
cấm vận, nên cũng không lạ gì các thương gia này ngạo nghễ làm ăn, đánh
đập và bốc lột công nhân Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đã nhắm mắt,
thậm chí còn khuyến khích, tâng bốc và tạo điều kiện cho các ông chủ
hòng đổi lại những khoản tiền hậu hĩnh mà đảng nhận được.
Và
đến lúc mà đảng mở cửa về kinh tế, đó cũng là lúc mà xã hội tràn ngập
các tệ nạn, khoảng cách giàu nghèo càng cao. Chính những người cầm
quyền là những người tham ô, giàu có nhất. Và để thoát khỏi sự nghèo
khổ trong một xã hội mà chỉ có tiền là quan trọng, các cô gái đã mơ
tưởng đến sự hạnh phúc bên những ông chồng ngoại như một lối thoát. Họ
là những cô gái trẻ, đến từ những vùng quê nghèo xơ xác, cũng có những
cô đến từ chốn thị thành nhưng họ có chung một hoàn cảnh, đó là sự
nghèo khổ bao trùm lấy gia đình. Không tương lai, không nghề nghiệp, bị
bỏ rơi bởi xã hội, bởi cả một guồng máy chính trị tàn nhẫn, các cô đã
nhẹ dạ, cả tin vào một tương lai tốt đẹp hơn khi chấp nhận lấy những
ông chồng (già cả, bệnh tật...) đến từ Hàn Quốc, Đài Loan, Nhật Bản...
Các dịch vụ môi giới cô dâu Việt nở rộ dưới sự khuyến khích của nhà cầm
quyền.
Căm phẫn thay khi chính quyền Việt Nam giải thích hiện
tượng các thiếu nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài như là một ví dụ điển
hình cho cái gọi là sự toàn cầu hóa. Và cũng chính trong cái xu hướng
ấy mà những người cầm quyền tại Việt Nam đã cố tình (hay bất lực) làm
ngơ trước thảm trạng đau lòng của những cô gái nghèo. Các cô đã bị bạc
đãi tàn nhẫn, cưỡng hiếp, bán buôn như những món đồ vật bởi các ông
chồng Đài Loan. Nhà nước Việt Nam đã làm gì, phản ứng ra sao trước
những hình ảnh thiếu nữ Việt bị rao bán đấu giá trên Internet [2]? Các
cô đã bị trưng trong những bồn kiếng tại hội chợ ở Singapour [3] hay
báo chí Hàn Quốc xem thường nhân phẩm của người con gái Việt [4]... Nhà
cầm quyền và cả một hệ thống báo chí, tuyên truyền của đảng chỉ phản
ứng một cách yếu ớt. Phẫn nộ thay!
Khi chính phủ Việt Nam dâng
đất, dân biển lén lút cho Trung Quốc [5], thì chẳng có lý do gì để họ
có đủ can đảm để lên tiếng chống đối vụ thảm sát những ngư dân Việt Nam
vô tội [6]. Thậm chí đối với họ, mạng sống rẻ mạt của những người dân
nghèo, những cô dâu hay những công nhân lao động nơi xứ người thì có
nghĩa lý gì.
Chợt nhớ lại những đề tài lớn mà các báo trong
nước đã đề nghị tuổi trẻ Việt Nam tham gia tranh luận. Nào là "Nước
Việt Nam chúng ta đang ở đâu trên bản đồ thế giới?" hay là "Nước Việt
Nam ta nhỏ hay không nhỏ? " [7]
Tất cả chỉ hòng đánh lạc hướng dư luận! Gợi dậy lòng yêu nước trong một quốc gia mà sự tự do ngôn luận không hề có!
Xin
thưa, nước Việt Nam ngày nay nhỏ và nhỏ lắm. Dưới gọng kiềm của những
người cộng sản, nước ta càng trở thành một tiểu quốc lạc hậu và bại
nhược. Bại nhược với tổ tiên đã không tiếc xương, tiếc máu để gìn giữ
non sông vẹn toàn qua những thăng trầm của lịch sử. Hèn kém với chính
những người đồng bào của mình, mặc kệ cho số phận bi thảm của những
người công nhân làm thuê nghèo bị chà đạp (thậm chí ngay trên đất nước
chúng ta) bởi những ông chủ Đài Loan, Đại Hàn, Mã Laị Bỏ mặc cho những
số phận hẩm hiu của cả trăm ngàn cô dâu Việt. Thân phận đáng thương
(chứ không thể đáng trách) của muôn vàn phụ nữ, trẻ em đã, đang và sẽ
còn bị đánh lừa để đưa vào những đường dây mua nô lệ tình dục xuyên
quốc gia. Tất cả cũng bị rơi vào sự quên lãng, câm điếc của chính quyền!
Đó
chính là nỗi nhục mà đảng cộng sản đã gây nên cho dân tộc để đổi lấy sự
độc quyền, độc trị trên xương máu của đồng bào. Nỗi nhục ấy tiếc thay
sẽ để lại những hậu quả trầm trọng trong tiềm thức của cả một dân tộc,
của cả những thế hệ về sau!
Những ngày này, báo đài và các
phương tiện truyền thông tại Việt Nam vẫn ra sức đưa những thông tin về
sự dự đoán sớm hội nhập của Việt Nam vào WTO. Kinh tế thị trường theo
định hướng xã hội chủ nghĩa: mỹ miều nhưng cốt ý vẫn là sự biện minh
cho vai trò lãnh đạo độc đảng. WTO: xu hướng thời đại, thực chất cán bộ
sẽ lại giàu và hút máu dân nhiều hơn, người nghèo sẽ càng tuyệt vọng
hơn và cái hố giàu nghèo sẽ càng lớn dần hơn.
Đã có những hy
vọng về một sự đổi mới sau Đại hội đảng lần thứ 10 vừa qua. Nhưng tất
cả cũng chỉ là sự hy vọng và chờ đợi! Không có gì thật sự mới mẻ trong
quá trình dân chủ hóa đất nước.
Người ta lại hy vọng vào WTO,
vào sự can thiệp của người Mỹ. Rằng họ sẽ gây áp lực đòi hỏi chính phủ
Việt Nam những yêu sách này, những chính sách kia... Nhưng thật sự, bản
thân tôi, tôi không tin về việc người Mỹ hay bất kỳ một thế lực ngoại
quốc nào khác có thể trực tiếp (hay thậm chí gián tiếp) giúp chúng ta
gây áp lực nặng nề lên chính quyền cộng sản để họ thay đổi cách nhìn
cũng như cởi mở hơn trong vấn đề dân chủ. Lịch sử dân tộc đã để lại
nhiều bài học đau thương khi chúng ta đã quá trông chờ vào các thế lực
bên ngoài. CHXHCN Việt Nam đã tồn tại 31 năm từ ngày 30/4/1975 và Việt
Nam vẫn chỉ là một mảnh đất mà các siêu cường thỏa thuận làm ăn buôn
bán bất chấp đó là với chính quyền độc tài.
Đã đến lúc chính
chúng ta, những người Việt trong nước cũng như bên ngoài, chứ không ai
hết, sẽ mang trọng trách làm thay đổi vận mệnh của quê hương.
Nhưng tuổi trẻ Việt Nam nghĩ gì trước những biến động của quê hương?
Liệu
họ có cảm nhận thấy nỗi nhục nhã của một dân tộc lạc hậu và bại nhược
trên bản đồ thế giới ngày nay hay không? Đã lạc hậu lại còn bị cai trị
bởi một chế độ độc tài đang đưa đất nước Việt Nam vào bùn đen. Tôi tin
là các bạn cảm thấy nỗi đau ấy nhưng vì lo sợ sự đàn áp của bộ máy cầm
quyền nên các bạn chưa dám mạnh miệng lên tiếng!
Tuổi trẻ Việt
Nam ơi, các bạn đang ở đâu? Các bạn hãy tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, đắm
chìm trong những lời tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản! Hãy nhìn
thấy rõ sự tụt hậu không ngừng của dân tộc so với thế giới (phải mất
197 năm mới theo kịp kinh tế Singapour! [8]). Hãy thấy rằng ngày nay,
làm người Việt Nam là đồng nghĩa với sự nghèo nàn và bị xem thường bởi
các quốc gia khác.
Khi viết những dòng này, nước mắt tôi đã
chảy và chảy nhiều. Lịch sử Việt Nam đã chịu quá nhiều thương đau từ
thưở dựng nước. Khoảng thời gian mà dân ta được sống trong thái bình
quá là ít ỏi. Chúng ta lại còn đang đắm chìm trong bóng tối của bạo
quyền khi mà nhân loại đang chuyển mình mãnh liệt hướng đến kỷ nguyên
của tự do và dân chủ. Tôi quặn mình đau nhói trong tim khi nhìn lại
những gì mà người Việt Nam ngày nay đang hứng chịu: sự đàn áp, khủng bố
về mọi mặt từ tôn giáo đến tinh thần, sự tuyên truyền giáo điều của chủ
nghĩa cộng sản, sự hèn nhát đến mức trơ trẽn của những người đang nắm
trong tay vận mệnh của dân tộc. Không, và ngàn lần không, tôi từ chối
vận mệnh của Tổ quốc tôi lại chỉ nằm trong tay của những người cộng
sản. Tương lai của quê hương sẽ do chính tôi và những đồng bào của tôi
quyết định! Đã đến lúc chúng ta hãy cùng nhau can đảm hơn nữa, biến
thành một khối đồng nhất để đấu tranh cho sự tự do, dân chủ của quê
nhà. Chỉ có sự dân chủ và tôn trọng quyền làm người, cái quyền cơ bản
nhất, thì khi đó chúng ta mới có thể vươn lên, xóa bớt đi những đau
thương của quá khứ để cùng nhau xây dựng một Việt Nam thật sự chủ quyền
và độc lập. Một Việt Nam tuy bé nhỏ nhưng được tôn trọng bởi bạn bè
quốc tế. Và chỉ khi mỗi chúng ta được quyền sống đúng nghĩa, có được sự
tự do ngôn luận thì chúng ta mới cất lên được tiếng nói hùng hồn để đòi
hỏi sự công bằng cho xã hội, đấu tranh cho một ngày mai tươi đẹp hơn.
Ngày
nay, chúng ta không thể nào thờ ơ trước vận mệnh của quê hương nếu
không muốn mắc trọng tội với tiền nhân. Cả một dân tộc hơn 80 triệu
người không thể chùn bước mãi mãi dưới sự đàn áp của chỉ hơn 2 triệu
đảng viên đảng cộng sản. Hãy tranh đấu cho sự dân chủ của quê hương một
cách miệt mài và bền bỉ. Hơn bao giờ hết, chính tôi và các bạn, tuổi
trẻ Việt Nam, chúng ta phải có bổn phận và trách nhiệm với tiền đồ của
dân tộc. Chính tuổi trẻ chúng ta là nguồn động lực và là vũ khí sắc
bén, hiệu quả nhất trong công cuộc đấu tranh đòi công lý. Hãy kết hợp
với các bậc cha, anh, những người đã và đang kiên nhẫn đấu tranh ròng
rã cho tương lai của đất nước.
Hãy tự hỏi vì sao chúng ta còn cơ
cực, còn đói nghèo, còn lạc hậu và chưa có được tự do, dân chủ... Nếu
mỗi chúng ta, từ Bắc vào Nam, từ quê nghèo đến thành thị, cùng nhín
chút thời gian để ý thức được những nỗi nhục mà dân tộc ta đang sống,
tôi tin rằng chúng ta sẽ đi được một bước dài, thật dài trong công cuộc
đấu tranh. Chính quyền Việt Nam sẽ không thể nào cưỡng lại nỗi làn sống
tuổi trẻ khi mà họ đã kiên quyết biết mình muốn gì và làm gì. Sẽ không
có đàn áp nào, dẫu tàn nhẫn đến đâu, có thể dập tắc nổi ngọn lửa đấu
tranh đang hừng hực trong tim của hàng chục triệu thanh niên Việt Nam.
Tuổi trẻ chính là tương lai của cả một dân tộc, đó là một chân lý bất
hủ và không có lý do gì khiến tuổi trẻ Việt Nam đánh mất sứ mệnh của
mình trong lịch sử dân tộc!
Bánh xe lịch sử sẽ không ngừng
quay... và nó sẽ cuốn trôi tất cả. Những chế độ độc tài, bạo tàn, ngược
lòng dân, ngược với xu hướng của nhân loại sẽ bị đào thải. Người cộng
sản hơn ai hết, họ thấu hiểu điều này và họ rất lo sợ về viễn tưởng của
một Việt Nam dân chủ đa đảng. Nhưng tiếc thay, từ hơn 31 năm qua họ đã
cố tình bỏ mặc vận mệnh của đất nước để đánh đổi lấy sự độc quyền, độc
trị. Đã đến lúc người Việt chúng ta phải đồng lòng lên tiếng đấu tranh,
đấu tranh vì lẽ phải, vì tự do và hạnh phúc. Ôi, chẳng lẽ tranh đấu vì
sự tự do là một cái tội của con người hay sao? Không!
"Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy trí nhân mà thay cường bạo"
Lời
Nguyễn Trãi dạy như đuốc sáng. Vận mệnh của dân tộc Việt phải do chính
những người dân Việt Nam quyết định và sẽ không có bạo quyền nào cưỡng
lại nỗi qui luật ấy!
Và một ngày không xa, sự thật về đảng cộng
sản Việt Nam sẽ được phơi bày trước công luận. Lịch sử và dân tộc Việt
sẽ phán xét những tội ác tày trời của chế độ độc tài, một chế độ đã đẩy
đất nước đến bờ vực thẳm.
Lâm Bách Việt
Lausanne, Thụy Sĩ
Đêm 18/05/2006