LTS. thứ Hai, 3-4-2006, tang lễ nhà báo Hồ Văn Đồng cử hành tại
Virgina. Sinh thời, ông là người trọn đời sinh tử với nghề báo, và cho
tới những ngày cuối cùng vẫn không ngừng ưu tư về quê hương, dân tộc.
Bài viết sau đây cho thấy tấm lòng của ông với cộng đồng người Việt tại
Hoa Kỳ.
*
Chúng
ta đều biết rằng Hoa Kỳ là một quốc gia tạp chủng và mỗi sắc tộc tới
định cư ở Hoa Kỳ đều có một vị trí riêng của họ. Khối sắc dân có nhiều
ảnh hưởng nhứt là người Anglo Saxons, định cư phần lớn tại các tiểu
bang miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Tiếp theo đó là cộng đồng người Do Thái, tuy
chỉ có trên dưới 6, 7 triệu người nhưng có những ảnh hưởng quyết định
trên chính trường nước Mỹ. Một nhóm thứ ba ở miền Tây Nam Hoa Kỳ.
Thường trong các cuộc bầu cử TT Hoa Kỳ, nhóm Do Thái nghiêng về bên nào
thì bên đó có nhiều hy vọng thắng lợi.
Các cộng đồng Á Châu, đặc
biệt là cộng đồng người Trung quốc cũng tạo cho họ một thế đứng vững
chắc. Nhiều nhân vật gốc Trung quốc được đề cử vào những chức vụ quan
trọng chính phủ Hoa phủ Hoa Kỳ, nhưng đặc biệt nhất là cộng đồng người
nói tiếng Spanish (tiếng Tây Ban Nha) từ các quốc gia ở Trung và Nam Mỹ
tới, đã củng cố vị trí của họ trong xã hội Hoa Kỳ một cách đặc biệt.
Theo các con số thống kê mới nhất thì dường như dân số người gốc tiếng
Spanish đã vượt qua dân số người Mỹ gốc da đen, vì họ đã đông và sanh
đẻ nhiều và nhanh.
Trong hoàn cảnh của một quốc gia tạp chủng
như nước Mỹ, mỗi sắc dân đều có vị trí đặc biệt của mình thì chúng tôi
nghĩ rằng người MỸ gốc Việt, nhất là đối với các thế hệ thứ hai và thứ
ba, việc xây dựng cho mình một thế đứng trong xã hội Mỹ là một việc cần
thiết hơn bao giờ hết. Từ trước tới nay, người Mỹ xem thường cộng đồng
người Việt mặt dù chúng ta cũng đóng góp rất nhiều cho nền kinh tế và
khoa học hay kỹ thuật của nước Mỹ. Lý do quan trọng nhất là sự chia rẽ
giữa người Việt với nhau. Một người mới vừa làm được một chút gì hữu
ích có tiếng tăm, thì nhiều người khác xúm nhau lại đã phá. Tình trạng
chia rẽ đó cần phải được sửa chữa gấp để có thể cứu vãn được tình thế
hầu tiến tới việc xác định vị trí của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.
Trước
hết chúng tôi nhận thấy rằng người Việt chúng ta rất thờ ơ với công
cuộc bầu cử ở Mỹ. Cộng đồng ta rất đông, nhưng số người đi bỏ phiếu quá
ít. Sự lười biếng trong việc đi bỏ phiếu trong các cuộc bầu cử địa
phương hay liên bang là một lỗi lầm lớn. Sự vắng mặt của chúng ta trong
các cuộc bầu cử làm cho người Mỹ không chú ý tới chúng ta như họ chú ý
tới các cộng đồng khác. Đó là một nhược điểm lớn cần sửa chữa ngay nếu
chúng ta muốn được người Mỹ lưu ý tới vị trí của chúng ta như là một
cộng đồng.
Ngoài vấn đề tham gia các cuộc bầu cử để chứng minh
sự hiện diện của chúng ta như một cộng đồng, vấn đề thứ hai cần phải
lưu ý là các hoạt động thiện nguyện. Qua nước Mỹ người tị nạn Việt Nam
cắm đầu cắm cổ lo làm việc để kiếm tiền hoặc lo học hành để có bằng cấp
cao. Các công tác thiện nguyện không được lưu ý trong khi người Mỹ và
các sắc tộc khác tham gia rộng rãi các công tác thiện nguyện. Chúng ta
thử xem trong các bệnh viện, có bao nhiêu người Mỹ và người ngoại quốc
khác tình nguyện phục vụ mà không lấy một đồng tiền thù lao nào. Tôi
còn nhớ khi đi thăm một người Việt Nam chữa bịnh trong bệnh viện của
trường Đại học Stanford ở California tôi được những phụ nữ thiện nguyện
tiếp đón một cách đặc biệt. Họ là người địa phương, tới giúp một cách
thiện nguyện cho bệnh viện. Người Việt Nam khi đi tị nạn dường như quên
hẳn các truyền thống bác ái của dân tộc. Và đó là một điểm khác làm cho
cộng đồng Việt Nam bị xem thường trong xã hội mới mà chúng ta sinh sống.
Một
khuyết điểm thứ ba là các tổ chức thiện nguyện - NGO. người Việt Nam
cũng có tổ chức các hội thiện nguyện để giúp đỡ đồng bào trong nước
hoặc ngay những người cần được giúp đỡ ở Hoa Kỳ. Nhưng phải nhìn nhận
rằng ít có hội thiện nguyện nào có tầm vóc quốc tế như hội VNAH và
HealthEd của ông Trần Văn Ca, được sự trợ giúp của Hoa Kỳ, Nhật Bổn hay
Đại Hàn hoặc Đức quốc. Sự có mặt của những tổ chức thiện nguyện có tầm
vóc như thế nói lên tinh thần vị tha, bác ái rộng lớn của dân tộc Việt.
Điều đó nâng cao giá trị của cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ.
Nhưng
chúng tôi nghĩ rằng có một hoạt động khác có ảnh hưởng lớn lao và cụ
thể nhất trong việc xác định một thế đứng cho cộng đồng người Việt mà
chỉ có một số ít người nghĩ tới. Đó là việc tham gia đời sống chính trị
của nước này. Có ai trong chúng ta không biết rằng ông thống đốc tiểu
bang California, tiểu bang lớn nhất của nước Mỹ hiện nay không phải là
người Mỹ mà là người gốc Áo; hay như trường hợp bà Madeleine Albright,
ngoại trưởng của chính phủ Bill Clinton trong suốt hai nhiệm kỳ là
người gốc Đông Âu. Bà Eliane Chao, hiện là bộ trưởng lao động của chính
phủ Bush là người gốc Trung quốc.
Với tinh thần hiếu học và năng
động, người Việt tị nạn, nên nhận thức rằng việc tham gia đời sống
chính trị của quốc gia mình đang sinh sống là quan trọng và là một yếu
tố hết sức thiết yếu trong việc xây dựng một thế đứng cho cộng đồng
người việt. Chúng tôi nghĩ rằng nếu người Việt chịu tham gia đời sống
chính trị của nước Mỹ thì họ cũng sẽ thu lượm được nhiều kết qủa tốt
đẹp không thua gì người tị nạn đến từ bất cứ quốc gia nào khác trên thế
giới. Không cần phải quảng cáo cho ai hết, chúng ta đều biết rằng một
người tị nạn Việt Nam ở Úc đã đắc cử vào Thượng Viện Liên Bang Úc, cũng
như có hai người gốc Việt ở California và Texas đắc cử vào quốc hội
tiểu bang. Việc tham gia các sinh hoạt chính trị như thế, nếu được tiếp
tục và khuyến khích, chắc chắn sẽ tạo được một thế đứng vững chắc cho
cộng đồng người Việt tị nạn ở Hoa Kỳ trong tương lai không xa lắm. Và
điều càng đáng ghi nhận hơn nữa: đó là một trong những con đường gián
tiếp đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt Nam một cách hữu hiệu.
Nói
tóm lại, muốn cho cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ có được một thế đứng
xứng đáng với các khả năng về mọi mặt của người tị nạn Việt Nam, các
thế hệ thứ hai và thứ ba người Việt cần phải quan niệm rằng không có gì
có thể tham gia đời sống chính trị của nước này bằng cách thực hiện các
việc làm mà chúng tôi đề nghị ở trên thay vì có thái độ lơ là như thế
hệ thứ nhất đối với những việc cần phải làm.
Hồ Văn Đồng