Tin thi sĩ Thanh Tâm Tuyền vừa qua đời làm tôi nhớ lại người bạn cùng
chung giường trong thời gian hơn chín tháng tại quân trường Thủ Đức
cách đây trên 43 năm.
Tôi
vào trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức khóa 14 cuối tháng 8, 1962 do lệnh
của chính phủ Ngô Đình Diệm ban hành trước đó một năm gọi nhập ngũ
những thanh niên từ 20 đến 33 tuổi có bằng tú tài I trở lên.
Đến
trường, nhận lãnh quân trang, tôi nhét tất cả quần áo, giày vớ, gà mèn,
bi đông và nhiều thứ khác vào chiếc túi hình ống nhà binh, hồi đó
thường gọi là sac marin. Dưới sức nóng hừng hực lúc xế trưa, tôi lễ mễ
lết theo chiếc túi nặng trĩu đi về phía doanh trại được chỉ định cho
Đại Đội 6, Trung Đội 23 để tìm phòng và giường ngủ. Tìm thấy tên mình
trên mảnh giấy gắn trên chiếc giường cho hai người, một năm trên, một
nằm dưới, tôi quẳng túi đồ xuống cạnh giường, ngồi nghỉ ngay trên tấm
nệm giường dưới.
Mấy phút sau một nhóm người khác ùa vào
phòng, đi tìm tên. Một người đến gần giường tôi, đọc tờ giấy, bỏ hành
trang xuống, bám tay vào song giường, leo thoắt lên trên. Tôi đứng dậy,
nhìn xem người mới tới. Anh ngồi chõm trên cao, đưa mắt nhìn quanh
phòng, vẻ mặt hài lòng.
‘Anh thích nằm giường trên hả?" tôi hỏi.
"Ừ, moa thích ở trên," anh đáp.
Tôi
mừng thấy anh chọn giường trên. Tôi nghĩ bụng ở trên thoáng thật, không
có ai trên đầu, nhưng phải leo lên leo xuống, mất công.
Xế chiều
có lệnh tập họp đại đội. Mọi người sắp hàng, lần đầu nghe giới thiệu
đại đội trưởng và các trung đội trưởng, cùng những chỉ thị sơ lược về
giờ giấc, kỷ luật quân trường, cách đi đứng chào kính sĩ quan và huynh
trưởng, cách mặc quân phục chỉnh tề, sắp xếp chăn giường ngăn nắp, giữ
phòng ốc, doanh trại sạch sẽ. Các tân binh được nhắc nhở sẽ có những
cuộc thanh tra phòng ốc và những biện pháp kỷ luật đối với những phòng
không giữ đúng tiêu chuẩn. Đa số những người mới nhập trại là những
công tư chức thuộc nhiều giới bị gọi nhập ngũ, trong đó có luật sư, kỹ
sư, giáo sư. Nhiều người không quen với lối nói lớn giọng chói tai, lời
lẽ cứng cỏi, nặng quyền uy, nên có người tủm tỉm với vẻ mặt diễu cợt,
người khác cau mày khó chịu. Đến khi nghe hô "tan hàng," "cố gắng," mọi
người mau lẹ giải tán, túa đi câu lạc bộ, xuống ngồi quán nước, hoặc đi
tìm bạn quen tán chuyện.
Chỉ có tôi và người bạn chung giường
còn lẩn quẩn ở trong phòng. Chẳng ai nói tới việc quét dọn phòng, hành
lang và chung quanh căn nhà, dù có vài cọng giấy rác nằm vất vưởng
ngoài hành lang. Anh bạn, nét mặt điềm đạm, đến bảo tôi "chúng mình đi
quét nhà cho sạch, chứ để cán bộ mắng nhiếc nhục lắm."
Tôi lúc
này mới để ý nhìn kỹ anh. Anh cao hơn tôi, cánh tay dài, tóc húi ngắn,
da mặt lấm tấm vài vết sần sùi, tay cầm điếu thuốc. Anh có giáng điệu
hiền lành, khoan thai. Tôi thầm nghĩ anh này chăm chỉ nhỉ, có tư cách
đàng hoàng, và tự trọng.
Hai chúng tôi đi tìm chổi quét phòng và
cả hành lang phía trước tươm tất. Quét xong, anh móc bao thuốc Basto
màu tím, châm một điếu hút, nét mặt mãn nguyện.
Buổi tối, sau
bữa cơm, tôi đi qua hành lang. Một anh khác, tên Nguyễn Thế Truyền, ở
cùng phòng cách giường tôi hai cái, đang ngồi hóng gió ở thành lan can
ngoài hiên, vẫy tay gọi tôi, hỏi: "Toa chung giường với thi sĩ Ba Tê à?"
"Ba Tê nào?" tôi hỏi lại.
"Thanh Tâm Tuyền chứ ai nữa," anh nói.
"Đâu phải. Cha này tên Tâm, tên họ lạ hoắc, Du hay Dư gì đó," tôi trả lời.
"Hắn đấy! Chính hắn đấy! Thanh Tâm Tuyền viết tắt là T. T. T, nên gọi đùa là ba tê. Dư Văn Tâm là tên thật của hắn."
"Thật
à? Mình có đọc thơ Thanh Tâm Tuyền, nhưng đâu biết người chung giường
với mình là chàng," tôi cười nói thay lời thú nhận chịu thua.
Sau tôi kể lại chuyện này cho Thanh Tâm Tuyền, anh chỉ nhếch mép cười.
Nếu
chưa biết Thanh Tâm Tuyền, tôi có thể nghĩ anh là nhà thơ tự do, không
theo quy luật của những thể thơ có trước, hẳn có tác phong phóng
khoáng, ngang tàng. Nhiều người có thành kiến văn nhân, thi sĩ thường
thơ thẩn, dễ lơ đãng, dị biệt, và làm việc theo hứng. Nhưng trong thời
gian hơn chín tháng tại quân trường, cùng chung chiếc giường hai tầng
với anh, cùng qua những buổi học tập vất vả đổ mồ hôi ngoài bãi, và
những cuộc thực tập đi hành mệt nhoài với súng đạn, quân dụng nặng trĩu
trên người, tôi thấy anh ít lộ vẻ thi sĩ, không thơ thẩn phóng khoáng,
mà là một sinh viên sĩ quan trầm lặng, cần cù, chịu đựng, đứng đắn tuân
giữ kỷ luật. Đó là điểm nổi bật mà tôi thấy ở nhà thơ Thanh Tâm Tuyền.
Vũ Thụy Hoàng
Tháng 3, 2006