Thề Quyết Chí Đến Cùng, Thề Hy Sinh Thân Mình: Tóc Dài Vùng Lên!
Theo Việt Báo - Nhóm Phóng viên VNN tại Hà Nội - 12-05-2006
Hai tấm ảnh, nguyên thủy và đã bị nhà báo sửa.
Liên tiếp trong những ngày gần đây 6,7/8/9/5/2006, tại các khu vực được
coi là điểm nóng của Hà Nội xảy ra các vụ động trời khiến người dân Hà
Nội dù muốn dù không đều phải xôn xao bàn tán.
Đầu
tiên là cuộc tuyệt thực thắng lợi của nữ giảng viên Đại học Quốc Gia Hà
Nội Nguyễn thị Thái. Người thà nói tiếng đất, quên tiếng trời bằng cách
nhịn ăn để tuyệt thực còn hơn mất tiếng trên bục giảng. Cuộc chiến đến
ngày 21, khi chị chỉ còn lử lả thoi thóp, bồng bềnh trôi về cõi hư vô
nơi ông bà tổ tiên, thần chết đang chờ đợi thì liên tiếp nhận được các
văn bản quyết định yêu cầu ông Đào Trọng Thi, Hiệu trưởng trường Đại
học quốc gia Hà Nội phải huỷ quyết định 32, chấp nhận chị trở về trường
bằng mọi giá.
Sau khi biết chị ngừng tuyệt thực, ông đã tìm
đến nhà chị để trao đổi, bàn bạc và quyết định... ngừng ra các quyết
định có lợi cho chị, để vụ việc vĩnh viễn chìm vào quên lãng vì dù sao
chị đã được cứu sống rồi, không chết nưã mà lo. Không ngờ "cà cuống
chết đến đít còn cay"... Vừa nhận ra thái độ lừng chừng của ngài hiệu
trưởng đáng kính- chủ một toà lâu đài kiến thức đồ sộ - nặng về lượng
nhưng kém về chất ở Việt Nam, chị quyết định mua một tông đơ tự cạo
trọc đầu chỉ để lại 2 con số 32 để phản đối đến cùng quyết định 32 của
ông Thi ba năm trước đó, huỷ bỏ mọi kỷ luật của chị để tiến hành lại từ
đầu theo thủ tục để đuổi thẳng chị ra khỏi biên chế lấy lại 8 triệu
đồng của Bảo hiểm xã hội chi trả cho chị mà ông coi là "Thất thoát tiền
bạc của nhà nước".
Quả là thấp mưu thua chí đàn bà, bị chị đi
một nước chiếu tướng, hết cờ, ông Thi cũng chỉ còn biết ngán ngẩm lắc
đầu và ra các văn bản quyết định để chị được trở lại trường. Thế là sau
6 năm khiếu kiện, bị đẩy ra khỏi biên chế, vầng thái dương ấy lại âm
thầm toả rạng trên bầu trời Hà Nội trong ngôi đền tri thức của Đại Học
quốc gia Hà Nội, trên đầu những cô cậu học trò thân yêu..
Tin
vui vừa kịp giải bầy, thì sáng ngày 8/5/2006 trong khi cả Hà Nội im ắng
trong bầu không khí thê lương tang tóc sau cái gọi là "lễ tưởng niệm
chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, tại Viện kiểm sát tối cao, hai "song
quỷ oan gia" cả Hà Nội biết tới là Lê thị Hảo và Đỗ thị Minh Hằng cùng
vác ảnh người thân, băng ghi âm, hồ sơ vụ án ra giăng ngang trước cửa
Viện. Hai người đàn bà có một không hai này lập tức lập thêm một cái
chợ "8-5" tại cổng viện ngay bên cạnh cái chợ nổi tiếng 19-12 (còn gọi
là chợ âm dương) của Hà Nội - nơi diễn ra chiến dịch 60 ngày đêm tổng
tiến công của vệ quốc quân với quân đội Pháp cách đây tròn một hoa giáp
(1946- 2006)- khi đó người chết như ngả rạ. Mũi lõ thì ít, mũi tẹt thì
nhiều, và bây giờ chợ được xây trên bao nhiêu linh hồn vật vờ khốn khổ
vì chiến tranh tao loạn một thời, lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp người
mua kẻ bán bỗng ắng lại rồi tràn ra khu vực cổng chợ để "góp mặt" với
hai người đàn bà xinh đẹp bất hạnh, người có con bị công an ăn xác,
người có em bị công an bắt giữ trái pháp luật...
Chị Lê thị Hảo
- phó tổng giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn xây dựng thương mại Đại
Hải -nơi chuyên kinh doanh nhà ở phục vụ cho đối tượng có thu nhập
thấp, người đã từng bỏ ra cả chục tỷ đồng để làm công tác từ thiện nhân
đạo từ nhiều năm nay (Cụ thể: Ngày 10-10-2004 - nhân 50 năm giải phóng
thủ đô, bà Hảo đã trúng thầu bức tranh 9.000 USD (tiền mặt) để ủng hộ
cho các nạn nhân gọi là bị "nhiễm chất độc màu da cam". Trong ngày quốc
tế và doanh nhân nhà nước bà cũng trúng thầu bức tranh tòan cảnh di
tích lịch sử đền Hùng khi về dâng hương giỗ tổ vua Hùng với giá 380
triệu để tu sửa đền Hùng, cùng bao hoạt động từ thiện lớn nhỏ khác - số
tiền bà có được hầu hết có nguồn gốc từ anh trai ruột tại Pháp. Vậy mà
người còn đó, tranh còn đây, ảnh chụp cùng bút tích của đại tướng Võ
Nguyên Giáp vẫn hằn rõ nét mà 6 tháng nay bà phải lao đơn đi kiện, và
chỉ thực sự thức tỉnh khi em trai mình- Lê Đình Hồ -hoà thượng Thích
Giác Nguyên hay đơn giản là thầy Hồ bị công an bắt, và đánh đập vô cùng
dã man.
Giữa cổng công đường nơi hàng chữ Viện kiểm sát nhân dân
treo cao lấp lánh ánh vàng, bà cất giọng sang sảng đọc lại thơ em gửi
ra từ bệnh viện tâm thần (thực chất là một trại giam trá hình vì cũng
đủ tra tấn, thủ đoạn đê hèn) cho bà con nghe (trích):
Hôm thứ 2
ngày 19-12- 2005, lúc 6 giờ chiều, thằng công an Thế Anh mò vào phòng
cọp nơi sư phụ đang bị tạm giam, bắt bỏ cơm xuống gầm giường, rồi còng
hai tay sư phụ ra phía sau, lấy roi điện, dùi cui cao su tra tấn nhục
hình... thọc dép nhựa vào mồm ta, chưa đủ còn bịt miệng bằng cách đút
giẻ vào miệng, rồi trùm áo bệnh viện lên kín mồm và mặt ta, sau đó ra
sức bóp cổ ta, khi lưỡi ta vừa thò ra khỏi cổ họng, nó liền rút mạnh
lưỡi kéo ra ngoài đau điếng, rồi liên tiếp đấm, đá vào mồm ta, dùng dép
đập vào miệng đến mức đung đưa cả hai hàm đau ê ẩm. Chưa đủ còn tiếp
tục dùng nhục hình bằng cách đá mạnh vào bàng quang, lá lách, thận của
sư phụ, rồi đứng cả hai chân lên bụng ta làm phọt cả phân và nước tiểu
ra đầy quần kim đông xuân của bệnh viện. Sự việc này đã được công an
trưởng và hai ông Vinh, ông Lương (trưởng, phó khoa) ghi nhận là có
thực. Trong lúc công an Thế Anh sử dụng nhục hình với ta, khi ta đang
sắp tắt thở, mắt trợn ngược, nó liền nhấc bổng cả thân hình ta lên rồi
đập mạnh đầu ta vào tường. Các y tá trong bệnh viện tâm thần như ông
Thống, bà Can và cô Hạnh, chú Cầm đều xông vào can, nó không những
không dừng lại còn cất lời chửi cả ông Thống. Khi ông ta tỏ thái độ
kiên quyết lập biên bản ghi lại sự việc xảy ra trong phiên trực của
mình để gửi về bộ công an yêu cầu kỷ luật sa thải, đuổi ra khỏi ngành
công an nó mới xin lỗi các nhân viên và lãnh đạo bệnh viện, nhưng vẫn
cùm 2 tay ta về phía sau bằng khoá số 8 để tiếp tục nhục hình ta, cố
tình bức tử bắt ta phải chết. Ta lúc này thương tích đầy người, phải
động phải cựa cả đêm trong vũng máu...
Bức thư còn đang đọc dở
thì cả chục tên công an phường, quận Hoàn Kiếm kéo đến, cả đội cảnh sát
cơ động 113 cũng lao xe rú còi inh ỏi tìm đến để trấn áp hai người đàn
bà tay không tấc sắt:
- Á à muốn làm loạn gây rối hả, về đồn công an phường ngay!
-Chúng tôi không đi đâu hết- chị Đỗ thị Minh Hằng- tay giơ cao bức ảnh
thương tâm của con trong ngày tử nạn - cương quyết: - Bởi vì đây là toà
nhà của chúng tôi, do dân tôi bỏ tiền, bỏ công đóng góp.
- Thế bây giờ chị muốn gì? Ám chỉ ai, ai ăn xác con chị? Ai? Chứng cớ đâu?
- Tất cả những tấm ảnh và bộ hồ sơ dày cả trăm trang này là bằng chứng đây, các anh có dám đọc không?
- Tôi yêu cầu bỏ ngay tay xuống, chị muốn chỉ vào mặt ai hả? Thái độ gì? Muốn chết hả?
Miệng
nói, tay tóm, bàn tay yếu ớt của người phụ nữ Hà Nội chân yếu tay mềm
lập tức nằm gọn trong đôi bàn tay cứng như thép của cái gọi là "chuyên
chính vô sản". Cả chục người xúm bên cạnh cùng kêu lên:
- A công an đánh người? Bà con ơi
- Công an là bạn dân hay nạn dân đây, trả lời đi? Cứ tưởng khoác áo công an vào là hù doạ người dân hả?
- Đập chết mẹ chúng nó đi, công an chó gì, chúng còn tệ hơn cả nghìn lần đám anh chị đầu gấu, xã hội đen...
Không một chút nao núng, chị Hằng cất cao giọng phản đối:
-
Anh bỏ ngay tay anh ra khỏi người tôi, sáu lời thề của cụ Hồ dạy công
an nhân dân các anh để đâu hả: Đối với người dân phải kính trọng lễ
phép.
Chỉ khi tiếng nói của một người phụ nữ trí thức cất lên:
"Cứ tung lên mạng toàn cầu để cả thế giới biết công an cộng sản đối xử
thô bạo với người dân như thế nào"? Cho chúng nó biết tay... Bàn tay
của tên sát nhân Phạm Văn Măng (đội cảnh sát 113 quận Hoàn Kiếm Hà Nội)
mới buông ra, quay về trấn áp chị Lê thị Hảo đang bày tỏ thái độ hung
hăng phẫn uất ở bên cạnh:
- Chúng mày giỏi cứ bắn chết tao đi.
Cả nhà tao là cách mạng nòi đây. Cả nhà tao vì cách mạng mà phải hy
sinh bao nhiêu mạng sống đây. Nhìn ảnh bố tao đây, mẹ tao đây, huân
chương đầy ngực mà không cứu con khỏi cảnh tù đầy, tra tấn đánh đập.
Nhìn ảnh con tao đây, 18 tuổi đầu xung phong đi bộ đội, ngửa ngực ra
đón mũi tên hòn đạn để rồi phải chết uổng cho một lũ súc sinh chúng mày
làm bậy ăn bẩn, hành hạ người lương thiện đây. Bắn tao đi, bắn đi.
Không
giằng được tấm ảnh chị chụp cùng với bác Giáp đang treo bên người bằng
một sợi dây vòng qua cổ, cánh cảnh sát cơ động 113 liền thu luôn cả ảnh
của bố mẹ và con trai chị bỏ vào thùng xe của sở, lập tức chị Hảo lạc
giọng kêu:
- Cướp cướp bà con ơi, công an nó cướp vong linh của bố mẹ tôi... cướp
Rất nhiều tiếng nói ủng hộ:
- Chị đừng sợ, cứ để chúng nó cướp, nó dám động đến vong linh các cụ thì sẽ bị hai cụ bóp cổ lè lưỡi chết tươi.
Nghe
được câu nói chí tình chí nghĩa của người dân, một tên công an khác vội
vàng nhấc mấy tấm ảnh thờ của bố mẹ và con trai chị Hảo ra khỏi thùng
xe dúi vào gốc cây.
Đám đông nhanh chóng biến thành một rừng
cười - vừa điểm huyệt vừa công phá khi cô Nguyễn thị Tám - người giúp
việc cho gia đình chị chìa tờ báo An ninh thế giới in bài về Lê Quốc Hồ
(số 508 ngày 30-11-2005 cho mọi người xem). Dứơi tiêu đề: Mở hồ sơ
interpol là tên bài chạy dài: Vàng, kim cương và ảnh của Lê Quốc Hồ
là... của rởm" phía dưới chụp một bức hình đen trắng giữa lãnh đạo công
ty Đại Hải và đại tướng cộng sản Võ Nguyên Giáp. Điều vô cùng nực cười
và trớ trêu là hình của tướng Giáp (ngồi bên cạnh thầy Hồ) lại bị phủ
sơn trắng xoá. Khi chị Hảo đưa ra bức ảnh gốc, và một số bài báo trong
nước đã đăng tấm ảnh này làm bằng chứng thì tất cả quên cả lũ đầu trâu
mặt ngựa xúm vào xem xét, so sánh và tung ra những nhận định sắc sảo,
vừa công phá vừa điểm huyệt:
- Giời ạ, đúng là báo chí cộng sản,
trắng trợn đến thế này là cùng, dám xoá cả hình tướng Giáp đi... Đến
tướng Giáp còn bị phủ nhận thế thì cả bài báo lá cải này ai đọc, ai tin?
-
Sao không xoá kẻ "lừa đảo" đi lại xoá hình ông Giáp, rõ là: Lạy ông con
ở bụi này. Nói láo quen miệng, làm láo quen tay rồi. Cộng sản ơi là
cộng sản.
Đó đây từ phía cánh xe ôm, cánh bán xổ xố ven đường rộ lên những lời nhận định:
- Hoan hô công an Đảng ta, bắt kẻ trộm không bắt lại đi bắt người mất trộm.
-
Ôi dào, chẳng qua thấy thầy Hồ được thừa hưởng tài sản kếch xù từ Pháp
gửi về, từ bố mẹ để lại, từ đống biệt dược khổng lồ nên cố tình giết
người diệt khẩu đấy mà. Ông ấy vừa tuyên bố sẽ ủng hộ 7 tấn vàng để xây
dựng 2 bệnh viện "Vì dân và Hoàng Gia thì bị khám nhà, bị bắt, bị tịch
thu đồ đạc, chia chác từ trên xuống dưới... rồi sợ chín người thì mười
hở nên tung tin đồn nhảm gọi chệch hồ thành Hồ (ám chỉ sư hổ mang) lạ
gì đám công an Việt Nam mà
Chị Đỗ thị Minh Hằng phụ hoạ:
Bao giờ vịt đẻ ra ngan
Thì em mới lấy công an làm chồng
-
Đấy ca dao thời đại mới xã hội chủ nghĩa đấy. Công an nhân dân Việt Nam
trước 1975 được quý như vàng, chứ đâu có cướp bóc ăn bẩn, hù doạ dân,
bảo kê cho sòng bạc, buôn lậu, lấy tiền ăn chơi trác táng như bây giờ.
11
giờ, đám đông bị cả 3 lực lượng công an phường, công an quận và cảnh
sát 113 giải tán, số bà con còn túm tụm xung quanh hai chị bên lề đường
cả tiếng, tiếng người dân chân tình khuyên bảo:
- Phải liên tục
tìm đến quấy phá, đi đông vào, kéo cả bà con dân oan ba miền lên mà
quây chúng nó, xem chúng nó làm gì được nào. Giặc là ai, giặc là dân
đấy, chúng nó cướp hết của dân thì dân phải vùng lên làm giặc mới san
bằng được chế độ nhất nguyên độc đảng tàn bạo khét tiếng này. Khi nào
dân còn sợ, chúng nó còn được đà lấn tới, nhân danh nọ kia mà làm bậy.
Cùng
thời điểm này tại vườn hoa mai Xuân Thưởng khu vực tiếp dân trung ương
xảy ra một cảnh tượng ngoạn mục không kém. Cả đoàn Hưng Yên hơn 50
người, đại diện cho hàng trăm hộ mất đất, mất dân gồm cả trẻ già trai
gái, trong đó lực lượng nam giới chiếm số đông kéo từ thanh tra chính
phủ sang văn phòng tiếp dân trung ương, sau một hồi giằng co chất vấn,
không được giải quyết thoả đáng, liền hùng hổ kéo nhau về văn phòng nhà
nước đặt ở gần khu vực bách thảo, cả chục công an bảo vệ và một xe cảnh
sát hơn 10 công an 113 lao theo để chặn lại, cả hai bên lao vào giằng
co, lôi kéo, xô xát. Tuy có vũ khí, dùi cui điện, roi gân bò, còng số 8
trên tay, nhưng đối diện với những người dân bị Đảng cướp trắng đất đai
điền sản của ông bà tổ tiên đến mức không còn gì để mất nên cả đám công
an đều bị giật hết cúc áo, môi sưng vều bởi những trái thôi sơn của đám
thanh niên nam giới trong đoàn, cứ nấp sau cánh chị em đang giằng co,
lôi kéo, vung tay lên mà nện cho bõ cơn hận thù chất chứa cả chục năm
nay.
12 giờ trưa, đám công an tự nguyện rút lui, đem theo bao
nhiêu chiến tích diệt dân trên mặt về đồn, về quận, cánh bà con Hưng
Yên kéo nhau đi ăn trưa và trở về nằm nghỉ la liệt dưới gốc cây trên
lối đi của vườn hoa Lý Tử trọng để chiều có sức chiến đấu tiếp.
Trước
đó (chiều 7/5/2006) nhà sư Thích Đàm Lợi ở Lâm Đồng cũng bị các tên bảo
vệ tại nhà tiếp dân trung ương cấm cửa không cho vào, chỉ vì một lý do,
sáng hôm đó nhà sư đã cùng bà con kéo nhau sang căn phòng trung ương
Đảng để đấu tranh, quyết đòi lại lẽ phải, sự công bằng cho mình. Chiều
muộn cả đoàn đang ngồi chờ ở vườn hoa Lý Tử Trọng thì trời đột ngột đổ
mưa, tất cả kéo nhau vào khu vực tiếp dân để tránh, không ngờ bảo vệ
chặn cửa không cho vào, nhà sư lớn tiếng hỏi:
- Ủa, đây là nơi tiếp dân chứ có phải cấm dân đâu? Trời mưa to thế này sao lại không cho vào?...
Đuối
lý trước lý lẽ đanh thép của nhà sư trưởng thành từ phong trào sinh
viên xuống đường trước ngày giải phóng, giỏi ngoại ngữ, uyên thâm, giàu
vốn sống, văn hoá, cả hai tên bảo vệ xông vào, hích mạnh khuỷu tay vào
ngực, gạt nhà sư ngã bổ chửng ra phía sau, đầu đập vào nền xi măng lạnh
giá và ngất lịm.
Bên ngoài đám đông bà con cùng đồng lòng chửi bới kêu gào
- Bớ bà con công an đánh chết người rồi!
- Đù má chúng mày, đánh dân thế à? Hành sư thế à? Chúng bay ngán sống rồi hay sao mà không sợ trời chu đất diệt?
- Xông lên bà con, chúng nó vi phạm quyền làm người trắng trợn như thế này còn chần chừ gì nữa, xông lên
- Đả đảo cộng sản, dã man, đánh người, đả đảo
Sợ
ngọn lửa nhỏ có thể bùng lên thành đám cháy lớn, bảo vệ vội gọi ta xi
đưa nhà sư vào cấp cứu tại bệnh viện... trong suốt quá trình điều trị
nhà sư nằng nặc đòi về nhà trọ nằm, không chịu để cho tiêm hay uống bất
cứ một thứ gì vì sợ bị tiêm thuốc độc, như bao nhiêu trường hợp bị tiêm
trở thành ngớ ngẩn hoặc bán thân bất toại.
Hiện sau 3 ngày liên
tục tiếp đạm, tiếp nước, nhà sư vẫn bị chấn thương phần ngực, đau đầu,
nôn, ói... xong hễ đi một bước là công an theo một bước.
Sáng
9/5 cả trăm người dân oan lại được dịp mục kích cảnh chị Nguyễn thị Ánh
Tuyết sinh năm 1957, từ Cần Thơ lặn lội ra trung ương kêu kiện, nhưng
không được tiếp đã phẫn uất đến mức bốc hoả lên đầu, hoá điên nhảy múa
chửi bới đám công an bảo vệ cùng lãnh đạo chóp bu vì tội vào hùa với kẻ
lừa đảo cướp trắng trên tay chị cả trăm cây vàng. Ngay tại thời điểm
cuối 10 năm 2005, khi giá vàng ngoài thị trường đã lên tới 950.000/
chỉ, chúng vẫn chi trả cho chị 70 triệu tương đương với 16 cây vàng
(Hơn 4 triệu 1cây) trên tổng số hàng trăm cây vàng thực có. Tiếng kêu
của chị đầy uất ức tắc nghẹn:
- Tao lầm, tao lầm, trước kia tao
đã từng giúp đỡ chúng mày, nhờ tao mà chúng mày có được ngày hôm nay.
Chúng mày là lũ quân ăn cướp, từ trên xuống đưới, từ Đảng đến chính
quyền. Tao lầm, tao lầm, nếu sớm biết chúng mày là đồ giả nhân giả
nghĩa, vào hùa với tham nhũng, ăn cướp của dân như thế này thì tao tham
gia cách mạng làm gì, giúp đỡ bộ đội giải phóng làm gì, tao lầm, tao
lầm..., Tiếp đó, như muốn trút hết nỗi bực tức ra ngoài, chị cởi tung
cả quần áo, vỗ mạnh vào chỗ kín và tiếp tục chửi bới:
- mả mẹ chúng mày, tiên sư chúng mày, chúng mày bẩn tưởi như một lũ xúc sinh, chỉ đáng ăn...
Đám
đông bà con, ngươi bất bình chửi rủa công an, người vỗ tay kích động,
Chị Đỗ thị Minh Hằng- sau khi vào bệnh viện truyền đạm để tăng sức đề
kháng cho cơ thể cũng lập tức vào cuộc cùng bà con, kêu lên:
-
Ối công an ơi ra mà xem này, chị ấy cởi hết, vỗ bành bạch vào đấy mà
cho, sao không dám nhận à? Cái xã hội cộng sản này chỉ giúp cho người
dân oan chóng hoá điên lên thôi
- Phải đấy hàng trăm giọng
cùng phụ hoạ, xã hội này diệt dân, ăn dân lừa dân chứ đâu phải vì dân,
làm gì dân chẳng lần lượt hoá điên, nhìn bà Đỗ thị Luyện đang véo von
múa hát giữa vườn hoa kia kìa, kể từ sau Đại hội Đảng cũng hoá điên rồi
đấy, anh Nguyễn văn Chuyên con bà ấy bỗng dưng bị kết án tù oan 16 năm,
đã giam giữ được 4 năm rồi, nhờ sự trợ giúp của giới truyền thông Hải
Ngoại mà chúng nó phải chấp nhận tha bổng, nhưng nay nó hứa thả trước
30-4, mai lại bảo đến 2-9...
Hò hét quay cuồng mãi chị Tuyết đã
ngất lịm, lúc này đám công an mới vội chạy lại để đưa người bệnh đi,
phi tang dấu vêt, nhưng đám bà con đã nhanh chân hơn xúm lại cùng bảo
nhau:
- Phải giữ cô ấy lại, hô hấp nhân tạo cho cô ấy tỉnh, cẩn
thận không mất giấy tờ hồ sơ của người ta, cả một chỉ vàng và đồng hồ
đang đeo ở tay nữa, cẩn thận không lại mất trắng vào tay công an đấy.
Ngay
sau đó, chị Ninh thị Định- dân oan Hải Phòng - 1 trong số 18 người dân
khiếu kiện dai dẳng bị đưa vào danh sách cấm, cũng bị tên Thơ, nhân
viên bảo vệ của dịch vụ Hà Nội hùng hổ xô đẩy ngã nhào
- Chị đến đây làm gì?
- Tôi đến để lấy văn bản kết luận của đoàn thanh tra chính phủ sau cuộc tiếp xúc ngày 23-2-2006.
- Chị không được vào.
- Tại sao?
- Sao với giăng gì, về đi
- Tôi không về các anh có quyền gì mà đòi cấm đoán tôi.
- Này thì quyền gì này... cút...
Không
chịu đựng nổi nỗi nhục này, chị lồm cồm bò dạy và cùng bà con ba miền
xúm lại chửi cho lũ chó 1 trận lút đầu ngập mả. Hiện sau 1 ngày điều
trị xoa cao, bóp mật gấu khuyủ tay chị còn bị sây sát, mông đau nhức
không ngồi nổi, nhưng những câu chửi của chị và bà con vẫn lọt tận
xương lũ cướp ngày, chị bảo đau thì đau thật, nhưng cái tức đã được
giải toả phần nào, vì mình đã biết vượt qua sự sợ hãi bản năng rồi, giờ
nếu tất cả dân oan Việt Nam cùng đồng lòng thức tỉnh, vượt qua nỗi sợ
mà ngẩng đầu làm người, bảo vệ quyền sống sơ đẳng của mình hẳn Đảng đã
phải tự đào mồ chôn mình rồi.
Ba ngày năm trận, đám đông người
dân Hà Nội hể hả nhận xét: Rõ ra cộng sản Hà Nội đã đến thời mạt vận
thật rồi. Có thời nào mà dòng dõi bà Trưng phải liên tục đứng lên như
thế này chứ. Cứ với cơ giời vận đất này, chỉ cuối năm nay thôi, người
dân Việt nam nói chung và dân Hà Nội nói riêng sẽ được hưởng bầu không
khí dân chủ thực sự thay cho... dân chửi như hiện tại.
Hà Nội - Những ngày bình thường đã cháy lên
Nhóm Phóng viên VNN tại Hà Nội
Nguyễn Thái Bình
Võ Quế Dương
Trần Thị Thanh Hằng
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: