Địa ngục xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Đập dập - tim gan, lá lách
Đơn tố cáo
Kính gửi:
- Hội đồng nhân quyền của Liên Hợp Quốc - NewYork, Mỹ
- Tổ chức theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch
- Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế
- Tổ Chức báo chí Quốc Tế và Tổ chức phóng viên không biên giới
- Dư luận nhân dân và báo chí trong nước
- Toàn thể dư luận đồng bào Hải Ngoại
- Cùng Viện kiểm sát nhân dân tối cao
Tên tôi là Lê văn Thương
Pháp danh Thích Tâm Thương. Sinh năm 1973.
Nơi ở: Chùa Tranh Khúc, xã Duyên Hà, Thanh Trì, Hà Nội.
Bị
công an điều tra tỉnh Bắc Giang đến bắt tại chùa, không đọc lệnh mà tự
tiện bắt người vô cớ, khi đó là 9 giờ sáng ngày 20-11-2003.
Ngay
từ khi mới vào cho đến khi hoàn thành hồ sơ vụ án, tôi liên tục bị đi
cung, thời gian đầu tiên còn bị đi cung đêm, cứ 11 giờ đêm dựng dậy đi
cung, vừa đặt chân lên trại là tất cả lũ quỷ ác xông vào tra tấn đánh
đập nhục hình vô cùng man rợ, kết hợp cả lối tra tấn của thời trung cổ
lẫn phát xít, thực dân đế quốc. Cụ thể đã 3 lần dùng dùi cui gỗ có 4
cạnh dày, nặng quật túi bụi vào đầu vào mặt (trong khi tay vẫn bị còng
số 8) khi tôi chúi mặt để tránh càng đánh mạnh hơn như kiểu điên cuồng
khát máu. Bao lần máu xối xả chảy xuống cổ, xuống mặt, xuống người rồi
xuống đất, tôi thảng thôt kêu: "Ôi máu, máu, kìa ông Túc, máu, cứu tôi
với đừng đánh nữa, chúng còn đồng thanh bảo: - Đánh cho mày chết luôn,
đánh người là nhiệm vụ của chúng tao. Mày chết đã có bệnh viện chôn.
Pháp luật đứng về phía chúng tao. Mày biết chứ?"
Ngay cả việc
khóc, chúng cũng không cho phép, cứ thế chúng đá vào mặt, vào cạnh
sườn, vào ngực. Chán đấm, đá, tát thì chúng đạp, dậm cả hai chân lên
người cho đến khi mê man bất tỉnh, không biết trời đất là gì, chúng mới
chán tay, thay vì tiếp tục say máu...
Ngoài việc bị đánh đập,
chúng còn giở đủ mọi thủ đoạn tra tấn nhục hình. Cụ thể, tôi bị chúng
lột trần truồng, trong khi hai tay bị trói cánh khuỷu, treo lơ lửng
trên trần nhà, tên Túc cầm điếu thuốc lá đang cháy liên tục gí vào hai
bên mông của tôi, mặc tôi oằn người né tránh, cho đến lúc ngất đi vì
đau đớn, gào thét. Tỉnh dậy, chúng lại tiếp tục dùng nhục hình từ thời
trung cổ, buộc sợi dây vải vào phần bìu của tôi, chỗ sát hai "hòn cà"
để giật mạnh, khiến dương vật tôi đau điếng. Nỗi đau không chỉ ngấm vào
da thịt mà xoáy vào con tim khối óc khi biết mình bị chúng coi như một
con thú, đem ra làm trò tiêu khiển với nhau. Trong lúc tôi đau đớn chết
lặng, tưởng cả bộ phận sinh dục bị đứt rời khỏi cơ thể thì chúng cười
hềnh hệch bảo nhau: "Đã là sư thì cần đếch gì cái ấy, vứt mẹ nó đi.
Nào, để chúng tao giúp"...
Suốt 6 tháng trời đi cung, kể cả ban
đêm lẫn ban ngày, chưa khi nào tôi không bị ngất. Trung bình một lần
ngất lên ngất xuống 4 lần. Sợ đến mức hễ trông thấy bộ mặt chúng, nghe
hai từ "đi cung" từ miệng chúng phát ra là 2 đầu gối tôi rủn ra, toàn
thân nhão nhoét như bùn, để mặc chúng lê, chúng kéo, xốc nách như một
cái xác vô hồn. Có bị đánh, bị đập, bị chảy máu đầu, hay bất cứ chỗ nào
trên cơ thể cũng không còn sức để kêu, la nữa. Hễ ngất chúng lại dội
nước bẩn vào người cho tỉnh lại rồi đánh tiếp, đúng đến 7 giờ sáng mới
thôi.
Sau đó, chúng bắt tôi phải ký vào bản cung viết sẵn tất
cả những điều chúng bịa đặt gán ghép, như tôi là kẻ đầu vụ, tham gia đủ
7 vụ trộm, suốt từ 2001 đến 2003, cùng đồng bọn lấy 27 pho tượng ở 6
đình chùa Bắc Giang (gồm chùa Khám Lạng, Vĩnh Nghiêm, Mỹ Hà, chùa Bến,
chùa Sàn, Chùa Dương Đức) đem bán cho bà Lan (33 hàng Giấy), ba pho đầu
tiên của tháng 6-2001, mỗi pho giá 3 triệu. 24 pho còn lại của tháng 6,
7-2003, đem về chùa Tranh Khúc và Phương Quế cất giấu chờ ngày tiêu
thụ... Bị đánh đau, tôi không biết gì, ngoài việc phải ký, phải nhận,
phải khai theo tất cả những gì chúng viết sẵn, mớm sẵn.
Tuy
biết đầy mâu thuẫn mà không sao giải thích được, nếu muốn, chúng cũng
không cho phép, vì nhất nhất đều phải theo lũ mặt người dạ thú này.
(Thời gian xảy ra các vụ trộm tôi đang đi học an cư kết hạ, hơn nữa
chùa tôi nằm ngoài đê nên suốt những ngày đầu và giữa tháng 6 đường vào
chùa ngập nước, cổng chùa lại rất nhỏ, sao có thể đi xe máy ô tô vào
tận sân chùa mà hội họp bàn bạc rủ nhau đi gây án như chúng cố tình vu
khống được (2 vụ trộm diễn ra vào ngày 5 và 17 tháng 6, năm 2001)...
Biết thế nên bao giờ tôi cũng lén lấy máu mình viết tắt 2 chữ: AD, BC
họăc GT, NH, hy vọng dù thân xác tôi bị vùi dưới lòng đất giá lạnh, vụ
án vẫn có ngày được soi xét để người đời biết tôi đã bị áp đặt, bức
cung, gán tội, nhục hình đến mức nào?
Tháng 5 năm 2005, sau
gần 2 năm trời chết đi sống lại, tôi được đưa ra bệnh viện tỉnh Bắc
Giang để điều trị, thực chất là để hưởng ân huệ cuối cùng của pháp chế
xã hội chủ nghĩa, chết tại bệnh viện, chết do bệnh tật từ nhỏ, được các
bác sĩ ân cần chăm sóc, hưởng sự ưu việt của bệnh viện xã hội chủ nghĩa
chứ không phải do đánh đập trong tù mà chết. Chính sư Thích Đức Chính,
tức Phan Hữu Hường đã chết nhục nhã, oan khuất tại bệnh viện này, khi
chết, con cái gia đình không có ai, toàn thân bị bầm dập xung huyết, bị
bó chặt bằng vải màn như 1 đống chăn bông và chở đi chôn, khi gia đình
nghe tin tìm đến lại bị bắt buộc phải ký biên bản không kiện tụng gì
mới được đem xác về nhà, nếu không cả nhà sẽ có kết cục nhỡn tiền
như... sư Chính.
Chính tại nơi này, bác sĩ Cảnh (chịu trách
nhiệm tại khoa lây) khám và kết luận tôi bị ung thư gan, tôi cũng không
hiểu sao mình lại không chết dưới bàn tay của bọn quỷ dữ, trong điều
kiện bị tra tấn đánh đập dã man và ăn uống kham khổ đến thế. Mỗi bữa
chỉ được 1 nắm cơm dở cơm dở cháo nhỉnh hơn hòn bi ve và nước lã, mà
chúng tôi vẫn gọi là: Cơm bi, nước cống, ở thì chật chội tối tăm, hễ có
tiền mới được mở cửa chuồng cọp ra hít thở ở ngăn bên cạnh rộng chừng
3,5 m2. Còn tất cả đều bị nhốt trong khung chuồng 6 m2, không điện,
nước, ánh sáng,
Khi tôi bị trả về trại giam muốn xin hồ sơ
bệnh án, nhưng bác sĩ Cảnh không cho, còn nói rõ là: "Hồ sơ của tôi,
bệnh viện đã huỷ rồi". Khi tôi tỏ ý thắc mắc lại được giải thích: "Bị
cáo Lê văn Thương là can phạm đặc biệt, kẻ cầm đầu 8 tên ăn trộm nên từ
lâu đã bị coi là trọng án, phải bí mật tuyệt đối, không được để lọt ra
ngoài nên phải huỷ".
Quả thật, suốt 34 tháng trời bị giam giữ,
tôi rất lạ lùng vì thái độ của cả công an nhân dân lẫn bác sĩ bệnh
viện, những người có trách nhiệm bảo vệ can phạm lại hành sử như những
kẻ lưu manh, mất hết tính người, càng không có một chút ít gì gọi là
trình độ nghiệp vụ, tư cách đạo đức, chức năng cán bộ v.v. Cần thì cứ
đánh đập, gán tội lung tung, bừa bãi v.v..
Chỉ cần đầy đoạ để
tôi chết đi là vụ án vĩnh viễn chìm vào trong quên lãng, để bóng tối
màn đêm sẽ khoả lấp tất cả, để chúng ung dung lên lon, tăng lương, nhận
thưởng, vì kẻ "đầu vụ" đã biến mất khỏi mảnh đất... Nay, trời còn để
tôi sống nên chúng lại huỷ cái gọi là hồ sơ bệnh án để bịt miệng dư
luận, tránh mọi hậu hoạ xảy ra.
Kính thưa:
- Hội đồng nhân quyền của Liên Hợp Quốc
- Tổ chức theo dõi Nhân quyền và Tổ Chức báo chí Quốc Tế
Cho
đến giờ phút này, sau khi đã được tạm tha 3 tháng để hội đồng xét xử
tiếp tục luận tội, tôi vẫn trong tình trạng sống dở, chết dở, liên tục
phải vào bệnh viện cấp cứu vì một phần phổi trái đã bị dập do bị đánh
đập tàn nhẫn bằng dùi cui, thứơc 4 cạnh, roi gân bò, bị đánh đá, đạp,
ngã sấp ngã ngửa vì các miếng võ bí hiểm của ngành công an.
Theo
kết luận điều tra tại bệnh viện ngày 7-7-2006: "Bị chấn thương nặng nề
do tác động mạnh từ ngoại lực, hiện vi khuẩn đang liên tục tấn công vào
phần phổi bị dập, thường xuyên ho ra máu". Trong khi đó lá gan của tôi
tiếp tục sưng to. Cả hai bên mông bị dí tàn thuốc lá thành sẹo dày chi
chít. Hai hòn cà, kể từ ngày bị dùng nhục hình tra tấn đã bị hỏng một,
hòn còn lại tấy đỏ, sưng to bằng nắm đấm. Khi bác sĩ ngỏ ý được cởi bỏ
bộ quần áo tu hành của tôi để khám kỹ hơn, thì tất cả tăng ni, phật tử,
người nhà, bệnh nhân có mặt tại bệnh viện lao, phổi sáng nay
(11-7-2006) đều oà khóc...
Tính đến thời điểm hiện tại, tôi chưa
đầy 34 tuổi, song sự sống chỉ được tính bằng từng ngày do số tiền của
tăng ni phật tử và bà con Việt Kiều giúp đỡ. Cứ sắp hết tiền là bệnh
viện cho về nằm chờ chết, muốn vào nằm bệnh viện lại phải có từ 5 đến
10 triệu trong người... Trong khi căn bệnh ung thư gan đã ở giai đoạn
cuối, khắp người tôi lại nổi những cục hạch tấy đỏ, sưng to bằng cả nắm
tay treo lủng lẳng dưới cằm, sau tai, hoặc bẹn, chứa đầy máu, mủ...
Thưa toàn thể đồng bào và hệ thống báo, đài Hải Ngoại.
Chính
vì cơ thể bị suy nhược, bệnh trọng lại bị giam hãm tra tấn lâu ngày,
nên khi ra trước toà tôi không đủ sức để nói ra tất cả nỗi oan khuất
của mình, chỉ đủ sức để trả lời "có" hoặc "không". Nay, được tạm thả,
được điều trị, nên còn chút sinh lực cuối cùng, tôi viết lá đơn tố cáo
này tha thiết mong chờ các tổ chức nhân quyền thế giới, viện kiểm sát
tối cao, đòi lại công bằng cho tôi, trả lại cho tôi nhân phẩm, sức khoẻ
và danh dự, cũng là tất cả số tài sản mà tôi đã vô cớ bị tịch thu ở
chùa Tranh Khúc gồm:
- 1 chiếc xe máy vi va mới mua, trị giá 24,5 triệu đồng
- 1 bộ giấy tờ đăng ký xe máy
- 1 giấy chứng minh nhân dân
- 1 giấy chứng nhận An cư kiết hạ...
Hiện
tại sau 34 tháng bị hàm oan, tôi vẫn chưa được coi là vô tội nên ngôi
chùa cũ nơi tôi trụ trì đã bị cướp vào tay người khác. Hiện tôi không
có chỗ ở nào cố định nên phải đi ở nhờ tại chùa Khuyến Lương, Hà Nội.
Tuy được các thầy, các bạn và mọi người thông cảm, đối xử hết sức tốt
bụng, nhưng tôi vẫn muốn có được ngôi chùa của riêng mình để hễ có mệnh
hệ gì cũng được yên nghỉ trong khuôn viên chùa do mình trụ trì.
Tôi xin tố cáo kẻ đã bức cung nhục hình tôi một cách phi lý gồm:
1. Thân Nhân Túc
2. Chu Bá Huy
3. Hà Văn Quang
4. Nguyễn Ngọc Oanh
Mỗi
tên phải trả lại cho tôi 30 kg trọng lượng cơ thể bị mất trong suốt 34
tháng trời đánh đập, tra khảo, giam giữ (từ 65 kg còn 35 kg) và phải bị
mắc 1 trong các căn bệnh trọng như tôi đang mắc, đó là dập phổi, sưng
gan, tổn thương dương vật, toàn thân suy nhược, luôn hoảng hốt, lo lắng
sợ hãi (ban ngày), và hoảng loạn (ban đêm)... Gặp bất kể ai, dù là y
tá, hộ lý, chú tiểu, vãi già cũng đều gọi "bà" thưa "ông", xưng "con"
(như những ngày còn ở trong trại tù, bị phạt nhịn muối, cấm uống nước
mỗi khi gọi nhầm).
Cuối cùng tôi tha thiết mong mỏi các tổ chức
nhân quyền quốc tế, viện kiểm sát tối cao, làm sáng tỏ vụ việc oan sai
của tôi. Vụ việc mà cả phía Đảng, chính quyền nhà nước Việt Nam cùng dư
luận quốc tế đang hết sức quan tâm, theo dõi. Phải lập tức trả lại sự
công bằng cho chúng tôi, phải tuyên bố chúng tôi vô tội và đền bù mọi
thiệt hại về danh dự phẩm giá, vật chất tinh thần cũng là sức khỏe cho
chúng tôi, đặc biệt là kẻ "đầu vụ" tham gia cả 7 vụ trộm tượng phật đồ
cổ như tôi, có tiền chữa bệnh theo lời nhận định của các bác sĩ: "Còn
nước, còn tát"
Bệnh viện Lao phổi Thanh Nhàn ngày 11-7-2006
"Bị cáo" Lê văn Thương (tức Thích Tâm Thương) ký tên