Phong trào cách mạng tự do, dân chủ đang càn quét chế độ độc tài hậu
Cộng sản chót của Âu Châu. Dân chúng đã tụ họp, che tăng biểu tình tại
thủ đô Minsk của nước này, chống kết quả bầu cử gian lận của Ô
Alexandre Loukachenko. Một quang cảnh đã thấy nhiều lần ở Ukraine,
Georgia, Kirghizstan, Uzbekistan - là những cộng hòa cựu sô viết của
Liên xô mà thời hậu CS người dân đã lần lượt đứng lên biểu tình lật đổ
chế độ tàn dư của CS. Lý do biểu tình là chống bầu cử gian lận, đánh
đuổi nhà cầm quyền thân Nga, và tuyên bố thân Tây Phương. Belarus là
nước chót, cuộc cách mạng ở Belarus là một thử thách đối với Liên Âu và
Mỹ. Liên Âu có làm như đã nói về tự do dân chủ không. TT Bush có làm
như đã nói một dân tộc nào đứng lên vì tự do, Mỹ sẽ đứng bên cạnh không?
Như
đã biết, ở nước Ukraine, cuộc cách mạng màu da cam xảy ra vào hai tháng
cuối năm 2004, hàng mấy chục ngàn người dân đã biểu tình chống kết quả
bầu cử gian lận của Ô Viktor Ianoukovitch, được Mạc tư khoa hỗ trợ.
Lãnh tụ đối lập thất cử vì bị ăn gian, dân chúng biểu tình ủng hộ. Tối
Cao Pháp viện tuyên hủy bỏ cuộc bầu cử và kỳ bầu cử sau lãnh tụ đối lập
thắng lên cầm quyền.
Ở nước Georgia, cuộc cách mạnh màu hoa
hồng xảy ra vào tháng 11 năm 2003, hàng trăm ngàn người dân cũng đứng
lên biểu tình chống bầu cử Quốc Hội gian lận do Ô Chevardnadze dàn dựng
để củng cố quyền hành đã nắm quá lâu từ khi Liên xô sụp đổ. Dân chúng
tràn ngập chiếm Quốc Hội trong ngày họp đầu, hôm sau Ô Chevardnadze từ
chức.
Ở nước Kirghizstan, cuộc cách mạng màu hoa tulipsxảy ra
vào cuối tháng 3 năm 2005, hàng trăm ngàn người dân cũng đứng lên biểu
tình chỉ trong vài giờ đã đánh đuổi được Ô. Askar Akayev đã cầm quyền
15 năm phải chạy đi Nga tỵ nạn chánh trị. Lãnh tụ đối lập được chỉ định
cầm quyền tạm thời, tổ chức bầu cử một chánh quyền vì dân, do dân, của
dân.
Ở nước Uzbekistanan, phong trào cách mạng thất bại. Tháng 5
năm 2005 cuộc cách mạng bắt đầu với bạo lực. Một số thành phần quá
khích liên kết nổi dậy, tấn công căn cứ Andijan, và một trại tù, phóng
thích 2000 người, trước khi chiếm cơ quan hành chánh vùng. Một tuần sau
hàng ngàn người dân mới đứng lên ở Bobur và tuyên bố ủng hộ quân nổi
dậy, đòi hỏi nâng cao mức sống cho dân. Chủ tịch nước đích thân đến
hiện trường và chỉ huy cuộc phản công. Bắn vào người biểu tình -- theo
nguồn tin độc lập chết mất 600 người, nhưng nhà cầm quyền chỉ nói bị
thương 187 thôi. Sau ba tuần đàn áp biểu tình, Chủ tịch Islam Karimov
tiếp tục cầm quyền, không chia xẻ quyền hạn cho bất cứ ai. Cuộc cách
mạng thất bại.
Ở nước Belarus mới đây, cuộc cách mạng chớm nở.
Ngoại Trưởng Rice của Mỹ cho chế độ cầm quyền Belarus là "chế đô độc
tài chót" của Âu Châu. Hình thái cách mạng với biểu tình cũng giống như
ở Ukraine và Georgia tức do nhân dân được đối lập lãnh đạo, chống gian
lận bầu cử. Nhưng hoàn cảnh lại khác hơn. Đối lập ở Belarus còn yếu, mà
người cầm đầu guồng máy cầm quyền độc tài là Ô. Alexander Loukachenko
lại thân dân, nhứt là đối với lớp người lớn tuổi còn nhớ nhung thời
Liên xô CS. Đo đó cuộc biểu tình như lửa rơm, đông đảo ban đầu, một hai
ngày sau chỉ còn vài trăm người, nhưng cương quyết không bỏ cuộc.
Cuộc
cách mạng bằng biểu tình ở Belarus là một thử thách đối với người dân
Belarus. Vấn đề gian lận bầu cử của nhà cầm quyến hãy còn đó. Ô
Alexander Loukachenko tái đắc cử với một tỷ lệ phiếu in như thời Liên
xô, cao đến mức không thể tin được. Hy vọng lật đổ nhà cầm quyền tàn dư
CS chưa tan. Đây là một thử thách không phải riêng cho lực lượng đối
lập của nước này về lòng kiên nhẫn, sức chịu đựng trước cuộc đàn áp mà
của 10 triệu dân Belarus đã bao năm đau khổ vô cùng vì hai tròng áp bức
bóc lột của CS Liên xô và của tàn dư CS bây giờ.
Đây cũng là một
thử thách đối với Liên Âu và Mỹ đối phó với nước Nga hậu CS đang đỡ đầu
cho nhầ cầm quyền hậu CS Belarus. Nga đã thừa nhận và tuyên bố ủng hộ
Ô. Alexander Loukachenko trước nhứt. Liên Âu không thể giúp Belarus như
đối với các cuộc cách mạnh hậu CS trước đây, lên án và khơi động chống
đối bầu cử gian lận. Phương tiện Liên Âu bị hạn chế, Thế đang bị kẹt
với Nga trong vấn đề dầu khí vì Nga là nước cung ứng chánh yếu cho Liên
Âu. Nga lại là nước trợ trưởng kinh tế chánh trị cho nhà cầm quyền
Belarus và chống lại mọi biện pháp chế tài của Liên Âu và Mỹ đối với
nhà cầm quyền hậu CS Belarus. Còn Mỹ cũng một phần nào kẹt với Nga đang
cần Nga trong chiến tranh chống khủng bố, trong vấn đề nguyên tử của
Iran và trong vấn đề Palestine mà Nga có ảnh hưởng riêng.
Trong
khi đó hơn lúc nào hết, trong thời biểu tình dầu sôi lửa bỏng ngày, lực
lượng đối lập Belarus cần sự yểm trợ chánh trị, áp lực quốc tế để hủy
kết quả bầu cử. Nhà cầm quyền được Nga yểm trợ, đối lập không có yểm
trợ quốc tế sẽ bị đạt vào hoàn cảnh thập tử nhút sinh. Nội lực dân tộc
Belarus không thể một sớm một chiều mà tạo được sau gần một thế kỷ bị
CS phân hóa. Còn Liên Âu, Mỹ, thì có đầy đủ lý do để lên án Loukachenko
đã cầm quyền từ 1994, đã gian lận bầu cử quá rõ rệt khi tái cử lần ba.
Nga đã công khai ủng hộ Loukachenko, Liên Âu, Mỹ im lặng, bất động là
đồng lõa.
Thiếu sự giúp đỡ kinh tế, chánh trị, ngoại giao, lực
lượng đối lập ở Belarus không thể nào đứng vững trên đôi chân của mình
trước cuộc đàn áp, trắng, đen trong tương lai sắp tới đây. Hành động
phản cách mạng của Loukachenko sẽ là tiền lệ, là động lực lượng tàn dư
của CS ở các nước cánh mạng dân chủ sẽ ngóc đầu dậy. Những thành công
của cuộc cách mạnh màu cam, màu hường, màu tulips của những nam 2003,
2004 sẽ bị đặt vấn đề.
Đây cũng là một thử thách lớn cho Liên Âu
và Mỹ. Tự do không có bằng mộng mơ, bằng cổ võ mà bằng hành động. Nhân
dân Belarus đã hình thành xong được lực lượng đối lập, chọn được trận
địa. Liên Âu và Mỹ tỏ ra lơ là, viện lý do chủ quyền quốc gia không can
dự để không làm bực mình TT Nga Putin, để được yên thân với với nguồn
dầu khí, là một dấu hiệu của sự yếu hèn. Và là phản bội lại chủ trương
đường tự do, dân chủ mà Liên Âu và Mỹ luôn cổ võ. Là gián tiếp giết
phong trào tự do, dân chủ của đất nước và nhân dân Belarus...