Tôi Chỉ Còn Một Năm
Theo Việt Báo - An Nguyễn - 06-05-2006
Tủ Sách Giải trí và Giáo Dục cho thiếu nhi ở Nông thôn VN, tại Chùa Diệu Giác.
Hôm nay ra nhà băng để đặt in thêm chi phiếu, cô nhân viên nói: “Ồ, tôi
mừng với bà, bây giờ bà in chi phiếu được miễn phí vì bà đã 59 tuổi!”
Mấy
năm trước đây mỗi lần ghi tên tham dự các buổi học bổ túc ở trường đại
học Montréal, tôi được hưởng giá đặc biệt vì trên 55 tuổi, tôi vui vui
nhưng nghĩ vì họ phải chiêu dụ những người lớn tuổi từ khi những người
này còn trẻ để đây sẽ khách trung thành của họ trong tương lai, những
người có dư giờ, dư tiền đi học những thứ hương hoa này.
Nhưng hôm nay khi được hưởng giá đặc biệt của nhà băng thì tôi thấy tôi không còn trẻ!
Tôi
thấy tôi không còn trẻ đã lâu. Cách đây mười hai năm, nhân đọc bài
phỏng vấn nhà văn Mỹ Henry Miller, tôi dừng lại ở chi tiết người phòng
vấn khi bước vào căn phòng của ông thấy cảu trích của Mạnh Tử dán trên
cửa ra vào: ‘Khi người ta già và đã làm xong một số việc, người ta có
quyền nghỉ ngơi. Người ta đi về, đẩy cánh cửa vào nhà và nghĩ rằng nơi
đây chẳng còn ai chờ mình.’”
Tôi đã lấy câu này làm câu chỉ nam
để sống trong mười hai năm qua. Lúc đó tôi nghĩ tôi cần làm xong một số
việc và tôi tự nhủ, đây là khoảng thời gian còn lại quý báu, mình phải
làm xong một số việc để khi về già an tâm nghỉ ngơi. Dù ý thức như vậy,
tôi cũng vừa làm vừa chơi!
Tôi nghĩ mình còn trẻ!
Nhưng
hôm nay ra nhà băng in chi phiếu tôi bỗng giật mình: xã hội không cho
mình trẻ nữa! Từ nay tôi sẽ mua ngân phiếu miễn phí, mỗi tháng được
hưởng mười dịch vụ ngân hàng miễn phí!
Và tôi chưa làm xong một số việc như tôi mong muốn để được an tâm nghỉ ngơi!
Tôi chỉ còn chưa đầy một năm để lên 6o tuổi! Đọc đến đây chắc có người nghĩ thầm 6o tuổi còn trẻ chán!
Đúng,
còn trẻ chán nhưng đọc cáo phó trên báo thì ngày nào tôi cũng thấy: có
những người trẻ hơn số tuổi này đã ra đi, có những người chỉ hơn số
tuổi này vài năm đã ra đi. Năm, ba năm, ngay cả mười năm cũng qua cái
vèo!
Chưa kể là theo thống kê mới nhất ở Bắc Mỹ, tử suất chết vì
ung thư đã lên đứng hàng đầu thế chỗ cho bệnh tim! Các bạn tôi lần lượt
đi qua con đường này để về thế giới bên kia, nghĩ đến con đường chông
gai hóa trị, xạ trị để được chết, tôi rùng mình!
Mỗi buổi sáng ngủ dậy, chưa thấy cơ thể có gì biến đổi là tôi mừng...
May
cho tôi là chi phiếu hết vào tháng tư, tháng sinh nhật của tôi, để tôi
có dịp đến nhà băng được cô nhân viên nhắc nhở... tuổi của tôi, để tôi
biết mình còn một năm... tuổi xuân trước khi lên 60!
Vì sao nhà băng ấn định 59 là tuổi già mà không chờ lên 60!
Tôi không biết lý do của họ nhưng tôi nghĩ họ chuẩn bị tâm lý cho khách hàng:
- Tôi lo cho quý vị từ khi quý vị còn trẻ lận!
-
Chúng tôi chờ ngày này đã lâu, quý vị là khách hàng trung thành của
chúng tôi, bây giờ đến lượt chúng tôi, chúng tôi xin phục vụ quý vị cho
đến ngày quý vị chết. Xin ở lại với chúng tôi.
Hèn gì mà sinh
nhật năm nay tôi nhận thiệp mừng của ông giám đốc nhà băng khu vực gởi
cho tôi. Tôi áy náy trong lòng, định bụng sẽ đi gặp ông để cám ơn. Các
năm khác có bao giờ tôi nhận thiệp đâu! Cứ tưởng mình dễ thương nên họ
nhớ!
Ui chao, các công ty lớn, không bao giờ họ làm cái gì có tính cách riêng tư! Đừng tưởng bở!
Máy đã làm cho họ! Tôi không cần phải đi cám ơn riêng vì ông ký cái thiệp mừng nhưng ông chẳng nhớ đã ký cho ai!
Nhưng tôi cám ơn sự kiện nhà băng nhắc nhở khách hàng: quý vị sắp lên thượng thọ rồi đấy!
A! tôi còn gần một năm để làm một số công việc trước khi được nghỉ ngơi!
Một trùng hợp lạ lùng! A, trực giác bén nhạy!
Lâu
nay tôi vẫn làm công việc tôi thích là dịch bài, dịch xong tôi gởi về
cho ông bạn quý của tôi muốn in ấn, làm gì thì làm, tôi không thắc mắc
ông có in hay không, tôi không đi tìm nhà xuất bản để in. Thỉnh thoảng
ông nhờ tôi, dịch giùm quyển này quyển kia, tôi vùa làm vừa chơi, nghĩ
làm xong ông cũng cất kho, thôi thì cứ từ từ! Ông cũng lu bù chuyện xây
nhà xây cửa, chuyện dạy học của ông hơi đâu đi lo mấy chuyện này nhưng
vừa qua không biết ông có thấy thời gian chẳng còn bao nhiêu nữa hay
không - ông lớn hơn tôi một hai tuổi gì đó – mà ông và thêm một người
bạn của ông cùng nhau làm việc, đem các bài vở tôi dịch mấy năm qua ra
in!
A! Chúa sắp đặt cho tôi gặp quý nhân giúp tôi hoàn thành
công việc sớm để được nghỉ sớm! Tôi quý biết mấy các người bạn của tôi
vì sách còn để trong máy thì mình có cảm tưởng như làm chưa xong việc,
nhưng sách được in ra thì lại cho mình cảm tưởng việc đã xong rồi! !
Sáng
nay tôi nhận thêm một trùng hợp vui vẻ – anh bạn Duy điện thoại qua cho
tôi – Duy là bác sĩ Hồ Đắc Duy ở Sàigòn – tôi ghét nêu tên ai với chức
của họ lắm – đừng ai gọi tôi là dược sĩ Oanh – tôi giận lắm – nên tôi
xin ngắn gọn là anh Duy.
Anh Duy có thú vui cuối tuần là đi câu
cá ở nhà quê, có khi đi câu gần biên giới Cao Mên và anh được dịp thấy
các em ở nhà quê giải trí: lấy hết sức lực của một đứa trẻ đá một quả
banh mềm èo, chuyền tay nhau thiếu điều giành giựt nhau một quyển sách
Pôkêmôn cũ rích rách bươm để đọc. Những hình ảnh này làm anh nhớ lại
tuổi thơ cũng với quả banh trái dừa, cũng với những mẩu chuyện đạo đức
trong Quốc Văn Giáo Thư mà hồi đó anh nghĩ giá mình có được một quả
banh cứng thì đá sướng chân phải biết, giá mình có sách truyện hay để
đọc thì mình sẽ bay đi không biết đến chân tròi nào!
Từ đó cùng
với các bạn, anh thực hiện Tủ Sách Giải Trí và Giáo Dục Cho Các Em Vùng
Nông Thôn. Anh đã làm được hai đợt tủ sách, mỗi đợt 100 tủ phát miễn
phí cho các vùng nông thôn. Chỉ cần có người nhận cho đặt tủ sách là
anh gởi đến vì anh nghĩ những người cho đặt tủ sách là thánh nhân vì
phải thánh nhân mới kiên nhẫn đón tiếp các quý vị con nít chạy vào chạy
ra mượn sách đọc.
Tuổi các em, tuổi hồn nhiên, tuổi tự phát,
tuổi của những lần đầu tiên! Chạy như bay ra quán tạp hóa đầu đường
mượn quyển sách ngồi đọc ngấu nghiến. Những lời hay ý đẹp lần đầu tiên
in vào đầu óc trong sáng!
Không cần nhà cao cửa rộng, không cần
bàn học tươm tất, không cần thủ tục mượn sách trả sách, không bị phạt
vì trả sách trễ hạn. Đọc xong, chạy vào để lại trong kệ, lấy quyển khác
ra đọc!
Buổi đi học, buổi ở nhà phụ cha mẹ việc đồng áng mà còn được đọc sách thì quý quá!
Tôi
nghĩ đến tuổi thọ sách ở thời buổi này mà buồn! Hàng tháng có không
biết bao nhiêu quyển sách mới ra đời, nhà xuất bản nào cũng muốn sách
mình được chen chúc nằm trên cái bàn danh dự kê gần quầy trả tiền. Nó
chỉ được nằm đó tối đa một tháng, sau đó sẽ được bê lên kệ nhường chỗ
quý giá đó cho các quyển sách mới chào đời. Lên kệ nằm tối đa chừng ba
tháng, không bán được là bị trả lại nhà xuất bản! Từ đó tuổi thọ của nó
không biết được bao lâu nhưng số phận cuối cùng là vào nhà máy tái hồi
giấy. Hàng năm các thư viện ở các thành phố lớn có một tuần gọi là tuần
“Tìm một đời sống mới cho sách!” có nghĩa là bán sách giả rẻ từ 25xu
đến 1 đồng một quyển. Năm nay thành phố Montréal có 45 000 quyển sách
đem ra bán!
Như thế, số phận một quyển sách mà được cặp mắt loài người đọc tới là phước cho quyển sách lắm rồi!
Còn số phận của một người mà được lời hay ý đẹp trong sách hướng dẫn cho cuộc đời họ thì không biết sao đây?
Anh
Duy nói: “Những câu chuyện trong quyển Quốc Văn Giáo Khoa Thư nó cứ đeo
đuổi tôi suốt đời, chẳng bao giờ tôi rứt được nó. Chẳng hạn chuyện Một
Tấm Lòng Từ Thiện, chuyện rất ngắn nhưng đọc xong thì làm sao quên:
Bà phước Félicienne sang Việt Nam năm 1888, coi ở nhà thương Sóc Trăng, đến năm 1923 thì mất.
Trong
ba mươi lăm năm trời, bà đem tấm lòng từ thiện mà yên ủi biết bao nhiêu
người yếu đau khổ sở. Bao giờ bà cũg tận tâm kiệt lực làm việc bổn
phận, không nghĩ gì đến công lao khó nhọc. Kẻ già người yếu, trẻ bồ
côi, người tàn tật, ai đã được bà trông nom cho, đều hàm ơn cả.
Sau,
vì bà trông nom nuôi nấng những người có bệnh phong cùi cho nên bà mắc
phải bệnh ấy mà chết. Bà đem bao nhiêu tâm trí vào việc làm phúc, quên
cả tính mạng để giúp kẻ khốn cùng.
Cứ những truyện như thế, đọc xong nó cứ ở trong đầu mình mãi nên sau này làm gì mình cũng hướng về việc thiện, việc tốt để làm.”
Anh
nói tiếp: “À, còn câu chuyện thằng Pinocchio nữa, ngày xưa ông Bửu Kế
có dịch quyển này mà bây giờ tôi tìm không ra. Rãnh chị dịch giùm tôi
quyển đó, tôi có người bạn họa sĩ, tôi sẽ nhờ anh minh họa cho quyển
sách. Thằng bé nào đọc quyển sách này lần đầu mà không mê?”
Những quyển sách đầu tiên!
Ôi, đẹp quá những quyển sách đầu tiên, những giây phút đầu tiên!
Ôi, làm sao đừng để hụt những giây phút đầu tiên, những quyển sách đầu tiên!
Có một cái gì đó trong lòng con người dâng lên khi nhớ đến những hoài niệm đầu tiên!
Hoài
niệm man mác khi nghĩ đến giây phút đầu tiên vũ trụ được sáng tạo, giây
phút đầu tiên gặp gỡ nhau, giây phút đầu tiên đón đứa bé ra đời, giây
phút đầu tiên đọc được mấy chữ cái, mấy con số trên chiếc đồng hồ!
Những
giây phút đầu tiên của tôi đã qua, những năm tháng còn lại của tôi, tôi
còn làm gì khác hơn là chuẩn bị cho những giây phút cuối cùng của tôi.
Ôi,
cuộc đời ngắn ngủi, thời gian như vó ngựa đi, chuẩn bị giây phút đầu
tiên cho các em nông thôn là công việc chuẩn bị lâu dài cho những giây
phút cuối cùng của tôi, để ngày nhắm mắt tôi sẽ mỉm cười nhớ lại những
giây phút đẹp đẽ này.
Nghĩ đến mắt các em sáng ngời lên khi
nhận quả banh mới toanh căng tròn được gởi tặng kèm tủ sách, lòng các
em rộn lên khi đọc các mẫu truyện Tấm Lòng Từ Thiện, mình học giỏi
giắn, mong rằng lớn lên mình khá giả có phương tiện giúp người như mình
đã được giúp là lòng tôi hăng hái ngồi viết bài, dịch bài.
Tôi chỉ còn một năm, tháng tư đã qua, vậy tôi chỉ còn 11 tháng!
Nhanh chân lên!
Ngày xưa có một khúc gỗ, không phải là khúc gỗ quý mà chỉ là một khúc gỗ tạp, loại gỗ người ta dùng làm củi đốt ấy mà...
Khúc gỗ này làm sáng lên ánh mắt tuổi thơ các em nông thôn của tôi, làm đẩy lui tuổi già của tôi.
Montréal tháng 4 – 2006
An Nguyễn
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: