Hoa Thịnh Đốn.- Nghi lễ bình thường của một Đám tang là Quan tài sẽ
phải hạ huyệt khi hồi kinh tụng tiễn đưa người quá cố chấm dứt. Và khi
Ban Nhà Quàn đã vào việc thì dù gia nhân có cố níu Quan tài lại cũng
không được. Người chết phải được thanh thản ra đi thì người sống mới
được yên vui.
Chuyện
chính trị cũng vậy. Khi một Chính phủ không còn được dân tín nhiệm nữa
thì người đứng đầu hay đảng cầm quyền phải biết tự xử rút lui để tránh
cảnh nồi da xáo thịt hại dân do sự ngoan cố của tính tham quyền cố vị
gây ra.
Lịch sử cận đại cuối Thế kỷ 20 đã chứng minh dù kẻ lãnh
đạo có quân, có súng cũng không chống được lòng dân. Sự sụp đổ liên tục
của các chính quyền Cộng sản độc tài ở Nga Sô và tại các nước Đông Âu
trong 4 năm ngắn ngủi (1989-1992) là một bằng chứng.
Còn ở Việt Nam bây giờ ra sao sau 30 năm đảng Cộng sản cai trị cả nước?
Mặc
dù ở Việt Nam chưa có các vụ người dân xuống đường biểu tình đòi lật đổ
Chính phủ, nhưng trước mắt là nhân dân không còn sợ hãi đảng Cộng sản
như trước đây nữa. Các vụ công khai biểu tình chống bất công, và đi
khiếu kiện ngay trước nhà các cấp lãnh đạo đòi công bằng khi quyền lợi
bị xâm phạm mà không cần xin phép ai là những dấu hiệu chẳng lành cho
đảng CSVN.
Sự liên hệ từng được đảng khoe là “máu thịt” giữa
đảng và nhân dân đã mờ nhạt theo năm tháng. Những khẩu hiệu như “cán bộ
đi trước làng nước theo sau” hay “ý đảng, lòng dân” cũng chẳng còn giá
trị gì trước tình trạng cán bộ, đảng viên tham nhũng như rươi, hành dân
còn hơn bọn cường hào ác bá ngày xưa.
Những thay đổi đột biến
này, phần lớn là của những người đã đáp lại yêu cầu của đảng mời dân
góp ý cho Dự thảo Báo cáo Chính trị của khoá IX. Thời gian đảng tìm ý
dân chỉ kéo dài 30 ngày, từ 3-2 đến 3-3-2006, nhưng một số đông cán bộ,
Đảng viên, Trí thức, Thanh niên và Cựu chiến binh đã cho đảng biết tình
trạng cán bộ đảng viên có chức có quyền càng ngày càng mất phẩm chất,
tranh ăn, chạy chức chạy quyền, vây bè kết cánh, quan liêu, cửa quyền,
tham nhũng, hành dân không còn là số nhỏ nữa mà đã lan tràn nghiêm
trọng trong mọi ngành, mọi cơ quan từ trung ương xuống cơ sở của 3
triệu đảng viên. Những người này yêu cầu đảng phải cấp thời sửa chữa
thiếu sót để tồn tại vì sức chịu dựng nào của dân cũng chỉ có hạn.
Nhưng
tình trạng bất lực của đảng trước hàng hà sa số những việc không làm
được đã kéo dài nhiều năm nên tình trạng chung của xã hội mới tồi tệ
như ngày nay. Những người góp ý đòi đảng phải lập tức thay đổi tư duy
lãnh đạo; thay đổi các tiêu chuẩn chọn cán bộ, đảng viên dựa trên tài
và đức chứ không phải con ông cháu cha như đang diễn ra; buộc cán bộ,
đảng viên phải từ bỏ các thói hư tật xấu, xa lánh cạm bẫy sa vào chủ
nghĩa cá nhân, tính “quan cách mạng” để làm tròn nghĩa vụ là “đầy tớ
của nhân dân”.
Họ cũng yêu cầu đảng phải nói đi đôi với làm,
không được đánh trống bỏ dùi, đùn đầy trách nhiệm cho nhau rồi bỏ luôn
như vẫn thường thấy.
THỰC TẾ PHŨ PHÀNG
Có một số ý kiến
mạnh dạn hơn đòi đảng phải thật sự tôn trọng quyền làm chủ đất nước của
người dân,phải làm theo ý dân chứ không phải theo ý đảng, phải để cho
dân được tự do ngôn luận, ra báo, đi lại, lập hội, theo đạo nào tùy ý.
Một số ý kiến khác đòi đảng phải chấm dứt nhúng tay vào việc của dân,
không được ngăn cản dân làm những việc pháp luật cho phép. Và phải
thẳng tay trừng trị những kẻ lạm dụng chức quyền để làm giàu bất xứng,
ám hại dân lành.
Quan trọng hơn, nhiều ý kiến đã chỉ trích Chính
phủ, Quốc hội ra nhiều Nghị quyết, Pháp lệnh và Luật chống lại, hay hạn
chế các quyền của người dân đã được Hiến pháp bảo vệ.
Ngoại trừ
một số ý kiến “trái chiều” đòi đảng rút lui, bỏ điếu 4 Hiến pháp dành
độc quyền lãnh đạo cho đảng, giã từ Chủ nghĩa Mác-Lênin được phổ biến
ra nước ngoài, các ý kiến phổ biến trong nước không thầy có những yêu
cầu thẳng thắn này.
Tuy nhiên, nếu biết tự trọng và biết đặt
quyền lợi Tổ quốc trên quyền lợi của phe phái và của thiểu số 3 triệu
đảng viên thì ai cũng thấy đảng CSVN không còn đủ khả năng cầm quyền
nữa. Bởi vì qua các thư góp ý được phổ biến trong nước hay lén phổ biến
ra nước ngoài thì cái nền nhà của đảng là đội ngũ cán bộ, đảng viên
không còn chỗ nào lành lặn cả.
Gạch, vữa giữ cho căn nhà khỏi
đổ là những chính sách và đường lối của đảng và nhà nước thì từ trên
xuống dưới và từ trong ra ngoài đâu đâu cũng có những sai sót, chồng
chéo lên nhau tạo ra những lỗ hổng cho kẻ quyền thế làm giàu bất chính,
hại dân. Những người trú ngụ trong căn nhà này là đảng và nhà nước thì
thay vì đoàn kết nắm tay nhau hàn gắn những chỗ hư hỏng thì lại tìm
cách đục khoét chút gia sản còn lại trước cảnh cha chung không ai khóc.
Vì
thế mà căn nhà của đảng không chỉ dột từ trên xuống mà tường vách đã bị
lũ giặc nội xâm cán bộ tham nhũng, nạn bè phái, tranh quyền, chia rẽ
thấm nước làm rữa nát lung tung không còn cách gì sửa chữa được nữa.
Chỉ
có cách tốt nhất là phá sập nó đi để xây lên căn nhà mới khang trang
lịch sự hơn mà lại đỡ tốn phí cho dân. Nhưng liệu đảng CSVN có thợ biết
xây nhà không, hay chỉ biết dựng lều như khi còn đánh giặc? Sau đây là
những bằng chứng:
Trần Nhơn, Tiến sỹ viết trên báo Quân đội Nhân
dân (14-3-2006): “Tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu đã phát
triển nghiêm trọng đến mức không thể chỉ khắc phục bằng các biện pháp
thông thường như giáo dục chính trị tư tưởng, đấu tranh phê bình, tự
phê bình trong nội bộ tổ chức, cơ quan, đơn vị mà còn cần phải tiến
hành một chiến dịch cải cách mang tính cách mạng mới diệt trừ được quốc
nạn này.
Theo Trần Nhơn thì 3 căn bệnh tham ô, lãng phí và
quan liêu là những thứ “Hiện đã tấn công ào ạt, tràn lan, gây thất
thoát, mất mát về tài chính của Nhà nước và nhân dân rất nghiêm trọng.”
Nhơn
viết: “Điều nghiêm trọng gấp bội là làm mất niềm tin của nhân dân đối
với Đảng, Nhà nước; làm suy thoái phẩm chất đạo đức, lối sống văn hóa
truyền thống trong một bộ phận không nhỏ của ít nhất hai thế hệ cán bộ
công quyền, từ đó có sức lan tỏa cực nhanh và cực mạnh, gây ô nhiễm
nặng nề môi trường xã hội: phát triển cao độ chủ nghĩa cơ hội, thực
dụng; xem nhẹ đạo đức, nhân nghĩa, coi trong quá mức vật chất, tiền
tài.”
“Do vậy đã đến lúc (nếu không muốn nói là từ lâu) chúng ta
không thể chỉ khắc phục và chặn đứng các quốc nạn đó bằng các biện pháp
giáo dục, phê bình, tự phê bình thông thường…. tình trạng này chỉ có
thể được xóa bỏ bằng cuộc cách mạng sâu sắc hơn, triệt để hơn … Sự thật
là ít ai dám thẳng thắn góp ý vạch ra những sai trái tiêu cực của cán
bộ công quyền đương nhiệm có thế lực?
“Cuộc cách mạng phải
làm mà chúng ta đang nói ở đây, cái đích của nó phải là cuộc cách mạng
về cơ chế, thể chế, là cách mạng văn hóa nhằm loại bỏ tận gốc những thứ
"văn hóa" độc hại như văn hóa "phong bì", văn hóa "tự xưng tụng, kiêu
ngạo"; văn hóa "chụp giật, đấu đá"; văn hóa "vị kỷ, vị kim tiền", văn
hóa "chạy"... (dường như đã thành nếp nghĩ, lối sống, ai cũng phải đắng
cay chấp nhận hoặc bị cuốn hút theo)
Nguyễn Văn Thế viết:
“Tham nhũng đã trở thành quốc nạn, các vụ án lớn liên quan nhiều cán
bộ, đảng viên có chức có quyền, số tiền tham nhũng đã lên tới nhiều tỷ
đồng. Liệu có chặn đứng được không? Liệu có thu hồi được những khoản
tiền đã bị thất thoát, hay lại rơi vào “im lặng đáng sợ”? (Quân đội
Nhân dân, 5-3-2006)
Trong khi Báo cáo của Ban Quản lý Dự án
“Nghiên cứu đấu tranh chống tham nhũng” của Ban Nội Chính Trung ương
đảng hồi cuối năm 2005 cho biết Tham nhũng ở Việt Nam đang trở thành
“chuyện thường ngày”.
Báo Tuổi Trẻ ngày 01/12/2005 viết: “Địa
chính - nhà đất, hải quan và cảnh sát giao thông là ba lĩnh vực tham
nhũng phổ biến nhất, theo công bố của BQL dự án “Nghiên cứu đấu tranh
chống tham nhũng” (Ban Nội chính TƯ ).”
“Cùng nằm trong bảng
“top 10”, ngoài ba nhóm trên, còn có bảy lĩnh vực khác là tài chính -
thuế, xây dựng, cấp phép xây dựng, y tế, kế hoạch - đầu tư, giao thông
và đứng cuối bảng là công an kinh tế.”
“Theo tiến sĩ Nguyễn
Văn Quyền - phó trưởng Ban Nội chính trung ương, giám đốc Ban quản lý
dự án, cuộc điều tra trên được tiến hành tại bảy tỉnh, thành phố là Hà
Nội, TP.HCM, Hải Dương, Nghệ An, Thừa Thiên-Huế, Sơn La, Đồng Tháp và
ba bộ Công nghiệp, Xây dựng, Giao thông vận tải.”
“Khi được hỏi
“Nếu có người đưa hối lộ thì ông (bà) xử lý ra sao?”, có tới gần một
nửa (47%) số cán bộ trả lời nhận hoặc lưỡng lự, trong đó 6,4% nói nhận
ngay vì là “chuyện thường tình”; 26,2% trả lời nhận hay không tùy từng
trường hợp và 14,2% thấy khó trả lời.”
“Nghiên cứu cũng chỉ ra
có 20% số người tham nhũng không giữ chức vụ nhưng có quyền hạn, chức
trách khi thi hành công vụ. 68,4% người được phỏng vấn cho rằng người
ta tham nhũng để giàu và giàu hơn nữa; 30% cho tham nhũng là để nâng
mức sống lên thành khá giả...”
“… Mặt khác, cuộc khảo sát đã chỉ
ra: gần 85,4% cán bộ công chức và 78,2% cán bộ doanh nghiệp không tích
cực đấu tranh chống tham nhũng vì sợ bị trù dập; 61,9% cán bộ công chức
cho rằng người tố cáo, phát hiện tham nhũng không được khen thưởng cũng
là nguyên nhân khiến họ không tích cực đấu tranh.”
Tài liệu
điều tra còn chứng mình: “Điều tra cán bộ doanh nghiệp về các khoản chi
phí “đen” mà doanh nghiệp phải bỏ ra thêm, nhóm nghiên cứu xác định có
8% số người được hỏi đánh giá những khoản chi này chiếm từ 1-10% tổng
chi phí của doanh nghiệp, riêng TP.HCM lên tới 13%.”
“Nhận
diện về các thủ đoạn tham nhũng, nhóm nghiên cứu cho biết 56% người
được hỏi cho rằng nhiều nhất là cố tình kéo dài thời gian giải quyết
công việc; kế đến là không hướng dẫn cụ thể, cố tình soi xét, bắt lỗi
(44,7%); bám vào các qui định không rõ ràng, bắt bí doanh nghiệp
(38,8%).”
“Trong những trường hợp bị gây khó khăn, cách xử sự
của doanh nghiệp là phải có tặng quà (54,9% số người được hỏi), hối lộ
cho cán bộ trực tiếp (46,3%) và hối lộ trước khi có công việc (23,5%).”
“Đáng lưu ý, 48,9% số người được hỏi thừa nhận đã từng đưa tiền (quà
biếu, hối lộ), kể cả khi không bị gợi ý, vì đây là cách giải quyết
“nhanh nhất, dễ nhất”.
Một guồng máy cai trị mà như thế thì nó
không còn là một Nhà nước Pháp quyền “của dân, do dân và vì dân” như
đảng tuyên truyền nữa. Nó là một Tổ chức đứng ngoài luật pháp thì đúng
hơn.
Lê Thúc Anh (Nguyên Phó Chánh án TAND tối cao) phát biểu:
“Trước hết phải nhìn nhận là tham nhũng chỉ xảy ra trong đội ngũ cán
bộ. Mà cán bộ chức quyền càng cao, nắm cương vị trọng trách quan trọng
lại tham nhũng thì tác hại càng nghiêm trọng. Chúng ta đều hiểu rằng
khi có đường lối chủ trương đúng thì cán bộ là khâu quyết định, “cán bộ
nào phong trào ấy” là vậy.”
“Đội ngũ cán bộ của chúng ta hiện
nay phần đông là tốt, nhưng một bộ phận không nhỏ đã suy thoái, họ làm
việc không vì đất nước vì nhân dân mà vì sự làm giàu bất chính, vì cuộc
sống hưởng lạc của cá nhân và gia đình.”
“Trong số những
người này có kẻ đang yên vị trên ghế để chờ hạ cánh an toàn hoặc là
tiếp tục dùng tiền của để chạy chọt leo lên ghế cao hơn. Bên cạnh đó
cũng có người tạm dừng lại nhằm củng cố quyền lực của mình để chờ thời
cơ lại tiếp tục tham nhũng.” (Báo Sài Gòn Giải Phóng, 12-3-2006)
* CON LÊ DUẨN LÊN TIÊNG
Trong
cuộc thảo luận Bàn tròn đăng trên báo Điện tử VietNamNet ngày 8-3-2006,
ông Bạch Minh Sơn nói: “Như chúng ta đã tổng kết, có đến 80% quần chúng
đồng tình rằng, Nhà nước cần phải chống tham nhũng triệt để hơn. Và,
Đảng viên phải đi tiên phong trong vấn đề này. Sau đó mới tìm ra những
người tài. Không phải những người tham nhũng mà là những người thật
giỏi, thật tài, họ sẽ tìm ra được lời giải cho bài toán phát triển đất
nước.”
Nhà báo Nguyễn Anh Tuấn (VNNET): Nhiều ý kiến cho rằng,
cơ chế chính sách đã tạo ra tham nhũng, khiến chúng ta không thể giải
quyết tận gốc vấn đề này. Đây cũng là băn khoăn mà độc giả VNN đặt ra
lâu nay. Anh nghĩ sao về ý kiến này?
Ông Bạch Minh Sơn: “Đây
là một vấn nạn. Bởi những người đang được đặc lợi tham nhũng lại chính
là những người có chức có quyền. Mà người ta thì không bao giờ chống
lại chính mình. Vậy nên, đòi hỏi phải có một sức mạnh quần chúng rộng
rãi, cộng thêm những công cụ pháp lý hữu hiệu và làm rất mạnh tay, may
ra chúng ta mới loại bỏ được vấn nạn này. Nếu để cho tham nhũng tồn tại
thì nó đã làm phương hại rất lớn cho đất nước và quan trọng hơn là đã
làm mất lòng tin của quần chúng nhân dân.”
Trong khi Tiến sỹ Lê
Kiên Thành, con trai Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn chua chát: “ Với những điều
kiện như chúng ta bây giờ thì không thể chống tham nhũng được. Ở các
nước khác, quan chức muốn làm giàu nhanh thì dẫn đến tham nhũng. Ở nước
ta, muốn giàu nhanh chỉ là một phần lý do! Phần khác, người ta tham
nhũng để sống và tồn tại. Bởi vì căn cứ vào mức lương và cơ chế như bây
giờ không thể một công chức nào tồn tại bình thường được. Với tiền
lương như hiện nay, anh phải tính toán bao nhiêu tiền mua gạo, mua vải,
bao tiền điện nước.v.v... Chắc chắn rằng với thu nhập ấy không ai đủ
sống. Có người tham nhũng trực diện, có người tham nhũng do quyền lực,
có người lãng phí thời gian... Đó cũng là một kiểu tham nhũng.”
“Vậy nên, khi mà chúng ta dấy lên trào lưu chống tham nhũng thì thực
chất là chúng ta đánh thẳng vào đội ngũ cán bộ, những người tham nhũng
để tồn tại. Tôi cho rằng gốc rễ vấn đề là nếu chúng ta không thay đổi
được cơ chế chính sách thì không bao giờ chúng ta chống được tham
nhũng. Từ tham nhũng để tồn tại dẫn đến tham nhũng để làm giàu, vấn đề
đó không hề có một ranh giới nào cả.”
“Thứ hai, tôi cho rằng
Đảng của chúng ta hiện nay so với trước đây có điểm khác. Trước đây,
anh vào Đảng xác định có thể bị tù đày. Anh là bí thư chi bộ thì anh có
thể sẽ bị xử bắn... Còn bây giờ, anh muốn là Trưởng phòng, anh phải là
Đảng viên. Anh muốn là Bộ trưởng anh phải là Uỷ viên trung ương. Tất cả
các cấp của Đảng đều gắn với chính quyền và các cấp đó đều gắn với
quyền lợi và quyền lực. Vì thông qua lãnh đạo như vậy nên cho dù không
muốn, những người cơ hội vẫn chui vào Đảng vào được để có quyền lực,
quyền lợi. Đó là lý do để Đảng của chúng ta trong thời kỳ này không còn
là những lực lượng ưu tú như trước đây. Rất nhiều trong số này là những
phần tử cơ hội. Càng để lâu, phần tử cơ hội sẽ càng lớn lên.”
“Nguyên tắc phát triển dựa trên Chủ nghĩa Mác là phê và tự phê. Nhưng
vì mục đích vào Đảng trước đây và bây giờ khác nhau nên phê và tự phê
bình có mục đích khác nhau. Trong cơ chế một đảng lãnh đạo như thế này,
Đảng tự tìm cách hoàn thiện bằng cách nào nếu chỉ dựa trên phê và tự
phê chăng? Cá nhân tôi cho rằng hoàn toàn không được. Nếu không tự hoàn
thiện mình, một Đảng được sinh ra bởi những người thầy của phong trào
cộng sản thế giới, chứa đựng những yêu cầu của lịch sử đến một thời
điểm nào đó sẽ không còn nữa. Nếu chúng ta không cắt nghĩa tận cùng vấn
đề thì tôi cho rằng, theo tính quy luật, điều gì đến sẽ đến. Đến cái
nơi mà tự mình không kiềm chế được chính mình, không tự tìm ra con
đường đi cho mình.”
“Cái nơi” mà ông Lê Kiên Thành không dám nói
ra, thiết tưởng, mọi người đã nhìn thấy nhưng không ai trong đảng CSVN
dám dóng lên hồi trống báo hiệu đó thôi.
Chuyện lâu bền của đảng
CSVN thì đã rõ. Chỉ có những người không biết thay đổi để tiến bộ mới
muốn tiếp tục ngủ với quá khứ. Thời gian bây giờ là kẻ thủ nguy hiểm
nhất của những con người vẫn tự hào “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù
nào cũng đánh thắng”. -/-
Phạm Trần
(03/06)