Trọng Thủy
Theo Đàn Chim Việt - Hà Văn Thuỳ - 13-05-2006
Truyện ngắn
Xuống ngựa, chàng mệt mỏi bước lên thềm. Nắng chiều rực sáng sắc chiến
bào đỏ như lửa và cũng làm hiện rõ đôi chỗ rách ám khói. Vai trái chàng
loang vệt máu. Mặt chàng sạm đen bết bụi. Ðôi mắt chàng u tối với vẻ
đau khổ tới tận cùng. Chàng đứng lặng bồn chồn chờ đợi. Dáng vẻ chàng
thật lạc lõng trước cảnh tấp nập của hành cung. Người vào người ra ai
cũng vội vàng. Họ mang tới tin thắng trận và mang đi những mệnh lệnh
khẩn cấp. Chỉ mình chàng đứng đó như con đại bàng cô đơn rũ cánh. Rồi
người ta dắt tới đôi ngựa. Chàng vội vàng bước đến và cùng quân lính,
chàng đem từ lưng ngựa xuống hai thây người đã lạnh cứng, đặt xuống nền
thềm lạnh mà ai đó vừa trải lên chiếc chiếu cũ. Dù cho hoàng bào bê bết
máu, dù cặp mắt nhắm nghiền không sinh khí, từ khuôn mặt ông già với
mái tóc bạc, chòm râu dài và thưa vẫn tỏ ra vẻ uy nghiêm cao qúy. Ðó là
vua Thục. Bên nhà vua là nàng Mỵ Châu tội nghiệp. Chiếc áo lông thiên
nga đẫm máu. Máu vẫn rỉ ra từ vết thương chí tử nơi ngực. Mắt nàng mở
trừng trừng mang vẻ kinh ngạc hoảng loạn và khuôn mặt trái xoan thanh
thoát toát lên vẻ đau khổ khôn cùng. Chàng nắn cho ngay thẳng bàn tay
vua Thục đặt xuôi bên mình. Ai đó đắp lên người nhà vua manh chiếu. Cúi
xuống người con gái, chàng nhẹ nhàng vuốt vuốt cho cặp mắt nàng khép
lại rồi đột nhiên quỳ xuống gục bên ngực nàng. Tiếng nấc tắc nghẹn. Ðôi
hàng lệ từ cặp mắt nhắm chặt của chàng ứa ra.
Bước từ trong ngôi đình làng tạm đặt làm hành cung ra, trong
bộ võ phục màu huyết dụ, vua Triệu nhìn cảnh ấy. Ông lặng lẽ bước tới
gần, cúi xuống vua Thục cùng nàng Mỵ Châu rồi đi tới dưới chân nhà vua
đã chết, ông thành kính cúi đầu vái hai vái. Ðoạn lui ra truyền lệnh:
- Hãy an táng nhà vua theo lễ vương, bởi người là vị quốc vương hiền đức đáng trọng. Còn với nàng, táng theo lễ công chúa!
Nói rồi, ông rảo bước trở lại với công việc đang bộn bề. Ông
đón tin mới từ mặt trận và ban bố những mệnh lệnh vỗ về các quan lại và
phủ dụ dân chúng. Nhà vua thực lòng muốn chấm dứt can qua để dân sớm
được làm ăn yên ổn.
***
Cảm thấy có ai nhìn mình, chàng mở mắt. Trong bộ đồ trắng toát,
nàng đứng lặng bên giường, mắt nhìn đăm đăm. Không giận hờn, không oán
trách, cặp mắt nàng là cả một vực đau buồn, không thể nhìn vào đấy mà
không thấy nao lòng. "My! Mỵ. nàng." Chàng thảng thốt gọi, giọng nghẹn
ngào rồi vùng dậy. Như chiếc bóng, như ảnh ảo, nàng chợt tan biến trong
hơi gió lay động cánh rèm cùng làn hương nhẹ.
Tim đập rộn, chàng bước vội ra cửa. Cung điện vắng lạnh. Ngọn
đèn lồng tỏa ra mờ mờ thứ ánh sáng nhợt nhạt màu máu loãng. Chàng hướng
về ngọn gió đưa lại mùi hương. Chàng mường tượng nàng sẽ hiện ra sau
những cây cột, sau một góc tường như trong cuộc chơi trốn tìm ngày nào
và chàng được ôm gọn trong lòng tấm thân mềm mại yêu kiều. Chàng cứ
bước đi tìm kiếm. Như kẻ mộng du, chàng đi khắp cung điện. Tất cả là
vắng lặng và đây đó bốc lên hơi lạnh của tử khí khiến chàng rợn người.
Trong tất cả những cái đó, chàng vẫn mong manh nhận ra hơi ấm từ nàng,
mùi hương quen thuộc, không thể nhầm lẫn. Chàng cứ bước trong màn đêm
huyền ảo. Cứ theo mùi hương dẫn đường, chàng xuống thang lầu, bước ra
khoảng sân rộng. Ðầy trời trăng lạnh. Trăng như cũng tỏa ra mùi chết
chóc. Sương giăng mông lung. Chàng bước theo con đường rải sỏi giữa
những hàng cây cảnh. Chàng nhận ra mùi dạ lan hương, mùi hoa lý, mùi
hoa ngọc lan quen thuộc. Mùi hương ấy là nàng. Nàng đâu? Nàng đâu? Nàng
tan thành hương hoa. Bàn chân vô định dẫn chàng đi mãi. Chàng dừng lại
bên hồ sen rộng. Hương sen thoảng nhẹ. Chàng như nghe vọng lên từ đó
tiếng cười. Ðúng, tiếng cười trong trẻo của nàng. Mới đây thôi, dường
như mới hôm qua, khi những bông sen đầu mùa vừa nở, nàng cùng chàng
chèo chiếc thuyền nhỏ ra hái sen ướp trà dâng vua cha. Chàng tư lự ngắm
nàng thấp thoáng giữa những đóa sen trắng sen hồng và tiếng cười nàng
trong trẻo.Như mới hôm qua.
***
 |
Nỏ liên châu — Nguồn: elvenforge.com
|
Chàng
ra đi với nỗi bâng khuâng của kẻ xa xứ. Chàng bỏ lại phía sau thành
Phiên Ngung thân thiết của tuổi thơ chàng, với cung điện nhỏ nhưng xinh
xắn và ấm cúng, với người mẹ thương yêu chàng và con chàng, chú bé
Triệu Hồ bi bô học nói. Chàng tư lự mỉm cười. Trong chuyến Nam du này,
chàng giữ nhiều vai trò quá. Là chàng rể đến nhà cha vợ, chàng là gã
con tin mang lại hoà hiếu giữa hai nước cựu thù và trên hết là tên gián
điệp. Chàng như còn nghe rõ lời cha: "Thiên hạ nhà Tần sắp về nhà Hán.
Như vậy nước của ta sẽ mất vào tay họ Lưu một sớm một chiều. Các bộ tộc
Việt: Mân Việt, Lạc Việt, Dương Việt.cũng sẽ chung số phận. Cách duy
nhất thoát khỏi bại vong nô lệ là các bộ tộc Việt phải kết thành một
khối, tạo nên quốc gia hùng cường. Trong các tộc Việt bây giờ, nước Âu
Lạc của vua Thục là nước mạnh. Ðược nước của vua Thục, ta đủ tư cách
xưng đế và đủ mạnh chống lại họ Lưu. Ðã hai lần ta tiến binh xuống phía
Nam nhưng cả hai lần cùng phải rút về. Sức mạnh của Âu Lạc không thể
xem thường. Nhà vua hiền đức, dân sẵn sàng chết vì vua của họ. Hơn nữa
họ lại có nỏ liên châu của tướng quân Cao Lỗ. Phải rút quân về một phần
vì khó thắng nổi họ cũng một phần vì ta không ham một chiến thắng như
vậy: nó quá tàn khốc! Sau chiến thắng như vậy, người bại trận lại chính
là ta vì ta tự làm tiêu tan sức lực và tinh thần người Việt, tự làm suy
yếu mình để biến thành mồi ngon cho giặc phương Bắc. Nhưng không thể
chần chờ được nữa, thời cơ khẩn cấp lắm rồi. Con phải làm việc đó, cái
việc mà đạo quân hùng mạnh không làm được. Con tới triều đình vua Thục
lấy bí quyết chế nỏ cho ta. Nhưng cái chính là sự có mặt của con sẽ
khiến vua Thục tin vào thiện chí của chúng ta, không phòng bị nữa. Cuối
cùng, ta giành phần thắng bằng cuộc tấn công bất ngờ." Nhìn chàng bằng
cặp mắt sắc nghiêm nghị, cha nói tiếp: " Trong công việc của con, có vẻ
gì đó không đàng hoàng không minh bạch nhưng đó là việc lớn lao, cứu
vớt dân Việt, dựng nghiệp lớn cho họ Triệu." Chàng hiểu cha và chàng
mường tượng ra cái vai trò lạ lùng của mình. Chàng bỗng mỉm cười. Trong
nỗi buồn xa xứ, chàng dần dần tìm thấy niềm vui được tới miền đất lạ,
được thỏa cái chí ham hiểu biết, ham chinh phục vốn chàng nhận được từ
cha. Chàng cũng tự hào về công lao mình sẽ góp cho dân cho nước. Trước
mắt chàng tương lai rộng mở: cha chàng lên ngôi đế trong vương quốc
mênh mông rồi khi cha trăm tuổi, chàng thay cha làm vì đế kế nghiệp.
Thuyền càng đi xa, nỗi buồn ban đầu vơi bớt và chàng vui thêm, càng
nung nấu chí nam nhi.
Sự việc xảy ra ngoài mọi dự tính của
chàng. Vua Thục đón chàng thật nồng hậu: "Công tử tới tệ quốc, quả nhân
rất mừng. Mừng vì đưa con gái quê mùa của quả nhân được trao thân gửi
phận làm dâu con quý quốc. Càng mừng hơn vì với mối nhân duyên này, can
qua giữa hai nước sẽ chấm dứt. Công tử mang tới tệ quốc không chỉ chàng
rể quý mà còn là sự thái bình." Chàng ngắm nhà vua. Trước mắt chàng là
ông vua già đôn hậu đáng kính, như một tiên ông trong cổ tích. " Công
tử hãy coi kinh đô này như nhà mình, coi người dân nơi đây như đồng bào
của mình. Quả nhân biết, trong người công tử có nửa dòng máu Việt. Quả
nhân được hay câu chuyện thế này, vào một ngày đẹp trời, tôn vương phụ
thân công tử tuần du miền bể Ðông, tới đảo Ðồng Xâm, gặp cô thôn nữ
chăn tằm dệt lụa. Người cảm mến nàng và nàng theo người về cung. Cô gái
ấy sau này là thân mẫu của công tử. Dường như có điều gí đó do số mệnh
dun dủi, quả nhân cũng có câu chuyện tương tự làm quà cho công tử.
Trong một lần kinh lý miền Ðông, quả nhân tới đất Thao Bồi và gặp người
thôn nữ. Người đó là mẹ của Mỵ Châu, đứa con gái quê mùa của quả nhân.
Ðồng Xâm với Thao Bồi tuy nơi đất liền nơi ngoài hải đảo nhưng đâu có
xa xôi gì, đường chim bay chỉ ngoài chục dặm." Ðiều này thì chàng biết.
Chàng biết mình có nửa phần máu Việt. Ðiều đó khiến chàng dễ hòa với
người với cảnh nơi đây và chính nó cũng tiếp tay cho mưu mô của cha
chàng. Nhưng điều chàng cần biết nhất còn chưa phát lộ. Chàng chưa được
gặp người sẽ là vợ chàng. Lòng chàng mừng lo lẫn lộn. Chàng muốn có
người vợ đẹp để thỏa ước mong. Nhưng chàng cũng mong sao cho nàng chỉ
đẹp vừa phải để ngày nào đó xa nàng, chàng không phải ân hận.
Kia rồi, cùng đám thị nữ đi vào, nàng kính cẩn quỳ lạy vua cha rồi
nghiêng mình e lệ chào chàng. Bao lần sau này chàng nhớ về giây phút
ấy, giây phút định mệnh. Nàng đẹp ư? Nói thế nghĩa là chẳng nói được
gì! Nàng xuất hiện trước chàng như một ánh chớp. Ánh chớp đã thức tỉnh
nơi chàng những gì chàng còn chưa biết. Vầng trán thanh tân, bầu má mịn
màng, miệng cười hé mở e lệ ngon như trái hồng mọng và cặp mắt đen dài
long lanh nước, cả thân hình nàng yêu kiều mềm mại. Giây phút ấy chàng
bàng hoàng tưởng như không thực. Giây phút ấy mở ra cho chàng cuộc đời
trước đây chưa từng có. Chàng ngây ngất thấy mình may mắn và hạnh phúc
được hưởng thụ cống vật tuyệt diệu của tạo hóa. Cảm giác ban đầu ấy đã
không lừa dối chàng. Ngược lại, nó càng đẹp hơn, hấp dẫn hơn trong cuộc
sống vợ chồng. Ðấy là những ngày tháng trong mộng. Chàng cùng nàng về
thăm kinh đô cũ Ngàn Hống, nơi phát tích của người Việt. Chàng cũng tới
thăm núi đồi Ao Việt, nơi ngã ba Hạc Trắng cùng dẫy Nghĩa Lĩnh cao vời.
Chàng cùng nàng về thăm quê ngọai Thao Bồi rồi từ đó đi thuyền đến đảo
Ðồng Xâm quê mẹ của chàng. Chàng hòa mình trong tình yêu vô hạn của
nàng, trong tình thương quý của những người dân Việt hồn hậu chân tình
và mến khách, hòa trong vẻ kỳ thú của thiên nhiên gấm vóc. Mỗi ngày
sống của chàng, mỗi bước đi của chàng là mỗi bước hòa mình vào những
cái đang trở nên máu thịt thiêng liêng gắn bó với chàng. Nhưng trớ trêu
thay, mỗi bước đi của chàng cũng là mỗi bước thâm nhập của tên gián
điệp. Chàng đã quên vai trò gián điệp của mình để sống hết lòng trong
vai trò người tình hạnh phúc. Nhưng càng sống trọn vai trò người chồng
hạnh phúc chàng lại thành công hơn trong vai tên gián điệp. Bí mật lẫy
nỏ đã trong tay chàng thật dễ trong một buổi nàng tập cho chàng bắn
cung. Ðiều quan trọng hơn, vì tin chàng, vua Thục đã lơ là việc bố
phòng. Nước Âu lạc ngỏ cửa.
Cha chàng theo sát từng bước đi của chàng. Chỉ cần chàng rời khỏi Loa
thành. Tin mẹ chàng bị trọng bệnh được đưa tới. Chàng vội lên đường.
Chiếc áo lông thiên nga là kỷ vật cuối cùng chàng gửi lại nàng.
***
Chàng thấy mình rơi rơi trong vực thẳm mịt mùng, rơi nhanh tới mức
chàng xây xẩm mặt mày. Chàng dẫy dụa để cố thoát ra hay cố bám víu vào
cái gì đó nhưng không được và chàng vẫn rơi. Chàng tự hỏi vì sao lại
rơi lâu đến vậy, chàng không sao hiểu nổi. Hoảng sợ đến nghẹt thở,
chàng thất vọng chịu trận chờ kết cục. Và khi nhìn thấy phía dưới là
những ngọn sóng cuồn cuộn với những xoáy nước ào ào đập vào những mỏm
đá nhọn hoắt, chàng thét lên, vung tay dẫy dụa. Khi biết mình vẫn sống
và vừa trải qua cơn ác mộng cũng là lúc ngực chàng quặn lại trong nỗi
đau buốt giá và chàng bỗng nhận ra nỗi mất mát vô tận trùm lấy chàng.
Nàng đâu? Nàng đâu? Mỵ! Mỵ! Chàng gọi rồi quờ tay sang bên. Một nửa
giường lạnh ngắt. Chàng với tay ôm chiếc gối vào lòng và cuộn luôn vào
lòng cả đống xiêm y. Chàng ôm thật chặt rồi vục mặt vào hít đầy lồng
ngực. Nàng đấy! Chàng càng ghì chặt thêm và càng căng ngực hít như nuốt
vào mùi nàng thân thuộc. Chàng chợt rùng mình rồi vùng dậy, hất những
thứ chàng đang ôm ấp ra xa. Máu! Máu! Chàng thét lên. Mùi máu tràn
ngập. Mùi máu bốc ra từ tay chàng, từ người chàng. Cứ hiển hiện lên
trước mắt chàng hình hài nàng nằm sóng xoài trên cát trắng, máu loang
đỏ quanh người. Cách nàng không xa là nhà vua. Chính ta, chính ta đã
giết nàng! Một lần nữa trong nhiều ngày qua chàng bị cái điều ghê gớm
ấy hành hạ. Chính cái điều ghê gớm ấy đã khiến chàng bước ra khỏi thế
giới mộng mị. Chàng ra ngoài cung điện.
Trăng sáng lạnh. Trong hơi sương, trong gió thoảng chàng nghe đâu đây
mùi khét của nhà cháy và nơi nào đó ánh lửa cháy hồng hồng làm cho
sương cũng hồng lên sắc máu. Chàng hiểu, cuộc tang thương còn đó. Ðó
chính là tội ác của chàng. Bàn tay chàng đã thấm máu bao người mà trước
hết là máu nàng. Chàng đưa tay ra trước mặt: hai bàn tay chàng ròng
ròng máu chảy.Lòng chộn rộn không yên, chàng lê đôi chân vô định đi
tiếp. Một lần nữa chàng lại thấy mình đứng bên hồ sen. Hương sen thoang
thoảng và gió lay động sen hồ như từ đó đưa lên tiếng thầm thì trò
chuyện, thoảng nghe như có tiếng nàng. Một bàn tay rắn chắc và ấm nóng
đặt nhẹ lên vai chàng. Bằng linh cảm của tình máu mủ, chàng nhận ra tay
cha. Cùng lúc một giọng trầm ôn tồn cất lên:
- Trọng Thủy con! Nhận ra trong giọng nói của cha già nỗi buồn thương vô hạn, chàng cúi đầu đáp khẽ:
- Dạ, thưa cha.
- Con vẫn chưa thôi buồn khổ sao? Không đợi chàng trả lời, ông
tiếp, cứng rắn lên con. Cha hiểu nỗi buồn thương của con. Cha mong rồi
nó sẽ nguôi ngoai. Ðừng để nỗi buồn làm tổn hao tâm trí. Cha cần con
biết bao trong lúc này. Với bàn tay vẫn để trên vai chàng, ông dẫn
chàng đi theo con đường lát đá trở lại cung điện. Khi hai cha con đã
ngồi trong gian điện ấm áp, ông rót chung trà đặt trước chàng:
-Uống đi con, cho ấm người, ông nói. Ông nâng chung trà nhấp từng ngụm nhỏ, hương sen thoang thoảng mùi thơm thanh khiết.
-Thấy con buồn khổ biếng ăn biếng ngủ, lòng cha không yên. Cha
cảm thấy đơn độc quá. Ðược nước của vua Thục, cái gánh trên vai cha
càng nặng. Công việc bộn bề, lòng người chưa định. Chẳng mấy nữa, nhà
Hán sẽ sinh chuyện. Biết bao việc phải làm: nào yên định lòng dân, nào
khôi phục ruộng đồng chợ búa nào tổ chức bố phòng dẹp đám giặc cỏ và
trông chừng quân Hán. Cha mong mỏi ở bàn tay trợ lực của con. Các quan
với ta rất trung thành, cả những lạc hầu lạc tướng người Việt mới thu
phục được cũng hết lòng với ta. Nhưng ai có thể thay được con?
Ðặt chung trà xuống, nhà vua nhìn vào mặt chàng với đôi mắt đăm đăm thương cảm:
- Cha hiểu lòng con. Con thương tiếc nàng và trong lòng con đang giầy
vò về tội lỗi con gây ra. Ðiều đó có thực. Nhưng như cha đã từng nói
với con là không còn cách nào khác. Thường nhân sẽ chê con là kẻ phản
bội, là tên gian điệp, là kẻ bạc tình. Nhưng bậc trí giả muôn đời sẽ
suy tôn con như người anh hùng cứu dân cứu nước. Lịch sử sẽ ghi công
cha con ta như người khai sáng của nước Việt hùng mạnh và rộng lớn này.
Con hiểu không, cha chỉ có thể nói với riêng con điều này, bằng lý trí
của cha và bằng linh cảm của cha, cha cảm nhận rằng, cha con ta vừa làm
được một việc rất quan yếu của lịch sử: giữ được phần đất phía Nam này
để lấy chỗ dung thân cuối cùng cho người Việt.Công việc to lớn ấy chỉ
mới bắt đầu, còn cần rất nhiều công sức của mỗi người nhưng trước hết
là của cha con ta. Ðứng dậy khỏi chiếc ghế chạm rồng, ông bước mấy bước
quanh phòng rồi dừng lại phía sau chàng trai đang gục đầu xuống bàn:
-Cứng rắn lên con, ông nói. Là đấng trượng phu, con không
được phép ủy mị như thói nhi nữ thường tình. Thương nhớ nàng, con cứ để
trong lòng nhưng con phải gạt khỏi mình mặc cảm tội lỗi bởi đó chỉ là ý
niệm của những kẻ tầm thường. Con phải khẳng định rằng con có công rất
lớn với người Việt, với đất nước Việt. Và trách nhiệm sau này của con
càng to lớn hơn: con phải tu dưỡng để kế nghiệp cha thành vị đế vương
hiền minh của người Việt!
Chàng nghe cha nói với lòng kính cẩn. Chàng hiểu lời cha là
những lời máu thịt. Ðã hơn một lần chàng nghe lời cha như điều bất khả
kháng về lý trí. Nhưng lòng chàng cô cùng bối rối. Tình yêu của chàng,
hạnh phúc của chàng đã mất và cũng mang đi luôn lẽ sống của chàng.
Trước mắt chàng lại như hiện ra cặp mắt nàng mở to hoảng hốt và đau
đớn. Cặp mắt cứ dõi vào, cứ như lưỡi dao xoáy vào tâm trí chàng, không
gì xóa nổi.
***
Cảm thấy có ai nhìn mình, chàng mở mắt. Trong
bộ đồ trắng toát, nàng đứng lặng bên giường, mắt nhìn đăm đăm. Không
giận hờn, không oán trách, cặp mắt nàng là cả một vực đau buồn, không
thể nhìn vào đấy mà không thấy nao lòng. " My! Mỵ. nàng." Chàng thảng
thốt gọi, giọng nghẹn ngào rồi vùng dậy. Như chiếc bóng, như ảnh ảo,
nàng chợt tan biến trong hơi gió lay động cánh rèm cùng làn hương nhẹ.
 |
Ngọn đèn lồng — Nguồn: aucklandcity.govt.nz
|
Tim
đập rộn, chàng bước vội ra cửa. Cung điện vắng lạnh. Ngọn đèn lồng tỏa
ra mờ mờ thứ ánh sáng chợt nhạt màu máu loãng. Chàng hướng về ngọn gió
đưa lại mùi hương. Chàng mường tượng nàng sẽ hiện ra sau những cây cột,
sau một góc tường như trong cuộc chơi trốn tìm ngày nào để chàng được
ôm gọn trong lòng tấm thân mềm mại yêu kiều. Và chàng cứ bước đi tìm
kiếm. Như kẻ mộng du, chàng đi khắp cung điện. Tất cả là vắng lặng và
đây đó bốc lên hơi lạnh của tử khí khiến chàng rợn người. Trong tất cả
những cái đó, chàng vẫn mong manh nhận ra hơi ấm từ nàng, mùi hươnng
quen thuộc, không thể nhầm lẫn. Chàng cứ bước trong màn đêm huyền ảo.
Cứ theo mùi hương dẫn đường, chàng xuống thang lầu, bước ra khoảng sân
rộng. Ðầy trời trăng lạnh. Trăng như cũng tỏa ra mùi chết chóc. Sương
giăng mông lung. Chàng bước theo con đường rải sỏi giữa những hàng cây
cảnh. Chàng nhận ra mùi dạ lan hương, mùi hoa lý, mùi hoa ngọc lan quen
thuộc. Như kẻ mộng du, bàn chân chàng đưa chàng tới bên hồ sen. Hương
sen bâng khuâng. Gió xao động trong hồ như từ đó vọng lên tiếng cười
tiếng nói. Ôi tiếng cười vô ưu trong trẻo của nàng. Những đóa sen lay
động thấp thoáng như mặt người dưới ánh trăng xanh. Cha ơi, chàng nói
thành lời, xin cha tha tội cho đứa con bất hiếu. Con xin trả lại cha
máu thịt của người, xin trả lại cha ngôi báu cùng vương quốc! Con phải
theo nàng. Chỉ có nàng mới có thể hiểu con và tha thứ cho con. Chàng
bước xuống hồ, bước xa nữa, xa nữa.
***
Hai nghìn năm qua đi. Nhiều thế hệ người Việt
truyền cho nhau câu chuyện thế này: những con trai ở bể Ðông ngậm phải
máu nàng Mỵ Châu đã sinh ngọc. Ngọc từ những con trai này nếu đem rửa
bằng nước của hồ sen nơi chàng Trọng Thủy trầm mình sẽ trở nên tuyệt
vời trong sáng.
Cũng hai ngàn năm ấy, thời gian như dòng nước vô tận đã rửa
sạch những bụi nhơ bám vào chàng, trả lại cho chàng vẹn nguyên người
anh hùng dựng nước đầu tiên và cũng là người tình nhân vĩ đại đầu tiên.
Copyright @ DCVonline 2006
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: