Trong thành Xá Vệ (xứ Kosala), ai cũng biết Angulimala là một kẻ sát
nhân nguy hiểm. Khi nghe tin Angulimala xuất hiện trong thành phố, mọi
người đều kinh sợ.
Vua
Ba Tư Nặc nghĩ rằng đối với Angulimala, phải huy động cả quân đội mới
có thể bắt được. Dân chúng xem Angulimala như ác quỉ, không có tình
thương. Tất cả dân chúng trong thành người nào cũng đồng ý là gặp
Angulimala thì phải giết, phải tiêu diệt.
Chỉ trừ có một
người. Người đó nghĩ rằng trong Angulimala vẫn còn có hạt giống thiện.
Người đó là đức Thế Tôn. Nhưng chưa ai có khả năng khơi dậy hạt giống
đó, cho nên Angulimala chưa có cơ hội để quay đầu trở thành con người
tốt.
Angulimala đã giết rất nhiều người. Mỗi khi giết một
người, anh ta cắt một ngón tay, rồi xỏ xâu đeo vào cổ. Nghe nói anh ta
đã có 99 đốt xương rồi. Anh ta muốn giết thêm một người nữa cho đủ số
100, để có xâu chuỗi nạp cho tà giáo. Chữ ‘mala’ trong danh từ
Angulimala có nghĩa là xâu chuỗi. Tên thật của Angulimala là Ahimsaka
(Kẻ vô tội).
Một buổi sáng, đức Thế Tôn vào thành, đang bưng bát
đi khất thực từng bước thảnh thơi thì nghe có tiếng chân chạy phía sau.
Ngài biết rằng Angulimala đang đuổi theo, nhưng vẫn bình thản bước đều.
Đức Thế Tôn không cần phải thi thố phép thần thông. Ngài có
niềm tin lớn nơi tình thương và trí tuệ của mình để vượt khỏi những
tình trạng khó khăn.
Angulimala lớn tiếng gọi: - Tu sĩ kia, đứng lại!
Thế Tôn vẫn tiếp tục đi, không mau hơn, không chậm hơn. Phong độ của Ngài rất an nhiên tự tại.
Thấy vậy, Angulimala lớn tiếng hơn: - Đứng lại! Tu sĩ kia, đứng lại!
Đức
Thế Tôn thản nhiên tiếp tục bước đi, vẻ tự tại vô úy. Angulimala chạy
mau hơn chỉ trong khoảnh khắc đã đuổi kịp và la lên: - Tôi bảo ông dừng
lại, tại sao không dừng?
Thế Tôn vẫn bước đi, nói với giọng
điềm tĩnh: - Này Angulimala! Ta đã dừng lại từ lâu rồi, chính anh mới
là người chưa dừng lại.
Chưa bao giờ nghe một câu nói kỳ lạ
như vậy, Angulimala ngạc nhiên hỏi: - Ông nói sao? Ông đang đi rõ ràng
mà tại sao nói ông đã dừng lại?
Đức Thế Tôn từ tốn nói: - Này
Angulimala, trên con đường tạo tác những ác nghiệp thì ta đã dừng lại
từ nhiều kiếp rồi. Còn anh, anh vẫn còn đang tiếp tục, anh nên dừng lại!
Lúc
đó đức Thế Tôn đứng lại. Angulimala cũng đứng lại. Đức Thế Tôn nhìn
thẳng vào Angulimala mà nói: - Anh biết không, ở đời ai cũng sợ đau
khổ, ai cũng muốn sống, ai cũng sợ chết. Mình phải biết thương người!
Angulimala
la lên: - Trên đời này có ai thương tôi đâu, mà bảo tôi thương họ? Loài
người là loài độc ác nhất ở trên đời, tôi muốn tiêu diệt hết loài người
cho hả dạ tôi.
Đức Thế Tôn nói: -Này Angulimala, tôi biết anh đã
chịu nhiều đau khổ. Cuộc đời đã bạc đãi anh, người ta đã không tử tế
với anh, đã làm khổ anh. Anh đâm ra hận thù cuộc đời! Nhưng anh nên
biết: hận thù chỉ làm cho mọi người thêm khổ đau, chỉ có tình thương
mới đem lại hạnh phúc cho đời mà thôi.
Angulimala la lớn: - Tình thương hả? Ai là người có tình thương, ông chỉ cho tôi coi?
Đức
Thế Tôn vẫn dịu dàng: - Anh đã từng gặp vị tỳ kheo hay tỳ kheo ni nào
chưa? Các vị đó không những tôn trọng sinh mạng của con người, họ còn
tôn trọng sự sống của loài vật. Họ tôn trọng các loài cỏ cây và đất đá
nữa.
Nếu anh gặp được họ, anh sẽ thấy rằng tình thương là cái gì
có thật. Khi có tình thương trong lòng, người ta không còn đau khổ nữa.
Hận thù là một khối lửa đốt cháy con người, đốt cháy thế gian.
Anh nên quay đầu lại, từ khước bạo lực, trở về với con đường cảm thông
và yêu thương.
Những lời nói của Thế Tôn tràn đầy từ bi, phát
xuất từ trái tim. Angulimala là một con người thông minh nhưng bị hận
thù che lấp.
Nghiệp thiện ngày xưa của Angulimala tác động vào
tư tưởng, và anh ta biết rằng mình đang đứng trước mặt Đức Phật Thích
Ca. Ngài đã vì lòng thương xót mà đến cứu anh ra khỏi vòng tội lỗi.
Anh
ta vứt gươm xuống đất, xin Đức Phật cho được xuất gia. Đức Phật chỉ nói
một câu đơn giản: - "Ehi! Bikkhu" (Hãy đến! Tỳ kheo).
Thế
nhưng, mặc dù xuất gia, tinh thần của Tỳ kheo Angulimala vẫn không được
yên ổn. Thường xuyên, ông bị ám ảnh bởi tiếng kêu khóc của những người
bị ông sát hại. Có hôm, đi khất thực, ông bị quần chúng đuổi đánh, ném
đá, ông trở về tu viện, lỗ đầu, chảy máu.
Đức Phật giải thích cho biết, đó là Angulimala trả nợ nghiệp ác cũ của mình. Sau này, Angulimala tu chứng thánh quả A la hán.
Tóm
lại, chúng ta thấy câu chuyện Angulimala gặp đức Thế Tôn là một cuộc
đấu gươm rất ngoạn mục: Angulimala có thanh gươm của bạo lực và hận
thù. Đức Thế Tôn có thanh gươm của trí tuệ và từ bi.
Trên thế
gian này, chỉ có từ bi và trí tuệ hóa giải được bạo lực và hận thù mà
thôi. Chúng ta hãy suy ngẫm những lời dạy vàng ngọc sau đây của chư
Phật, chư Tổ:
Lấy oán báo oán
Oán nghiệp chập chùng
Lấy ơn báo oán
Oán nghiệp tiêu tan
*
Thắng lợi sinh thù oán
Thất bại chịu khổ đau
Không hơn thua thắng bại
Sống an nhiên tự tại
*
Người hơn thì thêm oán
Kẻ thua ngủ chẳng yên
Hơn thua đều xả bỏ
Giấc ngủ được bình yên
*
Hận thù diệt hận thù
Đời đời không thể có
Từ bi xóa hận thù
Định luật đúng thiên thu
Thích-Chân-Tuệ
Cơ-sở Phật-học Tịnh-Quang Canada
Email: cutranlacdao@yahoo.com