Việt Nam sau hơn 20 năm ''đổi mới'' mà những đặc quyền, đặc lợi vẫn
chỉ nằm trong tay thành phần đảng viên cộng sản. Tại sao lại vô lý như
thế, Việt Nam có thật sự đổi mới hay không, đó là thắc mắc của một ký
giả trẻ của tờ báo Sankei phát hành tại Tokyo đến Việt Nam lần đầu tiên
để tìm hiểu thêm về những vụ rút ruột nguồn vốn viện trợ ODA.
"Từ
khi vụ rút ruột nguồn vốn viện trợ ODA của Nhật cho Việt Nam được khui
ra đã làm cho người dân Nhật nổi giận và nhất là sau khi Quốc hội Nhật
yêu cầu chính quyền Thủ tướng Koizumi phải báo cáo sớm và đầy đủ về vụ
này để Quốc hội có quyết định mới về chính sách viện trợ ODA cho Việt
Nam thì lúc đó báo chí Nhật mới bắt đầu rục rịch gởi phóng viên đến
Việt Nam thu tin, tôi cũng đến Hà Nội trong mục đích này. Qua sự giới
thiệu trước nên khi đến Hà Nội tôi tìm đến văn phòng một tòa báo để nhờ
giúp đỡ. Tòa soạn cử một ký giả tên là Xuân (33 tuổi) ra tiếp tôi.
Nét
mặt anh Xuân trông tựa như tài tử nổi tiếng Takakura Ken của Nhật, rất
bộc trực cũng đầu hớt cua như anh Xuân. Sau khi chào hỏi anh Xuân bảo
ngay rằng tôi cần gì cứ nói ra đi, giúp được gì thì anh ta sẽ cố giúp.
Anh ta cũng thú thật là bây giờ cả tòa báo ai cũng quá bận rộn với công
việc, nào là các vụ tham nhũng nào là phải thu tin về đại hội đảng...,
làm suốt tuần chưa chắc đã có một ngày nghỉ. Tuy là than vậy nhưng anh
Xuân có vẽ rất hãnh diện với cái bận rộn đó khi nói rằng càng bận thì
thu nhập càng nhiều. Lương căn bản hàng tháng của tôi mỗi tháng 2 triệu
600 ngàn đồng, nếu có bài được đăng thì lãnh thêm tiền nhuận bút, tháng
vừa qua tôi lãnh được đến cả 10 triệu đồng, gấp sáu hoặc bảy lần lương
người lao động. Anh Xuân còn nói thêm nhiều vụ tham nhũng bị khui ra là
dấu hiệu tốt của xã hội.
Thấy anh Xuân kể rất hăng say về việc
đi thu tin các vụ tham nhũng, tôi mới dám xen vào hỏi một câu rằng vụ
tham nhũng PMU 18 nghe nói có dính dáng đến người con rể ông Nông Đức
Mạnh thế mà tại sao chẳng có ai đặt vấn đề với ông Tổng bí thư. Nếu vụ
này xảy ra ở Nhật thì chắc chắn ông Thủ tướng sẽ bị lôi ra hỏi trước
tiên, báo chí có quyền hỏi chứ, mình hỏi chứ đâu đã buộc tội mà sợ. Anh
Xuân hơi ngập ngừng trước câu hỏi đó của tôi, đưa tay gãi đầu rồi bảo
cái đó thì chúng tôi chưa dám hỏi đến vì hiện nay ông Tổng bí thư đang
quá bận rộn với đại hội đảng.
Câu trả lời của anh Xuân không
thuyết phục được tôi nhưng thôi, tôi bỏ qua và hỏi sang chuyện khác là
mục tiêu sắp đến mà anh nhắm đến là gì? Anh Xuân trả lời ngay là phấn
đấu để trở thành đảng viên, thấy tôi tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên anh
Xuân cười bảo rằng phải là đảng viên mới tiến thân được, muốn thành
đảng viên phải qua mấy cửa ải và nhất là phải có sự giới thiệu của thủ
trưởng. Khi nghe anh Xuân trả lời như thế thì cái dáng hao hao giống
tài tử Takakura của anh Xuân đã biến mất trong đầu tôi và trước mặt chỉ
là một anh Xuân muốn trở thành đảng viên đảng cộng sản.
Bảo
tôi không hài lòng với câu trả lời của anh Xuân thì không đúng, vì đó
là quyền chọn lựa của anh ta mà. Nhưng đều tôi thất vọng là Việt Nam
sau 20 năm đổi mới mà gia cấp đặc quyền vẫn là đảng viên cộng sản thì
bất công cho người dân quá. Tôi không dám nói là tất cả, nhưng phần
đông những ký giả như anh Xuân có dám đụng đến lãnh đạo đảng hay không?
Nếu như thế thì những điều tra, phóng sự chỉ là nửa vời làm sao gọi là
dấu hiệu tốt của xã hội được. Tốt là phải làm cho đến nơi đến chốn.
Khi
trở về lại Nhật tôi đem chuyện này kể lại cho Sếp nghe và nói rằng tôi
chẳng thu hoạch được gì trong chuyến đi Việt Nam vừa rồi khi mà người
giúp tôi tìm hiểu thêm về tệ nạn tham nhũng của các quan chức nhà nước
cộng sản Việt Nam lại là người đang phấn đấu vào đảng. Ông Sếp của tôi
cười và bảo làm gì có tờ báo tư nhân nào tại Việt Nam mà giới thiệu cho
cậu, tất cả đều là báo của đảng".