CS Hà nội sống với ba nghịch lý như hát xiệc, đi lộn đầu dưới đất trở
cẳng lên trời. Kể cả Mỹ giúp cho CS Hà nội cũng như người Việt Hải
ngoại gởi tiền về nước có vẽ cũng thế. Sống với nghịch lý cả chục năm
rồi. Buồn cười thật. Tại sao?
Nghịch
lý thứ nhứt, CS Hà nội với chế độ chánh trị đỏ bầm CS, nhà cầm quyền
toàn CS, ăn nói, làm việc theo lề thói CS đứt đuôi. Thế mà ngay trong
ngày Đại Hội 10 của Đảng, CS Hà nội cờ đỏ, thảm đỏ, loa kèn om tỏi đón
rước Ong Vua Tư Bản là Bill Gates từ Mỹ đến. Đúng Ô. Bill Gates là vua
tư bản Mỹ, ngành Tin Học. Ông là hiện thân của tư bản chủ nghĩa, một
chủ nhơn ông của đại công ty tư của Mỹ, tài sản trên 50 tỷ Đô, làm ăn
tự do, cạnh tranh quyết liệt, làm giàu mau và lớn nhứt ở nhứt Mỹ. Dân
chúng Việt Nam khoái Ong thì không nói gì vì bản tánh người Việt thích
người vi tiện xuất thân, anh hùng áo vải làm nên sự nghiệp. Còn CS Hà
nội thích mới là diều lạ, hy vọng sự hiện diện của Ô Vua Tư bản Mỹ sẽ
tạo niềm tin để thu hút đầu tư sau khi bị mang tiếng quá nhiều, làm ăn
không theo tiêu chuẩn thị trường, đem hàng qua Bắc Mỹ và Tây Au bán phá
giá bị phạt thuế. Nhưng không dễ ăn với một nhà tư bản Mỹ đâu. Ong Bill
Gates giúp giáo viên dùng computers để dạy học, cán bộ xã ấp dùng
computers để điều hành hành chánh xã thôn. Cái lợi trước mắt là Ong bán
được hàng hóa của Ong, công ty Mỹ của Ong và đất nước Mỹ của Ong được
người dân Việt xem là bè bạn, chớ không "xấu xí' như tuyên truyền của
Hà Nội thời chống Mỹ cứu nước. Cái hại là đem lại cho nhà cầm quyền CS
nhiều hậu quả ngấm ngầm nhưng thâm hậu. Người Pháp xưa có câu con đường
đi Pháp là con đường chống Pháp. Bây giờ con đường Mỹ đến là con đường
ngược chiều của CS. Muốn hay không tinh lý chánh trị tự do, dân chủ của
Mỹ vẫn là khắc tinh của độc tài, đảng trị toàn diện. Với sự giúp đỡ của
Ô Bill Gates, hàng mấy chục ngàn giáo viên, cán bộ xã ấp sẽ tiếp cận
được với thế giới bên ngoài, được thở không khí tự do rồi, coi chừng
không bao giờ chịu hít thở không khí ẩm thấp, ngột ngạt của Địa Đạo Củ
Chi nữa. Đó là chưa nói coi chừng CIA Mỹ biết tất cả nội tình, nội bộ
của hành chánh xã thôn của guồng máy cai trị CS. Coi chừng những nhà
đấu tranh cao tay ấn, khóa chết cứng guồng máy hành chánh địa phương
của CS Hà Nội để đấu tranh đòi hỏi như dân Đông Timor trong việc giành
độc lập với Nam Dương.
Nghịch lý thứ hai, qua hai lần đại hội
Đảng 9 và 10, CS vẫn tỏ ra kiên định lập trường trước sau như một: chấp
nhận kinh tế thị trường nhưng theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa; đổi
kinh tế chớ không đổi chánh trị. Kinh thế thị trường bản chất lây tư
nhân làm gốc, lấy tự do cạnh tranh làm luật. Còn xã hội chủ nghĩa thì
nhà nước bao biện, chỉ huy cứng rắn, làm việc theo kế hoạch trên giao.
Nước với lửa làm sao mà sống chung với nhau được. Thế mà CS Hà Nội vẫn
cứ loay hoay như con nòng nọc không đứt đuôi không ra cá mà cũng không
thành cóc, cứ dậm chân một chỗ. Khoe tỷ lệ tăng trưởng kinh tế tám chín
phần trăm, nhưng so với các nước chung quanh vẫn đứng một chỗ, như một
trong một số ít nước nghèo nhứt thế giới. Theo ước tính của các chuyên
viên kinh tế ngoại quốc độc lập, phải cần 192 năm thì Việt Nam mới bằng
Singapore. Nhưng Việt Nam CS là nước tham nhũng nhứt Á Châu.
Và
quốc tế, nhứt là các siêu cường như Mỹ, Nhựt, Pháp, và các định chế
kinh tế tài chánh quốc tế như Ngân Hàng Thế giới, Quỹ Tiền Tệ Thế giới
đầy mình, suốt đời kinh tế tự do cũng mặc thị chấp nhận cái nghịch lý
đó. Viện trợ, cho vay với lãi suất ưu đãi cho CS Hà Nội để phát triển
hạ tầng cơ sở, hy vọng Hà nội sẽ chuyển hóa chánh trị. Chuyển hóa đâu
chưa thấy, chỉ thấy một Bùi tiến Dũng coi dự án chỉ một dự án PMU 18
thôi mà cá độ đá banh chơi chơi, một tháng 2 triệu Đô la, còn bảnh hơn
Bill Gates nữa.
Nghịch lý thứ ba, là nghịch lý của người Việt,
CS và không CS đang sống. Người Việt không CS nhứt là người Việt Hải
ngoại rất năng động về kinh tế, chánh trị. Căn cước là tỵ nạn chánh
trị, nói rõ hơn là tỵ nạn CS.. Dân số người Việt Hải ngoại tương đương
với số đảng viên CS trong nước. Nhưng nhờ là thành phần ưu tú của hai
chế độ Việt Nam Cộng Hóa và nhờ môi trường tự do dân chủ của các nước
định cư, dân số tuy khoảng 3 triệu người thôi, mà lợi tức đồng niên
kiếm được khoảng bốn năm mươi tỷ Đô la, bằng với tổng sản lượng gộp nội
địa của 83 triệu người trong nước. Còn CS tuy ba triệu người nhưng là
thành phần phi sản xuất, chỉ làm cái việc thống trị và ăn bám vào dân
thôi. Người Việt Hải ngoại gởi về mỗi năm 4 tỷ Đô la. Số ngoại tệ đó
bằng với số ngoại tệ của CS Hà nội thu được hàng năm. Qua việc rút ruột
tài nguyên thô, dầu, than, quặng của đất nước đem bán; qua việc Hà nội
bòn vét món ngon vật lạ người dân làm ra, ép giá tiền công người lao
động rẻ mạt làm ra hàng hóa đem bán rẻ cho các nước.
Xưa năm
1975, Việt Nam Cộng Hòa bị Mỹ cắt 300 triệu Đô la viện trợ trong số 1
tỷ, Saigon sụp đổ. Bây giờ người Việt Hải ngoại gởi về Việt Nam CS 4 tỷ
Đô la bằng tổng số ngoại tệ Hà Nội thu được qua việc làm ăn với ngoại
quốc, mà người Việt hải ngoại không đặt một điều kiện nào với CS Hà
nội. Một nghịch lý vô cùng mỉa mai trong chánh trị.
Buồn cười
thật! Cười ra nước mắt trước vở kịch bi hài nhiều nghịch lý cho nước
nhà Việt Nam. Nhưng không có nghịch lý nào tồn tại lâu được. Giả sử bây
giờ người Việt Hải ngoại gởi thơ về cho bà con trong nước hãy thắt lưng
buộc bụng một thời gian, ở ngoài chỉ gởi bớt lại phân nửa về nước - thử
xem CS Hà Nội ra sao. Vì đồng tiền ngoại tệ, CS Hà Nội sẽ khăn đóng áo
dài gãi đầu gãi tai xin lỗi người Việt Hải ngoại, rằng họ đã lỡ lầm. Đã
lỡ dán bản án Ngụy quân, Ngụy quyền lên quân, dân, cán chính Miền
Nam."Đã lỡ đào mồ cuốc mả quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, nghĩa trang quân
đội Miền Nam, bia mồ người vượt biên ở hải đảo. Đã lỡ "cào bằng" kinh
tế Miền Nam nghèo đói cho bằng như Miền Bắc thay vì dùng kinh tế Miền
Nam nâng Miền Bắc lên như bây giờ. Đã lỡ xô đẩy 3 triệu người rời quê
cha đất tổ, một phần ba đã chết trong rừng sâu hay dưới đáy đại dương.
Tức là đấm ngực hối hận thực tình và hành động làm lành cụ thể, thiết
thực trước như trùng nghĩa tranh quân đội, xóa bỏ ưu quyền của CS, coi
mọi người dân Việt bình đảng trước pháp luật về kinh tế, chánh trị,
cách đối xử. Lúc đó họa may đại khối người Việt Quốc gia chánh trực mới
nói "chuyện phải quấy" sau. Chớ nếu hiu hiu tự đắc như thiểu số CS Hà
Nội bây giờ coi mình là đĩnh cao trí tuệ, giới thống trị độ tôn, quyền
lực trên đầu súng, hành động như "làm cha" người dân thì "còn khuya"
người Việt Quốc gia mới nói chuyện với CS Hà Nội - trừ vài người theo
đóm, ăn tàn, ăn bả của CS Hà nội.