Nhiều bằng cớ khiến báo chí Pháp nói ngày 31 tháng 5 năm 2006 phái
đoàn Mỹ ký hiệp ước WTO với Hà Nội tại Phủ Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa
cũ ở Saigon, là lời chào vĩnh biệt của Chánh Phủ Bush đối với lập
trường Tân Bảo Thủ của Đảng Cộng hòa đang nắm chánh quyền ở Mỹ.
Tân
Bảo Thủ là lập trường của một phe phái lớn trong của Đảng Cộng hòa đã
có nhiều công sức giúp cho TT Bush đi vào Tòa Bạch Ốc trong cuộc bầu cử
nhiệm kỳ đầu. Lập trường này đứng đầu trong chánh quyền là Phó TT
Cheney, Bộ Trưởng Quốc Phòng Rumsfeld; Thứ Trưởng Quốc Phòng Paul
Wolfovitz là lý thuyết gia. Ngoài đời là những lãnh tụ tôn giáo và
những người muốn bảo tồn truyền thống của đất nước và nhân dân dân Mỹ.
Một số người của phe Tân Bảo Thủ trở thành bộ tham mưu cận của TT Bush
sau khi nhậm chức.
Thời cơ của Tân Bảo Thủ đến với cuộc khủng
bố 911, tổ chức Al Qaeda tấn công đầy xúc phạm vào hai kinh đô chánh
trị và kinh tế của Mỹ. Tung quân đi đánh khủng bố ở Afghanistan, ở
Iraq; đập rắn đập đằng đầu, nhổ cỏ nhổ tận gốc, tiên hạ thủ vi cường;
ghi vào sổ bìa đen Iran, Iraq, Bắc Hàn CS, thành tam ác cần phải lật
đổ, thay đổi chế đô - đó là lập trường, sách lược của nhóm Tân Bảo Thủ.
Nhưng lực bất tòng tâm, tình hình không chiều những con diều
hâu mới muốn tung cánh trên bầu trời thế giới. Chiến tranh Iraq không
thành công như dự tưởng. Ngân sách thâm hụt ngày càng nhiều vì chiến
phí. Tự do công dân Mỹ ngày càng bị siết. Thế mà một Bin Laden ốm đau
kinh niên vẫn không hạ được. Thế giới Á rập ngày càng thù Mỹ. Trung
Cộng là thất bại của việc nuôi ong tay áo nuôi khỉ dòm nhà mà nhóm Tân
Bảo thủ là đồng tác giả. Bao nhiêu búa rìu dư luận của báo chí, bao lần
điều tra chất vấn của Quốc Hội, mà TT Bush là người đứng mũi chịu sào
phải ngậm đắng nuốt cay chịu đưng. Đảng Cộng Hòa là đảng cầm quyền thêm
lo lắng, lơ mơ sẽ mất thêm ghế dân biểu, nghị sĩ liên bang và thống đốc
tiểu bang. Nhiều nhân vật có thế lực Cộng hòa không nói cùng một ngôn
ngữ với TT Bush nữa. Và đau hơn Ông bị nội bộ cáo buộc là bị nhóm Tân
Bảo Thủ bao vây.
Lời giã từ nhẹ nhàng của chánh phủ Bush đối với
lập trường Tân Bảo Thủ bắt đầu với sự ra đi của Ô Paul Wolfovitz ra
khỏi Bộ Quốc Phòng để làm Giám đốc Ngân hàng Thế giới mà Mỹ góp vốn lớn
nhứt. Êm xuôi. Tướng Powell Da Đen ra đi để Bà Rice cũng Da Đen lên
thay làm Bộ Trưởng kiêm Ngoại Trưởng Ngoại giao; trót lọt. Nhưng lời
vĩnh biệt bắt đầu với việc Mỹ chấp nhận chế độ độc tài quân phiệt của
một Ông Đại tá lên làm tổng thống gần như sốt đời, từng phá hoại máy
bay làm chết hàng trăm người Tây Phương, từng là kẻ thù của Mỹ hàng
thập niên. Chỉ với một điều kiện bên ngoài là Libya hứa cộng tác trong
việc chống khủng bố. Nhưng bên trong là do cuộc vận động rất mạnh thành
áp lực chánh quyền Bush khó mà cưỡng được, của những ông chủ đại công
ty xăng dầu trước nguồn dầu của nước Libya ở Bắc Phi.
Lời vĩnh
biệt dứt dạt với lập trường Tân Bảo Thủ phải là việc chánh quyền Bush
ký hiệp ước WTO để mở cửa một thị trường 80 triệu dân, hơn phân nửa là
trẻ, cho hàng hóa Mỹ tràn vào. Không cần chuyển hóa chế độ độc tài như
chủ trương của Bà Rice. Trái lại chấp nhận nguyên xi chế độ CS Hà Nội
đã từng giết hại 58.000 quân nhân Mỹ, đàn áp tôn giáo, người thiểu số
vốn là đồng đội của Lực Lượng Mũ Xanh Mỹ. Với Hiệp ước WTO giữa Hà Nội-
Washington này, TT Bush đã bật đèn xanh cho cựu thù lưng lửng đi vào Tổ
chức Thương mại Thế giới.
Làm kinh tế với nhau chưa đủ,
Washington còn muốn hợp tác quân sự với cựu thù. Đích thân Bộ Trưởng
Quốc Phòng Mỹ, Ô. Rumsfeld đến viếng thăm Hà Nội, gặp gỡ Thủ Tướng CS
Phan văn Khải. Theo tuyên bố của nhân vật Tân Bảo Thủ thứ hai sau Phó
TT Cheney, là Ô Rumsfeld, thì Mỹ không nghĩ đến việc sử dụng căn cứ
quân sự ở Việt Nam và hợp tác quân sự ở mức độ kỹ thuật thôi. Cụ thể là
giúp dạy Anh văn cho sĩ quan Bộ Đội CS ở Texas và giúp cho Hà Nội máy
móc gỡ mìn bẫy, và cho Hải quân Mỹ thỉnh thoảng ghé thăm. Chuyến đi này
nằm trong kế hoạch chung của Mỹ tăng cường hợp tác quân sự với các nước
Á Châu quanh TC vì rõ rệt TC xuất hiện như một kình địch nguy hại cho
Mỹ. Vì chống đối tác cũ là TC nên phải đi với kẻ cựu thù. Trong chánh
trị thực dụng Mỹ, không có thù muôn thuở, bạn muôn đời, lợi quyền là
lời nói quyết định.
Còn quá sớm để tiên đoán xem Việt Nam có làm
tiền đồn chống Trung Cộng trong Chiến tranh Chống Khủng bố như ngày xưa
làm tiền đồn chống Cộng trong Chiến tranh Lạnh hay không. Tác phong của
Mỹ trong Chiến tranh Lạnh là thích liên minh với "nhà cầm quyền mạnh"
dù nhà cầm quyền đó bị nhân dân ghê tởm và chống đối. Và bây giờ cũng
không thay đổi bao nhiêu như đi với Pakistan quân phiệt vì Chiến tranh
A phú hãn và Iraq. Nên thường thường chánh quyền Mỹ lấy thuế của dân Mỹ
đem viện trợ hào phóng cho loại nhà cầm quyền mạnh đó ở các nước nghèo
và hậu tiến, để một thời gian sau bị người dân biểu tình, đốt xe, đuổi
Yankee Go Home và thường thường phải gọi là "rút quân trong danh dự".
Có
lẽ CS Hà Nội còn ngán Anh Cả Đỏ và sợ đau cái đau của Việt Nam Cộng
Hòa. Khi Bắc Kinh và Washington đồng ý chia đôi Á châu trên đầu trên cổ
mình, Đảng Nhà nước CS sẽ bị hy sinh như VNCH bị một cách oan uổng cách
đây gần 31 năm. Từ đó thái độ dè dặt của CS Hà Nội khiến Ông Bộ Trưởng
Quốc Phòng Mỹ tuyên bố yếu xìu như vậy. Nhưng ai có thể biết được việc
làm của chánh phủ vô hình của Mỹ ở hải ngoại là CIA. Ai biết được có
bao nhiêu CIA đang núp bóng các nhà kinh doanh đầu tư, các cơ quan
thiện nguyện, các người chí nguyện và tòa đại sứ Mỹ. Những mật vụ chánh
trị, quân sự, kinh tế chuyên nghiệp móc nối, thuyết phục, mua chuộc và
áp lực-- đang làm gì với CS Hà Nội.
Chỉ có người dân Việt
trong lẫn ngoài nước nhìn sự việc thêm đau buồn và tủi nhục. Đau cái
đau lần thứ hai bị giải quyết số phận Việt Nam trên đầu trên cổ người
dân Việt. Có thơ rằng, "Những kẻ nên khôn đều có dại, Nhưng người có
dại mới nên khôn." Mong rằng cái đau đó sẽ đánh động lương tâm, tinh
thần dân tộc Việt để ý thức rõ thấy nội lực dân tộc là điều kiện cần và
đủ để đấu tranh cho tự do, dân chủ nhân quyền Việt Nam. Để không như
xưa Hà nội quá bị lệ thuộc CS Nga Tàu và Saigon bị lệ thuộc Mỹ.