LTS:
Dưới đây là bản góp ý của LS Lâm Lễ Trinh trong buổi Hội luận chủ đề
“Việt Nam Con Ðường Chúng Ta Ði” do hai Hội Luật khoa Texas và
California tổ chức ngày 1.4.2006 tại Trung Tâm Công giáo Việt Nam, 1538
Century Boulevard, Santa Ana, California.
Trong
gần 30 phút, bạn Nguyễn Văn Thắng đã trình bày công phu một “Giải pháp
toàn cuộc cho Ðất Nước”, căn cứ vào những dữ kiện lịch sử quốc tế trong
quá khứ và các biến chuyển dồn dập hiện nay ở VN. Anh kết thúc bằng lời
kêu gọi CSVN từ bỏ con đường nhất nguyên xã hội chủ nghĩa để trở về
nguồn gốc, xây dựng cái mà anh gọi là “một nền dân chủ nhất nguyên dân
tộc” theo ba giai đoạn. Chúng tôi chia sẻ cái nhìn lạc quan của anh và
xin bổ túc bằng vài nhận xét thô thiển sau đây:
Sự
tiêu vong của Xã hội chủ nghĩa là một điều mà mọi người, kể cả đảng
viên CS, không còn một ai nghi ngờ, sau khi Nga Sô và các chư hầu Ðông
Âu sụp đổ cuối thập niên 90. Ðối với chúng ta, vấn đề chính yếu không
phải là chừng nào CS bị giải trừ ở VN mà là làm sao cắt ngắn sự quản lý
tồi tệ của họ.
Vấn
đề khác, không kém quan trọng, là khối Quốc gia có chuẩn bị lãnh trách
nhiệm thay thế CS hay không? Sự thiếu chuẩn bị sẽ tạo ra khoảng trống
chính trị, một tình trạng vô chính phủ, dẫn đến một giải pháp độc tài
tệ hại khác.
Sự góp ý của chúng tôi hôm nay gồm có hai phần:
I - Duyệt qua những áp lực có khả năng bứng gốc Chính phủ Hà Nội
A - Áp lực trong nước hay nội lực
Ðể
mở đầu vấn đề phức tạp này, tôi xin nhắc lại lời tiên đoán lịch sử của
Moshe Dayan. Tháng 3.1975, Tướng độc nhãn Do Thái Moshe Dayan có dịp
qua viếng chiến trường VN. Trở về Tel Aviv, ông nhận định như sau với
báo chí:
“Ngày CS Bắc Việt chiếm được Sài Gòn, họ sẽ bắt đầu thua cuộc”. 31 năm sau, cách đây vài hôm, tại
Bản
dự thảo báo cáo chính trị Ðại hội X (dài 27 trang) được Ðảng phổ biến
cho dân góp ý mấy tháng nay. Tài liệu này thiếu lương thiện và không
trung thực vì phớt lờ mười năm đầu thống trị tàn bạo (1975-1985) sau
ngày thống nhứt xứ sở và cũng là giai đoạn thất bại thê thảm về mọi
mặt. Dự thảo chỉ đề cập đến hai thập niên Ðổi Mới què quặt từ 1986 đến
2005 và tránh né tổng kết 30 năm xây dựng khập khễnh kinh tế
(1975-2005). Dư luận từ nhiều phía cho rằng bản dự thảo này sẽ đẩy Ðại
hội vào ngõ cụt vì CS vẫn ngoan cố xác nhận lấy “Chủ nghĩa Mác Lênin
làm nền tảng tư tưởng của Ðảng và kim chỉ nam cho hành động cách mạng”.
CS đổi mới nhưng không đổi màu. Ðây là một sai lầm cơ bản nghiêm trọng.
Xã hội chủ nghĩa ngày nay bị xem như lạc hậu, ngăn cản sự tiến hóa của
xã hội vì phản khoa học, tự mâu thuẫn với chính mình. Mác Lê chủ trương
đối đầu thay vì đối thoại với quần chúng. Mác Lê chỉ dạy đoạt quyền
bằng võ lực và mù tịt về việc xây dựng kinh tế.
Nhóm
cầm quyền tại Hà Nội kém khả năng, thiếu đạo đức và không nắm thực
quyền nên không thể đổi mới cho đến khi chúng dứt khoát cắt bỏ cái đuôi
“xã hội chủ nghĩa” và cái mang “tư tưởng Hồ Chí Minh” mà họ gắn vào
những cải cách chính trị lẫn kinh tế để tự dối mình và gạt quần chúng.
Thật vậy, chúng dư biết thuyết Mác Lê không còn có một tác dụng nào hết
và cũng biết Hồ Chí Minh từng thú nhận không ngượng miệng không có gì
để nghỉ và nói vì “Stalin và Mao chủ tịch đã nói hết rồi!”
Ðiều
4 Hiến Pháp, mà CSVN tân dụng đề bám trụ và dành độc quyền, đã và đang
đẩy họ tạo ra nhiều quốc nạn làm cho chế độ tiêu ma. Trong bản danh
sách dài quốc nạn, tham nhũng đứng đầu, kế là dối trá, quy chụp, địa
phương vô kỷ luật, độc quyền chân lý, trói dân, diệt trí thức, cắt đất
dâng biển cho ngoại bang,v.và Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh thường than
phiền Ðảng “nói và lờ”, Thủ tướng Phan Văn Khải kêu trời không thấu vì
“Trên bảo, dưới không nghe”. Tổng trưởng Tư pháp Nguyễn Ðình Lộc tố cáo
“chế độ hộ khẩu vi hiến.”
CS
sai sửa, sửa sai, càng sửa càng sai, làm cho dân khí tiêu tan, dân tâm
ta thán, dân sinh sa sút. Những sai lầm chồng chất. Mê muội nhứt là
đồng nhất Tổ quốc với Ðảng: Một phạm thượng bỉ ổi đối với tiền nhân.
Chính
nhà cầm quyền CS đang làm tiêu Ðảng với những hành động mù quáng chống
lại Ðảng. Cựu tướng Trần Mô và “con hùm xám đường số 4” Ðặng Văn Việt
đã nói không sai: “Chỉ có người CS mới có thể lật đổ được người CS ở
VN.” Trần Mạnh Hào cũng xác nhận: “Kẻ thù nguy hiểm của Ðảng là các
đảng viên nắm quyền.” Và Dương Thu Hương đã tuyên bố thẳng thừng: “Kẻ
thù lớn nhứt của dân hiện nay là cấp lãnh đạo CS.”
Bối
cảnh trình bày trên đây giải thích vì sao tập đoàn mafia đỏ sẽ không
tồn tại lâu được. Ðể cứu vãn những lợi lộc cuối cùng, chúng có thể biến
thể để tránh giải thể bằng cách chuyển quyền qua một nhóm quân phiệt,
đất nước sẽ thêm tan hoang, như từng thấy ở miền Nam VN sau 1963.
Một
trong những lối thoát là đấu tranh trả quyền lại cho dân, dân tộc hóa
thay vì đảng hóa các cơ chế, thể hiện một khối đối lập công khai, giải
tán Mặt trận Tổ quốc bù nhìn, tách Quốc hội và Nhà nước ra khỏi quỹ đạo
của Ðảng, tổ chức bầu cử có Quốc tế kiểm soát và từ đó, viết lại một
Hiến pháp mới, thay đổi quốc hiệu và cho phép các đảng phái - kể luôn
CS - hoạt động bình đẳng dưới sự kiểm soát của luật pháp quốc gia. Ðây
là một lộ trình đòi hỏi thời gian.
Thế
giới hỗ trợ thủ tục evolution, cải tiến lần hồi, để bảo đảm sự ổn định
của vùng. Thủ tục này còn mang tên Diễn biến Hòa bình hay Cuộc chiến
Hòa bình, theo ngôn từ của Hà Nội. Một cuộc “cách mạng nhung” qua bầu
cử dân chủ, cũng có thể xảy ra nếu dân trí cao và có lãnh đạo giỏi.
Hoàn cảnh VN ngày nay - theo thiển ý của chúng tôi - hội đủ yếu tố vừa
revolution, vừa evolution. Thật vậy, do chính sách mù quáng sai lầm của
CS, dân chúng bất mãn càng ngày càng đông. Nông dân biểu tình từ Nam
chí Bắc chống Chính phủ sang đoạt đất đai thay vì hữu sản hóa nhân dân.
Công nhân xuống đường nhiều nơi vì bị chủ nhân ngoại quốc hiếp đáp.
Giới trẻ thất nghiệp và thiếu trường học. Chính quyền xuất cảng phụ nữ
làm nghề mãi dâm. Cái hố giàu, nghèo không ngưng mở rộng cùng với vô số
tệ đoan xã hội. Lò thuốc súng này có cơ hội nổ tung.
B - Những áp lực ngoài nước hay ngoại lực
Vì thời giờ eo hẹp, tôi vắn tắt nêu lên vài ý kiến về vấn đề ngoại lực.
Ðiểm
1: Quốc tế, CS và chúng ta không có những ưu tiên giống nhau. Quốc tế
cần sự ổn định để làm ăn. CS cần bám trụ để hốt bạc. Phe Quốc gia khao
khát Tự do để phát triển. CSVN hiện là một thành phần của Liên Hiệp
Quốc, hội viên của nhiều cơ chế, tổ chức kinh tài. Chúng ta phải căn cứ
vào các thực thể ấy để chọn một sách lược đấu tranh thích hợp và hữu
hiệu.
Ðiểm
2: Chúng ta chống chế độ toàn trị CS, không chống Dân tộc VN. Bởi vậy
không nên nhắm mắt phản đối không phân biệt những Hiệp ước ký với Hà
Nội để nâng cao mức sống của đồng bào. Hành động như thế là phản tuyên
truyền. Việc VN gia nhập vào WTO, APEC, AFTA, World Bank, v.và có lợi
cho công cuộc dân chủ hóa vì Hà Nội phải thượng tôn luật pháp. Nếu lật
lọng thì tức khắc bị chế tài. Cái vòng kim cô này, chiếc giây thòng
lọng này sẽ lần hồi đầu siết chết chế độ.
Ðiểm
3: Ðẩy mạnh công cuộc “Quốc tế vận” bằng cách gia tăng hoạt động lobby
để thu phục sự ủng hộ không chỉ của các Chính phủ mà còn của báo giới
và quần chúng ở các nước liên hệ. Cần tránh cực đoan và vọng ngoại.
Ðiểm
4: Xúc tiến xây dựng một khối Ðối lập công khai trong nước. Hiện nay,
giới đối kháng gồm đa số người lớn tuổi, cựu cán bộ CS thất sủng, bất
mãn hay phản tỉnh. Các gương mặt trẻ dấn thân như Nguyễn Vũ Bình, Lê
Chí Quang, Ðỗ Như Hải, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Khắc Toàn... còn đếm trên
đầu ngón tay. Cần tràn ngập quốc nội với những tin tức dân chủ ở hải
ngoại bằng mọi phương tiện truyền thông.
2- Tử huyệt cấp thời của CSVN không phải là Dân chủ, Nhân quyền mà chính là hiện trạng bất công xã hội hết thuốc chữa
Dân
chủ, Nhân quyền, Phát triển là mục tiêu đấu tranh chính trị trường kỳ
và dài hạn, kết quả khó thâu đạt được đầu hôm sớm mai. Trong hiện
trạng, để thúc đẩy thay đổi mau chóng, nên khai thác cấp thời và triệt
để những bất công xã hội trầm trọng ở VN, gót chân Achille của CS. Trên
mặt trận thứ hai này, chính phủ Hà Nội yếu thế hơn và đang lún sâu vào
ngõ bí.
Cần
biến những đám cháy nhỏ thành những hỏa hoạn to. Cần đẩy mạnh phong
trào đình công, xuống đường, tố cáo CS bắt tay với tư bổn hà hiếp lao
động, chiếm đất của nông dân và quần chúng. Nói tóm tắc, khơi động liên
tục những Thiên An Môn VN, đặt các lực lượng an ninh trong thế phải
chọn lựa Dân hay Ðảng. Ðó là ngày tàn của thể chế đao phủ ở Việt Nam.
Ðã
đến lúc phải trả sự thật lại cho Lịch sử. Ðể giúp giới lãnh đạo trẻ rút
kinh nghiệm từ những sai lầm của đôi bên, Quốc gia lẫn Cộng sản. Ðể xóa
bỏ mặc cảm thắng, thua và các huyền thoại nuôi sống CS nhiều thập niên.
Ngày nay, Hồ không còn được dư luận xem như vị cứu tinh của Dân tộc vì
có dẫy đầy bằng chứng Hồ đã đưa xứ sở vào gông cùm Ðệ Tam Quốc Tế.
Huyền thoại Ðảng là ân nhân của Ðất nước cũng tiêu tan sau cho Nga, Tàu
khi Ðảng trân tráo dâng đất và biển cho ngoại bang. Huyền thoại Quân
đội Nhân dân - thành trì che chở quần chúng là một trò cười vì mọi
người đều biết Quân đội đỡ đạn cho hai đàn anh CS.
Tôi
xin kết thúc phần góp ý với lời tuyên bố của hai nhân vật, trong và
ngoài Ðảng CS Jean Francois Revel, nhà phân tích gia chính trị Pháp,
từng xác quyết: “Biện pháp hay nhứt để canh tân Xã hội chủ nghĩa là xóa
bỏ nó đi.” Mặt khác, cựu lãnh tụ CS Nga, Boris Yeltsin, tuyên bố dứt
khoát hơn: “CS không bao giờ thay đổi. Phải thay thế Cộng sản.”
| LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diễn Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan điểm của nhật báo Người Việt và Người Việt Online. |