Bạn có thể chỉ thẳng vào các hậu trường còn u ám của nhân lọai phía
sau sân cỏ World Cup và than phiền rằng chẳng có bao nhiêu các giá trị
gọi là quyền người hay quyền lao động đối với rất nhiều người dân thấp
cổ bé miệng đã góp sức hình thành World Cup. Đúng vậy, thế giới chúng
ta rất là bất tòan. Bạn biết rõ như thế, đặc biệt vì bạn đang bị vây
bủa phía sau bức màn sắt độc tài tòan trị xã hội chủ nghĩa Việt Nam,
nơi mặt ngòai bao giờ cũng lộ vẻ rất vui và đẹp nhưng bên trong lại đầy
sầu thảm và tàn bạo khốc liệt. Nhưng bạn ơi, bất chấp mọi bất tòan,
chính World Cup vẫn là đuốc sáng cho nhân quyền, vẫn là nơi mọi người
mong muốn được bứơc vào sân cỏ, mong bứơc vào ghế khán giả, mơ ước nhìn
tận mắt và la hét cho hả hết bao nhiêu cơn giận và muộn phiền chất chứa
mỗi bốn năm.
Và
cứ mỗi bốn năm, y hệt như chu kỳ bốn năm bầu Tổng Thống Mỹ và hầu hết
các tổng thống toàn cầu này, thì các cầu thủ lại có cơ hội ra sân tranh
bóng, giành Giải World Cup - đó chính là nhân quyền chân thật đó, khi
tiếng nói từng người một vẫn được tôn trọng, được lắng nghe mỗi bốn
năm. Không hề có đảng nào bám chặt cúp vàng, tự tuyên bố độc quyền lãnh
đạo sân cỏ. Trời ạ, có ai mặt dầy lắm để khi bứơc ra sân cỏ mà đọc lên
Điều 4 Hiến Pháp của nứơc CHXNCHVN là cả thế giới cười bể bụng liền.
Trên sân cỏ World Cup, không gì giấu nổi, nhân quyền vẫn hiển lộ trứơc
mắt chúng ta sáng rực theo các đường banh.
Tất nhiên phía sau
sân cỏ còn rất nhiều điều u ám, có vẻ hệt như những bí mật cung đình Hà
Nội hiện nay. Điển hình nhất là trường hợp hội Oxfam vừa phạt thẻ đỏ
đối với công ty sản phẩm thể thao Adidas về nhân quyền.
Kelly
Dent, đại diện hội Oxfam International, tuyên bố hôm 7-7-2006, "Adidas
bây giờ là hãng bảo trợ hàng đầu về trang phục thể thao tại World Cup
với đội Pháp vào chung kết và Đức trận bán kết. Nhưng ngoài sân cỏ,
công ty xứng đáng lãnh thẻ đỏ vì không hậu thuẫn cho nhân quyền của
công nhân."
Bản phúc trình Oxfam ghi rằng vào tháng 10-2005, có
tới 33 lãnh tụ công đòan tại xưởng Panarub ở Indonesia đã bị sa thải
sau khi kêu gọi tăng lương cho phù hợp với lạm phát trong cuộc đình
công một ngày. Xưởng này làm lọai giày Adidas - các kiểu Predator và
+F50.6 TUNIT.
Cuối tháng 5-2006, hội nhân quyền Indonesian Human
Rights Commission (IHRC) nói các việc sa thải đó là bất hợp pháp và
rằng nhân quyền của công nhân đã bị vi phạm. Adidas mới chỉ định trong
lá thư ngày 15-6 cho Oxfam rằng hãng này hỗ trợ cho các kết luận của
(IHRC) và nói sẽ yêu cầu các hãng gia công phải cho các lãnh tụ công
đòan vào làm lại.
Nhưng tuần trứơc, thì Adidas chối phăng đi, và
bây giờ múôn làm sáng tỏ xem các kết luận của IHRC có tính ràng buộc
pháp lý hay không. Adidas còn nói là các công nhân có thể cần khiếu
kiện chống lại việc sa thải lên Tòa Tối Cao Indonesia. Trời ạ, hơi đâu
mà kiện thưa... có ai nấu cơm hàng ngaỳ cho mình ăn mà dư sức đi kiện
thưa.
Thế đấy. Adidas cũng đâu có tôn trọng nhân quyền gì đâu.
Câu chuyện nghe có vẻ cũng y hệt như ở quê nhà mình, nhưng ở VN còn bi
thảm hơn nữa. Sau các đợt đình công hàng lọat của công nhân Sài Gòn,
Bình Dương, Đồng Nai… các tháng cuối năm 2005 và đầu năm 2006, công an
đã bí mật bắt giam hơn 100 lãnh tụ công nhân. Bản tin về các vụ bắt
nguội âm thầm này do hãng thông tấn DPA tường thuật, đăng trên tờ
Bangkok Post. Nhưng giữa một đàng sa thải 33 lãnh tụ công nhân, với một
đàng bắt cóc cho biệt tin luôn hơn 100 lãnh tụ thợ thuyền thì khác hẳn
nhau về tính nhân đạo. Bây giờ thì không ai nhắc gì nữa, và cũng không
nghe tin tức gì nữa về 100 công nhân này.
Bạn vẫn chưa tin World
Cup là nhân quyền? Thử tới Iran, một trong những nơi bị đàn áp nhất thế
giới đặc biệt là với phụ nữ, mà hỏi xem. Như một cuốn phim mới trình
chiếu mấy tuần qua, nhan đề "Offside" - nghĩa là "Việt Vị," một lỗi
trong bóng đá khi cầu thủ chạy trứơc banh khi qua lằn vạch gần khung
thành. Đạo diễn phim này là Jafar Panahi, một thiên tài nghệ thuật điện
ảnh Iran, từng xuất hiện với phim đầu tay năm 1995, tựa đề "The White
Balloon," được đưa ra tranh giải Oscar nhưng bất ngờ chính phủ Iran ra
lệnh rút về để phản đối quốc hội Mỹ quyết định bơm 20 triệu đô la cho
các chiến dịch bí mật chống Iran. Mới đây, phim "The Circle" của Panahi
đọat giải Gấu Bạc (Silver Bear Prize) trong Đại Hội Điện Anh Berlin năm
nay.
Phim mới nhất, Offside' của Panahi lại bị cấm chiếu ở
Iran, cùng số mệnh với 2 phim trứơc của ông - phim Crimson Gold (2003),
một phim về người giao bánh pizza bị xô đẩy vào tội ác, và phim The
Circle (2000), một phim về phụ nữ trong một xã hội kỳ thị phụ nữ.
Phim
Offside có nhân vật chính là cô Akram (Golnaz Farmani), người rất say
mê xem bóng đá, nhưng xã hội Iran lại cấm phụ nữ vào các vận động
trường xem. Thế là cô bèn giả trai, ngồi trên xe búyt các ủng hộ viên
chạy tới vận động trường Tehran năm 2005 để xem trận đấu vòng lọai
World Cup. Trong khi các ủng hộ viên khác trên xe búyt hét hò khẩu hiệu
"Iran muôn năm! Đả đảo Bahrain!" thì cô Akram ngồi co ro với mũ cap
chụp xuống phủ tóc. Các màu cờ Iran chấm vào hai má cô cũng y hệt như
nhiều nam thanh niên cuồng nhiệt khác. Cô là phái nữ duy nhất trên xe
búyt này.
Khi tới vận động trừơng, cô Akram nhận ra một số cô
khác cũng tìm cách vượt lệnh cấm phụ nữ vào xem bóng đá: một cô thì đeo
kính đen lọai của người mù và cầm gậy trắng (cái đẹp của nghệ thuật là
nơi đây, khi giả làm người mù để vào xem bóng đá); còn một cô khác thì
giả làm quân nhân, mặc đồng phục nhà binh.
Các anh con trai nhận
ra các cô ngụy trang này thì sửng sờ. Một anh giở giọng hiệp sĩ, "Để
anh giúp cô em nếu có chuyện rắc rối." Nhưng cô Akram từ chối liền,
"Đừng làm anh hùng thế."
Khi cô tìm cách mua vé chợ đen, thì tên
đầu nậu nhận ra nên từ chối, "Tôi không để cho cô em vào giữa đám đàn
ông con trai được." Xã hội Iran thế đấy, khi các ông kỳ thị phụ nữ, lại
sống bằng nghề mánh mung chợ đen nhưng vẫn giữ gìn nguyên tắc hiệp sĩ.
Nhưng công an thì không lịch thiệp gì: nhận ra cô giả trai, họ bắt cô
và đưa về giữ chung với 4 cô khác cũng giả trai vào xem. Các cô súyt
nữa thì được may mắn cùng chia sẻ chung niềm hạnh phúc với 100,000 nam
khán giả ngòai kia - các cô bị giam trong lúc tiếng còi ngòai sân ré
lên, tiếng hò hét của 2 phe ủng hộ Iran và Bahrain từng đợt ào lên…
Trong lúc 5 cô thiếu nữ đội mũ che phủ kín tóc nhìn nhau.
Đơn
giản lắm, World Cup là nhân quyền. Nơi đó mọi người bình đẳng, cùng
được quyền nhìn, được quyền la hét tùy thích, được quyền tự do ủng hộ
phe áo đỏ hay phe áo trắng, được phép giận dữ la mắng trọng tài, được
phép lớn tiếng đòi đuổi người này người kia ra sân…
Bạn có thấy
hình ảnh tương đồng nào ở quê nhà chưa? Thực sự không hề có trận bóng
đá thực nào ở quê nhà. Tất cả đều là bán độ theo Điều 4 Hiến Pháp.
Trong 83 triệu dân Việt Nam trong nứơc, tới 80 triệu người bị cấm vào
sân cỏ chính trị, y hệt như 5 thiếu nữ bị công an Iran bắt ngòai sân cỏ
World Cup. Còn 3 triệu đảng viên CSVN vào vận động trường thì cũng
không có quyền được nhìn (họ chỉ nhìn trong vòng rào chi bộ đảng, bị
cấm nhìn xa hơn), không có quyền la hét tùy thích (họ chỉ có quyền ném
đá la hét theo chỉ thị), không có quyền lựa chọn phe để ủng hộ vì không
có phe đối lập nào, không có quyền la mắng trọng tài (nhất là khi đụng
tới Trọng Tài Vĩ Đại Bác Hồ, thì sẽ bị phạt 2,000 đô la liền), và do
vậy không có quyền đòi đuổi người này người kia dù đó là những người
từng ký giấy nộp đất và dâng biển cho Trung Quốc…
Bạn có thấy
còn biết bao nhiêu cô Akram ở quê nhà mình - tính ra thực sự là 83
triệu đấy, vì nói cho cùng, chỉ 15 người hay 150 người là còn có quyền
tương đối để nói.
Vào sân World Cup đi… nơi đó sẽ không gì giấu
được. Đá dở là bị la hét liền. Nơi đó cũng không ai gian lận nổi. Khi
ra sân cỏ, ông Hồ không thể biến hình thành nhà biên khảo Trần Dân
Tiên, lại càng không thể ngụy trang giả gái làm nữ phóng viên T. Lan.
Chạy ra sân cỏ là thấy lộ liền.
Bây giờ thì không có World Cup
ở quê nhà, thậm chí cũng không có bóng đá thực ở quê nhà. Còn tệ hại
hơn bóng tối sau lưng Adidas, còn tàn bạo hơn chính sách kỳ thị nam nữ
ở Iran.
Hãy về quê nhà mà hỏi Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Giang,
người vừa bị công an ùa vào nhà tịch thu hơn ba chục cúôn photocopy…
Hãy về quê nhà mà hỏi Đỗ Nam Hải, người bị công an đòi phạt 20 triệu
đồng vì 12 cuốn photocopy… Hãy về quê nhà mà hỏi nhóm thơ Mở Miệng, nơi
các thi sĩ bị cấm mở miệng, cấm in sách... Và nhiều người cầm bút khác
nữa.
Không chỉ cầm bút. Không chỉ lên tiếng. Mà mọi hình thức
nhân quyền đều bị cấm. Tất cả đều phải đứng trong dàn đồng ca vĩ đại.
Nơi đó, ngoài dàn đồng ca, những người như Hòa Thượng Thích Quảng Độ,
LM Chân Tín, cụ Hòang Minh Chính… đang bị công an dựng rào vây chặt ở
một góc phòng. Y hệt như cô Akram trong phim, một World Cup thực sự
chưa xuất hiện ở quê nhà. Vì World Cup chính là nhân quyền, từ sân cỏ
tới ghế ngồi khán giả.