CS Hà nội đã tạm củng cố được đảng quyền sau Đại Hội X. Bộ Chánh trị
đã chỉ định được Chủ Tịch Nước mới Nguyễn minh Triết, Thủ Tướng mới
Nguyễn tấn Dũng. Cái gọi là Quốc Hội đã "làm tốt" nhiệm vụ của con dấu
cao su thay mặt vô quyền cho người dân tấn phong một cách trót lọt; chỉ
có có hai "đại biểu nhân dân" lỡ uống thuốc liều yêu cầu phải có ít
nhứt hai ứng viên cho chức vụ để bầu thay vì độc diễn khó coi. CS Hà
Nội đang chuẩn bị dọn dẹp sạch chống đối để các nước vào Việt Nam làm
ăn tin Việt Nam là nước có an ninh và chánh trị ổn định. CS Hà Nội rảnh
tay gia tăng nỗ lực xiết người dân bằng các văn kiện hành chánh là nghị
định hay văn thư, thông báo mà giá trị cưỡng hành lại còn mạnh hơn và
hình phạt lại còn nặng hơn đạo luật hay một sắc luật nữa. Hành động lập
qui vượt quyền lập pháp và hiến pháp đó, CS Hà Nội làm với " ý đồ" và
dự mưu có tính toán kỹ.
Một
xiết Internet. CS Hà Nội ban hành một nghị định phạt và phạt. Phạt tiền
từ 200 đến 500,000 đồng Việt Nam những ai vi phạm tội vào Internet xem
những tin tức hoặc hình ảnh có nội dung "độc hại". Phạt tiền từ 10
triệu đồng đến 25 triệu đồng tương đương với khoảng 1500 đô-la, đối với
những ai bị nhà cầm quyền xem là đưa nội dung xấu lên mạng lưới
Internet. Phạt tiền từ 1 đến 3 triệu đồng, bị tịch thu tang vật, tước
quyền sử dụng giấy phép từ 90 đến 180 ngày những cửa tiệm cho thuê dịch
vụ Internet không niêm yết nội quy hoạt động, không kiểm soát khách
hành làm điều đó. Nhưng Nghị định cũng không định nghĩa thế nào là "có
nội dung xấu".
Hai, xiết báo chí. Theo tin AFP ngày 11/5, qua
công văn số 335/VPCP-TTBC của Văn Phòng Chính Phủ, Thủ Tứơng Phan Văn
Khải "đề nghị" [theo ngôn từ CS có nghĩa là lịnh phải thi hành] Bộ Văn
Hóa Thông Tin có những biện pháp trừng phạt cơ quan báo chí và các nhà
báo nào loan tải những thông tin sai; và các đơn vị cá nhân bị báo chí
đưa tin sai trong các vụ tiêu cực, trong đó có vụ PMU 18, có thể thực
hiện quyền khởi kiện ra tòa.
Và trầm trọng hơn, mới đây ban
hành thêm Nghị định 56/2006, phạt nhà báo 3 triệu đồng (190 đô la) nếu
đăng các bài có nguồn tin vô danh và tới 7 triệu đồng (450 đô la) khi
từ chối không cho người được phỏng vấn đọc bài viết trước khi in. "Phổ
biến tư tưởng phản động", tiết lộ "bí mật đảng, bí mật nhà nứơc, bí mật
quân sự và bí mật kinh tế phạt tới 30 triệu đồng (2,000 đô la) nhiều
hơn lợi tức 4 năm của một người dân trung bình là 450 Đô theo Ngân Hàng
Thế giới.
Ba, xiết dân. Nghị định xiết dân đã có sẵn, là Nghị
định 38/2005 ban hành hồi tháng 3 năm ngoái. Công An giở lại thành mới
và dùng quyền giải thích để xiết thêm. Nghị định này không qui định mấy
người tụ tập là trái phép. Nhưng Thiếu tướng Trần Đình Nhã, Vụ trưởng
Vụ Pháp Chế Bộ Công An, "tập huấn" khoảng 100 cán bộ an ninh, tại
Saigon, "tài định" tụ họp 5 người nơi công cộng là vi phạm luật pháp.
Coi Tòa án như không có.
Xiết Internet, xiết báo, xiết dân, CS
Hà Nội muốn biến đất nước và nhân dân Việt Nam im lặng như nấm mồ chánh
trị, một xưởng thợ chỉ có lao nô, một cánh đồng chỉ có nông nô, một hội
trường chỉ có trí thức sinh nhai làm việc im phăng phắc, theo tiếng
chuông của cọp rằng Đảng và cái loa tuyên truyền của Đảng CS. Đó là
cách CS Hà Nội sau khi lùi một bước -- hé nấp vung cho xì bớt bất mãn
thời tiền đại hội đảng -- và tiến hai bước xiết mạnh khi đại hội đảng
đã xong. Đó là cách CS Hà Nội, trước thềm gia nhập Tổ chức Thương Mại
Thế giới, chứng minh để ngoại quốc vào làm ăn tin tưởng an ninh Việt
Nam bảo đảm, chánh trị Việt Nam ổn định, là hai yếu tố thu hút đầu tư
thứ hai bên cạnh giá nhơn công Việt Nam rẻ như bèo so các nước trong
vùng Đông Nam Á.
Sau cùng dùng biện pháp và văn kiện hành
chánh (công văn văn phòng chánh phủ, nghị định, và giải thích nghị
định) và hình phạt tiền để xiết, CS Hà Nội đã hết sức gian ngoan, xét
trên phương diện kỹ thuật pháp lý. CS đã dùng văn kiện hành chánh để
làm một điều lẽ ra phải làm bằng một đạo luật. Tự do báo chí, tự do
ngôn luận, tư do hội họp đứng trên văn tự mà nói, là những quyền hiến
định trong Hiến pháp chính của CS Hà Nội. Hiến pháp có minh thị qui
định sử dụng những quyền này trong khuôn khổ luật pháp, thì chỉ có đạo
luật mới hạn chế được. Đằng này CS Hà Nội bất cần, dùng văn kiện hành
chánh để hạn chế. Điều này CS rất thường làm. Thí dụ quyền tự do đi lại
hiến định, CS Hà Nội dùng một hình thức công văn hành chánh của Công An
qui định chế độ quản lý trị an và trật tư xã hội -- là hộ khẩu, giấy
tạm vắng, tạm trú-- để trói chân người dân. Trong lãnh vực chánh tri,
CS Hà Nội hình sự hóa thành tội phạm hình sự những hoạt động đấu tranh
cho tự do, dân chủ bản chất và thực chất là hoạt động chánh trị để chối
phắc họ không có bắt và giam tù nhân chánh trị. Cách hạ cấp mức độ lập
pháp thành lập qui đó, CS dùng để mà con mắt các quan sát viên quốc tế,
thường dựa vào hệ thống pháp luật để đánh giá một quốc tự do, dân chủ
đến mức nào.
Nhưng sau cùng CS không thể thành công. Trong thời
truyền thông đại chúng và thời đại Tin học, dù CS có ba đầu sáu tay,
gian ngoan thế mấy, không ai tin CS Hà Nội thành công trong việc xiết
được Internet, xiết được báo, xiết được dân. Cách dọn mình và dọn chỗ
cho WTO, CS Hà Nội làm qua thô bạo và lộ liễu. Đại sứ Michael Marine
bên cạnh Hà Nội là người "nhiệt tình" yểm trợ CS Hà Nội vào WTO phải
kêu lên than phiền. Nhiều người cho rằng mục đích của nghị định xiết
Internet này là để ngăn chặn những nhà đấu tranh trong nước, đã phải
gửi bài viết và tin tức ra phổ biến trên những websites cũng như báo
chí, đài phát thanh ở ngoại quốc. Nhưng báo điện trong nước của những
nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền vẫn ra. Tin tức nhậy cảm
và nóng hổi của các cuộc đàn áp của CS vẫn lọt đều đều. Về nghị định
xiết báo chí, một phát ngôn nhân tại Paris của Hội Phóng Viên Không
Biên Giới từ Paris, Julien Pain, lên án luật lệ mới của CSVN là 1 bước
lùi cho VN, "Vào lúc chúng ta cảm thấy có thay đổi ở VN, vì vài nhà báo
bắt đầu điều tra về các vụ tham nhũng, thì tin này rất là tệ hại."
Trong nước hiện nay không thiếu những nhà báo khôn khéo lừa thế, lừa cơ
tang gia Đảng CS bối rối đưa ra những bài hại cho Đảng và lợi cho nước
cho dân như vụ PMU 18, Việt Nam Airlines, Bộ Ngoại Giao lập quỹ mật
ngoại ngân sách. Người dân Việt nhiều kinh nghiệm uốn mình qua ngỏ hẹp,
vẫn tụ tập biểu tình, đình công, lãng công dài dài, như một nông dân đi
đấu tranh trực diện với CS nói theo kiểu Ong Già Ba Tri ngày xưa, "đưa
đơn thì người phụ trách nói không hợp lệ nên không nhận; giờ chúng tôi
phải sống lây lất trước cửa văn phòng cơ quan trung ương đây."