Xin đừng xỏ nhầm giầy
Theo Đàn Chim Việt - Vương Văn Quang - 24-05-2006
Một tác giả kí tên Cu Thài Gòn, trên trang talawas có nhận xét về tác giả Đông La thế này:
“Theo thống kê của tôi, Đông La rất hay có thái độ “quá ngạc
nhiên và buồn cười” (có lẽ khoảng 82%) khi thưởng lãm những ý kiến của
người khác. Có thể, chính vì thái độ như vậy, mà một số bài viết của
Đông La đã gây nên những tai nạn rất đáng tiếc (như có một nữ độc giả
nào đó đã cười tới mức “rách âm hộ”?)”. (Nguồn: Cu Thài Gòn)
Thú thật, tôi không thích cái lối viết mách qué của Cu Thài Gòn chút
nào! Cái gì mà những 82%? Không có nhẽ, một học giả uyên thâm như Đông
La không còn việc gì khác để làm hay sao mà suốt ngày rình rập đâm bị
thóc chọc bị gạo như kiểu mấy con đĩ già ế hàng? Bởi vì chỉ có cái trò
rình rập này mới dẫn tới hệ quả là tới 82% bài viết của Đông La có thái
độ “quá ngạc nhiên và buồn cười”. Không, tôi không tin con số thống kê
của Cu Thài Gòn. Đông La không thể là một tác giả tầm thường như vậy.
Bằng chứng là hôm nay, tôi đọc bài “Cuộc đối thoại ông chẳng bà chuộc”, thì ngay từ đầu [gối] Đông La đã viết thế này: “Qua các trang báo mạng, tôi rất thích thú nhưng không ngạc nhiên theo dõi diễn biến tâm trạng của Trịnh Lữ”
. Đấy, rõ như ban ngày nhá, không những Đông La không “quá ngạc nhiên
và buồn cười”, mà anh còn “rất thích thú” và “không ngạc nhiên” nữa
kìa. Nhưng dù sao thì, nói của đáng tội, Đông La cũng hay bày tỏ cảm
xúc ở phần mở bài thật.
Vậy lần này, Đông La không những không “quá ngạc nhiên và buồn cười”, mà lại còn “thích thú và không ngạc nhiên”
về cái gì ấy nhỉ. Sau một hồi vòng vo tam quốc, đại khái, Đông La cũng
cho tôi hiểu rằng, anh biết hết rồi, chẳng có gì ghê gớm đâu, cũng là cờ đuôi nheo cả thôi, cũng là những tài năng lọt thỏm trong ngôi nhà tên tuổi mênh mông
[đít] cả thôi. Bởi vậy nên anh khoái chí! Bởi vậy nên anh không ngạc
nhiên! Chỉ có điều, từ chuyện Dương Thu Hương, khoái chí quá nên anh
ngoắc ngoéo sang cả ông Hoàng Minh Chính với thái độ “hơi bị” vô lối
(nếu không muốn nói là hỗn xược một cách hạ cấp). Anh gọi ông Hoàng
Minh Chính là nhà đại triết học, cụm từ đại triết học được anh ưu ái
đưa vào trong ngoặc kép; và anh cho rằng, ông Hoàng Minh Chính “đọc
không thủng nguyên lí một triết thuyết” mà chả chịu nói rõ hơn một
chút, rằng ông Chính không thủng “nguyên lí một triết thuyết” của anh
như thế nào. Anh thả ra một nhận xét rất ông kễnh một cách thản nhiên
như đánh rắm trong phòng ngủ nhà anh vậy. Rồi anh lại phán tiếp: “ …người
ta nói một đằng lại đi phê một nẻo, như việc lấy quy luật phát triển
của nền văn minh phê phán quy luật phát triển xã hội của Mác”. Câu
này thì đến chịu thật, đến bố thằng Tây cũng còn chịu chứ đừng nói gì
đến cái thằng tôi. Ngoài việc câu văn tối nghĩa, thì tôi không hiểu có
gì sai trong thao tác lấy “qui luật phát triển của nền văn minh”
(có thể hiểu là nền văn minh đương đại?) để phê phán cái “qui luật phát
triển xã hội của Mác”? Nói cách khác (nếu tôi hiểu đúng ý của học giả
Đông La) có gì sai nếu lấy thực tiễn để chứng minh cho một sai lầm lí
thuyết?
Việc anh ca ngợi “Đảng ta”, ca ngợi cái xã hội “ổn định, kinh tế tăng
trưởng cao”, thiết nghĩ không cần bàn thêm, bởi sự thực đã hiển lộ quá
rõ ràng. Nó rõ ràng như cái chân lí bất biến, rằng, cứt là thối vậy.
 |
“Thể chế man rợ,” Dương thu Hương — Nguồn: PEN.org
|
Ca
ngợi cái gì, đó là quyền của anh. Nhưng anh thật sai lầm khi công kích
bà Dương Thu Hương về việc bà gọi cái thể chế này là “thể chế man rợ”.
Nó có man rợ không, anh không cần lên mạng để lấy thông tin từ những
trang web “phản động” của “những thế lực thù địch âm mưu diễn biến hòa
bình”, mà anh hãy tìm những thông tin từ chính những tờ báo trong nước,
như Thanh Niên hay Tuổi Trẻ…, là sẽ thấy ngay.
Ngày hôm qua (22/5), báo Thanh Niên, trong mục An ninh – Trật tự,
có đưa một tin ngắn, nội dung (đại ý): một chiếc mô-tô cảnh sát rượt
đuổi một chiếc xe gắn máy, điều khiển xe gắn máy là một chàng trai chở
bạn gái (vi phạm luật giao thông?), tới một ngã tư, chiếc xe gắn máy
tông vào một chiếc xe gắn máy khác do một người đàn ông điều khiển. Tai
nạn khiến người đàn ông và cặp nam nữ bị thương rất nặng. Và hai viên
cảnh sát đã thản nhiên bỏ đi, không tham gia giải quyết hậu quả.
Theo lời những người chứng kiến, lúc đó, tại ngã tư này có một viên
cảnh sát giao thông đang trực tại cột đèn tín hiệu, và anh ta cũng lẩn
mất.
Câu chuyện trên đây, nếu đem so sánh về độ ghê tởm thì nó chưa thấm vào
đâu, nó chỉ là chuyện nhỏ so với những vụ “cướp-giết-hiếp”; những vụ
con chém cha, vợ cắt dái chồng; những vụ quan lớn ăn chơi sa đọa, những
vụ tham nhũng tày đình… vẫn xuất hiện nhan nhản hàng ngày trên mặt báo,
nhưng nó khiến tôi (và chúng ta?) phải suy nghĩ nhiều. Tại sao, vì cái
gì, mà đạo đức đang tha hóa nghiêm trọng đến vậy, con người trở nên đểu
giả và vô cảm đến vậy?
Hình như ông Mác (hay Lê, búa, dao gì đó) có nói rằng (đại ý): “Con
người là tổng hòa các mối liên hệ xã hội”. Có thể hiểu, nhân cách con
người là sản phẩm của cái xã hội hắn sống? Và nếu điều này là đúng, thì
không có gì quá lời khi cho rằng, thể chế này là một thể chế man rợ, xã
hội này là một xã hội quái đản. Nó man rợ và quái đản nên nó sinh ra
hàng hàng lớp lớp nhưng con người man rợ và quái đản
Trở lại với bài viết của Đông La. Anh nhận xét thế này:
“ …Nhưng lại hiện nguyên hình là một người đàn bà, ngoài
chuyện bạo miệng, chua ngoa, không còn gì khác. Vì thế, ở cuộc gặp gỡ
giữa “một chiến sĩ” đang ở trên “tuyến đầu” như thế với cái hội “Ngoài
những hoạt động bảo vệ tự do và an toàn sinh mạng cho các nhà văn bị
ngược đãi và cầm tù, Chi hội PEN tại Hoa Kỳ tranh đấu cho tự do diễn
ngôn, phản đối kiểm duyệt tại Hoa Kỳ và hải ngoại, bảo trợ các chương
trình và diễn đàn công cộng về các vấn đề văn chương và chính trị đương
thời...”, cử tọa không được thấy trí tuệ đối đáp với trí tuệ, hiểu biết
đối đáp với hiếu biết, không thấy có sự giao hoà, cảm thông giữa những
người văn minh ngoại hạng, lịch thiệp và mẫn tiệp ngoại hạng với nhau,
mà chỉ là một cuộc đối thoại khấp khểnh, ông chẳng bà chuộc!”
Rồi, tiếp:
“Dương Thu Hương đã sai lầm khi mang đến nơi sang trọng đó cái
bảo bối từng làm cho tên tuổi mình vang dội – thái độ của một người đàn
bà đành hanh và thứ ngôn ngữ chợ búa. Một người hiểu biết và lịch thiệp
không thể dùng câu “Tôi chọn con đường làm giặc” để chỉ sự dấn thân của
mình, trong giao tiếp quốc tế”
 |
“sờ-tu-pịt, bun-sịt!” — Nguồn ảnh: laodong.com.vn
|
Đông
La nói đúng. Bà Dương Thu Hương có gì khác ngoài “bạo miệng, chua
ngoa”. Nhưng bạo miệng và chua ngoa cũng là một phẩm chất (rất) cần có
của nhà văn, nhà thơ. Nhất là nhà văn nhà thơ Việt Nam. Cứ cho rằng, bà
Dương Thu Hương, với tư cách là nhà văn có lương tâm và ý thức phản
kháng, “chỉ có chua ngoa bạo miệng, không còn gì khác”, thì tôi cho
rằng như vậy là quá đủ. Bà còn cần gì thêm nữa ngoài hai cái phẩm chất
đáng quí (trong hoàn cảnh hiện nay của Việt Nam) ấy. “Văn minh ngoại
hạng, lịch thiệp và mẫn tiệp” như Đông La chăng? Bặt thiệp, trí tuệ như
Trịnh Lữ chăng? Ỏn ẻn đi nhẹ nói khẽ cười duyên như trai về nhà vợ
chăng? Tao nhã, hóm hỉnh như tiếp viên bia ôm chăng? Ừ, mà có được
những phẩm chất ấy cũng tốt thôi, nhưng tiếc là bà Dương Thu Hương
không có, bởi bà cũng là con người, sao tránh khỏi khiếm khuyết. Và bà
cũng không hề che dấu khiếm khuyết của mình. Không dưới hai lần, bà
khẳng định: Tôi là mụ nhà quê răng đen mắt toét.
Cái trò của Trịnh Lữ, nay được Đông La hùa theo, là săm soi vào một vài
câu trả lời có phần hớ hênh của người ta rồi móc máy, quả thật dị mọ,
không đàng hoàng; thậm chí thiếu lương thiện. Và cũng chẳng làm thay
đổi được hình ảnh của bà Dương Thu Hương, bởi trên thực tế, buổi nói
chuyện hôm đó cũng chỉ nhấn mạnh thêm tư tưởng và cá tính của bà, vốn
đã quá rõ ràng qua các bài trả lời phỏng vấn và các tiểu luận của bà
trước đây.
Vậy bà có “sai lầm” không khi mang tới cái “nơi sang trọng” kia con
người thật của mình mà không chịu cố gắng đóng kịch? Không! Ngàn lần
không. Bà vẫn là bà, trước sau như một. Một người "đàn bà nhà quê răng
đen mắt toét" cộng một nữ nhà văn làm giặc. Và đó là giá trị của bà.
Như vậy, chẳng thể nào chỉ vì một vài câu trả lời hớ hênh của bà lại
khiến Đông La, Trịnh Lữ hay ai đó thất vọng. Dương Thu Hương không phải
một quý bà hoạt động trong ngành ngoại giao hay nhà hùng biện để làm
vui lòng Trịnh Lữ hay Đông La.
Bà làm cho quý ngài Sờ Tôn kia phải "chưng hửng, từ ngạc nhiên qua cử
chỉ nhún vai đến lúc hết kiên nhẫn phải phát cáu" ư? Bà là nhân vật
chính của buổi nói chuyện, nếu như quý ông Sờ Tôn có không hài lòng vì
một lý do nào đó, ông ta biến đi cũng được chứ đừng nói là chỉ nhún
vai. Như vậy có gì mà khiến Đông La phải xấu hổ. Và cái con người nhún
vai kia không phải là ông Sờ Tôn mà là ông Nguyễn ông Trần nào đó thì
Đông La có xấu hổ không? Lại nữa, sao Đông La không xấu hổ khi nhìn
(trực tiếp trên ti-vi) ngài thủ tướng kính yêu của chúng ta khép na
khép nép như gái về nhà chồng, tay lăm lăm tờ “đít cua” và thường trực
trên môi là nụ cười vô duyên như Thị Nở khi diện kiến ông Bút Sờ? Khen
cho Đông La khéo đặt tình cảm của mình.
Chao ôi, cái mặc cảm nhược tiểu, cái ý thức hệ nô lệ nó ngấm vào xương
vào tủy của đám dân sống trên dải đất hình chữ ét mất rồi!
Nhân tiện đây, xin có ý nhỏ thưa cùng ông Trịnh Lữ. Ông cho rằng: “Làm
giặc cũng phải có kiến thức chứ” (mà Đông La hoan hỉ viết là: “đòi
người ta cái điều họ không thể có”); vậy tôi muốn hỏi ông, rằng, theo
ông, cái kiến thức cần có để làm giặc ấy, nó là những kiến thức gì vậy?
Có phải ông muốn nói tới cái thứ kiến thức biết thốt lên trong đầu
những thán từ bằng tiếng ngoại quốc, kiểu như sờ-tu-pịt, bun-sịt…?
Để kết thúc bài viết, tôi mượn lời của nhà thơ tuổi trẻ mặt già Phan Bá Thọ để nhắn nhủ với Đông La, xin phép trích nguyên văn:
 |
cái đồ “xỏ nhầm giầy Tây” — Nguồn: drpeterjones.com
|
“Vài
lời nhỏ nhẻ với La, không ngờ bị lây nhiễm luôm cái kiểu ní nuận ny kỳ
của họ Đông, thành thử xin được kết rằng: Với tui, đất nước yếu kém
chưa hẳn vì cộng sản hay không cộng sản [kiểu của Việt Nam] mà chính vì
những "tình yêu bao che"; “tình yêu bao la” đầy rẫy và lu loa không mỏi
[trên khắp các phương tiện truyền thông do nhà nước cộng sản kiểm duyệt
và cả cái ý đồ vươn bàn tay bẩn ra chọc quậy quấy nhiễu ở bên ngoài -
cái khoảng trời tự do không thể kiểm soát và kiếm duyệt được - dù anh
rất muốn tiêu diệt nó, dù anh quá sợ hãi nó!]”. (Nguồn: Nhỏ nhẻ với Đông La!)
Vâng, xin những thứ tình yêu bao che hay bao la hãy quay về đúng vị trí
diễn trò của mình. Là những sân khấu tấu hài trong nước, như Nhân Dân, Tạp chí Cộng Sản. Kẻo thiên hạ chửi là cái đồ “xỏ nhầm giầy Tây”.
Sài Ghềnh 23/05/2006
Copyright © 2006 by DCVOnline
In bài này, hay gửi link của trang này cho bạn bè: