Theo Dan Chim Viet - Vương Văn Quang - 14-01-2006
Truyện ngắn
“Ta về ta tắm ao ta…”
- Thôi chết… nồi thịt.
Nói rồi vợ tôi tất tả chạy xuống bếp. Đang say sưa trình bày quan điểm
mỹ học Hegen, tôi bị cụt hứng. Thế có tức không. Không muốn nghe cứ nói
thẳng từ đầu, đằng này cứ giả vờ ra vẻ chăm chú, nhưng chỉ được mươi
mười lăm phút là chạy biến, không vì nồi thịt thì cũng vì chảo cá. Hoặc
đang nghe bàn về văn học lãng mạn cuối thế kỷ, bất chợt lại tuôn ra câu
bình phẩm rất vô duyên về mấy nhân vật trong phim Hàn Quốc. Đã bao lần
tự thề với lòng mình, rằng nếu có sự bức xúc, có những tư tưởng cần
chia sẻ thì thà đóng cửa phòng riêng, nói với cái máy tính. Ít ra cái
máy tính nó không mê phim Hàn Quốc và bỏ đi bất tử .Thề thốt đấy, rồi
trong đầu chợt nẩy sinh cái gì hay hay, thế là quên biến, lại thao thao
bất tuyệt rồi bị ăn quả tẽn tò.
Vợ chồng tôi sống với nhau ngót mười năm nay, mặc dù trình độ khá chênh
lệch (đang học lớp 5, nàng bỏ đi học múa. Hiện nàng là diễn viên đoàn
ca múa trung ương), nhưng thời gian đầu chúng tôi sống rất hạnh phúc.
Phải thừa nhận rằng vợ tôi rất đảm đang, cơm nước ngày mấy bữa lúc nào
cũng nóng sốt, nhà cửa sạch như lau như ly. Nói chung, mọi việc trong
gia đình dù chỉ có ba thành viên nhưng để trôi chẩy tinh tươm, cũng
không đơn giản. Mà có phải nàng chỉ ở không để hầu hạ bố con tôi đâu.
Hàng ngày nàng vẫn di tập đi tành ở đoàn, rồi buổi tối còn đi chạy sô
kiếm thêm. Nếu như ghi hết công việc từ sáng tới tối của nàng lên giấy
thì nhìn vào là vãi linh hồn chứ chả đùa. Tôi cũng rất thông cảm với
nàng, luôn có ý thức chia sẻ công việc. Thỉnh thoảng tôi cũng giặt hộ
nàng mấy cái quần đùi của hai bố con tôi, hay súc rửa bộ đồ uống trà…
Nhưng cái chính là tôi cũng chẳng thích thú gì cái lối tự mua việc của
nàng. Bản thân tôi rất đơn giản, ăn uống không cầu kỳ. Quần áo tôi, nếu
như nàng không lột ra để giặt, thì cứ độ một tháng tôi thay một lần
cũng chả chết ai. Tôi bảo nàng: “Sao em cứ chợ búa làm gì cho rách
việc. Người ta ăn để sống, chứ có sống để ăn đâu. Từ nay buổi trưa qua
loa mỳ tôm, bánh mỳ. Bữa chiều có thằng Tình, (Tình là thằng con tôi,
nó học bán trú nên chỉ ăn ở nhà một bữa) chạy ù ra mua cơm bình dân.
Một tuần chỉ đi chợ nấu nướng thứ bẩy, chủ nhật thôi”. Nàng bảo: “Tôi
xin ông, cho thằng Tình ăn cơm hàng để nó ngộ độc à? Với lại có gia
đình nhà cửa, ai lại đi cơm hàng, cháo chợ. Bệ rạc lắm!”. Tôi lại bảo:
“Quần áo, lúc nào người ta muốn thay thì hãy giặt. Cứ tự động lôi ra
giặt …, mà tại sao cô lôi đâu ra lắm thứ, ngày nào cũng một chậu tướng,
rồi lại kêu đau lưng?”. Nàng nở một nụ cười rất nhạt: “Ông không thấy
thằng Tình ngày nào nó cũng thay đồ à? Còn ga giường, vỏ gối, rèm cửa…,
còn quần áo của ông …, cứ đợi ông thay mới giặt ấy hả? Tởm lắm, tôi
không chịu được. Biết chửa”.
Thôi, thế là hết ý. Nói thế để biết, nàng vất vả không phải vì tôi.
Nàng mua việc, tự làm khổ mình là do nhu cầu của nàng. Tôi cho rằng,
tất cả những công việc đó nếu nàng không làm, bố con tôi không chết. Mà
tôi đỡ phải nghe những lời ca cẩm, đỡ cảm thấy khó chịu vì sự vất vả
của nàng.
Có một lần tôi đọc trên tạp chí, thấy một bài người ta dậy phụ nữ cách
hâm nóng và làm mới tình yêu. Đại khái như chị em ta không nên lam lũ
quá trước mặt chồng, đừng tự biến mình thành ô-sin, chịu khó gần gũi
tâm tình, chịu khó chia sẻ tâm tư tình cảm v..v.. Thấy hợp ý mình quá,
tôi tế nhị dặt cuốn tạp chí lên mặt bàn phấn của nàng, hy vọng nàng sẽ
đọc và tham khảo. Hôm sau không thấy cuốn tạp chí ở chỗ cũ, nghĩ rằng
nàng đã đọc, tôi hỏi nàng với vẻ đắc chí: “Em đọc cuốn tạp chí chưa?
Thấy thế naò? Nàng khinh khỉnh: “Tôi báo cho ông biết, từ nay trở đi,
sách vở của ông cứ còn vứt lung tung như thế tôi sẽ dồn bán ve chai
hết. Không ai hơi đâu cứ chạy theo ông để thu dọn giấy tờ, sách vở. Thu
dọn sách vở của thằng Tình tôi đã đủ mệt lắm rồi”.
Góp ý với nàng trực tiếp bằng lời không được, góp ý gián tiếp thông qua
sách vở cũng không xong, tôi rắp tâm sẽ bảo ban nàng bằng hành động.
Tôi đang chờ cơ hội.
Đoàn ca-múa của nàng thỉnh thoảng phải đi diễn phục vụ ở các tỉnh, thời
gian cũng không dài lắm. Lâu thì mười ngày. Mau thì ba, bốn hôm. Trước
kia, mỗi lần phải đi như vậy, nàng đều nhờ người lo việc nhà cho bố con
tôi (nhờ nhưng trả tiền). Tối hôm qua, nàng thông báo: “Tôi sắp đi Tây
Nguyên năm hôm, mọi việc cơm nước, giặt giũ, nhà cửa tôi đã nhờ chị
Sinh. Anh chú ý đưa đón con cho đúng giờ, bắt nó ngủ sớm”. Cơ hội của
tôi đây rồi. Tôi khẽ khàng: “Em cứ yên tâm, không phải nhờ ai hết, anh
lo được. Từ nay về sau sẽ cứ như thế”. “Thật không? Nhưng mà anh sẽ vất
vả…, thôi, thôi, anh không làm nổi đâu”. Tôi hùng hổ: “Có gì mà không
nổi, em cứ đi rồi về sẽ thấy. Thôi cứ như thế, không bàn nữa”. Tôi nghĩ
bụng, phen này sẽ cho cô biết, rằng việc nhà không cần vất vả đến thế,
chẳng qua cô tự hành xác thôi.
Nàng nhìn tôi, suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Thôi được, để thử xem. Thế
cũng đỡ tốn tiền thuê chị Sinh. Em sẽ mua thức ăn đủ cho năm hôm, bỏ
ngăn đá. Anh chịu khó nấu cơm cho con, đừng bắt nó ăn cơm hàng”. Rồi
một loạt các căn dặn khác. Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Trước khi đi, nàng chuẩn bị cho hai bố con thật tỷ mỷ. Thức ăn nhét đầy
ngăn đá, mọi việc khác nàng ghi ra giấy, nội dung kín một trang A4. Tất
nhiên một phần vì chữ nàng to như con gà mái ghẹ.
Nàng vừa đi buổi sáng, buổi trưa tôi gọi bà giữ xe chung cư lên cho bà
ta hết số thực phẩm trong tủ lạnh. Tôi sẽ thực hiện đúng lối sống tôi
thích. Buổi trưa: mỳ tôm. Buổi tối có thêm thằng nhóc: cơm bụi. Quần áo
của tôi, tôi cố giữ cho sạch, sao cho tới hôm cô ấy về đừng có nặng mùi
quá. Quần áo của thằng nhóc, năm hôm là năm bộ, bà giữ xe sẽ giải quyết
cho tôi. Ngoài số thực phẩm tôi đưa thêm cho bà ta 15 nghìn và không
quên dặn bà ta giữ bí mật. Mọi việc tôi tính toán thật chu đáo, năm hôm
nữa nàng về sẽ tròn mắt mà thán phục. Tôi sẽ cho nàng biết: Đấy nhé,
không có em bố con tôi vẫn sống, khoẻ là đằng khác. Mà tôi có phải vất
vả gì đâu, chẳng qua em tự làm khổ mình thôi. Tôi hình dung bộ mặt đần
thối vì kinh ngạc của nàng , trong lòng rộn ràng vui sướng.
Năm ngày trôi qua thật nhanh. Vừa bước chân vào nhà nàng rít lên: “Nhà
cửa hôi hám âm u quá!”. Vừa nói nàng vừa kéo rèm cửa soàn soạt. Nhìn
quoanh một lượt nàng lại tru lên: “Giời ơi, năm ngày anh không lau nhà
à?”. Dứt lời nàng lao vút vào toilet xách ra xô nước và cái cây lau
nhà. Tôi đứng ngây ra, miệng ú ớ như phải gió, bụng thầm nghĩ: Sao mình
lại quên béng cái vụ lau nhà, mà quả thật là mình thấy có bẩn mấy đâu.
Lượt nước thứ hai rồi mà nước trong xô vẫn cứ như nước cống, phải lần
thứ ba, thứ tư mới sạch hẳn. Mọi khi tôi thấy nàng lau nhà chỉ một
lượt. Mồ hôi nàng vã vượi, nàng vẫn chưa kịp thay đồ ở nhà. Cảm thấy
thật sự áy náy, nhưng tôi cũng không biết làm gì, nói gì. Rốt cuộc tôi
vẫn đứng ngây như thằng phải gió. “Cởi bộ quần áo, vứt ra đây tôi giặt.
Hôi rình không biết hay sao mà vẫn mặc. Khiếp quá”. Nói rồi nàng đi
xuống bếp. Tôi đang lúi húi cởi đồ chợt giật nẩy mình. Tiếng nàng rú
lên thất thanh : “Cái gì thế này hở giời?”
Tôi chạy vội xuống bếp xem có chuyện gì. Lúc này tôi hoàn toàn hiểu và
thông cảm vì sao vợ tôi lại rú lên như ma bóp cổ. Chính tôi cũng không
tin vào mắt mình: trong tủ lạnh là mấy cái quần xịp của thằng Tình .
Thế này có phải là thằng ôn vật nó giết tôi không cơ chứ. Tôi vốn tính
hay đãng trí, thằng ôn con nó thừa hưởng gien này của tôi, nhưng ở nó
đã được phát triển lên cấp độ cao hơn, chắc là nhờ môi trường giáo dục
tốt đẹp của chế độ ta, báo chí chẳng đưa tin liên tục, rằng học quá tải
thành thần kinh ngớ ngẩn cả lũ là gì? Hàng ngày khi nó đi học về, tôi
bảo nó, thay quần áo ra nhét túi nylon vứt đấy, mai bố giặt (thực ra là
bà giữ xe). Thế mà không hiểu sao nó bớt lại mấy cái quần xịp rồi còn
nhét vào tủ lạnh. Vợ tôi nhặt mấy cái quần xịp, đống quần áo của tôi đi
vào toalet, vừa đi vừa rền rỹ: “Rời tay tôi có mấy hôm mà nhà cửa như
cái ổ chó thế này”. Đấy là nàng còn chưa phát hiện ra trò gian lận của
tôi, khiến thằng quí tử của nàng xơi cơm bụi năm hôm nay.
Thôi, thế là kế hoạch dậy vợ bằng hành động của tôi phá sản hoàn toàn.
Làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ chân lý lại thuộc về nàng? Không, tôi
không tin. Nhất định không phải thế.
*
Thời gian gần đây, tôi ít tiếp xúc nói chuyện với vợ. Ngoài giờ ở cơ
quan (tôi làm việc ở một nhà xuất bản) những lúc ở nhà, tôi chui vào
phòng riêng viết lách. Mỗi khi có vấn đề cần chia sẻ, tôi cố nhịn. Bức
xúc quá không chịu được tôi tự sự với chiếc máy tính. Vợ tôi vẫn vậy,
nghĩa là ngoài thời gian theo dõi phim Hàn Quốc (sao tôi ghét cái thể
loại phim này thế) vẫn gắt gỏng, càu nhàu về sự vất vả của mình.
Nói như thế không có nghiã tôi đã tìm được lối thoát tối ưu cho mình,
đây chỉ là giải pháp tình thế. Các bạn thử hình dung hộ tôi, khi trong
đầu óc dạt dào cảm xúc, những tư tưởng to lớn nảy sinh, sẽ hạnh phúc
biết bao nếu được chia sẻ. Vậy mà tôi đang phải thì thầm xẻ chia với …
cái máy tính.
Ở cơ quan tôi, từ các xếp cho tới nhân viên phần lớn đều là những bậc
lão thành khả kính. Họ thâm trầm và sâu sắc. Vì vậy, với họ tôi chỉ dám
đứng cách xa xa. Sự gần gũi còn không có, mong gì họ xẻ chia góp ý cho
mình. Nhưng ở cái ban của tôi (ơn trời), tôi cũng có được một đồng
nghiệp, cùng lứa tuổi, cùng trình độ, cùng sở thích … Nói chung chúng
tôi luôn gặp nhau trong mọi quan điểm.
Cô ta tên là Thu Huệ. Huệ học cùng đại học tổng hợp với tôi, cùng khoa,
nhưng sau hai khoá. Thời trong trường, Huệ nổi tiếng là hoa khôi và học
giỏi (điều này với tôi có vẻ như nghịch lý; bởi tôi thường cho rằng ở
phụ nữ, sắc đẹp và trí tuệ thường không song hành). Đã thế, Huệ lại là
tiểu thư Hà thành, con nhà quan chức lá ngọc cành vàng; bởi vậy, bu
quanh Huệ lúc nào cũng cả tá các trang tuấn kiệt. Trong đó có Khôi, bọn
tôi gọi là Khôi “mốc”. Khôi học khoa sử chuyên ngành khảo cổ, ra trường
được giữ lại làm giáo viên. Trong cái đám bu quanh Huệ lúc đó, Khôi là
kẻ yếm thế nhất. Anh ta có khổ người to lớn kềnh càng, khuôn mặt khắc
khổ xấu xí. Đã thế lại còn không phải dân Hà Nội. Nếu đem so với một số
chàng công tử con nhà giầu (vẫn lượn lờ xách nước từ tầng một lên tầng
tư cho Huệ, rồi lại lượn lờ chờ Huệ sai vặt), thì quả là một trời một
vực. Thế mà Khôi “mốc” lại là kẻ giành chiến thắng. Sau này khi có điều
kiện gần gũi tâm sự, tôi hỏi Huệ: “Sao hồi đó biết bao anh chàng đắt
giá xin chết, Huệ lại chọn Khôi?”. Huệ cười rất duyên bảo: “Anh cũng
quá hiểu, rằng trái tim có cái lý riêng của nó”. Tôi lại hỏi, rất thô
bỉ: “Thế bây giờ Huệ có cảm thấy sai lầm, có ân hận không?”. Huệ nhỏ
nhẹ: “Để biết được cái gì đó, sai lầm hay không, cần rất nhiều thời
gian và không gian. Nói chung, không nên coi những sự đã rồi là sai
lầm…”.
Ở cơ quan, Huệ rất được lòng mọi người kể cả các xếp hay các bậc cao
niên khó tính. Huệ khéo léo trong giao tiếp, lại sở hữu vốn kiến thức
khá thâm sâu, một tâm hồn nhậy cảm …, tóm lại, Huệ là một cô gái toàn
diện Các xếp hay các bậc trưởng lão ưu ái với Huệ cũng là lẽ tự nhiên
thôi. Huệ hoà đồng với tất cả mọi người. Nhưng trong đó Huệ thân với
tôi nhất. Hai đứa có cùng sở thích trong văn chương. Chúng tôi hay
tranh luận về các trường phái văn học, về các cách tân trong sáng tác.
Tranh luận rất sôi nổi nhưng cuối cùng bao giờ cũng đi đến thống nhất.
Có thể nói, tôi với Huệ là đôi bạn rất tâm đắc; ở nhà buồn chán bức
xúc, thì hôm sau tới cơ quan tôi được giải toả ngay.
*
Từ lâu, tôi đang ấp ủ ý đồ viết một kịch bản phim, gần đây do cũng được
Huệ khích lệ nên tôi bắt tay vào viết. Lúc viết ở nhà, mỗi khi tâm đắc
với diễn biến tâm lý của nhân vật hoặc khoái chí với câu thoại hay, tôi
cũng chỉ biết vỗ đùi đen đét rồi thầm mong đến mai sẽ chia sẻ với Huệ.
Chứ tôi thừa biết đem những điều này ra giãi bày với vợ chỉ tổ cho nàng
có dịp nâng cao giá trị phim Hàn Quốc.
Hôm nay, như thường lệ, đi làm về, tôi lại chui vào phòng riêng để
viết. Tôi không có thói quen viết trên máy tính. Cắm đầu vào cái bàn
phím tôi sợ mất cảm hứng. Vì vậy tôi hay viết tay, khi nào xong mới
chép lại bằng máy tính.
Viết xong đoạn mô tả cánh đồng thơ mộng, tôi ngả người vươn vai thoải
mái. Làm điếu thuốc đã. Mơ màng trong khói thuốc tôi chợt nghĩ về hành
động tên cướp: không được, phải để thằng cướp lôi cô gái lên mái nhà
bóp cổ, chứ để cho nó đâm cô ta trong buồng tắm thì tầm thường quá.
Phải sửa ngay. Nghĩ là làm, tôi mở ngăn kéo bàn làm việc lấy tập bản
thảo có đoạn hành động của tên cướp. Lục lọi ngăn kéo một hồi, không
thấy tập bản thảo đâu cả. Quái lạ, sao lại biến mất thế nhỉ? Tôi vốn
hay đãng trí, biết vậy nên tôi vò đầu bứt tai cố nhớ xem mình đã để tập
bản thảo ở đâu. Nhưng chịu, tôi không thể nhớ ra.
Tôi mò vào bếp, vợ tôi đang ở đó, nàng đang băm băm chặt chặt cái gì
đó. Tôi hỏi nàng: “Em có thấy tập bản thảo của anh ở đâu không?”.
“Không biết. Có phải cái tập giấy bìa vàng?”. Mặt nàng lạnh tanh. “Đúng
rồi, nó đâu?”. Tôi hớn hở. Vẫn cái vẻ mặt ấy, nàng trả lời: “Hôm qua,
tôi thấy nó trên bàn ngoài phòng khách. Đọc ở trong thấy toàn viết linh
tinh, tôi tưởng giấy lộn nên thu vào đống báo cũ cho ve chai cân ký
rồi”.
Tôi há hốc mồm, mắt trợn ngược
Nàng điềm nhiên nói tiếp: “Tôi chả nhắc ông bao nhiêu lần, rằng là giấy
tờ của ông phải để cho ngăn nắp gọn gàng. Tôi chỉ đủ thì giờ để thu dọn
cho thằng Tình thôi, không hơi đâu tôi thu dọn giấy lộn cho ông”.
Máu tôi bốc ngùn ngụt lên đầu. Tôi có xu hướng phản đối bạo lực, nếu
không, tôi đã có thể bóp cổ nàng rồi. Tôi mở tung cửa lao ra đường. Cứ
thế tôi lang thang trên phố mà không biết đi đâu. Tôi đi lâu lắm, có lẽ
đã hơn tiếng đồng hồ. Chợt tôi nhận ra một ngõ hẻm quen quen. Tôi rẽ
vào hẻm như một quán tính. Đi gần hết con hẻm tôi nhận ra đây là hẻm
nhà Huệ, định quay ra nhưng tôi đã tới cửa mất rồi. Qua lớp cửa kính
tôi nhìn rõ một cảnh tượng khiến tôi chôn chân. Ở nhà hơn một tiếng
trước đây, cái mồm tôi há hốc cặp mắt trợn ngược, thì bây giờ trước cửa
nhà Huệ, mồm và mắt tôi phải lặp lại cái động tác đó nhưng với cường độ
lớn hơn nhiều. Trước mắt tôi, Huệ đang ngả người trên đi-văng. Mặt đắp
đầy dưa leo, một chân trên đi-văng, một chân đang ngâm trong chậu nước.
Ngồi cạnh chậu nước, đang bóp chân cho Huệ là Khôi, anh chàng to lớn
kềnh càng đang cần cù xoa bóp cái bàn chân bé xinh của vợ. Tôi nghe rõ
giọng Huệ sang sảng: “Địt mẹ! Không năn nỉ. Ngày mai đón thằng bé về
ngay cho tao! Địt mẹ! Để con mụ khọm già chân đất mắt toét trông nom
thằng bé, mà quanh nhà toàn cứt lợn, muỗi, dĩn … tao không chấp nhận
dược”. Giọng Khôi nhỏ nhẹ van lơn: “Nhưng bà nhớ cháu quá, mà thằng cu
cũng thích về nhà bà nội lắm cơ. Anh chỉ xin ba ngày thôi”. Giọng Huệ
vẫn sang sảng như trước: “Này, đừng có lải nhải. Bà báo cho mày biết
nhá, không hai ba gì hết, sớm mai không đón nó về đây thì đi chết rấp
con mẹ mày ở đâu thì chết … Địt mẹ!”
Không đủ can đảm để nghe tiếp, tôi bịt tai rồi đi giật lùi ra ngõ. Ra đến ngoài đường tôi ù té chạy.
Về tới nhà, thở hổn hển, mồ hôi ướt sống lưng. Chắc mặt tôi tái lắm nên
vợ tôi hốt hoảng: “Thôi chết, anh trúng gió rồi”. Nói rồi nàng ấn tôi
xuống sa-lông, chạy lấy lọ dầu con ó xoa lấy xoa để hai bên thái dương
cho tôi. Sau đó, nàng đỡ tôi nằm xuống rồi lấy tấm chăn mỏng đắp ngang
bụng. Tôi để kệ nàng muốn làm gì thì làm. Có lẽ tôi trúng gió thật. Một
lúc sau, vợ tôi khẽ khàng: “Mình thấy trong người thế nào? Ăn được cơm
không? Hay muốn ăn gì thì để em đi mua?”. “Ch…áo lò..ng” - Tôi thều
thào.
Tôi đánh hết tô cháo với đĩa lòng, còn làm thêm ba ly rượu. Tôi vốn
không ưa nhậu nhẹt, nhưng trong nhà lúc nào cũng sẵn một bình rượu tắc
kè, bìm bịp do vợ tôi tự tay ngâm. Ăn uống, chíp khà xong xuôi, tôi âu
yếm bảo vợ: “Mở ti vi đi em, tới giờ chiếu phim rồi đấy!”. Nàng nhìn
tôi, trố mắt ngạc nhiên. Đúng là từ khi lấy nhau tới giờ, chưa bao giờ
tôi cùng vợ ngồi xem phim truyền hình. Ngạc nhiên chút thôi, rồi nàng
nhanh nhẹn với chiếc remote. Vừa bấm nàng vừa thao thao: “Hôm nay là
phim “Hạnh phúc cuồng điên” của Hàn Quốc. Cảm động lắm, thương lắm cơ.
Hôm nay là tập 151 đấy, còn có 39 tập nữa thôi”.
Trên màn hình ti vi, một cảnh quay chậm rất lãng mạn: chàng Chim Dang
Sun và nàng Lee Ben Hoi đang vật nhau trên bãi biển. Nhìn sang vợ, tôi
thấy nàng đang chăm chú theo dõi, mắt rưng rưng, mũi sụt sịt. Tôi nũng
nịu rúc đầu vào nách nàng, người nàng thoang thoảng mùi bếp núc. Có vẻ
như là mùi nước mắm tỏi ớt.
Bất giác, tôi luồn tay qua lưng vợ, siết rõ chặt.
Copyright © 2006 by DCVOnline