Thế giới đang chứng kiến một dân tộc đang bị đồng hóa từ hơn nửa thế kỷ
nay, và bây giờ vẫn đều đặn có những bà mẹ dẫn con vượt núi rừng Hy Mã
Lạp Sơn trên tuyến gian nan ba tuần lễ để vào Nepal hay Ấn Độ, gửi con
nhỏ cho các ngôi trường của người Tây Tạng lưu vong -- và rồi các bà mẹ
này lại vượt núi rừng về lại quê nhà Tây Tạng. Các bà mẹ hy vọng rằng
con mình sẽ được hưởng nền giaó dục Tây Tạng để rồi sẽ gìn giữ được
giáo pháp của Phật Giáo Tây Tạng...
Nhưng mọi chuyện có vẻ như tuyệt vọng. Dù là nhìn từ trong hay ngoaì Tây Tạng.
Vị
lãnh đaọ tinh thần của dân tộc Tây Tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, hôm chủ
nhật 15-1-2006 bày tỏ hy vọng rằng người Tây Tạng đang sống lưu vong ở
Ấn Độ sẽ sớm về lại Tây Tạng, “Họ không thắc mắc nữa về chuyện thống
nhất vào Trung Quốc...”
Giọng nói của Đức Đạt Lai Lạt Ma cảm
động, trong khi nhiều ngàn người Tây Tạng khóc sụt sùi, sau khi ngài
loan báo rằng nghi lễ Quán Đảnh Mật Pháp Kalachakra 2006, cũng là lễ
lần thứ 30 của thế giới, đã kết thúc.
Trong bài diễn văn cuối
buổi lễ, ngài cảm ơn chính phủ Ấn Độ đã giúp đỡ cho lễ Kalachakra thành
công. Ngaì nói rằng thế giới đang biến đổi mau chóng và hy vọng tới
ngày mà Tây Tạng và Trung Quốc làm việc chung nhau.
Buổi lễ vừa
kết thúc tuần qua cũng là buỗi lễ lớn nhất mà ngài thực hiện ngoaì
trời, với khoảng 100,000 người Tây Tạng và nhiều ngàn vị sư nhiều qúôc
tịch từ khắp thế giới về dự -- trong đó có hơn 200 nhà báo Ấn Độ và
quốc tế. Ngài nói rõ, tương lai Tây Tạng sẽ tùy thuộc vào ý muốn của
người đang sống ở Tây Tạng. Ngài cũng nói rằng nếu có các điệp viên
Trung Quốc trà trộn trong buổi lễ đang tổ chức ở tiểu bang Andhra
Pradesh, thì họ nên học về pháp Trung Đạo và nên thực hành Phật Pháp.
Buổi
lễ Kalachakra tổ chức ở thị trấn Amravati có ý nghĩa đặc biệt, vì thánh
địa này theo truyền thuyết là nơi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni hơn 2,500
năm trước đã làm lễ quán đảnh Kalachakra ở đây, khi Phật giảng bài Kinh
Kalachakra. (Cần ghi chú: Pháp môn Kalachakra thuộc Mật Tông, chỉ có
trong Tạng Sanskrit, và Tạng Hán Văn; không có trong Tạng Pali của Phật
Giaó Nam Tông.)
Trong Lễ Kalachakra kéo dài gần 2 tuần lễ, Đức
Đạt Lai Lạt Ma cũng giảng về giaó lý Trung Quán của Đại Sư Long Thọ
(Nagarjuna) -- vị tổ sư này cũng đã tới Amravati để ngồi viết các bộ
Luận, và gaỉng pháp nơi đây -- Đức Đạt Lai Lạt Ma noí với người Tây
Tạng về tầm quan trọng của khoa học, nói họ đừng dựa vào mê tín dị
đoan, “Có những phần trong Phật Pháp giaỉ thích về vũ trụ không nhất
thiết phải được hiểu chấp chặt từng chữ, mặc dù tôi nghĩ rằng Phật Giaó
có nhiều giáo pháp thâm sâu để giúp hiểu về vật lý lượng tử [quantum
physics]...”
Buổi lễ bùi ngùi cảm động lắm. Bởi vì mới vài
tuần trứơc, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã cảnh báo khi họp với 450 người Tây
Tạng mới vượt biên vào Ấn, “Chúng ta đang đối diện cơ nguy tuyệt
chủng,” theo bản tin ngày 20-12-2005 trên tờ Economist. Hầu hết những
người trong buổi tiếp xúc này là mới tới Dharamsala ở Bắc Ấn Độ, nơi
ngài đặt trụ sở chính phủ lưu vong, bên này bờ Hy Mã Lạp Sơn trong khi
quê nhà bên bờ kia.
Dân tộc Tây Tạng có tổng dân số 6 triệu
người, trong đó bây giờ 130,000 người đang lưu vong, và 3/4 số dân lưu
vong là cư ngụ ở Ấn Độ. Mỗi năm, giấc mơ về lại quê nhà càng nhạt dần
đi. Đường xe lửa nối liền Tây Tạng với Hoa Lục sắp hoàn tất, và khi mở
ra cho hành khách lưu thông vào năm 2007, thì tốc độ di dân của người
Hán sẽ mau hơn. Hiện nay, dân Tây Tạng đã trở thành thiểu số tại các
thành phố, tới lúc đó thì kể như tràn ngập. Mà bây giờ là năm 2006 rồi.
Một
nền văn minh sẽ biến mất? Tiếng chuông mõ tu viện sẽ bị tràn ngập, lấn
áp bởi tiếng nhạc karaoke từ các phòng trà đầy các cô mắt xanh mỏ đỏ từ
Thượng Hải, Bắc Kinh lên Tây Tạng đón khách du lịch quốc tế?
Ngay
cả những người đã từng chỉ trích về nền văn hóa Tây Tạng -- thí dụ, chỉ
trích về số tu viện quá nhiều, và thường cho trẻ em học kinh, đi tu từ
khi còn nhỏ -- cũng không nỡ nhìn văn hóa Tây Tạng bị xóa sổ. Chính phủ
Trung Quốc đã chính thức xin lỗi đã tàn phá trong thời Cách Mạng Văn
Hóa các năm 1966-76, và nhấn mạnh rằng chính phủ bây giờ biết tôn trọng
truyền thống Tây Tạng.. Nhưng dân Tây Tạng vẫn liên tục gửi con đi qua
rặng Hy Mã Lạp Sơn, vì muốn con mình học về văn hóa Tây Tạng.
Đó
là một trong các lý do mà nhiều ngôi làng trẻ em Tây Tạng -- Tebetan
Children’s Village, viết tắt TCV -- được thành lập ở Ấn Độ. Một trường
TCV tại Dharamsala hiện đang nuôi và dạy 1,900 em. Hầu hết các em sinh
tại Tây Tạng. Ba mẹ các em gửi các em đi chặng đưòờng nguy hiểm xuyên
nhiều đèo núi Hy Mã Lạp Sơn, để được học tử tế ở Ấn Độ.
Mới vài
tháng trứơc, một bé gái 12 tuổi cùng với cô em gái 7 tuổi vào trường
này, sau một chuyến đi gian nan gần 3 tuần lễ núi rừng. Bà mẹ 2 em đưa
2 em vào Ấn, và rồi lại liều thân băng núi rừng về lại Tây Tạng, trong
khi biết rằng mẹ và 2 em có thể kiếp này sẽ không gặp nhau được nữa.
Khi
bé gái 12 tuổi này vào trường TCV, bé gần như không nói được tiếng Tây
Tạng, mà bé lại nói lưu loát tiếng Trung Hoa -- bé sinh ở Miền Đông Tây
Tạng, gần nơi mà người Tây Tạng xem là giáp giới Trung Quốc.
Hầu
hết các chuyến vượt biên đều đi vào mùa đông, khi tuyết lạnh che phủ và
làm ngăn tầm mắt lính biên phòng -- nhưng người đi cũng là liều thân vì
dễ trượt chết trên núi đồi sông hồ. Lý do vượt biên có cả kinh tế lẫn
chính trị. Một số người Tây Tạng không đủ tiền cho con mình học ở
trường Trung Hoa. Một số người giaù hơn thì gửi con về các thị trấn
Trung Hoa mà học. Nhà giáo Phuntsog Namgyal của một TCV nói rằng mục
tiêu chính của TCV là giữ gìn văn hóa và căn cước Tây Tạng. Nhưng vì
thiếu vật liệu giaó dục bằng Tạng ngữ, và vì các trẻ em này phải trải
qua các kỳ thị của hệ thống giaó dục Ấn Độ, nên ngôn ngữ chính từ khi
các em 11 tuổi là phải bằng Anh Ngữ. Nghĩa là cũng một cơ nguy đánh mất
văn hóa Tây Tạng.
Karma Gelek Yuthok, thuộc Bộ Giaó Dục, thì
bi quan thấy rõ. Ông lo ngại là các trường Tây Tạng tại Ấn Độ không
trang bị đủ cho các em để giành học bổng tại các đaị học Ấn Độ tốt
nhất, và cũng không trang bị nổi cho các em đủ căn bản văn hóa và ngôn
ngữ Tây Tạng.
Nghĩa là, trẻ em Tây Tạng lưu vong gặp cơ nguy
đồng hóa với nứơc sở tại, mất căn cước Tây Tạng. Còn ở quê nhà, thì các
em sẽ bị đồng hóa vào văn hóa Trung Quốc. Bi quan tới nổi Đức Đạt Lai
Lạt Ma hôm chủ nhật vừa mới nói rằng Tây Tạng sẵn sàng thống nhất với
Trung Quốc, thì gần 100,000 người đã sụt sùi khóc liền. Đó là những gì
trong tim gan họ, chỉ gợi tới là đau thương.
Bây giờ thì mỗi năm
vẫn có từ 2,500 tới 3,000 người Tây Tạng vượt biên vào Ấn Độ, hầu hết
xuyên qua đường Nepal. Hơn 1/3 số vượt biên là là dưới 14 tuổi. Trong
số người thành niên, thì các nhóm lớn nhất là tăng và ni.Tuổi các em
càng lớn thì càng khó học, vì tiếp thu chậm hơn. Nhất là tại một số
vùng ở Tây Tạng phía đông, nơi bây giờ sáp nhập vào tỉnh Sichuan của
Trung Quốc, gần như không có trường lớp gì, vì bị xem là vùng sâu vùng
xa.
Chhoeze Jampa -- giám đốc The Tibet Transit School (TTS,
Trường Chuyển Tiếp Tây Tạng) gần Dharamsala, giành cho người từ Tây
Tạng tới, trong tuổi 18-30 -- nói là tới 3/4 học sinh của ông phải học
từ số không, bắt đầu đọc và viết. Khi khánh thành trường TTS này năm
1993, Đức Đạt Lai Lạt Ma khuyến kích học sinh sau này trở về Tây Tạng
để dạy học. Jampa kể rằng,có tới 60% số học sinh tốt nghiệp của ông
thực sự đã về lại Tây Tạng, hay đã từng thử về.
Về lại, để gìn
giữ một nền văn hóa. Có tuyệt vọng hay không, giữa lúc đường xe lửa sắp
đưa hàng ngàn di dân Hán Tộc lên đây vào năm tới? Đặc biệt, tuổi của
Đức Đạt Lai Lạt Ma đã quá 70 rồi. Bài học của Đức Phật dạy rằng tất cả
các pháp đều vô thường đang hiển lộ rõ ràng hơn bao giờ hết, trên các
nét văn hóa Tây Tạng bên này và bên kia rặng Hy Mã Lạp Sơn.