Tuần này lang tôi xin mời độc giả thưởng thức những cảm nghĩ của con
bệnh và bác sĩ về sức khỏe, đau ốm, trị liệu do người bạn đồng khóa
diễn tả- BS Nguyễn Ý Đức.
Y khoa chắc là đã có từ khi có loài người, từ khi ta biết nhận xét và suy nghĩ.
Con
người nguyên thủy đã thấy bệnh tật, chết chóc, muốn ngăn cản bệnh tật
để kéo dài cuộc sống. Y khoa tiến triển cùng với sự khai phóng của tư
tưởng và sự phát triển của khoa học kỹ thuật.
Y khoa nguyên
thủy dựa vào thần linh, trong khi đó, dân gian tích lủy kinh nghiệm
trong việc săn sóc sức khỏe hằng ngày, tạo nên một nền y học cổ truyền.
Sự tiến bộ của loài người là do biết quan sát và suy luận đúng, nghĩa
là làm việc đúng phương pháp. Nhờ vậy mà khoa học tiến bộ, chúng ta làm
được những việc mà cách nay dăm bẩy chục năm ta không ngờ có thể làm
được
Năm 1964, trong chiến tranh, tôi làm công tác dân sự vụ,
đến khám bệnh cho đồng bào tại một làng hẻo lánh trên núi thuộc quận
Trà Bồng, tỉnh Quảng ngãi. Đó là một làng thượng, dân chúng sống trên
nhà sàn, nuôi heo gà ở dưới. Họ đóng khố hoâc mặc váy, ở trần, da đen
xạm, nhiều người bị bệnh sốt rét kinh niên, trẻ em phần nhiều trần
truồng, bụng ỏng bị bệnh ngòai da, ghẻ lở…
Tôi thấy một người
đàn ông ngồi quay mặt vào vách, đối diện một ngọn đèn, hai tay ôm chặt
một con gà, miệng liên thục thét lên những tiếng thét đơn điệu và ghê
rợn. Con gà sợ hãi, muốn chạy nhưng không nhúc nhích được, quay đầu ngơ
ngác hết nhìn ngọn đèn lại nhìn ông thầy cúng. Tôi biết là ông thầy
đang đuổi tà ma và muốn hối lộ thần linh bằng con gà để cầu xin sức
khỏe hay sự sống cho một người dân trong làng.
Tôi khám bệnh
phát thuốc cho đồng bào rồi ra về trong khi ông thầy vẫn tiếp tục la
hét. Trong đầu óc của một bác sĩ trẻ, tôi muốn đem y khoa cơ bản giới
thiệu cho một dân tộc miền núi nhưng có lẽ chẳng có tác dụng gì.
Cuộc
sống xoay vần, cách nay không lâu tôi được thăm bệnh cho một vị có
tuổi. Ông cho biết vì đi đánh cá, phải ngâm mình dưới sông lâu ngày nên
bị “nóng gan và lạnh bao tử”.
Đối với lý luận tây phương, câu
nói trên rất mâu thuẫn. Một bác sĩ Mỹ sẽ không thể nào hiểu được tại
sao nước lại làm “nóng” một bộ phận trong khi làm “lạnh” một bộ phận
khác! Tôi hiểu nói ”nóng” hoặc “lạnh” không ngụ ý nhiệt độ cao hay thấp
mà ngụ ý có sự mất quân bình, nghĩa là bất thường. Đây là di tích của
quan niệm về “âm-dương” trong y học cổ truyền.
Đông y xếp gan
và bao tử vào hai nhóm bộ phận đối lập nhau cho nên một yếu tố có thể
làm “nóng” bộ phận này trong khi lại làm “lạnh” bộ phận khác. Suy luận
theo kiểu nhị nguyên là một phương pháp nhưng áp dụng như thế nào lại
là vấn đề khác. Trong vũ trụ và trong sức khỏe luôn luôn có sự họat
động của hai yếu tố bình thường và bất thường, đúng và sai, khỏe và
yếu, lành và bệnh…Y học cổ Trung hoa có tính chất tiên thiên nghĩa là
phát xuất từ một quan niệm (âm-dương).
Y khoa khoa học phát
xuất từ sự quan sát thực tế, từ đó phân tích rồi tổng hợp để lập nên
một hệ thống có thể áp dụng cho mọi trường hợp. Để giải quyết một vấn
đề y khoa tức là chữa bệnh thì phải biết vấn đề là gì, vấn đề ở đâu,
tại sao lại xảy ra, nghĩa là phải mổ xẻ, phân tích tìm nguyên nhân rồi
tìm cách lọai bỏ nguyên nhân thì mới có thể lấy lại được sức khỏe.
Không thể đương nhiên quy cho “gan” hay “thận” mà không xem xét và
chứng minh, không thể nói “nóng” hay “lạnh” chung chung nhất là khi
không biết “gan” hay “thận” nằm ở đâu, làm việc gì, và “nóng” hay
“lạnh” là như thế nào.
Vì vậy đứng trước một trường hợp đau
bụng, người bác sĩ sẽ cần biết đau bắt đầu từ bao giờ, đau ở chỗ nào
trên bụng, đau nhiều hay ít, đau quặn từng cơn hay liên tục, đau ban
ngày hay ban đêm, đau khi no hay khi đói, cái gì làm đau thêm cái gì
làm bớt đau và nhiều chi tiết khác nữa…Bác sĩ sẽ luợng giá các dữ kiện,
từ cách thu thập thông tin có đúng phương pháp hay không, nguồn tin có
đáng tin cậy hay không, để tiếp theo đó nối kết các sự việc lại với
nhau, tìm cách gỉai thích các triệu chứng xảy ra cho người bệnh tức là
làm chẩn đóan.
Trong thực tế, bác sĩ sẽ nghĩ đến một số khả
năng gây bệnh, suy luận dựa trên những kiến thức đã được công nhận tức
là khoa học để tìm xem khả năng nào đúng hơn cả và làm một số xét
nghiệm để kiểm chứng, xác nhận chẩn đoán đúng, lọai bỏ chẩn đoán không
phù hợp. Chẩn đoán hay sự đánh giá tình trạng sức khỏe của người bệnh
càng chính xác thì sự điều trị càng có hiệu qủa. Trong y khoa, chẩn
đoán chính xác là điểm chính, sự điều trị sẽ đương nhiên xảy ra tùy
thuộc vào chẩn đoán.
Người bệnh thường chỉ quan tâm đến kết quả
mà không để ý đến chẩn đóan, không muốn làm các xét nghiệm phức tạp,
phải đi lại nhiều lần… Họ muốn đạt kết quả dễ dàng, nhất là họ còn quen
với đông y bắt mạch có thể gọi ra bệnh, uống một thang thuốc khỏi nhiều
chứng bệnh.
Điều khó đối với bệnh nhân của chúng ta là sự hợp
tác với điều trị. Một bệnh nhân bị tiểu đường, cao áp huyết và cao mỡ
trong máu được cho thuốc đầy đủ nhưng không uống. Ngược lại, ông đọc
báo, mua thuốc quảng cáo trên báo để tự chữa. Hơn nửa năm sau ông trở
lại, cho biết rằng chiều hôm trước ông bị đau ngực, đau lan ra tay
trái, đau muốn xỉu, định đi cấp cứu nhưng lại thôi.
Tôi thăm
khám và cho biết rằng ông bị đau tim, có nhiều khả năng là bị nhồi máu
cơ tim và khuyên ông vào bệnh viện. Ông không tin rằng bị đau tim, cho
rằng “hôm qua ‘ăn đồ mát’ nên bị ‘hàn’ mà thôi”. Ông già 67 tuổi, ngồi
trên bàn khám bệnh, đung đưa hai chân, cười và nói “Hôm nay tôi khỏe
rồi, bây giờ vật hai con trâu cũng chết!”.
Đây là phản ứng tự
nhiên, người bệnh thường chối bỏ bệnh tật của mình, tìm cách giải thích
sự việc một cách chủ quan, gắn hai việc không liên quan lại với nhau.
Tôi rất tiếc rằng ông đã bỏ lỡ cơ hội điều trị, đã tự mua thuốc quảng
cáo để uống nên bệnh không khỏi và đã bị biến chứng. Dù sao bây giờ ông
cũng nghe lời tôi vào bệnh viện. Ông đã được mổ tim, thay thế các mạch
máu bị tắc bằng các mạch máu lành, ông đã khỏe và đã về nhà. Bây giờ
thì ông chịu điều trị theo y khoa, tuy rằng hơi trễ.
Một số
người không nghe theo sự hướng dẫn của thầy thuốc vì không muốn tùy
thuộc vào người khác. Đàn ông không muốn đi khám bệnh vì không muốn cho
rằng mình là “yếu”. Khi bị bệnh họ cũng muốn tự chữa lấy. Đàn bà hay
nghe lời khuyên của bạn bè. Họ tin bạn bè hơn tin bác sĩ, nghe bạn bè
mách thuốc và tự chữa, dùng những phương tiện tự tìm kiếm được. Tinh
thần làm chủ bản thân là tốt nhưng phải làm chủ bản thân như thế nào
cho hợp lý.
Một ông bị tiểu đường nhưng không bao giờ chịu uống
thuốc theo lời chỉ dẫn. Khi bảo phải uống 2 viên thì ông chỉ uống 1
viên, khi bảo phải uống 4 viên thì ông chỉ uống 2 viên! Sau một thời
gian ông thấy mờ mắt, đi khám mắt, được biết là đã bị biến chứng của
tiểu đường ở mắt. Từ đó, ông thấy sợ nhưng đã trễ.
Một bà bị
cao áp huyết nhưng không uống thuốc đầy đủ nên áp huyết không xuống
được đến mức bình thường. Bà tự nuôi bệnh. Sau nhiều năm, bà bị tai
biến mạch máu não, bị liệt nửa người, phải nằm bệnh viện. Từ đó bà biết
sợ nên uống thuốc đều đặn và giữ áp huyết ở mức bình thuờng một cách dễ
dàng. Rất may bà phục hồi gần hoàn toàn và đi làm việc lại được; bà có
ý chí phấn đấu rất lớn, đã đi bộ đến chỗ làm và đi bộ về để luyện tập.
Nhờ vậy mà đến nay, sau 5 năm, bà vẫn khỏe mạnh.
Những người đó
đều phải trả giá đắt cho kinh nghiệm của mình. Nhưng cũng có những
người đã không có may mắn để rút kinh nghiệm vì họ đã mất!
Tuy
hỏi bệnh sử và thăm khám cơ thể bao giờ cũng là bước đầu không thể bỏ
qua được, y khoa ngày nay còn cần tìm hiểu sâu về những gì xảy ra trong
cơ thể, về những gì mà mắt không nhìn thấy được, tay không sờ thấy được.
Khoa
sinh hóa học cho phép đo lường nhiều chất trong máu, ngay cả khi chúng
chỉ hiện diện với nồng độ rất nhỏ. Ngày nay ta có thể đếm hoặc đo lường
cả khối lượng siêu vi trong một đơn vị máu để định bệnh và theo dõi kết
quả điều trị.
Khoa học tạo hình có thể chụp được những bộ phận
sâu trong cơ thể rõ ràng như thấy tận mắt, điều mà ngày xưa ta phải mổ
ra mới thấy được.
Như vậy, thử máu hoặc chụp hình là những xét
nghiệm cần thiết, nhiều khi không thể không có được nếu muốn biết rõ về
sức khỏe và bệnh tật. Những người bị tiểu đường cần biết lượng đường
trong máu để điều chỉnh liều lượng thuốc vì đường thường xuyên thay
đổi. Những người bị bệnh gan, thận, cần thử máu để theo dõi tiến triển
của bệnh đối phó thích đáng. Một số người sợ thử máu vì cho rằng lấy
hết máu, lấy mất sinh khí. Lấy 20-30 phân khối máu không có nghĩa gì
đối với khối lượng máu của cơ thể vốn rất nhiều hơn thế và lại được tái
tạo mỗi ngày.
Tuy khoa học tiến bộ nhưng không phải là chúng
ta có thể biết tất cả và làm được tất cả. Có người nghĩ đơn giản, tưởng
rằng thử máu là biết đựơc tất cả. Thử máu hay làm xét nghiệm nói chung
cũng chỉ là đặt câu hỏi, ta hỏi về cái gì thì được trả lời về cái ấy.
Thử máu không thể cho biết tất cả vì có thứ thử máu thấy, có thứ thử
máu không thấy.
Có người lại nghĩ rằng thử máu biết được ung
thư. Thử máu có thể biết được ung thư tế bào máu mà không biết được các
loại ung thư khác. Ngay cả ung thư máu cũng có khi thử máu không thấy
mà phải lấy mẫu tủy là bộ phận làm ra máu mới chẩn đóan được.
Hiện
chưa có cách thử máu nào biết được ung thư. Không có ung thư nói chung.
Ung thư phải là ung thư của một bộ phận nào, thí dụ ung thư gan, phổi,
cổ tử cung… Chẩn đoán ung thư dựa vào tế bào nghĩa là lấy mẫu của bộ
phận nghi bị ung thư để khảo sát dưới kính hiển vi. Trong một vài
trường hợp có xét nghiệm có tính chất hướng dẫn khiến ta đi tìm thêm về
ung thư. Thí dụ trong bệnh của tiền liệt tuyến, nếu xét nghiệm PSA cao
quá giới hạn khiến nghi ngờ có thể có ung thư tiền liệt tuyến thì có
thể sinh thiết, lấy mẫu tiền liệt tuyến để tìm xem có ung thư hay
không.
Tóm lại con người là một bộ máy cao cấp, cao hơn bất
cứ bộ máy nào khác. Tiến bộ của khoa học giúp ta định bệnh và chữa bệnh
mỗi ngày một tốt hơn. Vì khoa học tiến triển nên y khoa mỗi ngày một
trở nên phức tạp, cần nhiều thời gian học tập và huấn luyện để có kiến
thức và sử dụng kiến thức đúng phương pháp. Nói như thế không phải là
đề cao vai trò của người thầy thuốc và chia cách thầy thuốc với bệnh
nhân.
Đến đây tôi xin trở lại ý niệm về làm chủ bản thân. Chữa
bệnh là một sự hợp tác hai chiều. Thầy thuốc là người biết về chuyên
môn, làm cố vấn về sức khỏe. Bệnh nhân là người nhận sự điều trị, có
quyền biết về tình trạng sức khỏe, bệnh tật và cách điều trị bệnh tật
của mình.
Bệnh nhân làm chủ khi hiểu biết và hợp tác với sự điều trị.
Bác sĩ Nguyễn Văn Đích
Atlanta- Georgia.