LTS.-
“Hiện nay nhiều đảng viên của đảng có trình độ, có lòng yêu nước hy
sinh vì dân tộc, họ đã bất chấp tù đày, đe dọa, họ đã lên tiếng nói ra
những sự thật của xã hội và đòi đảng cộng sản mở tự do, dân chủ. Ðây là
cuộc đấu tranh ôn hòa của các trí thức yêu nước dám viết ra những suy
nghĩ của mình. Vậy tôi mong mọi người hãy noi gương họ. Dù không làm
được như họ, nhưng tôi mong mọi người khi đọc những lời này không nên
hủy hoặc xé đi, mà mong tất cả hãy đưa cho bạn bè hoặc người thân đọc
và nếu có ai phô tô hoặc in ra mà gửi cho người thân hoặc bạn bè thì
một người, hai người... từ cấp số cộng đến cấp số nhân thì chắc trong
ít tháng sẽ có nhiều người được đọc. Làm như vậy thì chắc chắn bạn
không can phạm gì nhưng bạn đã góp tý công sức của mình vào cuộc đấu
tranh vì dân chủ, tự do của dân tộc, của bản thân rồi.”
Trên
đây là lời tâm sự và cũng là lời kêu gọi thiết tha của ông Hồng Ðức,
một “cư sĩ xứ Nghệ”, gởi tới mọi người Việt ở trong và ngoài nước, đặc
biệt là những đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam còn có lòng và tinh thần
trách nhiệm.
Nhân
dịp Hội Nghị Trung Ương 13 của đảng Cộng Sản Việt Nam đang họp để bàn
về nhân sự và đường lối của Ðại Hội 10, chúng tôi chuyển tới độc giả
bài dưới đây của ông Hồng Ðức để thông tin về các nhận định, tâm tư và
ước vọng rất chân thành và tâm huyết của một người Việt có ý thức và
tinh thần trách nhiệm vào dịp đầu năm.
II. Học thuyết Mác-Lênin:
Lịch
sử nhân loại đã trải qua rất nhiều biến động. Nhưng theo tôi biến động
lớn nhất của nhân loại vẫn là thế kỷ XX. Ðó là thế kỷ của chia rẽ và
chiến tranh mà lý do căn bản là do nền kinh tế tư bản của các nước
phương Tây phát triển mạnh đòi hỏi thị trường. Lý do thứ hai là những
người cộng sản theo chủ thuyết Mác - Lênin đã tạo thành một phe riêng
biệt chống lại thế giới tự do và với khẩu hiệu của Lênin “Vô sản tất cả
thế giới đoàn kết lại”. Họ hòng đưa nhân loại đến “đại đồng” hòng tiêu
diệt chủ nghĩa tư bản trên toàn thế giới.
Tháng
Mười 1917 chính quyền Xô viết đã thành công ở nước Nga. Sau 74 năm cầm
quyền Ðảng cộng sản nước Nga đã làm cuộc chiến tranh giai cấp loại bỏ
tư sản, địa chủ nên đã giết hàng triệu người vô tội. Sau Xít Ta Lin lên
với bản chất độc tài tàn ác ông đã giết khoảng 20 triệu người vô tội.
Trong đó có 7 triệu đảng viên Ðảng cộng sản. Ðến năm 1991 thì Ðảng cộng
sản Liên Xô tan rã, ôngBoris Yeltsinlên đưa nước Nga đi theo chủ nghĩa
tư bản.
Ở
Trung Quốc tháng 10/1949 Mao Trạch Ðông đã thành công và cầm quyền, ông
Mao đã giết oan khoảng 50 triệu người vô tội, trong đó có hàng triệu
đảng viên Ðảng cộng sản và hầu hết các đảng viên cán bộ cao cấp đều bị
giết, bị tù đày đồng thời do kinh tế tập trung bao cấp đã đưa đất nước
đi đến kiệt quệ, nghèo đói nên dưới thời ông Mao đã có 30 triệu nhân
dân Trung quốc chết đói. Sau 29 năm Ðảng cộng sản Trung quốc cầm quyền
đi theo chủ nghĩa Mác - Lênin đến năm 1978 thì Ðặng Tiểu Bình đã phản
bội lại lý tưởng của Ðảng cộng sản và Mao Trạch Ðông, ông Ðặng đã đưa
Trung quốc đi theo kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa.
Còn
ở Việt Nam năm 1930 Ðảng cộng sản ra đời với khẩu hiệu “Trí phú, địa
cường hào đào tận gốc bốc tận rễ”. Dù hoạt động bí mật nhưng Ðảng đã
thủ tiêu nhiều người yêu nước, nhiều trí thức cũng như cường hào, địa
chủ. Ðến năm 1954 có chính quyền thì năm 1955 họ đã làm cuộc chiến đấu
giai cấp đã bắn 9 vạn người vô tội trong đó có 2 vạn đảng viên cộng sản
và có khoảng 9 vạn người bị vu oan sợ hãi đã tự tử, trong đó có rất
nhiều đảng viên Ðảng cộng sản và tất cả tài sản của các nhà tư sản, địa
chủ Ðảng đã cướp và lấy hết. Ðến năm 1959 đưa dân vào HTX đảng lại cướp
luôn trâu bò, nông cụ của nhân dân. Ðến năm 1975 giải phóng Miền Nam
Ðảng cộng sản lại vẫn làm như thế với Miền Nam và tất nhiên ở các nước
Ðông Âu, Bắc Hàn, Lào, Căm Bốt đều là thế cả vì cùng chung một học
thuyết Mác - Lênin. Nhưng đau thương hơn cả là ở Căm Bốt chỉ có 6 triệu
dân, do Khơ Me Ðỏ đã làm triệt để hơn đường lối cộng sản Mác - Lênin
nên họ đã giết mất gần 2 triệu người = 1/3 dân số và tất nhiên Khơ Me
Ðỏ nếu sống thêm được 10 năm nữa thì nhân dân Căm Pu Chia chắc chắn sẽ
bị xóa hẳn trên bản đồ. Nghiên cứu chủ nghĩa Mác - Lênin làm triệt để
như Mác - Lênin đã viết thì Ðảng cộng sản đầu tiên là tiêu diệt tri
thức, các nhà tư sản, địa chủ, sau là giết nhân dân, sau nữa thì các
đảng viên giết nhau, cuối cùng trong đảng chỉ còn một số ít nữa thì họ
cũng tự tử mà chết nốt.
Vì lý do tại đâu?
Con
người có nhận thức vì vậy sự tìm hiểu về nguồn gốc vũ trụ, nguồn gốc
nhân loại và các khoa học, quy luật tự nhiên là điều tất yếu. Nhưng
theo tôi, từ xưa tới nay trên thế giới chưa có học thuyết nào ngu xuẩn
và nguy hiểm hơn học thuyết Mác - Lênin. Thực tế Mác - Lênin chả hiểu
gì về con người, xã hội và quy luật phát triển cả. Mác muốn xây dựng
một xã hội cộng sản tuyệt đối tốt đẹp, không có giai cấp, không có áp
bức bóc lột. Một xã hội cộng sản tam vô “Không gia đình, không Nhà
nước, không tín ngưỡng”. Mọi người làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu
và tự do tuyệt đối. Ðó là một ảo tưởng tuyệt đẹp của Mác - Lênin chứ
chả bao giờ có trên thế gian này.
Hậu
quả cuối cùng thì Mác - Lênin đã xây lên xã hội chủ nghĩa mà xã hội đó
đã phủ nhận mất tinh thần, trí tuệ của con người, phủ nhận chuyên môn,
phủ nhận tự do cá nhân, tước mất quyền sống của con người. Ðó là xã hội
mà nhân dân đã bị cầm tù cả về tinh thần lẫn vật chất. Một xã hội mà
những người cộng sản ngu dốt đã làm một cuộc nội chiến lừa những người
lạc hậu mơ hồ đấu tố và giết hại những người tài giỏi, trí thức của đất
nước “Trí phú địa cường hào đào tận gốc bốc tận rễ”.
Lênin
viết “Ðối với bọn địa chủ tư sản chúng ta phải bắn ngay tại chỗ không
cần xét xử. Khi Ðảng ta hành động như vậy, có một số người nghĩ rằng
Ðảng ta không có người đủ trình độ chuyên môn lãnh đạo Ðảng và Nhà
nước. Giai cấp vô sản là nguồn năng lực cán bộ vô tận, họ chỉ cần biết
đọc, biết viết là đủ”.
Qua
những câu này chúng ta thấy rõ bản chất của chủ nghĩa cộng sản là tàn
ác phủ nhận chuyên môn, phủ nhận trí tuệ. Họ làm cải cách đấu tố để
giết hàng vạn, hàng triệu người vô tội là lẽ đương nhiên của những
người cộng sản.
Hoặc câu của Mác là:
“Vũ
khí phê phán không thể thay thế được bằng sự phê phán bằng vũ khí. Lực
lượng vật chất chỉ bị đánh bại bởi lực lượng vật chất mà thôi. Nhưng lý
luận cũng trở thành lực lượng vật chất khi nó thấm nhuần vào đầu óc mọi
người”.
Qua
đoạn này ta thấy Mác lấy bạo lực “Vũ khí phê phán” để đàn áp con người.
Ðồng thời với chủ trương “lý luận cũng trở thành lực lượng vật chất”
nên những người cộng sản độc tài, dối trá là lẽ dĩ nhiên của những
người cộng sản.
(Lực lượng vật chất là bão lụt, động đất, bom đạn). Thực tế Mác đã phủ nhận sự công bằng, lẽ phải, chân lý của sự việc.
Hay Angel viết:
“Chủ
nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản là đoạn tuyệt triệt để nhất các
phương thức sản xuất cổ truyền và các tư tưởng cổ truyền”.
Qua
đoạn này ta thấy những người cộng sản cầm quyền họ phủ nhận, phá hoại
các di tích, văn hóa dân tộc của lịch sử để lại và các phương thức sản
xuất cổ truyền của cha ông là lẽ dĩ nhiên.
Qua
74 năm tồn tại thực sự của các Ðảng cộng sản người ta thấy chủ nghĩa
Mác - Lênin chỉ ăn sâu thấm nhuần được vào các dân tộc lạc hậu như Liên
xô, Trung quốc, Việt Nam, Lào, Cămpuchia và một số nước nữa. Còn các
nước văn minh như Anh, Pháp, Mỹ... thì dù có Ðảng cộng sản nhưng chủ
nghĩa cộng sản không mấy ai theo.
Sự
thật thì những người cộng sản họ đã đứng trước một đám người nghèo mặc
khố sắp chết đói. Họ đã vẽ ra những bức tranh thiên đường, những mâm cỗ
cao đầy cho đám người nghèo khổ đó xem. Khi họ biết những người đó quá
khao khát về vật chất. Họ sẵn sàng liều mình chết để được hưởng “thiên
đường” thì những người cộng sản bào “các đồng chí cứ giết nhau đi, ai
sống sót thì sẽ được hưởng”, đám đông nghe nói vậy, họ ra sức chém giết
nhau. Ðến lúc người thì chết, người thì sứt đầu mẻ trán, khi tỉnh ngộ
nhìn lên thì các bức tranh thiên đường đó cũng biến mất, thay vào đó là
những con hổ, con sói đang nhe nanh muốn ăn thịt luôn những kẻ sống sót.
Thực
tế lịch sử và quá khứ cho chúng ta thấy bất cứ Ðảng cộng sản nào lên
cầm quyền họ cũng độc tài, dối trá kìm kẹp về kinh tế, tư tưởng của
nhân dân. Ðảng cộng sản đã thành một lớp người đặc quyền, đặc lợi sống
trên luật pháp, bóc lột, khinh rẻ hà hiếp nhân dân. Ðó là một chế độ
ngu dân mà từ TW đảng, chính phủ, quốc hội, ngành tư pháp, quân đội,
công an, các ngành tuyên truyền báo chí, các cơ quan sự nghiệp, ngành
giáo dục, các tổ chức kinh tế đều nói dối lừa nhau và lừa nhân dân chứ
không bao giờ có sự thật cả.
Các
đảng cộng sản tồn tại được là nhờ độc tài dối trá và tất nhiên họ sẽ
phải mất khi tôn trọng sự thật, tôn trọng tự do, dân chủ, nhân quyền.
Các Ðảng cộng sản do tiêu diệt tự do cá nhân nên không bao giờ họ tôn
trọng nhân tài. Các nhân tài, trí thức thực sự thì là những người bị
oan trái, đau khổ nhất trong thời đại cộng sản ngay nay. Quy luật xã
hội muốn phát triển thì những người thông minh, tài trí, hiền đức làm
lãnh đạo. Nhưng Ðảng cộng sản thì ngược lại, những kẻ ngu dốt bất nhân
lại lãnh đạo nhân dân.
Một
người như ông Hồ Chí Minh lấy vợ sau có 2 con ở Trung quốc, sau đó về
Cao Bằng có thêm Nông Ðức Mạnh thế mà ông Hồ và Ðảng cộng sản Việt Nam
dấu rồi nói dối nhân dân là “Bác Hồ vì nhân dân, vì nước nên Bác không
có gia đình”.
Hiện
tại Ðảng cộng sản muốn tồn tại bắt buộc phải thánh hóa Hồ Chí Minh để
nhân dân có đối tượng tôn thờ. Nhưng trong thực tế do độc tài dối trá
nên các phe cánh trong Ðảng ngấm ngầm giết hại nhau. Chính vì vậy năm
1960 ông Lê Duẩn lên làm tổng Bí thư Ðảng, đến năm 1964, 1968 Lê Duẫn,
Lê Ðức Thọ hai lần mưu giết Hồ Chí Minh và khi Hồ Chí Minh chết Lê Duẩn
đã sửa di chúc của Hồ Chí Minh. Sự thực thì những người cộng sản như Lê
Duẩn, Lê Ðức Thọ chả tôn trọng gì ông Hồ Chí Minh cả.
Thật
đúng như bài viết, những lời bộc bạch của ông Gorbachev Tổng Bí thư
Ðảng cộng sản Liên Xô viết “Ðó là một xã hội không ai có thể chịu nổi”.
Một
lãnh tụ quốc gia thì cũng là một con người bình thường, cũng cần có vợ
con, ăn ngon, mặc đẹp để giữ sức khỏe, giữ thể diện quốc gia. Cái căn
bản là chủ trương chính sách cho đúng để đưa nhân dân đi đến giàu mạnh.
Chứ đâu phải ăn gì, mặc gì, thế mà Ðảng cộng sản lại lừa nhân dân là
“Bác ăn cơm bắp ngô với cà”. Một lãnh tụ có hàng trăm người phục vụ thế
mà họ tuyên truyền như vậy, thật là quá khinh dân.
Hiện
Hồ Chí Minh đã chết hơn 30 năm nhưng Ðảng cộng sản do bản chất độc tài
dối trá họ phải đề cao thánh hóa Hồ Chí Minh để làm chỗ dựa cho Ðảng.
Ngoài làm lăng Hồ Chí Minh, Ðảng còn xây các đền thờ, các tượng đài,
các di tích và có cả một quân đoàn bảo vệ lăng Hồ Chí Minh. Chết đã lâu
rồi mà hàng ngày ông ta còn tiêu tốn của dân đến hàng trăm triệu đồng.
Nếu số tiền đó mà giúp đỡ người nghèo, phát triển kinh tế thì đỡ cho
nhân dân biết bao nhiêu. Một lãnh tụ vĩ đại tài đức thực sự như Trần
Hưng Ðạo không có lăng, không có tượng đài nhưng nhân dân người trong
nước, cũng như Việt Kiều và lịch sử muôn đời tôn kính mến phục. Còn
lãnh tụ như Hồ Chí Minh nào lăng, nào tượng đài, nào di tích nhưng hiện
tại nhiều cán bộ cao cấp của Ðảng cộng sản đã về hưu từng sống tiếp xúc
với Hồ Chí Minh và có người dân từng biết nhưng sự thực quá tàn ác của
ông Hồ. (Trần Quỳnh là phó thủ tướng tay chân Lê Duẩn) hoặc như các bài
viết của Bùi Tín, hoặc các bài của Vũ Thư Hiên. Nhưng những cuốn đó,
những bài đó thì lại bị Ðảng cấm và thu hồi nên rất ít người được đọc
mà thôi.
Con
người tín ngưỡng, tư hữu, gia đình tự do là bản năng bẩm sinh. Chủ
nghĩa Mác - Lênin chống lại các bẩm sinh đó nên chống lại loài người
bởi vậy các Ðảng cộng sản sụp đổ là tất yếu.
(Còn tiếp phần 3)
| LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diển Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan diểm của nhật báo Người Việt và Nguoi-Viet Online. |