Theo Viet Bao - Chu Tất Tiến - 11-01-2006
Mỗi năm hoa đào nở
Lại nhớ ông đồ già
Bầy mực tầu giấy đỏ
Bên phố đông người qua...
(Thơ Vũ Đình Liên)
Ngày
xưa còn bé, đọc bài thơ này, lòng đã cảm thấy xốn xang, thương xót cho
những kiếp người một thời chữ nghĩa tung hoành, rồng bay phượng múa,
đến khi tóc phai mầu, sức cùng lực kiệt, đành chịu tăm tối, sống tàn,
chết tủi. Nhưng những cảm giác buồn thương ấy cũng chưa cay đắng, rưng
rưng bằng khi chính tóc mình đã bắt đầu bạc và khi đến thăm những căn
nhà mà người ta gọi là "Nursing home" hay nói một cách văn chương và
châm biếm hơn, "Nhà Hưu Dưỡng", nơi trú ngụ cuối cùng của những con
người cũng đã một thời ngang dọc.
Những cư dân thường trực
trong ấy có thể đã có những giai đoạn hùng tráng của một quân nhân, một
sĩ quan lăn mình bên lửa đạn. Trong trái tim của họ vẫn đầy ắp hình
ảnh, âm thanh ầm ào lửa đạn, những lần xung trận gầm thét tung trời,
những trái hỏa châu sáng rực, và những tiếng nổ vui mừng hay đau đớn
mang đến tin chiến thắng hay mang đồng đội của họ ra đi mãi mãi. Những
giọt nước mắt thương đau vẫn còn bám trong từng tế bào trên mặt. Khói
súng vẫn lẩn quẩn đâu đây.
Họ có thể là các người mẹ, các nữ
công chức, nữ quân nhân, đã từng tung tăng trong công, tư sở, hoặc
trong những bộ quân phục gọn ghẽ, với mái tóc uốn lượn làm say đắm lòng
trai. Tâm hồn họ vẫn chan hòa kỷ niệm, ngày ấy hoa mộng, thời ấy yêu
thương. Những bước chân họ đã dẫn theo bao cặp mắt mê muội, thẫn thờ,
đã làm cho nhiều trang giấy kín mít những mộng mơ, ân ái.
Họ có
thể là các thương gia, những người buôn gánh bán bưng, mà linh hồn trao
hết cho con cái. Ngày đêm lặn lội, con cò lặn lội bờ ao, giành dụm từng
đồng cho các tác phẩm xương thịt do họ tạo ra. Cũng có thể họ là chủ
tiệm cà phê, hay may mắn hơn, là chủ đồn điền, lên xe xuống ngựa, nhưng
khi xã hội chuyển mình, họ chỉ còn gia tài là thế hệ thứ hai, từng giờ
chờ cơ vượt biển, liều chết đi tìm Tự Do.
Trên hết tất cả, họ
đã là những bậc cha mẹ, đã quặn mình đau đớn, chuyển dạ sinh con, hay
căng thẳng đứng chờ ngoài cửa phòng hộ sinh, và bừng bừng hạnh phúc khi
nhìn đứa con đầu lòng chào đời, dồn hết say mê vào tấm thân nhỏ bé,
thiên thần, bụ bẫm. Cánh tay, cẳng chân, mông, ngực, mỗi phân trên cơ
thể nhỏ xíu đó đều là những nụ vàng, kim cương, hồng ngọc, mà không một
gia tài vật chất nào quý giá hơn. Nhìn con tập lật, tập bò mà cười hoan
hỉ như mới trúng số. Nhìn con chập chững những bước đầu đời, nghe con
chúm môi bập bẹ, tưởng như đang ở Thiên Thai. Năm tháng trôi đi với các
nỗi lo từ ngày đầu con đi học, đến trường Mẫu giáo, lên Tiểu học, Trung
học.... và Đại Học. Bao ngày không ăn, bao đêm quên ngủ, bao lắng lo,
hồi hộp, chia xẻ với con từng giọt nước mắt, từng nét cau mày.
Rồi,
chiến tranh, cải tạo, vượt biên... Chắt chiu từng đồng để mua cho con
vé tầu ra biển. Những năm tháng sống như trên đống lửa, mong một dòng
chữ có tin con bình an. Để sau đó, bồi hồi đoàn tụ. Hoặc đi theo ghe,
hay đi H.O., đoàn tụ. Nhưng, nỗi vui chưa được bao lâu thì đã thấy mình
nằm một mình trong nhà "Hưu Dưỡng".
Hùng tráng, thơ mộng, lãng
mạn, gia sản... không còn nữa, chỉ có một cái giường hiu quạnh. Nệm
trắng, tường trắng, tóc trắng, và lòng trống trải như sa mạc. Các con
đã bỏ đi xa rồi! Những đứa con đã chiếm hết trái tim mình, đã xáo trộn
hết tâm hồn mình, đã đảo lộn cả cuộc đời mình, giờ đây đang hoan lạc
nơi đâu? Texas, Washington, Chicago, hay ngay trên miền Bắc, miền Nam
California, hoặc chỉ cách đây vài dặm... nhưng không bao giờ còn thấy
mặt.
Một năm, hai năm, hoặc mười năm đã qua rồi, những người bố,
người mẹ ấy, ngày ngày lăn bánh chiếc xe bại liệt ra tới cửa, nhìn ra
ngoài mà nước mắt tuôn trào, chờ đợi trong vô vọng một hình bóng ai
thân thiết, một tiếng cười, tiếng nói yêu quen...
"Mỗi năm hoa
đào nở..." Lòng họ dường như cháy đen, đã thất vọng còn tuyệt vọng hơn,
đã đau xót còn thấy máu ứa trong tim nhiều hơn. Nhìn truyền hình, xem
báo, nghe nói chuyện mà tưởng như đang bị ai đâm, ai chém. Có Thượng Đế
ở trên trời không? Có Thương Yêu, An ủi nào không? Có Nhân, Nghĩa, Lễ,
Trí, Tín trong cuộc sống không? Có nhân quần, xã hội, bác ái, từ bi...
không? Hay chỉ là toàn là những lời giả dối? Người hay nói bỗng trở
thành câm nín, người vốn câm nín, nay là người đang chết dần...
Thời tiết đang chuyển dần từ lạnh sang ấm. Những cây đào đang bắt đầu trổ hoa.
Các
phiên chợ Tết đang thành hình. Ngoài đường, thiên hạ đang tấp nập đón
Xuân bằng những hộp kẹo xanh đỏ, bằng ruợu, bằng hoa lan... Nhưng có ai
nhớ đến những con người hiu quạnh kia không? Có Hội đoàn nào, cơ quan
nào, nhóm thân hữu nào nghĩ đến việc đến thăm và trao tặng cho những
người cô đơn trong các căn nhà "Hưu Dưỡng" một nụ cười đầu năm không?
Nếu có, xin hãy đi một lần cuối năm hay đầu năm để thấy lòng không thẹn
với Thượng Đế đã cho ta quá nhiều hạnh phúc. Và nếu có thể, xin cùng đi
với chúng tôi, Trung Tâm Y Tế An Bình, để đến thăm một nơi nào đó,
quanh đây, gần lắm, có những người già đang chờ mong một tấm lòng nhân
ái...
Chu Tất Tiến (714) 891- 2337.