Năm
nay tôi 65 tuổi, cái tuổi cần có thời gian nghỉ ngơi và chuẩn bị cho sự
chết già của mình một cách đàng hoàng hơn. Với tuổi này, tôi đã có cơ
hội đi trên con đường dài gọi là đấu tranh chống Cộng từ thập niên 1950
cho đến ngày thất bại 30 Tháng Tư năm 1975, ngồi tù trong các nhà lao
của chế độ Cộng Sản, sang định cư ở Mỹ để làm lại cuộc đời vào tuổi 54.
Tôi dùng chữ “có cơ hội” là bởi vì tôi cho rằng “tôi không hề bị là nạn
nhân và cũng không hề bị là nhân chứng” cho một giai đoạn phi lý nhất
của lịch sử dân tộc. Tôi tham dự vào cuộc chiến chống Cộng Sản và nhận
chịu những hậu quả sau khi miền Nam thất bại, một sự thất bại không thể
chối cãi hay sửa chữa kết qủa được. Nhưng cũng chính từ đó mà tôi có cơ
hội suy nghĩ, đánh giá theo cách nhìn của tôi đối với sự thất bại mà
Miền Nam Việt Nam phải gánh chịu.
Khi
đọc cuốn “Khi Ðồng Minh Tháo Chạy” của Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng, ai
cũng thấy rằng khó lòng đánh đổ được những lời cáo buộc của tác giả đối
với chính quyền Hoa Kỳ lúc đó khi họ đã nhất định “thay ngựa giữa
đường”. Một trong những đặc điểm gần như truyền thống đối ngoại của
chính quyền Hoa Kỳ sau Thế Chiến Thứ Hai là “kết thân với cường quyền
và ngay cả với độc tài khi sự kết thân đó còn có lợi cho mình” và “sẽ
lạnh lùng tàn nhẫn gạt bỏ chế độ đó khi Mỹ nhận ra là họ không còn đủ
khả năng phục vụ cho quyền lợi của mình nữa”.
Một
trí thức cao niên sau khi đọc cuốn “Khi Ðồng Minh Tháo Chạy” đã nói với
tôi với giọng bực tức: “Tay Hưng này vạch áo cho người xem lưng. Ông ta
cho thấy cái tồi tệ của những chính quyền Mỹ thời chiến tranh Việt Nam
nhưng đồng thời lại để bọn Cộng Sản vênh váo nói những nhà lãnh đạo
miền Nam Việt Nam chỉ là con rối của Mỹ. Mình đã được sang nương thân ở
Hoa Kỳ, nói lại chuyện cũ làm gì vào ngay lúc này”. Sau khi nghe những
lời lẽ trên của một ông cũng có bằng tiến sĩ như ông Hưng thì tôi nghĩ
rằng phải thay chữ thức bằng chữ “ngủ” có lẽ đúng với cách mô tả ông
trí thức này hơn. Những cáo buộc của Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng có thể là
viên thuốc đắng đối với nhiều người, nhất là đối với những ai vốn
thường coi “cái gì Mỹ cũng nhất” hoặc “hoặc chính quyền Cộng Hòa là
chống Cộng, chính quyền Dân Chủ thường phản chiến và thân Cộng”. Thuốc
đắng dã tật.
Coi
cái gì Mỹ cũng nhất là quyền của bất cứ một công dân nào ở xứ tự do
này, nhưng khi một người khác đưa ra cách nhìn không giống mình với
những bằng chứng, những dữ kiện đã được thực tế xác nhận thì đừng vội
chỉ trích cá nhân người đó mà hãy suy nghĩ và tìm những bằng chứng
ngược lại để đánh đổ cách nhìn không phù hợp với mình.
Những
đối nghịch nhau thường giúp cho người ta dễ xác định với nhau một sự
thật. Chỉ tại những đất nước còn chế độc độc tài, đảng trị như Cộng Sản
mới có chuyện “nhất trí”. Ðó là ngày trước, chứ bây giờ ở Việt Nam,
chẳng có chuyện gì là còn nhất trí được. Cứ thử tưởng tượng, cách đây
từ 10 đến 15 năm, những lời lẽ của một nhà tranh đấu giống như ông
Hoàng Minh Chính ở Hoa Kỳ mà trở về nước là đám Cộng Sản cho tù mọt
gông hay tìm cách cho xe đụng chết như trường hợp kịch tác gia Lưu
Quang Vũ (tác giả của nhiều vở kịch trong đó có Hồn Trương Ba Da Hàng
Thịt). Cho nên, dù hiện nay ông Hoàng Minh Chính và gia đình bị bọn
đảng viên Cộng Sản đang cầm quyền giở trò ma tịt, nhưng so với trước
đây, Hà Nội cũng đã “biết sợ”, đã “phải” thay đổi đi nhiều rồi. Sợ là
sợ Mỹ, nhất là sợ tiền của Mỹ. Vụ cá ba sa và vụ tôm có kháng sinh đã
là một minh chứng gần và cụ thể nhất.
Chống
Cộng cũng có năm bảy đường chống, không nhất thiết phải hô hoán lên,
phải biểu diễn lập trường mới là chống. Chỉ biểu diễn lập trường và
dùng lập trường của mình vu oan giá họa, đàn áp ý kiến của người có ý
kiến khác với mình, theo tôi là việc làm đi ngược lại tinh thần dân chủ
Mỹ, là hành động phá hoại cuộc tranh đấu chống Cộng của của người Việt
Nam ở trong nước cũng như ở hải ngoại.
Cho
tới nay, không ít người dân ở các cộng đồng người Việt trên đất Mỹ nói
với tôi khi được phỏng vấn: “Nếu các ông ấy cũng đàn áp tư tưởng người
khác như bọn Cộng Sản đã và đang làm thì cứ giả dụ các ông ấy lật được
Cộng Sản lên cầm quyền thì có khác gì bọn đỏ ở Hà Nội đâu. Nếu nhân
danh những người tranh đấu vì tự do, dân chủ cho 80 triệu dân Việt Nam
thì chính mình cũng phải thấm nhuần ý nghĩa của tự do dân chủ chớ. Nếu
không như thế thì ai mà tin các ông được”.
Năm
2005, nhân cuộc tranh đấu đòi tự do tôn giáo, Hà Nội đã tung ra một đòn
thâm độc. Ðó là, nhân dịp có 57 linh mục được chịu chức, Hà Nội cho
phép nhà thờ chính tòa tổ chức buổi lễ ngay ngoài trời với sự tham dự
của rất đông giáo dân. Hình ảnh này mà được đi bên cạnh những tin tức
liên quan đến cuộc tranh đấu đòi tự do tôn giáo thì sẽ ra sao? Người
dân trong nước sẽ đánh giá như thế nào về lý do được viện dẫn cho cuộc
tranh đấu?
Và các nhà tranh đấu sẽ đối phó với ngón đòn thâm độc nói trên của Cộng Sản như thế nào?
Mới
đây nhất là vụ cờ vàng. Không ai có thể phủ nhận sự thành công của
chiến dịch này. Nhưng giới hạn của sự thành công đó nằm ở đâu thì lại
là một vấn đề khác. Tôi nghĩ rằng sự thành công nổi bật nhất thuộc về
khối cử tri người gốc Việt Nam, khối cử tri ngày càng lớn mạnh. Khi
những ứng cử viên dòng chính đánh giá được sức mạnh của cử tri gốc Việt
thì họ không ngần ngại gì mà không chính thức công nhận lá cờ vàng ba
sọc đỏ là lá cờ truyền thống của cộng đồng người Việt ở Mỹ không hoàn
toàn do thiện ý mà còn kèm mục đích để lấy phiếu của cử tri gốc Việt.
Có lẽ vì vui mừng quá nên người ta ít để ý đến sự ràng buộc của những
nghị quyết công nhận cờ vàng. Hầu hết những nghi quyết đó đều “không có
tính chất bắt buộc” đối với toàn bộ công dân Mỹ gốc Việt, hay công dân
Mỹ dòng chính. Nên nhớ một điều là trước khi có những nghị quyết, cờ
vàng ba sọc đỏ vẫn tung bay trước gió ở những nơi có đông người Việt
Nam cư ngụ vào những dịp lễ tết. Chỉ có điều trước đó, việc treo cờ
phải được thành phố chấp nhận và cấp một giấy phép. Nay thì tại những
thành phố hay quận nào có nghị quyết cờ vàng được chấp nhận, những công
dân trong thành phố đó không cần phải xin phép mới được treo lá cờ
truyền thống của mình.
Tôi
nhớ lại một câu chuyện mà tôi được chứng kiến: cậu em vợ tôi có hai con
gái. Lúc chúng còn học trung học, trong khi phải thực hiện một dự án
cuối mỗi lục cá nguyệt, cô con út vẽ một bản đồ Việt Nam, trên bản đồ
cô bé vẽ một cờ đỏ sao vàng ngay sát vòng tròn chỉ thủ đô Hà Nội. Vợ
chồng cậu em vợ tôi la con và giải thích cho nó lá cờ cho Việt Nam là
cờ vàng ba sọc đỏ. Nhưng con bé cãi lại: “Lá cờ này là của Việt Nam mà
mom, lá cờ mà mom vẫn treo trước nhà là cờ cho người Việt ở đây”. Vợ
chồng cậu em vợ tôi lúng túng không biết giải thích cho con ra sao.
Nhưng tôi hiểu, không riêng gì vợ chồng cậu em vợ tôi. Nếu trường hợp
này rơi vào bất cứ cặp vợ chồng nào khác thì chắc sự lúng túng của họ
cũng như vậy thôi.
Sự
lúng túng giữa việc cờ vàng và cờ đỏ đến từ một nguyên nhân rất nhỏ mà
tôi cho rằng chính một số người ở hải ngoại đã tự mình tạo ra. Ðó là sự
phủ nhận một thực thể tại Việt Nam. Làm thế nào trong hoàn cảnh này mà
quốc kỳ của Việt Nam dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản lại là cờ vàng
ba sọc đỏ được và ngược lại thì không bao giờ lá cờ đỏ lại xuất hiện
trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại một cách “bình an” được. Thành
thử cờ vàng ba sọc đỏ tuy là cờ truyền thống của Việt Nam Cộng Hòa
trước kia, nhưng nay Việt Nam Cộng Hòa không còn nữa thì nó trở thành
lá cờ biểu tượng cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Cũng như Sài Gòn là
cái tên truyền thống dùng để gọi thủ đô của Việt Nam Cộng Hòa, nay Việt
Nam Cộng Hòa không còn, Cộng Sản chiếm được miền Nam, những người chiến
thắng đổi tên thành Hồ Chí Minh.
Tôi
còn nhớ trước đây đã có thời gian dài, một số người trong cộng đồng
chúng ta tranh cãi có khi áp lực nhau phải dùng chữ Sài Gòn, không nên
dùng thành phố Hồ Chí Minh thành ra trên báo chí mới xuất hiện những
nhóm chữ trên một số bản tin xuất xứ từ Việt Nam rồi sang tới đây bị
sửa lại, đọc nghe lạ lai và kỳ cục. Thay vì bản tin từ Việt Nam viết
“Ông XYZ, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hồ Chí Minh...” thì được
sửa là “Ông XYZ chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Sài Gòn”. Người nào
đã đi học, lớn lên tại Sài Gòn đều hiểu rằng tại thành phố Sài Gòn chỉ
có “đô trưởng” thôi chứ không thể nào có chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành
Phố Sài Gòn. Tổ chức này chỉ có dưới thời Cộng Sản đổi tên Sài Gòn là
Hồ Chí Minh thôi. Chẳng hạn như có ông nhà báo nào ở Việt Nam muốn đặt
cái tựa có tính chất tượng hình như “Sài Gòn Xưa và Nay” thì ông ta dù
có giáo điều cách mấy cũng không thể đặt tựa “Hồ Chí Minh Xưa và Nay”
được. Hà cớ gì mà phải quan trọng hóa vấn đề?
Việc
những người chiến thắng đổi tên một vùng đất, một con đường chẳng có gì
mới mẻ và đáng chú ý bởi vì họ thắng thì họ làm gì chẳng được. Sài Gòn
dù được đặt tên gì khác Hồ Chí Minh đi chăng nữa thì nó vẫn là Sài Gòn.
Cái đáng nói nhất của một vùng đất là lịch sử và truyền thống của nó
chứ không chỉ cái tên. Việc đổi tên do một chính quyền chủ trương là
một hành vi chính trị. Nó không thể nào lâu dài được. Sài Gòn sẽ còn
mãi mãi trong khi chế độ Cộng Sản rồi cũng có ngày phải suy tàn. Khi
một người viết “thành phố Hồ Chí Minh” thì không có nghĩa là người đó
ăn phải bả Cộng Sản, theo Cộng hay bị ảnh hưởng hoặc làm tay sai cho
Cộng, một người viết “Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Sài Gòn” thì cũng không
hẳn người đó là người quốc gia chống Cộng. Chuyện viết lách đó chẳng ăn
thua gì đến chống Cộng hay không chống Cộng cả. Tại sao cứ đem những
chuyện nhỏ nhặt này dằn vặt nhau hoài?
Tôi
đưa một số những chi tiết rất nhỏ nhặt đó để cho thấy rằng trong 30 năm
qua, chúng ta chống nhau nhiều hơn là chống Cộng và trong 30 năm qua
những người chống Cộng mới chỉ khai thác những gì mà những người bất
đồng chính kiến với chế độ tại Việt Nam đang làm mà thôi. Ðó là chưa kể
đến việc khai thác với lòng còn đầy hoài nghi nữa. Trong cuộc đấu tranh
chống Cộng rất gay go và khó khăn mà cứ chú ý đến tiểu tiết, đặt lòng
hoài nghi hơn là tin cậy điều rất dễ gây chia rẽ và mất đoàn kết, thì
liệu xác suất thành công được bao nhiêu?
Do
đó, dù biết có nhiều người không thích ý kiến của tôi, tôi vẫn đặt vấn
đề: chúng ta có cần phải duyệt lại phương thức đấu tranh chống Cộng cho
hiện thực hơn không?
Hoàng Ân
| LTS: Ý kiến bày tỏ trên trang Diển Ðàn là của các tác giả, không nhất thiết phản ảnh quan diểm của nhật báo Người Việt và Nguoi-Viet Online. |