Viet Bao - Võ Quế Dương (VNN, Từ Hà Nội) - 12-01-2006
... Trung tá Đặng Văn Việt - 85 tuổi đời, 60 tuổi Đảng, từng được
phía các sĩ quan quân đội cộng hoà coi là "hùm xám" đường số 4 - đánh
trăm trận không phải trăm thắng như báo đài Việt cộng ca ngợi mà 5 lần
bị thương nhẹ, 30 trận suýt chết, đã mê man bất tỉnh, quên hết cả tiếng
trời, chuẩn bị nói tiếng đất thì bị gạt tên khỏi sổ Nam Tào Địa Phủ,
trồi lên địa giới để đánh tiếp... giờ còn để lại những vết thương, vết
đạn trên người. Nhờ luyện tập thể thao đều đặn mà ở độ bát thập (cổ lai
hy) này, vẫn sảng khoái, ung dung. Sau khi thực hiện chuyến đi dối già
ở Mỹ, ông ngộ ra rất nhiều điều kỳ lạ... nên đã chia sẻ kho báu của
lòng mình - là sự cảm nhận, hiểu biết, những ghi chép, chính kiến của
ông cho toàn thể nhân dân Việt Nam cùng biết.
Ngoài
những cảm nhận của ông về nước mỹ, ông còn tận dụng mọi thời gian để
ghi lại trung thực cảm xúc của mình trong tiến trình... đổi mà không
mới, chưa hoà đã muốn nhập của lãnh đạo Việt Nam với thế giới. Bao
nhiêu ung nhọt của Đảng cộng sản nói chung và lãnh đạo Đảng nói riêng
đều bị ông phanh phui đến tận cùng chân tướng. Dù Đảng dùng trăm kế
ngàn mưu hòng giấu nhẹm mọi việc làm đồi bại của mình thì nhờ vào con
mắt thần, ông vẫn nhận ra để lách ngòi bút sắc như dao mổ vào, hạ bệ
Đảng không thương tiếc.
60 năm tham gia cách mạng, dù ở bất cứ
lĩnh vực nào: Quân sự, chính trị, kinh tế, văn hoá, ông đều hoàn thành
xuất sắc. Tưởng "gái có công chồng chẳng phụ" ngờ đâu ông chỉ là một
thứ công cụ trong bàn tay hiếu chiến hiếu sát của Đảng cầm quyền. Suốt
nửa thế kỷ chinh chiến dài dằng dặc, đời ông không một lần lên thưởng,
lên lương, lên chức. 50 năm "dậm chân tại chỗ... dậm (!) như khẩu hiệu
"mốt hai mốt" trong các cuộc duyệt binh của quân đội do Đảng điều hành.
Từ năm 1947 đã là trung đoàn trưởng, cho đến 1975 đánh trăm trận sạch
sanh kinh ngạc, đánh trăm trận tan tác chim muông, thắng như chẻ tre,
ngã như cây đổ mà... đến già vẫn chỉ là trung tá, trung đoàn trưởng, vì
bố là quan lớn trong triều đình Pháp Thuộc.
Nhờ viết hồi ký kể
lại chuyện đời mình, ông mới biết không chỉ riêng ông bị Đảng trù dập
mà còn hàng triệu triệu người quanh ông, suốt đời phải ca bài ca không
quên, cũ rích như ông: Mốt hai mốt. Dậm chân tại chỗ... dậm. Điều này
chứng tỏ Đảng kiên trì chủ nghĩa lý lịch không khác gì kiên trì chủ
nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản... tư tưởng mác Lê Nin, Hồ Chí Minh,
tất cả đều có tuổi thọ dài như nhau (từ 1930 đến hai ngàn... không
trăm... chưa rõ) khiến bao con người bị vùi dập khốn khổ (nhờ vào xuất
lương của chính phủ Pháp mà được bố mẹ cho ăn, học thành người)...
Trong khi những kẻ thất học khố rách áo ôm, một chữ bẻ đôi không biết,
đạo lý làm người không hay, lại tiếm quyền, lừa mị hưởng hết bổng lộc,
ngai vàng, quyền lực.
Trong thư ''Góp ý vào bản dự thảo báo cáo chính trị của đại hội Đảng 10" cuối năm 2005, ông viết:
Sau khi theo dõi 9 ngày của cuộc hội thảo trong hội nghị trung ương thứ 12, tôi xin bày tỏ nỗi lo lắng của mình như sau:
-
Thứ nhất bản dự thảo nêu nhiều vấn đề về chủ trương, phương hướng,
nhưng thiếu phần biện pháp, cũng như thiếu sức thuyết phục, tính tổng
kết... Ngày xưa cụ Hồ mượn lời thánh nhân nói: Nếu chủ trương một thì
biện pháp phải là 10 mới vận dụng được. Đằng này chủ trương trong dự
thảo của Đảng là 10 mà biện pháp chỉ là một. Vì thế làm sao trong một
thời gian ngắn tăng GDP đầu người ngang với các nước Đông Nam á, giúp
Việt Nam thoát khỏi tình trạng tụt hậu và đói nghèo (từ 440 USD/ năm
thành 2.600 USD của Thái Lan, 11.000 USD của Nhật, 22.000 USD của
Sanhgapo?) Nếu nói chỉ để nói mà không tập trung, bỏ công thực hiện thì
khác nào Đảng tự phô bày tính nói láo thành quen của mình?
-
Thứ hai: Kể từ ngày hô hào đổi mới tư duy đến nay cũng là gần 20 năm
Đảng duy trì quan điểm: đổi như thế nào để chỉ duy nhất cán bộ Đảng
viên, lãnh đạo nhà nước được quyền biến tài sản công thành của tư, tiền
chùa thành tiền nhà, vợ thiên hạ thành vợ mình v.v mới được coi là mới.
Hiện giờ tham nhũng đã ăn sâu thành bệnh dịch, đẩy đất nước xuống vực
thẳm của nhân loại, vì vậy làm sao thoát khỏi nạn dịch này để lấy lại
công sức lao động của trăm dân đói nghèo do Đảng cộng sản cưỡng chiếm?
-
Thứ ba: - Làm sao đoàn kết, lấy lại lòng tin trong nhân dân, cuốn hút 3
triệu việt kiều về xây dựng đất nước. Bản thân ông đã sang Mỹ và được
chính những người thân yêu ruột thịt trong gia đình nói lại: "Chừng nào
Việt Nam còn nhất nguyên độc Đảng thì chừng đó bà con chưa dại dột gửi
tiền về xây dựng... nhà đất cho riêng họ".
- Thứ 4: - Từ ngày
miền Nam hoàn toàn giải phóng tới nay đã 30 năm, trong đó 10 năm khủng
hoảng, 20 năm suy sụp, đói nghèo, vài triệu người bất chấp nguy hiểm để
di tản, bỏ lại 850.000 người chết chóc vì bão táp, hải tặc, cá mập. Sao
trong dự thảo lại chỉ nói về thành tích 20 năm đổi mới. Bài học lịch sử
sâu sắc cho đời sau là cả phần thất bại lẫn thành công chứ? Có thua có
thắng, có thất bại có thành công, có xanh cỏ, có đỏ ngực, có tốt, có
xấu có niềm vui, có nỗi buồn, có lý tưởng, có ảo tưởng, có mất mát, có
trục lợi như thế mới là chân lý, mới khách quan. Đảng cứ vỗ ngực mình,
bỏ qua tất thảy các vết sẹo trên cơ thể đất nước, khiến chúng mãi còn
nguyên nỗi đau sưng tấy, rỉ máu, hoại thư.
- Thứ 5: Trong thời
gian dài, sau giải phóng miền Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng, ta đưa
quân sang giúp bạn đánh đuổi bọn Polpôt, chống nạn diệt chủng đối với
đất nước anh em, rồi cố tình ở lại, biến cuộc chiến tranh chính nghiã
thành phi nghiã, biến hàng vạn thanh niên tình nguyện trẻ khoẻ thành
nạn nhân nơi chiến trường vì sự trả thù của lực lượng du kích Căm Pu
Chia. Kết quả là sự hao người, tốn của, mất lòng dân, bị quốc tế lên
án... Tại sao tổng chỉ huy chiến trường (tức ông đại tướng Lê Đức Anh)
vẫn bình yên vô sự, ngang nhiên nắm giữ chức vụ quan trọng và bây giờ
còn tiếp tục tham gia vào tổng cục 2, biến tổng cục 2 thành tổ chức
tình báo gián điệp chống phá quân đội, chống phá nhà nước xã hội chủ
nghĩa?
Về việc vận dụng đường lối Mác Lê nin vào xây dựng chủ nghĩa xã hội - ông nói rõ:
Chỉ vì vận dụng đường lối Mác lê Nin, Đảng ta đã:
- Tiến hành cải cách ruộng đất, nhằm tiêu diệt giai cấp địa chủ phong kiến
- Tiến hành cải tạo công thương, nhằm tiêu diệt giai cấp tư sản
- Tiến hành hợp tác hoá Nông nghiệp và thủ công nghiệp, nhằm xoá bỏ tiểu thủ công nghiệp
Chính
vì "nhằm tiêu dịêt", "nhằm xoá bỏ" quá nhiều để thực hiện một mục đích
duy nhất là phát triển quốc doanh lên tầm quy mô lớn, nên hàng vạn xí
nghiệp, công ty thua lỗ, phá sản, làm tổng khủng hoảng trầm trọng ngân
quỹ quốc gia.
Về nông nghiệp: Do chính sách tồi, đối sách tệ
mà 95 quỹ đất chung không phát huy tác dụng bằng 5 % đất phụ cho từng
gia đình, cuối cùng phải xoá bỏ các hợp tác xã nông nghiệp, sau bao
nhiêu nỗ lực, cố gắng, còn tốn phí cho đầu tư xây dựng hàng tỉ đồng.
- Về đấu tranh giai cấp: Theo Đảng nhận định "đấu tranh giai cấp là
động lực để xã hội tiến lên". Vì thế Đảng vô cùng coi trọng đường lối
này, cường điệu hoá nó trong mọi lĩnh vực chính trị, ngoại giao, văn
hoá cũng như kinh tế - coi nó như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt bao thập kỷ
qua. Kết quả nhỡn tiền là dựng giai cấp này lên để bài xích, chống lại
giai cấp kia, gây sự mất đoàn kết nghiêm trọng trong cộng đồng dân tộc.
Tạo ra những bất công không đáng có trong xã hội (nếu ở tư bản có kị
thì chủng tộc thì ở Việt Nam có kỳ thị giai cấp) làm nảy sinh bao xử sự
thiếu văn minh, văn hoá, thiếu nhân đạo, phá hoại truyền thống cổ
truyền.
Dân tộc Việt Nam từ ba, bốn nghìn năm nay đã bao lần
chống xâm lược bảo vệ tổ quốc, mà không hề bị đồng hoá, cũng không bị
các nước lớn thôn tính, tiêu diệt, đó chính là nhờ truyền thống yêu
nước, đoàn kết giữa cộng đồng các dân tộc, hoàn toàn không phải vì đấu
tranh giai cấp, điều này đã được các nhà sử học quốc tế biết đến và ghi
trong sổ cảm tưởng: "Trong dòng lich sử Thế giới hiện đại có một dòng
rất nhỏ bé nhưng rất đáng lưu tâm khâm phục, ở đó mỗi khi có ngoại xâm
thì từ đầu trang sử đến cuối trang sử, từ đầu đất nước đến cuối đất
nước, từ già trẻ lớn bé gái trai bưng biền, miền núi, đồng ruộng, thôn
quê, ông cha đều khươ chiêng gióng chống, nổi dậy chống xâm lược, họ đã
từng: Bình Ngô, Chinh Tống, Phá Nguyên, Dẹp Thanh, Đánh Minh, Chống
Pháp, Kháng Nhật, Thắng Tàu, Đuổi Mỹ... Đó là dân tộc Việt Nam"*.
Vì
vậy Đảng cứ đề cao đấu tranh giai cấp là cố tình phá hoại truyền thống
thiêng liêng của dân tộc. Là xuyên tạc câu nói của cha già: Kết đoàn
chúng ta là sức mạnh.
Đối với lòng yêu nước cũng vậy, đấu
tranh giai cấp là kìm hãm, khống chế lòng yêu nước của biết bao con
người (tuỳ theo giai cấp công nhân, nông dân hay trí thức mà Đảng ban
phát cho lòng yêu nước nhiều hay ít). Kết quả nhân tài bị vùi dập, trí
tuệ bị bỏ rơi, chỉ số ít "dân ngu cu đen", không học hành bằng cấp được
liệt vào thành phần cơ bản là được đề cao, thăng tiến, điều hành đất
nước theo kiểu lũng đoạn, bài bây.
Ngay cả thập kỷ 90, khi
nước nhà kêu gọi đổi mới, phát triển đất nước theo kinh tế thị trường,
cần nhiều thành phần, kết hợp giữa nội lực với ngoại lực (3 triệu kiều
bào ở nước ngoài) để phát huy trí tuệ, tận dụng nhiều chất xám nhằm hội
nhập kinh tế thế giới thì Đảng vẫn kiên trì đường lối: Đấu tranh giai
cấp; Liên minh công nông; Chuyên chính vô sản mà không hề biết đến tác
dụng ngược của nó (nếu chỉ liên minh công nhân với nông dân thì lấy đâu
ra sức lực và trí tuệ mà lãnh đạo Đất nước, đưa đất nước ra khỏi toa
tàu hạng bét trong cả đoàn tàu thế giới hiện nay?).
Còn nếu chỉ
chuyên chính vô sản thì bao nhiêu con người chuyên chính bây giờ đã
thành... chuyên vét để biến mình từ vô sản thành hữu sản, thừa hưởng cả
tỷ USD tại các ngân hàng nước ngoài. Lấy đâu ra vô sản mà chuyên chính?
Thêm nữa ở thời đại tin học, điện tử, kinh tế thị trường mà nói vô sản
là nói lấy được, nói mà không có một chút hiểu biết nào, bởi đã vô sản
thì lấy đâu ra tài sản, tiền bạc để theo đuổi ăn hoc? Lịch sử Việt Nam
từ xưa đến nay đã tự chứng minh nếu cứ vô sản có nghiã là vô học, làm
sao lãnh đạo nổi đất nước trong giai đoạn hoà nhập toàn cầu hiện tại?
Có đáng được gọi là "đỉnh cao trí tuệ" như Đảng vẫn vỗ ngực ca ngợi,
tuyên truyền một chiều không? Đỉnh cao hay đảo kinh? trí tuệ hay chí tệ?
Bàn về chủ nghĩa thành phần, chủ nghĩa lý lịch, ông góp ý:
- Thời điểm 2005 này mà Đảng vẫn phân chia con người thành nhiều loại theo kiểu chia để diệt. Cụ thể
Loại đầu (công nhân, nông dân) được coi là có thành phần cơ bản, được tin dụng cất nhắc, nâng đỡ
Loại 2 (Tư sản, cường hào) đặc biệt xấu không dùng
Loại 3 (Tiểu tư sản, trung nông, trí thức) dở dở ương ương, nửa dùng nửa cảnh giác
Vì
sự nhập nhằng trong cách dùng người này mà các Đảng viên định nghiã:
Thành phần là loại thứơc đo kỳ lạ, muốn biến hoá thế nào cũng được, có
thể dài vô tận, có thể ngắn vô cùng, muốn đỏ hay đen, sa ngã hay thành
đạt đều nằm trong ý đồ của người đứng đầu chi bộ Đảng... Chưa kể sự
nguyên tắc máy móc, cứng nhắc trong cách phân chia: Nếu hôm nay bị quy
là tư sản thì sau này cho dù có bị phá sản, phải "tay gậy tay bị khắp
nơi tung hòanh" vẫn cứ là người giàu có, là giai cấp bóc lột...
Cho
dù trong suốt thời kỳ cải cách ruộng đất, chỉnh cán rèn cơ, đánh tư sản
mại bản, cải tạo công thương nghiệp... không hề tham gia đấu tố hoặc
bóc lột một ai (vì còn nhỏ, hoăc còn là học sinh) nhưng suốt đời vẫn
phải mang cái án chung thân, là giai cấp địa chủ, tư sản bóc lột theo
án chung của gia đình, dòng họ.
Nhờ quản lý con người bằng thứơc
đo ma quái như vậy nên hôm nay cả triệu người có lý lịch "trong sạch",
được đảm bảo bằng vàng, bao gồm toàn Đảng viên kỳ cựu, giữ các chức vụ
chủ chốt trong đơn vị, xí nghiệp, công ty như Mai văn Dâu, Trần Mai
Hạnh, Bùi Quốc Huy, Lã thị Kim Oanh v.v lại được giam hãm trong trại
giam, vì "thành tích" tham nhũng, hối lộ, lộng hành, quản lý, làm thất
thoát hàng trăm nghìn tỉ đồng của nhà nước.
- Từ quan điểm đấu
tranh giai cấp đến độc quyền lãnh đạo, tạo thành bộ máy lộng quyền tác
oai tác quái. Bao nhiêu thành phần cơ hội chui vào Đảng chiếm được chỗ
đứng, miệng luôn nói đấu tranh chống giai cấp nhưng thâu tóm quyền lực,
chờ cơ hội vơ vét tài sản cho riêng mình để bảo vệ tập đoàn thống trị,
thay vì bảo vệ giai cấp... Trong khi cả nước ngoi ngóp trong bể khổ đói
nghèo thì chúng đã leo tót lên đỉnh của ngôi nhà cộng sản chủ nghĩa:
làm kém năng lực mà hưởng quá nhu cầu.
Trong bản dự thảo về
đường lối hiện nay (xây dựng đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa,
lấy tư tưởng Mác Lê - Hồ Chí Minh làm nền tảng) ông chán ngán viết...
Nghiã là sau 30 năm giải phóng vẫn ngu(yên) si? chả giải được điều gì
mà chỉ phóng... uế cho môi trường sống bị ô nhiễm trầm trọng. Xét đến
thời điểm cuối 2005, chủ nghĩa này lỗi thời so với cả thế giới, là sức
cản trong bước đường tiến lên của dân tộc Việt Nam cả năm, bảy thập
niên rồi.
Ở góc độ cá nhân 60 năm trung thành với Đảng tiên
phong, ông nhắc: Nếu bản dự thảo còn cố tình nhắc lại những quan điểm
cũ kỹ lỗi thời ấy, chỉ càng chứng tỏ sự bảo thủ trì trệ lạc hậu giáo
điều - hoàn toàn xa lạ với thế giới và với suy nghĩ của lớp trẻ hiện
nay... không cần phải có trình độ học thuật, phải quan trọng hoá vấn
đề, chỉ cần nhìn ra thế giới xung quanh, bất cứ ai là người Việt Nam
cũng biết: Pháp, ý, Nhật là ba nước tư bản chủ nghĩa có Đảng cộng sản
nhưng cả 3 Đảng này đều tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa Mác.
- Trung
Quốc tuy còn Đảng cộng sản nhưng dám hạ ảnh của Mác Lê nin, để đi theo
con đường tư bản khiến đất nước phát triển như vũ bão trước sự ngạc
nhiên của toàn thế giới
- Liên xô là thành trì cách mạng (quê
hương của Lê Nin) và Đức (quê hương của Mác) cùng toàn bộ hệ thống Đông
âu từ lâu đã sửa đổi tư tưởng của Mác Lê cho phù hợp với tình hình đất
nước và đều hướng đất nước theo con đường tư bản chủ nghĩa.
Chỉ
ba nước Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Cu Ba còn kiên trì đường lối quan
điểm của Mác nên đều là những nước đói nghèo nhất thế giới, đi cuối
cùng trong đoàn tàu thế giới, không cẩn thận còn bị trượt khỏi đường
ray vì cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa quá dày, rậm, nặng nề kìm
hãm sự phát triển của đất nước, không cho đầu tàu vượt lên... Nếu cứ
tiếp tục giữ chốt hãm là ngọn cờ định hướng này lại hẳn 50 năm, 100 năm
và lâu hơn nữa con tàu Việt Nam không thể nào tới đích.
-
Trước yêu cầu cấp bách hiện nay, ông nói rõ: - Vì vậy Đảng phải có
trách nhiệm tìm ra con đường đúng đắn xây dựng một nước Việt Nam hoà
bình thống nhất độc lập dân chủ và giàu mạnh, nhanh chóng phát triển
ngang tầm cỡ với các nước trên thế giới (không cần đấu tranh giai cấp,
định hướng xã hội chủ nghĩa, tư tưởng Mác Lê Nin). Ngoài ra Đảng phải
thực hiện chống tham nhũng triệt để, có biện pháp cứng rắn từ trên
xuống dưới, bên cạnh đó phải tôn trọng truyền thống dân tộc, xây dựng
khối đoàn kết trong cộng đồng, cùng chung sức chung lòng xây dựng lại
đất nước, quan trọng nhất: Có chính sách hợp lý để khuyến khích, động
viên 3 triệu kiều bào về giúp nước, giúp nhân dân... Hiện tại Đảng đang
bị mất lòng tin, nếu không tìm mọi cách để lấy lại thì sẽ vĩnh viễn mất
vai trò tiên phong. Lúc ấy dù Đảng không chịu rời ghế lãnh đạo, gần 3
triệu Đảng viên cũng sẽ bỏ Đảng mà đi.
Hàng chục ý kiến quý báu
này đã được ông gửi lên lãnh đạo trung ương từ ngày 15-7-2005, sau khi
kết thúc hội nghị trung ương Đảng lần thứ 12. Tuy vậy cho đến giờ phút
này nó vẫn bị rơi vào cảnh im lặng đáng sợ như số phận của hàng vạn
triệu bức thư góp ý chân thành khác.
Đầu năm 2006, con "Hùm xám
đường 4" - tuy già về hình thể, nhưng vẫn mãi là "hùm xám" trong tư
tưởng của mình, dám đương đầu với Đảng để tìm lại hướng đi cho dân tộc
Việt Nam. Nhân dịp đầu xuân mới, chúc ông mãi giữ được cốt cách, phong
độ của mình, cống hiến cho xã hội nhiều ý tưởng quý báu, theo đúng lời
tiên tổ đã dạy: Thuốc có cam thảo, nước có lão thần... Cho dù Đảng cố
tình không đọc, không biết, không nghe, không thấy thì cũng có hàng
triệu người dân trong và ngoài nước theo dõi những tư tưởng cao đẹp,
những ý kiến quý báu của ông trước vận mệnh dân chủ hoá sắp tới của
Việt Nam...
Đất thiêng Tây Hồ 5-1-2006
Võ Quế Dương.