(TTL/TCT/MAI/12/ 01/06)
Ông
Riedl, một người Áo, huấn luyện viên của đội tuyển bóng đá Việt Nam đã
than phiền : "Họ đã không tôn trọng tôi bằng... tiền” khi trả lời phỏng
vấn của báo chí về việc "bán độ" của một số cầu thủ tham gia tranh giải
U 23 (SEA Games 23). Việc "bán độ" này đang làm xôn xao dư luận ở Việt
Nam hiện nay.
"Họ
đã không tôn trọng tôi bằng... tiền". Và ai cũng phải đồng ý với Riedl
là đúng như vậy ! Vì đây là một sự thật hiển nhiên. Nhưng chính vì
Riedl đã nêu lên một sự thật mà ai cũng biết làm câu than phiền trở
thành lời "phê phán" khá nặng nề về phương diện đạo đức xã hội của các
tuyển thủ và phụ tá Việt. Riedl đã làm việc ở Việt Nam khá lâu, dĩ
nhiên là phải "hiểu" chút đỉnh tình hình (tham nhũng, móc nối, bè
phái...) của Việt Nam trong mọi lĩnh vực nói chung và ít nhất cũng phải
hiểu rành rẽ hoạt động của nền bóng đá VN, về mặt nổi cũng như chìm.
Nhưng chuyện "bán độ" lần này đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của ông
ta thiệt. Danh dự của quốc gia, nghĩa vụ đối với người hâm mộ, với đồng
đội, với gia đình, với bản thân. Ai có "đạo đức" tối thiểu cũng sẽ
không làm chuyện này. Có lẽ Riedl thất vọng luôn với chính ông vì đã
đánh giá "đạo đức" và "tinh thần dân tộc" của các cầu thủ cũng như các
phụ tá Việt Nam của ông quá cao trong một bối cảnh xã hội mà "đạo đức
cơ bản" của con người gần như vắng bóng. Những "tấm gương sáng chói"
của các vị lãnh đạo, các chức sắc (từ thượng tầng cho đến hạ tầng) lạm
dụng quyền lực và mọi cơ hội để tham nhũng, gian lận, bòn rút tài sản
của dân chúng và đất nước làm của riêng cho bản thân, cho gia đình, cho
dòng họ, cho phe phái đang xảy ra hiển nhiên trước mắt họ hàng ngày.
"Vũ khí" để dành phần ăn của các cầu thủ là "khả năng đá bóng", cái đã
đưa họ đến những vị trí có thể "kiếm tiền"được. Lẽ tất nhiên, họ sẽ
theo "gương tốt" của các bác, các chú, các đàn anh kiếm tiền bằng mọi
khả năng cho phép, kể cả bán độ. Ở Việt Nam, các vị "lãnh đạo" đất nước
còn "bán nước, buôn dân" để giữ quyền lực, kiếm "đô la" được mà, thì
cầu thủ VN "bán độ" để kiếm thêm tiền tiêu xài hay làm giàu cũng là
chuyện bình thường. "Thượng bất chính, hạ tắc loạn"... và "bán độ" là
chuyện dĩ nhiên. Là người Việt Nam, với chút lương tâm và tự hào dân
tộc, dù đang ở đâu cũng khó tránh khỏi cảm giác "nhục nhã" với Riedl và
bạn bè năm châu.
Trước mắt, chắc chắn là các cầu thủ có liên
quan đến vụ "bán độ" lần này sẽ bị kỷ luật. Vâng, những người này rất
đáng bị trừng phạt và họ sẽ không còn cơ hội để "bán độ" nữa. Nhưng nếu
xét cho cùng thì những cầu thủ bán độ cũng chỉ là "nạn nhân" của xã hội
chung quanh họ, là những con "tép riu" so với những con "cá mập" trong
cái bể tham nhũng ở Việt Nam. "Vua, quan đỏ" chia nhau nắm giữ quyền
lực, tham nhũng như "hạm" và bao che nhau ở đủ mọi cấp của chính quyền.
Tội "bán độ" sẽ bị trừng phạt, còn các tội "bán nước, buôn dân", tội
"giết oan dân vô tội", tội "tham nhũng" liên quan đến cấp lãnh đạo của
đảng CSVN thì sao? "Bán nước bỏ qua xử tội bán độ", "cá mập và hạm tham
nhũng tha, tép riu phạt", thiệt đúng là "tha kẻ sát nhân xử tội đồ
tể"... Một chính quyền với những cách hành xử nghịch lý như vậy sẽ dẫn
dân tộc và đất nước Việt đi về đâu? Người có chút tấm lòng với đất nước
cũng khó tránh khỏi xót xa khi nghĩ đến tiền đồ của dân tộc Việt Nam.
Trở
lại chuyện bóng đá Việt Nam, thì chuyện bán độ, chuyện dàn xếp tỷ số
thắng bại theo yêu cầu của những thế lực "đen", một cách trắng trợn,
chuyện mua trọng tài, chuyện dùng tiền mua chức vô địch của một đội
bóng... đã được "báo động" cách nay gần 10 năm. Như vụ một cựu tuyển
thủ quốc gia đã "đá banh tung ngược vào lưới nhà ngay trên sân nhà"
(1997) một cách cố ý với mục đích làm cho đội banh nhà phải thua. Và
sao đó trơ trẽn phát biểu: "Tôi làm không cho riêng tôi mà làm vì nhiều
người nhưng tôi làm tôi chịu trách nhiệm". Và một tuyển thủ khác tuyên
bố : "Thằng nào không bán độ là thằng đó ngu". Tóm lại, chuyện "bán độ"
của một số cầu thủ VN tham gia tranh giải U23 lần này chỉ là một phần
nổi của tảng băng chìm mà những người có trách nhiệm với bóng đá VN, và
cơ quan điều tra đã "biết rõ " cách đây rất lâu, nhưng vì những lý do
nào đó đã làm ngơ, đã bao che và dung dưỡng bao lâu nay. Trong vụ bán
độ ở U23, không những chỉ cầu thủ và những người trong ban huấn luyện
của đội tuyển thôi mà còn có một phóng viên dính vào nữa.
Theo
tin tức sơ khởi, thì phóng viên này đã dùng khả năng thông tin của nhà
báo của mình như một "dịch vụ", làm cầu nối, làm trung gian cho những
cầu thủ và những trùm cá độ. Chuyện này càng làm cho người ta ngao ngán
và thất vọng. Cho những người trong giới báo chí có chút lương tâm, ít
nhiều cũng phải đau lòng khi nghe những tin tức như vậy. Thực ra, trong
thực tế, người ta đã từng biết có những người mang danh "nhà báo" đã tự
nguyện làm những "cầu nối" ô nhục như thế và không chỉ trong bóng đá.
Bóng đá dù sao cũng chỉ là một môn thể thao, là một trò chơi. Còn những
"trò thật" khác, nghiêm trọng hơn, nguy hiểm hơn mà cũng có những nhà
báo "liều mình" để lao vào. Họ có thể được rất nhiều, mất rất ít. Nhưng
cái "được" chỉ có thể tính bằng tiền, rất lớn, rất nhiều, nhưng cuối
cùng lại chẳng đáng vào đâu khi so sánh với cái "mất", rất ít, rất khó
thấy, nhưng lại làm "tiêu" một đời người, một nhân phẩm, một danh
tiếng. Nhưng đối với những người sẳn sàng bán linh hồn cho quỷ thì có
lẽ "lợi lộc" cho bản thân là quan trọng nhất với họ. Đạo đức của con
người, lương tâm của nghề nghiệp, sĩ khí của người cầm bút... v.v. là
những "khái niệm" chẳng có chút giá trị gì với họ. Cũng chẳng có gì
ngạc nhiên. Bàn tay còn có ngón dài, ngón ngắn, xã hội phải có người
tốt, người xấu. Nhưng dân tộc Việt Nam kém may mắn là số người "sẵn
sàng bán linh hồn cho quỷ" tăng trưởng quá mức "chịu đựng" của một xã
hội, đã làm trì trệ và ngăn cản xã hội phát triển theo chiều hướng tốt.
Theo
nhận xét chủ quan của tôi, dường như từ ngày chủ thuyết vô thần được du
nhập vào Việt Nam, thì số người Việt sẳn sàng bán linh hồn cho quỷ đã
có bối cảnh tốt nên tăng trưởng mạnh hơn. Nhất là từ sau ngày 30/4/75
cho đến nay, chẳng những ở Việt nam mà nó còn lây ra cả đến cộng đồng
của người Việt hải ngoại, một cộng đồng mà đa số có cùng một mẩu số
chung khi phải lìa bỏ quê hương là "tị nạn" Việt cộng ( chính trị hay
kinh tế thì nguyên nhân chính cũng là do CS áp bức). Hầu hết đã thấy
tận mắt hoặc chính bản thân và gia đình đã nếm sự tàn bạo, độc ác, mưu
mô, xảo trá, quỷ quyệt... của CSVN. Thiệt là đau lòng, khi nhìn thấy
một số người, đã từng nếm mùi, đã biết rõ sự tàn bạo và bất nhân của
CSVN, nhưng vì "tiền", vì lợi ích bản thân, sẳn sàng hiến thân làm
"công cụ" cho CSVN xử dụng, bất chấp liêm sĩ, tiếp tay với CSVN gây
chia rẽ, làm giảm sức mạnh của cộng đồng người Việt hải ngoại, làm ảnh
hưởng đến việc tranh đấu cho nền dân chủ và tự do chân chính, cho công
bằng, no ấm của hơn 80 triệu người Việt kém may mắn hơn chúng ta.
Cũng
vì chỉ nghĩ đến "tiền" và những lợi ích cho cá nhân, bất chấp liêm sĩ,
thiếu đạo đức làm người mà một số tuyển thủ của đội tuyển bóng đá VN
thay vì pháo hoa đón chờ thì cửa nhà giam rộng mở. Họ đã hủy hoại tương
lai của bản thân, tô vết mực đen lên niềm tự hào dân tộc. Nghĩ cũng tội
nghiệp cho những chàng tuổi trẻ có tài này, lỗi một phần cũng do xã hội
và môi trường sống chung quanh đã biến họ thành những con người như
vậy. Theo cái nhìn chủ quan của tôi, cho những người Việt hải ngoại, vì
"lợi lộc" của bản thân, bất chấp liêm sĩ " theo gió trở cờ" thì kết quả
chắc cũng không hơn gì những phần tử của đội tuyển thủ quốc gia đang
nằm tù. Chính sách hợp tác của CS xưa nay "vắt chanh bỏ vỏ" mà và "Chơi
với dao thì sẽ có ngày đứt tay". Mặc dù biết CSVN là cáo già, nhưng cứ
giả sử là họ mưu mô hơn con cáo già CS và thành công như ý trong việc
giao dịch, thì ngoài "tiền" ra họ sẽ được gì thêm? Vâng, tiền có thể
mua được nhiều thứ, nhưng những "đồng tiền máu và nhớp nhúa" có mua
được sự an bình cho tâm hồn không? Xa hơn nữa, giàu hay nghèo thì chết
cũng trắng tay. Nhưng tiếng xấu muôn đời khó rửa.
Xứ sở tự do,
mỗi người có sự chọn lựa riêng cho cuộc sống. Tôi chỉ cầu mong cho cộng
đồng người Việt hải ngoại giữ gìn, bảo tồn và phát triển được những
truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt nơi xứ người, cũng như cội nguồn
và nguyên nhân mà chúng ta phải rời xa quê hương. Để lại những di sản
tốt đẹp, như có thể làm được, cho thế hệ sau hãnh diện nối bước cha
ông, ngẩng đầu cao nhìn mọi người và tự hào nhận mình là nòi giống Rồng
Tiên.
Chúc tất cả một xuân Bính Tuất an khang và thịnh vượng.
Lý Lạc Long (TTL/TCT/MAI/12/ 01/06)