Hiện tượng Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng là một hiện tượng đánh dấu hậu bán
niên 2005 ở Việt Nam. Đó là hiện tưởng tiêu biểu, phổ quát, và cao điểm
của người dân Việt bị CS áp bức bóc lột, cướp đất, cướp nhà đấu tranh
qua khiếu nại, thưa kiện. Hiện tượng này xảy ra ở Hà Nội, Huế, Saigon,
Đà Nẳng, Nha Trang, và các tỉnh thành Việt Nam. Nên nó trở thành một
hiện tượng nổi bật trong công luận của đồng bào ở Bắc, ở Trung, ở Nam,
ở Hải ngoại và trong công luận quốc tế của các đài quốc tế có chương
trình tiếng Việt như RFA, VOA của Mỹ, RFI của Pháp.
Hiện
tượng Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng là một cuộc đấu tranh "kiên trì, không
ngừng nghỉ, không mệt mỏi" của người dân Việt bị cướp đất, cướp nhà
trong thời Cộng sản. Người Hà Nội mỗi lần đi qua khu vực này đều xem
coi bà con cô bác có đông không, có bị công an, cảnh sát càn quét
không. Người Việt Hải ngoại mỗi lần lên mạng đều liếc qua, mở phát
thanh đều lắng nghe coi hôm nay số bà con đi kêu oan, đi kiếu kiện đó
có gì mới không, có bị CS đàn áp không. Người Việt trong ngoài nước đều
đau cái đau nhức nhối của đồng bào, bị cướp cái quí nhứt, bị tổn thương
ở tim đen nhậy cảm nhứt của người Việt. Đó là vấn đề nhà đất. Nhứt hậu
hôn nhì điền thổ; sống cái nhà chết cái mồ, mà. Quân cướp này không ai
khác hơn là bọn cướp ngày mà đất nước ông bà đã biết là nguy hiểm, rất
khó trị nên báo nguy cho con cháu từ thuở thiếu thời, bằng câu hát ru
con, "Con ơi nhớ lấy câu này; Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan."
Thời
CS thống trị nước nhà, cướp ngày là những cán bộ đảng viên lợi dụng
quyền thế chức vụ của cái Đảng, Nhà Nước CS độc tài toàn diện và toàn
trị để cướp cái quí nhứt của dân. Thời CS chuyển sang kinh tế thị
trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, dân số tăng lên, ngoại quốc
vào cần xây nhà xưởng, khu giải trí vui chơi, bọn cướp ngày, cướp có
pa- tent, có môn bài là cán bộ đảng viên trở thành tư bản đỏ ở thành
thị và cường hào ác bá đỏ ở nông thôn, lợi dụng quyền thế cướp ngày cái
quí nhứt của dân. Cái mà CS họ thích cướp nhứt cũng là mà người dân quí
nhứt như sinh mạng của mình - đó là nhà đất.
Vì của bị cướp
quí như vậy nên người dân bị cướp tranh đấu tối đa, thưa kiện tứ tung,
và liên tục. Còn cây dao ăn trầu cũng chống, còn một xu dính túi cũng
đi thưa. Còn kẻ cướp thì cũng dùng trăm mưu ngàn kế để cướp cho được và
giữ cho được. Đó là lý do tại sao hiện tượng Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng
xảy ra. Ngay tại thủ đô của chế độ CS Hà Nôi. Càng ngày cường độ càng
tăng và càng lan ra khắp nước. Về phía dân, có tự thiêu, có chửi mắng,
có đánh đập, có mồ hôi, có nước mắt, có máu của người dân oan - đủ cả,
không thiếu thứ gì. Cuộc tập hợp ở Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng là một cuộc
tập hợp, một cuộc biểu tình ngấm ngầm nhưng lâu dài nhứt trong lịch sử
quần chúng đấu tranh trong thời CS. Về phía nhà cầm quyền có bàn bạc,
cứu xét, có đàn áp, trấn áp, hù dọa, có xoa dịu, có càn quét triệt hạ -
có đủ cả nhưng hoàn toàn thất bại. Hai bên đang bất phân thắng bại.
Hiện
tượng Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng về lâu về dài sẽ trở thành một hột cóc,
một khúc xương mà những người lãnh đạo Đảng Nhà Nước CS ráng nuốt nhưng
bị hóc và mắc nghẹn có thể đưa đến tử vong. Hiện tượng Vườn Hoa Mai
Xuân Thưởng cũng trở thành một bịnh ung thư trong guồng máy cầm quyền,
thời kỳ di căn ra khắp nơi không còn xa nữa. Hiện tượng Vườn Hoa Mai
Xuân Thưởng cũng trở thành một phong trào đấu tranh quần chúng phát
triển điểm thành diện, khắp các thành phố lớn, nơi nhà cầm quyền cấp
tỉnh, thành và quốc gia trú đóng. Một qui trình không thể đảo ngược
được.
Người ta đã thấy trong số người thảm thương ấy những nhà
sư, những ni cô như Thích Đàm Thoa và Thích Đàm Niêm, những phụ nữ Hà
Nội có học và một thời hào hoa phong nhã như Bà Phạm thị Dấn - người đã
được tên kỹ sư địa chất Trần Đức Lương nay là Chủ Tịch Nước đã tổ chức
hỏi làm vợ, nhưng bỏ rơi khi đi học Liên xô ở Hà Nội. Các linh mục mặc
áo choàng đen và giáo dân cầm biểu ngữ chống cướp đất Nhà Chung ở Huế,
Nha trang cũng đã hơn một lần xuất hiện. Và tăng ni, Phật tử ở Huế, ở
Bạc Liêu, Cantho đều cũng đòi lại đất nhà chùa. Khi đấu tranh, tất cả
đều phải sống cảnh màn trời chiếu đất. Đêm nằm chui mình có quắp, chật
chội trong 2 cái bao gạo. Ngày ngồi vật vưỡng, chực chờ, nhìn trời hiu
quạnh như số phận hẩm hiu của người dân còn tệ hơn nô lệ Da Đen. Công
an thì lúc nào cũng xem những người đồng bào thảm thương này còn thua"
sâu bọ lên làm người", sẵn sàng càn quét, tịch thu đồ dùng cá nhân, bắt
thẩy lên xe cây đem về bót sau khi nghiêm cấm những người người xung
quanh không được động lòng từ tâm, tình nghĩa đồng bào cho nước, cho
cơm, cho trú mưa trú nắng, thay quần áo.
Tính đến cuối năm
2005, các vụ khiếu nại, thưa kiện, đấu tranh bị nhà cầm quyền cướp giựt
đất oan sai thực chất có tăng, chớ không có giảm. Đồng bào bị cướp đất,
giựt nhà không cô đơn. Nơi đâu có người Việt là có tình thương đồng
bào. Nơi đâu có người Việt lâm nguy là có cứu giúp. Dân Hà Nội không bỏ
đồng bào dù Nhà Nước cấm giúp đỡ. Dân Huế, Đà Nẵng, Nha Trang, Saigon,
Cantho, Sadec đang làm những điều anh chị em ngoài Bắc ở Hà Nội đang
làm. Như đã từng lá lành đùm lá rách, giúp đồng bào còn kẹt ở Phi, giúp
đồng bào bị CS "xuất khẩu như lao nô" ở Đảo Samoa, giúp đồng bào bi CS
gián tiếp bắn đứng đi làm nô lệ tình dục ở Đài Loan. Đng bào Hải ngoại
đã vì khó khăn giao nhận tận tay, đồng bào Việt hải ngoại chỉ mới có
thể gỏi tiến lén đem cho đồng bào ở Vườn Hoa Mai Xuân Thương đỡ hai bữa
cháu rau cầm hơi để tranh đấu đòi lại những gì đã bị cướp. Tại Little
Saigon ở Cali nơi người Mỹ gốc Việt quần cư đông nhứt, mở cuộc quốc tế
vận, vận động dân biểu nghị sĩ Mỹ đặt vấn đề CS Hà Nội trả lại tài sản
của người Mỹ gốc Việt tức gián tiếp nêu vấn đề của người Việt trong
nước bị cướp nhà đất thành một vấn đề đi vào Quốc hội Mỹ..
Sau
cùng các nhà đấu tranh cho tư do tôn giáo, tư do dân chủ và nhân quyền
ắt cũng thấy đây là một hiện tượng, một phong trào quần chúng đấu tranh
cần phải giúp đỡ, lợi cho đồng bào và lợi cho sự nghiệp đấu tranh cho
tự do, dân chủ, nhân quyền. Đáng lưu ý, song song với hiện tượng đấu
tranh chống cướp giựt nhà đất, mới đây mới nổi lên hiện tượng công nhân
làm cho ngoại quốc biểu tình đòi hỏi tăng lương ở Saigon; số người lên
hàng mấy chục ngàn. Bao lâu mà cuộc đấu tranh cho những quyền lợi
thượng tầng có tính tinh thần liên kết được với quyến lợi vất chất sát
sườn thì cuộc đấu tranh sẽ triều dâng thác đổ. Phát triển từ điểm sang
diện, từ phẩm sang lượng. Trong chánh trị chung mà không có riêng,
chung sẽ vô hồn và riêng mà không có chung sẽ thành cá nhân ích kỷ. Mùa
Tết này cái lạnh cắt da, gió bấc lạnh lùng, mưa phùn rỉ rả sẽ là cơ hội
hiện tượng Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng bên ngoài ở nước nhà sẽ hướng vào
nội tâm của người Việt trong ngoài nước, trở thành một vấn nạn của
lương tâm đối với đồng bào khắp nước và hải ngoại đón xuân.
Lịch
sử dân tộc Việt là một cuộc hành trình Nam Tiến dài, tính khí giang hồ,
điệu nghệ đã ăn vào máu của mỗi một người. Kiến nghĩa bất vi vô dõng
giả, Lâm nguy bất cứu mạc anh hùng, là tiếng gọi của lương tâm Việt của
những người đón xuân ấm áp trong nhà đối với đồng bào đang đói lạnh,
đang bị ức hiếp và đàn áp ở nhiều nơi như ở Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng.
Qui luật cách mạng cho thấy cách mạng thường không xảy ra trong thời kỳ
người dân cùng khổ, mà xảy ra trong thời kỳ cuộc sống có dễ thở hơn và
người dân muốn khá hơn nữa. Lịch sữ cũng chứng tỏ khi phong trào nhân
dân đấu tranh xảy ra, nhà cầm quyền không diệt được trong thời gian đầu
thì phong trào nhân dân ấy sẽ sống, lớn lên trên tro tàn của chế độ cầm
quyền.