Trung Uý Phan
Đức Minh đã lên phiên Sĩ Quan trực nhật được mấy tiếng đồng hồ. Trời
tối đen như mực. Trước cổng trại thật im vắng. Lâu lâu mới có 1 chiếc
quân xa vụt qua rồi tất cả chỉ còn lại những bóng đèn đường vàng vọt xa
xa…
Tiếng điện thoại dã chiến reo vang trong phòng trực. Minh
nói với ông Thượng Sĩ già, ”Thượng Sĩ nghe coi có chuyện chi vào lúc
này !“ ...
...
Ông Thượng Sĩ nói vọng ra phiá Minh, “Có điện thoại từ Bộ Chỉ Huy Quân
Trấn, muốn gặp Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng hay Sĩ Quan trực.“ Minh bắt
điện thoại, “Trung Úy Phan Đức Minh, Sĩ Quan trực Tiểu Đoàn Truyền Tin
Quân Đoàn I, tôi nghe đây !“ Có tiếng nói ở đầu dây bên kia… Minh quả
quyết “Chúng tôi đã thi hành đúng đắn lệnh cuả Quân Đoàn và Bộ Chỉ Huy
Quân Trấn. Xin Đại Tá yên tâm ! Cấm trại và ứng chiến 100 phần trăm.
Các toán ứng chiến đã đi nhận nhiệm vụ. Toán đóng quân ở chốt Hoà Cường
do 1 Thiếu Úy chỉ huy, tinh thần rất tốt. Đại tá yên tâm đi !… Vâng,
xin kính chào Đại Tá !“
Ông Thượng Sĩ già lo lắng hỏi “Có chi
quan trọng không Trung Úy ?“ Bình thường thôi ! Đại Tá Tham Mưu Trưởng
Bộ Chỉ Huy Quân Trấn nhắc nhở anh em mình. Tính ông cẩn thận lắm.
Minh
vớ khẩu Colt-45 trên bàn rồi xách đèn pin đi kiểm soát canh phòng. Đêm
nay điểm canh nào cũng gác đôi. Một binh sĩ chặn Minh lại từ xa, hỏi
mật khẩu “Quyết Tâm !“ Minh đáp lại “Xây Dựng !” Hai binh sĩ cùng nói
“Chào Trung Uý ! “ Minh dặn dò" Anh em cẩn thận tối đa nghe không !
Nhất là phiá bên kia đường rầy xe lưả.“
Qua khu vực bãi đậu
quân xa, Minh thấy anh em canh gác cẩn thận, nghiêm chỉnh. Đã định quay
đi, Minh lại gọi cậu lính trẻ tới dặn “Anh em cẩn thận coi chừng phia
bên kia hàng rào kẽm gai, cánh đồng hướng ra đài khí tượng và trại gia
đình binh sĩ !“ Nói xong, theo thói quen, Minh vỗ vai cậu binh sĩ rồi
đi về phiá đồn canh. Minh xuất thân là binh nhì, không theo học Trường
Sĩ Quan nào cả nhưng vì tinh thần và khả năng làm việc, trình độ học
vấn, anh lên cấp rất mau, bỏ băng nhiều cấp bậc so với những trường hợp
bình thường. Ngày xưa đi kháng chiến chống Pháp hơn 6 năm, bị Tây bắt,
giam lên giam xuống. Lần sau chót, khi được tha khỏi trại giam Nhà máy
Rượu Nam Định, anh quyết định ở lại thành phố dù rằng ở lại thành phố
lúc ấy chưa chắc đã là con đường tốt nhất. Tuy nhiên, giưã hai cái xấu,
mình phải chọn cái nào ít xấu hơn.
Được động viên gọi đi học
khoá Sĩ Quan trừ bị đầu tiên tại Thủ Đức, anh không đi, nhưng tình
nguyện nhập ngũ với tư cách binh nhì, vào Đại Đội 3 Truyền Tin Việt
Nam, lúc đó còn do Sĩ Quan người Pháp chỉ huy và đang chuyển dần sang
cho Sĩ Quan Việt Nam. Mới ba tháng sau, Đại Úy Miraucourt, Đại Đội
Trưởng, gắn lon Hạ Sĩ (Caporal) cho anh tại sân cờ đơn vị. Chỉ 16
ngày sau, cũng tại sân cờ này, trước hàng quân, Đại Úy Miraucourt long
trọng đọc quyết định thăng cấp đặc biệt cuả Tướng Tư Lệnh Đệ Tam Quân
Khu, có hiệu lực hồi tố (retroactive effect) rồi gắn lon Trung Sĩ (
Sergent ) cho anh. Cả đơn vị, anh em ai nấy đều ngạc nhiên vì từ ngày
thành lập, đây là lần đầu tiên trong đơn vị chuyên môn, không tác
chiến, một binh sĩ dược thăng cấp quá mau, mang lon Hạ Sĩ rồi Trung Sĩ
chỉ trong vòng 3 tháng nhập ngũ và có hiệu lực cùng 1 ngày, bỏ băng
hàng Binh Nhất, Hạ Sĩ, Hạ Sĩ Nhất. Sau này anh còn bỏ băng thêm những
cấp bậc khác nưã. Anh luôn được giao phó chức vụ cao hơn cấp bậc thực
sự cuả mình cho nên khi anh đã lên Thiếu Tá, giữ chức vụ Phó Uỷ Viên
Chính Phủ Toà Án Quân Sự Mặt Trận Quân Khu I thì bạn bè cùng nhập ngũ
với anh, gặp lại nhau, họ vẫn còn ở cấp Thượng Sĩ hay cao lắm là Chuẩn
Uý. Minh luôn luôn sống gần gũi và thuơng mến anh em. Có lẽ đã từng là
binh sĩ cho nên anh hiểu họ nhiều hơn và họ cũng thương mến anh hơn.
Bước
vào đồn canh, Minh giơ tay chào lại anh em khi Trung Sĩ Nhất đồn trưởng
hô Phắc ! để tất cả anh em đứng lên, chào vị Sĩ Quan chỉ huy cuả mình.
Sau khi xem xét, Minh dặn Hạ Sĩ Quan đồn trưởng “Không một ai được phép
ra khỏi cổng trại đêm nay, dù là đêm 30 Tết, nếu không có Sự Vụ Lệnh do
Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng hay Tôi ký. Nếu gặp khó khăn (ý Minh muốn nói
: nếu có các Sĩ Quan khác tự ý lái xe Jeep ra khỏi cổng), cứ gọi điện
thoại cho tôi giải quyết !” Giống hệt Thiếu Tá Nguyễn Hữu Viên, Tiểu
Đoàn Trưởng, xuất thân Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Minh thích : làm
việc là làm việc hết mình, khi chơi là chơi xả láng, thứ nào ra thứ đó,
không có lộn xộn…
Chỉ còn nưả tiếng đồng hồ nưã là sang năm
mới. Đúng 12 giờ đêm 30 Tết, đón chào năm mới Mậu Thân. Pháo nổ tưng
bừng. Chiêng trống vang lên khắp nơi. Lính tráng đâu đó đem súng ra bắn
chơi cho vui. Riêng đơn vị anh, không một quân nhân nào được phép làm
như vậy. Pháo nổ hoài mà súng cũng nổ hoài. Thế là cái gì ? Minh chạy
như bay vào phòng trực, đích thân nhấn còi hụ báo động. Tất cả mọi quân
nhân trong trại ào ra các hố cá nhân, giao thông hào chung quanh trại
trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Các Sĩ Quan đi kiểm soát khu vực trách
nhiệm cuả mình. Những ánh đèn pin xanh lè, loáng thoáng đó đây… Tin từ
Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn và đài phát thanh cho hay: Việt Cộng đang từ ngả
Đò Xu đánh vào doanh trại Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn. Một cánh quân khác đang
tấn công vào Bộ Chỉ Huy Quân Trấn.
Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng
điện thoại cho Minh, dặn dò rồi cho biết : Việt Cộng đang mở cuộc tổng
tấn công vào thủ đô Sài Gòn cũng như hầu hết các thành phố quan trọng
trên lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà. Việt Cộng đã chiếm và kiểm soát một
khu vực thành phố Huế. Tại Đà Nẵng, Việt Cộng từ hướng Đò Xu đánh vào
Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn, nhưng không gây được áp lực mạnh mẽ. Phiá Bộ Chỉ
Huy Quân Trấn, Việt Cộng từ phiá Ty Ngân Khố, đánh sang, do lực lượng
đặc công chủ động. Các mũi tấn công từ ngoại vi thành phố đã bị lực
lượng Thiết Giáp và Biệt Động Quân cuả ta chặn đánh. Tin từ Trung Tâm
Hành Quân Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn cho hay: Lực lượng tấn công cuả địch đã
bị quân ta chặn đánh ngay từ vòng đai bên ngoài cho nên số quân lọt
được vào doanh trại Bộ Tư Lệnh rất yếu ớt và bị đánh bật ra ngay…
Minh
cùng đơn vị đã thức suốt đêm. Đơn vị anh rất kỷ luật, quân số cấm trại
ứng chiến luôn luôn đủ 100 phần trăm. Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng rất
thông cảm với binh sĩ cho nên những lúc cấm trại, ông luôn sống sát với
anh em, chia sẻ vui buồn với mọi người. Ban ngày, bình yên, ông cho
phép anh em thay phiên 50 % quân số về thăm gia đình. Tối đến, giờ điểm
danh bắt buộc đông đủ 100 %. Ông lo lắng đến đời sống tinh thần, vật
chất, giải trí cho mọi quân nhân trong đơn vị, giúp đỡ gia đình binh sĩ
trong những hoàn cảnh khó khăn. Vấn đề thưởng phạt công minh. Hầu hết
mọi người trong đơn vị đều thương mến và dành cho ông một lòng kính
phục. Tháng 6 - 1968, sau vụ Tết Mậu Thân ít lâu, Thiếu Tá Viên từ
trần tại Tổng Y Viện Duy Tân, Đà Nẵng vì bệnh tai biến mạch máu não.
Khi tiễn đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng, nhiều anh em đã khóc thật
sự, trong đó có Trung Úy Phan Đức Minh, người từng mang ơn Quân Đội,
mang ơn Thiếu Tá Viên là người đã cho anh những bài học quý giá, những
gương sáng về nghệ thuật chỉ huy. Lúc hạ huyệt, Minh cầm một hòn đất
thả xuống nắp quan tài, xong đứng thẳng người, chào Thiếu Tá Viên một
lần cuối rồi bỗng nhiên hai tay ôm lấy mặt … Anh bước vội ra chiếc xe
Jeep đậu gần đó. Cậu Hạ Sĩ tài xế thấy thế cũng hai tay ôm lấy mặt, gục
đầu xuống, hai vai rung lên trong sự nghẹn ngào… Tình thương yêu Huynh
Đệ Chi Binh trong Quân Đội ta là thế đấy !
Sáng Mồng Một Tết
Mậu Thân, Minh nhận được tin quân sự chính thức : Lực lượng vũ trang
cộng sản đánh vào thành phố Đà Nẵng đã hoàn toàn bị đẩy lui. Phiá Bộ Tư
Lệnh Quân Đoàn, Việt Cộng coi như hoàn toàn thất bại, phải tháo chạy
trở lại phiá Đò Xu, rút về ngả Vĩnh Điện, Hội An. Một phần lực lượng
địa phương cuả Tỉnh Đội Quảng Nam - Đà Nẵng bị kẹt, phải chạy qua ngả
Hoà Cường. Ở đây, chúng đụng phải một đơn vị bộ binh Quân Đội Việt Nam
Cộng Hoà và Tiểu đội ứng chiến cuả Tiểu Đoàn Truyền Tin Quân Đoàn I.
Minh nhận được báo cáo vô tuyến cuả Thiếu Uý Thạch, Sĩ Quan chỉ huy
toán ứng chiến: Có 1 binh sĩ bị thương nặng, cần đưọc di tản ngay vào
Tổng Y Viện Duy Tân. Với tư cách Sĩ Quan trực, Minh cho toán cấp cứu
nhẩy ngay lên xe Dodge 4 x 4 đi liền, sau khi ra lệnh “Tất cả : lên đạn
! Trừ tài xế, còn tất cả súng cầm tay, sẵn sàng phản ứng ngay tức khắc
! “
Một lúc sau, toán cấp cứu trở về. Toán trưởng báo cáo :
“Thưa Trung Úy ! Binh nhất Thắng bị đạn AK thủng bụng, đã đưa vào Tổng
Y Viện Duy Tân, phòng cấp cứu !“ Thì ra: Một toán Việt Cộng bị đánh
bật ra khỏi khu vực Quân Đoàn, chạy ngược về hướng Đò Xu, bị đụng Biệt
Động Quân. Thế là tụi nó chạy dạt sang phiá Hoà Cường, phiá có toán ứng
chiến cuả Thiếu Uý Thạch. Vì không phải là đơn vị tác chiến thật sự
nên Thiếu Uý Thạch cho quân nằm tại chỗ, chỉ nổ súng khi địch lọt vào
khu vực trách nhiệm, không tấn công hay truy kích địch trong khu vực
trách nhiệm cuả các đơn vị bạn. Từ xa, Binh Nhất Thắng thấy thằng Việt
Cộng chạy sau cùng bị thương ở chân, chạy không kịp đồng bọn. Thắng
thấy thèm khẩu AK cuả nó quá nên dầu là lính truyền tin, nó cũng xách
khẩu Carbin M-2 nhẩy lên khỏi hố cá nhân, rượt theo tên Việt Cộng bị
thương. Thiếu Uý Thạch quát lên, nhưng nó không còn nghe thấy gì nưã,
nó phóng theo, ria 1 băng . Thằng Việt Cộng té nhào. Đồng bọn cuả nó
thấy chỉ có 1 người đuổi theo cho nên 1 thằng khác cố quay lại đáp lễ
cho Thắng 1 băng AK. Thắng qụy xuống, nhưng vẫn còn trông rõ bọn chúng
quay lại xốc thằng bị thương đem đi, lượm luôn khẩu AK dưới đất và biến
sau lùm cây kế đó…
Tối Mồng Một Tết, cả Tiểu Đoàn tập họp tại
Hội Trường đơn vị để Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng nói chuyện trước khi Ban
5 chiếu phim. Thiếu Tá Viên ngồi ở chiếc bàn phiá trước. Cả Tiểu Đoàn,
từ Sĩ Quan đến Hạ Sĩ Quan, Binh Sĩ ngồi đối diện với ông trên những
hàng ghế chật ních Hội Trường. Thiếu tá Viên cất tiếng hỏi, “Anh em có
biết tôi tập họp Tiểu Đoàn như thế này để nói chuyện chi không ?“. Mọi
người yên lặng. Có tiếng xì xào bàn tán. Thiếu Tá Viên tiếp theo “Đơn
vị chúng ta có chuyện đáng buồn. Đáng lẽ nó không xẩy ra mới phải. Đó
là Binh Nhất Thắng, dưới quyền chỉ huy cuả Thiếu Úy Thạch, đóng chốt ở
Hoà Cường, đã vô kỷ luật, không tuân lệnh cấp chỉ huy, tự ý đuổi theo
địch để đến nỗi bị bắn thủng bụng. May mà không thiệt mạng. Quân Đội là
phải có chỉ huy, không phải ai muốn làm chi thì làm … “ Ông nói hăng
say như muốn lôi đầu Binh Nhất Thắng ở bệnh viện về đây mà trị tội cho
nó biết thế nào là kỷ luật. Sau cùng Thiếu Tá Viên tiếp, “Đó sự việc vô
kỷ luật là như thế đó ! Đến đây có anh em nào muốn nói chi không, nhất
là các Sĩ Quan ?“ Mọi người yên lặng trong không khí trang nghiêm, căng
thẳng. Vưà lúc ấy thì Trung Úy Minh đứng dậy : “Thưa Thiếu Tá Tiểu Đoàn
Trưởng, qúy vị Sĩ Quan cùng tất cả anh em ! Tôi hoàn toàn công nhận
những điều Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng vưà chỉ bảo, khuyên nhủ anh em
chúng tôi là đúng với cương vị cuả một cấp chỉ huy có trách nhiệm. Tuy
nhiên, thưa Thiếu Tá ! Trường hợp vô kỷ luật cuả Binh Nhất Thắng có
những điều làm cho chúng ta suy nghĩ mà không thể đem nhốt Binh Nhất
Thắng vào nhà giam chung lộn với những quân nhân vô kỷ luật khác như :
vi phạm những điều nghiêm cấm trong quân kỷ, cờ bạc, rượu chè, trai
gái, đánh lộn, chống lại nhân viên công lực, trộm cướp, hiếp dâm, đào
ngũ chạy theo địch vv… Hành động vô kỷ luật cuả Binh Nhất Thắng xuất
phát từ tinh thần chiến đấu, hi sinh, dũng cảm, danh dự, trách nhiệm
cuả 1 quân nhân trước kẻ thù. Thưa Thiếu tá ! Nếu Binh Nhất Thắng bắn
hạ được tên Việt Cộng, cướp được khẩu AK cuả nó, đem về tặng cho Thiếu
Tá, và danh tiếng cuả Tiểu Đoàn Truyền Tin Quân Đoàn I, dưới quyền chỉ
huy cuả Thiếu Tá, tuy là đơn vị hoàn toàn chuyên môn, được loan truyền
trên đài phát thanh Quân Đội cũng như Quốc Gia là có những quân nhân
anh hùng, dũng cảm, nêu cao tinh thần chiến đấu cuả Quân Lực Việt Nam
Cộng Hòa, thì liệu lúc đó Thiếu Tá có thấy hành động vô kỷ luật cuả
Binh Nhất Thắng là đáng đem nhốt vào nhà giam kỷ luật giống như những
quân nhân vô kỷ luật khác hay không ? Nhân danh Sĩ Quan trực trong
thời gian đó, tôi xin Thiếu Tá tha tội vô kỷ luật cho Binh Nhất Thắng.
Nếu Thiếu Tá phạt nó thì xin Thiếu Tá phạt luôn cả tôi vì tôi cũng có
phần nào trách nhiệm về hành động cuả nó… Cả Hội Trường vỗ tay ào ào
không dứt. Anh em binh sĩ đứng hết cả lên : “Hoan hô Trung Úy Phan Đức
Minh ! Hoan hô Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng! Hoan hô Binh Nhất Thắng !“
Thiếu Tá Viên trầm ngâm suy nghĩ rồi nói “Tôi có làm chi đâu mà anh em
hoan hô tôi ? Điều đó nên dành cho Trung Úy Minh vì Ông ấy nói như vậy
thì còn ai cãi được nữa ? Cái nghề cuả ông ấy là nghề Luật Sư, Thầy Cãi
chớ không phải Sĩ Quan truyền Tin. Mai mốt ông ấy có đổi sang ngành
Quân Pháp để phục vụ tại các Toà Án Quân Sự thì cũng đúng thôi ! Tôi
chấp thuận lời xin cuả ông ấy ! Anh em nghĩ sao ?“ Cả Hội Trường lại
vỗ tay vang như sấm dậy liên hồi…
Ngày Mồng 2 Tết Mậu Thân …
Việt Cộng chiếm đóng và kiểm soát phần quan trọng cuả thành phố Huế.
Một số Sĩ Quan cùng bị bắt với nhân viên chính quyền khi có mặt tại gia
đình trong đêm 30 Tết, trong đó có vài người bạn thân cuả Minh. Anh
chép miệng, “Nếu chúng nó cứ nằm trong đơn vị với anh em thì đâu đến
nỗi ! Ngày Tết ai chẳng muốn về đón Giao Thưà với gia đình, nhưng quân
đội cần mình làm gương cho binh sĩ, tại sao mình không làm ? “
Minh
đã hết nhiệm vụ Sĩ Quan Trực từ chiều Mồng Một Tết. Sĩ Quan Trực ngày
Mồng 2 là Sĩ Quan Trung Đội Trưởng vô tuyến. Vì nhu cầu hành quân cuả
Quân Đoàn, Sĩ Quan này phải dẫn 1 toán chuyên viên với máy móc lên xe
đi ngay. Khi trình ký Sự Vụ Lệnh, Thiếu Tá Viên hỏi Minh “Trung Úy Phúc
đang là sĩ quan trực, đã có ai thay nó chưa ?“ Ngày Tết mà dính mấy cái
vụ này thật là kẹt ! Muốn lẹt xẹt đây đó trong hay ngoài đơn vị một tí,
dù là ban ngày, cũng chịu chết ! Thiếu Tá Viên đuà dai với Minh “Cậu
làm Sĩ Quan Trực ngày Mồng Một rồi, nay làm luôn ngày Mồng 2 được không
?“ Minh đáp “Nếu Thiếu Tá và đơn vị cần thì tôi làm liền !“ Thiếu tá
Viên vui vẻ “Ờ thôi, Cậu làm luôn đi ! Mai mốt rảnh rang, muốn nghỉ
ngơi, Moa cho Cậu thoải mái !“ Thế là Minh lại lên Phòng Trực nhận bàn
giao. Minh vưà nhấc điện thoại kiểm soát các điểm canh phòng thì Hạ Sĩ
Quan trực báo cáo “Thưa Trung úy, có báo cáo vô tuyến từ toán ứng chiến
Hoà Cường !“ Minh nghe vô tuyến rồi ra lệnh “Giữ chúng nó cẩn thận, sẽ
có người tới đem về Tiểu Đoàn !“ Thì ra toán Việt Cộng bị rượt đuổi hôm
qua, chui rúc đâu đó, sang Mồng 2, bị Quân Đội ta lục soát kỹ quá nên
đành chạy qua ngả Hoà Cường, nhào vào khu vực cuả Tiểu Đội truyền tin
đóng chốt. Chúng nó vưà chạy vưà bắn xối xả vào các mục tiêu nghi ngờ
phiá truớc. Tiểu đội truyền tin nổ súng. Một tên té nhào. Toán Việt
Cộng xả đạn như mưa vào Tiểu Đội truyền tin rồi chạy dạt sang phiá
khác. Chúng nó cần súng đạn hơn là cần người cuả nó nên chúng bắn phủ
lên Toán truyền tin rồi nhào vô lượm khẩu AK chạy đi, bỏ thằng bị
thương nằm lại. Thằng Việt Cộng cầm 2 khẩu AK lúng túng nên tụt lại
phiá sau. Nó lãnh luôn 1 băng Carbin M-2, chạy được vài buớc thí qụy
xuống, nhưng nó vẫn cố quăng 2 khẩu AK cho đồng bọn mang đi rồi mới
chịu nằm yên tại chỗ. Toán truyền tin bắt được 2 tù binh nhưng tiếc là
không lấy được khẩu AK nào. Tụi Việt Cộng trở về đơn vị mà mất súng thì
chỉ có nuớc nó chôn sống hay bắn bỏ. Chúng nó cần súng đạn chớ đâu có
cần sinh mạng con người, dù là con người cuả chúng nó.
Chiếc
xe Dodge 4 x 4 đậu trước cửa Phòng Trực. Minh ra lệnh “Dẫn 2 anh đó
vào trong này ! Gọi y tá chăm sóc cho họ. Họ bị bắt rồi. Mình phải đối
xử tử tế !“ Hai tên Việt Cộng nhìn Minh với vẻ sợ sệt. Minh cởi dây
nịt, đưa khẩu súng Colt-45 cho 1 binh sĩ phiá sau cầm để chúng nó đỡ
sợ. Hai tên Việt Cộng còn trẻ măng, nói tiếng Quảng Nam. Minh hỏi họ
“Các anh có phải là bộ đội chủ lực cuả Tỉnh không ?“ Chúng gật
đầu. Minh bảo họ “Các anh cứ yên tâm. Các anh bị bắt rồi. Chúng tôi
không làm gì các anh cả. Lát nưã sẽ có người đưa các anh tới cơ quan có
trách nhiệm. À, mà các anh có đói không ?“ Hai tên Việt Cộng mắt sáng
lên. Minh bảo Hạ Sĩ Quan trực xuống Câu Lạc Bộ nói đem lên đây 2 tô bún
và 2 ổ bánh mì. Trông 2 tên Việt Cộng ăn uống ngon lành, Minh nói với
họ “Cách đây nhiều năm, tôi cũng đã từng chiến đấu như các anh. Các anh
còn trẻ quá ! Một ngày nào đó, các anh cũng sẽ nhận ra bộ mặt thật cuả
cuộc chiến đấu này, giống như tôi cách đây nhiều năm về trước.“ Cả hai
ngước mắt nhìn anh chậm chạp rồi cúi gầm mặt xuống. Ăn xong, hai tên
Việt Cộng tỉnh táo hẳn lên, chứng tỏ rằng họ đã bị đói có thể từ hôm
trước. Minh hỏi cậu binh sĩ đứng bên cạnh “Có bật lưả không ? Lấy bao
thuốc lá trên bàn kia, đưa cho các anh ấy hút một điếu đỡ lạnh. Trời
đất ngày Tết lạnh hơi nhiều !“ Bất chợt, Minh nhìn xuống bộ quân phục
cuả mình : một cái áo “Field Jacket“ cổ bọc lông thú nhân tạo, hai bông
mai vàng gắn trên cái nền bằng nhung mầu hạt dẻ, cài trên ngực áo, giầy
cao cổ, đầu đội mũ, đeo bao tay da mà còn thấy lạnh, Vậy mà hai thanh
niên kia còn quá trẻ, đói khát cả ngày, bị thương, mỗi người 1 cái quần
đùi và cái áo vải đen mỏng dính, sát vào người, lại bị rách vài ba chỗ
hở cả da, cả thịt… Ai cũng là người cả, dù họ là 2 tên Việt Cộng bị bắt
làm tù binh… Đất nước, dân tộc mình đau khổ là thế. Không biết đến bao
giờ ?
Chiếc xe Dodge lăn bánh, chở toán lính vũ trang, đem 2
tên tù binh Việt Cộng giao cho Đặc Khu Đà Nẵng. Minh nhìn theo, buông 1
tiếng thở dài… Tin tức quân sự cho hay: cuộc tổng tấn công cuả Việt
Cộng trên khắp lãnh thổ Việt Nam Cộng Hoà đã bị đánh bại hoàn toàn.
Địch chỉ còn chiếm giữ và kiểm soát khu vực Thành Nội cuả Cố Đô Huế.
Một lúc nào đó, bọn Việt Cộng rồi cũng phải bỏ chạy khỏi nơi này. Số
phận cuả các quân nhân, nhất là Sĩ Quan, nhân viên chính quyền, Đảng
phái chính trị, nhân dân bị chúng coi là phản động đang trong gọng kìm
kiểm soát cuả chúng nó rồi sẽ ra sao ?
Khi lực lượng Dù, Thuỷ
Quân Lục Chiến và Biệt Động Quân, rảnh tay ở các chiến trường đã thanh
toán xong, cùng đổ về đây thì bọn Việt Cộng chịu chi cho nổi. Chúng nó
trên đường tháo chạy, đã luà theo hàng ngàn người thuộc loại kể trên,
trói lại từng xâu rồi cho lệnh bắn hàng loạt. Tiếc đạn quá, chúng nó
cho lệnh giết bằng mã tấu, lưỡi lê, dao găm. Cứ thế mà chém ngang cần
cổ, cứ lụi vào lưng. Không chết cũng đạp xuống những cái hố chôn tập
thể đã được dân quân, du kích và dân công địa phương đào sẵn khi chúng
thấy tình hình giữ Huế không còn nổi nưã. Phát xít Đức tàn sát người Do
Thái, giết các quân nhân Ba Lan bằng phòng hơi ngạt, bằng lò thiêu tập
thể, hồi Thế Chiến thứ 2 đâu có ghê gớm, kinh khủng bằng lối giết người
cuả Việt Cộng ở Huế trong dịp Tết mậu Thân !
Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà đã chiến thắng oanh liệt trên khắp 4 Vùng chiến thuật, cũng như tại thủ đô Sài Gòn …
Tất
cả Tiểu Đoàn tập họp tại Hội Trường. Thiếu Tá Viên muốn dành quyền cho
các quân nhân trong đơn vị đề cử những Binh sĩ đã phục vụ xuất sắc,
thuộc mọi lãnh vực công tác, trong chiến dịch Tết Mậu Thân, vào danh
sách thăng thưởng gửi lên Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn duyệt xét. Các Sĩ Quan
Đại Đội Trưởng, Trung Đội Trưởng đưa ra những binh sĩ xuất sắc thuộc
quyền chỉ huy cuả mình, như các chyên viên điện thoại dã chiến, chuyên
viên vô tuyến điện, viễn ấn tự, siêu tần số, chuyên viên sưả chưã quân
xa vv… đã tích cực phục vụ khi đi theo các cuộc hành quân trong vùng
hay ngay tại đơn vị bất kể ngày đêm. Danh sách gồm những binh sĩ thật
là xứng đáng được cấp trên khen thưởng, cho thăng cấp. Đến lượt Trung
Úy Phan Đức Minh đứng lên. Anh nói “Thưa Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng !
Thưa quý vị Sĩ Quan cùng toàn thể anh em ! Những binh sĩ xuất sắc cuả
đơn vị ta đã được đề nghị ghi vào danh sách thăng thưởng, thật là xứng
đáng ! Tuy nhiên, chúng ta đã quên, đã bỏ sót một binh sĩ, theo tôi rất
xứng đáng được ghi tên vào danh sách này. Đó là binh sĩ mà cách đây vài
hôm tôi đã xin Thiếu Tá tha cho tội “Vô kỷ luật, bất tuân thượng lệnh“.
Binh sĩ đó đang nằm bệnh viện với vết thương nơi bụng. Thiếu Tá đã
chấp thuận. Hôm nay, một lần nưã tôi xin Thiếu Tá, quý vị Sĩ Quan cùng
anh em hãy nghĩ đến Binh nhất Thắng đang nằm bệnh viện. Nếu Thắng nó
cũng bình thường như mọi người bình thường khác thì giờ này nó cũng
đang vui xuân với đơn vị, với anh em, với gia đình, bạn bè cuả nó. Tôi
dùng tiếng “Nó“ ở đây vì chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt trong
một gia đình, như bạn bè thân thiết. Ngày gần đây, tại sân cờ đơn vị,
chúng ta sẽ có nhiều binh sĩ được thăng cấp vì công lao khó nhọc, gian
khổ. Tại sao chúng ta không cho Binh Nhất Thắng được chia sẻ niềm vinh
dự đó ? Trong phạm vi chuyên môn, kỹ thuật, Binh Nhất Thắng là một binh
sĩ giỏi, luôn luôn xung phong trong mọi công tác khi cần. Điều này chắc
Đại Úy Đại Đội Trưởng cuả Thắng cũng đồng ý với tôi ! Ngoài ra, Binh
nhất Thắng, dù là một binh sĩ truyền tin, không thuộc đơn vị tác chiến,
nhưng có một tinh thần chiến đấu, hi sinh, dũng cảm, sẵn sàng vì Quân
Đội, mà xả thân, lăn vào nguy hiểm, dám quên sinh mạng cuả chính mình.
Trong cuộc chiến tranh không trận tuyến này, có thể một ngày nào đó,
biết đâu đơn vị chúng ta lại chẳng có khi bị địch tấn công, tràn vào
như ở Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn, Bộ Chỉ Huy Quân Trấn. Lúc đó, chúng ta
không những chỉ cần có các chuyên viên kỹ thuật tài giỏi, phục vụ hăng
say như quý vị Sĩ Quan và anh em đã đề nghị ghi vào danh sách. Lúc đó
chúng ta nhất định cần phải có những quân nhân dũng cảm như Binh Nhất
Thắng để chúng ta không bị tiêu diệt, không bị bắt làm tù binh, để
chúng ta chiến thắng. … Cả Hội trường lại chìm ngập trong tiếng vỗ tay,
lẫn những tiếng hoan hô… Yên lặng một lát, Thiếu tá Viên hỏi “Các Sĩ
Quan nghĩ sao về điều này ? Tất cả đều đồng thanh “Binh nhất Thắng xứng
đáng được thăng thưởng như lời Trung Úy Minh !“ Thiếu tá Viên nưả đuà
nưả thật “Quân đội là không có chơi cái màn lấy đa số mà áp đảo như vậy
nghe ! Quân Đội mà như thế thì tôi, Tiểu Đoàn Trưởng cũng chịu thua anh
em là cái chắc ! Nói vui vậy thôi, tôi chấp thuận lời đề nghị cuả Trung
Úy Minh.“ Anh em lại vỗ tay ào ào một lần nưã. Ở phiá sau có tiếng
ồn ào“ Ghê thật ! Trung Úy Minh đã xin tha tội vô kỷ luật cho thằng
Thắng, nay lại còn xin thăng cấp đặc cách cho nó nưã. Thật chịu ông ấy
luôn !“ Có tiếng anh em khác “Mà không chịu ông ấy làm sao được ? Sĩ
Quan xuất thân Trường Luật chớ bộ ! Có lý quá đi chớ !Quân Đội la phải
thưởng phạt công minh, rõ ràng.“
Ít ngày sau, tại sân cờ đơn vị,
một sáng đẹp trời, dưới bóng cờ bay phấp phới, Thiếu Tá Viên cùng một
số Sĩ Quan Bộ Chỉ Huy Tiểu Đoàn đi duyệt hàng quân thật nghiêm trang
long trọng. Quân nhân từng Đại đội, đều như máy, nhất loạt bồng súng
chào, sau tiếng hô cuả Sĩ Quan trực nhật. Buổi họp mặt "khao lon" tuy
đơn giản nhưng vô cùng vui vẻ rộn ràng trong tiếng đàn, giọng hát cuả
Ban Văn Nghệ Tiểu Đoàn, đã nhiều phen đoạt giải xuất sắc cuả Bộ Tư Lệnh
Quân Đoàn. Trung Úy Minh xin phép Thiếu Tá Viên, dẫn một “Phái
Đoàn“ sang Tổng Y Viện Duy Tân, gắn lon Hạ Sĩ cho Binh nhất Thắng,
người quân nhân anh hùng cuả đơn vị. Vì là bạn thân văn chương, báo chí
với Bác sĩ Thiếu tá Chỉ Huy Phó bệnh viện, và thường có mặt trong các
buổi họp mặt vui vẻ cuả đơn vị Quân Y này cho nên khi Trung Uùy Minh
dẫn phái đoàn sang tới nơi thì đã có một số nhân viên bệnh viện túc
trực tại đây. Sau khi đọc quyết đinh thăng cấp đặc cách cuả Trung Tướng
Tư Lệnh Quân Đoàn I kiêm Tư Lệnh Vùng I chiến thuật, Trung Úy Minh tươi
cười, nói với Thắng “Cậu đang nằm trên giường bệnh, không mặc quân phục
nên tôi xin phép thượng cấp, gắn cấp hiệu Hạ Sĩ lên ngực áo bệnh nhân
cho cậu như thế này.“ Anh em và đám nhân viên bệnh viện vui vẻ vỗ tay
chúc mừng Hạ Sĩ Thắng, nguời quân nhân dũng cảm cuả Tiểu Đoàn truyền
tin Quân Đoàn I, quên cả là mọi người đang ở bệnh viện. Hạ Sĩ Thắng xúc
động, hai mắt long lanh “Anh em đã kể cho tôi biết hết về câu chuyện
này. Xin vô cùng cảm ơn Trung Úy ! Minh xiết tay Hạ Sĩ Thắng với tình
Huynh đệ chi binh dâng ngập trong lòng.
Trung Úy Minh và
phái đoàn đã ra xe đậu gần đó mà Hạ Sĩ Thắng và anh chị em nhân viên
bệnh viện vẫn còn vẫy tay chào từ biệt. Ngoài trời, nắng ấm đã lên
tràn ngập khung trời bệnh viện Duy Tân …
San Diego, California
Phan Đức Minh