Viet Bao - Tâm bút của Thanh Huy - 09-01-2006
(Để tưởng nhớ đến những liệt sĩ Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch)
Thời
gian thắm thoát trôi, mới đó mà đã 20 năm kể từ ngày các Anh vĩnh viễn
ra đi. Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại có rất nhiều đổi thay, nhưng các
anh nào có biết!
Hôm nay nhân ngày giỗ lần thứ hai mươi của các
anh, tôi bùi ngùi nhớ lại. Vào khoảng tháng 12 năm 1985, nhân khi rảnh
rang tôi mở truyền hình lên xem và hết sức bàng hoàng khi nghe cô xướng
ngôn viên người Mỹ loan tin “một số người Việt từ hải ngoại về nước âm
mưu lật đổ chính quyền Cộng Sản Việt Nam và bị bắt giữ ...”. Tuy nghe
tiếng được tiếng mất nhưng tôi cũng hiểu đa số các anh từ Pháp trở về.
Thế là ngày này qua ngày khác, tôi luôn theo dõi tin tức vào buổi tối
và được biết thêm tên tuổi và xuất xứ của các anh: Trần Văn Bá, Lê Quốc
Quân, Hồ Thái Bạch v.v...
Qua truyền hình tôi thấy Cộng đồng
người Việt (CĐNV) ở trong nước và ở hải ngoại, đặc biệt là tại Pháp và
thân nhân của các anh đã tìm cách nhờ chính quyền Pháp và thế giới tự
do can thiệp đòi Cộng Sản Việt Nam (CSVN) trả tự do cho các anh. Oái ăm
thay, chẳng ai biết rõ các anh - những người trai anh dũng thuộc tổ
chức kháng chiến nào (?) nhưng giống như anh hùng Nguyễn Thái Học và 12
liệt sĩ lên đoạn đầu đài vào năm 1930, các anh đã bị cộng sản tuyên án
tử hình và bị hành quyết vào ngày 08.01.1986.
Hôm nay, nhân
ngày giỗ 20 năm tôi xin được dành vài giây phút tưởng nhớ các anh, vinh
danh sự hy sinh cao cả của các anh, rồi lại suy tư ...
Anh Bá,
anh Quân, anh Bạch...! Tôi biết các anh là cựu sinh viên, là những
người đang có một tương lai đầy xán lạn nhưng các anh không màng, đã bỏ
hết tất cả để đi theo tiếng gọi của tổ quốc. Than ôi, chí cả không
thành nên các anh đành sa cơ thất thế và hy sinh cho lý tưởng khi tuổi
đời còn quá trẻ, nhưng tên tuổi của các anh mãi mãi được vinh danh
trong công cuộc đấu tranh với chế độ CS bạo tàn.
Giờ đây, nghĩ
đến các anh tôi lại xót xa khi nhìn thấy đồng hương của các anh, đồng
hương của tôi - những người một thời đã bị CSVN bạc đãi phải liều mình
bỏ nước ra đi, những “ngụy quân, ngụy quyền“ đã từng bị cộng sản giam
cầm, bắt học tập lâu năm tại các vùng Bắc Việt hẻo lánh như Cao Bằng,
Lạng Sơn, Cổng Trời ..., cũng như một số sinh viên một thời cùng đứng
chung với anh trên một chiến tuyến, nay đã và đang sắp hàng xin phép
cộng sản để được trở về du lịch Việt Nam sau khi họ có một đời sống ổn
định, sung túc tại những quốc gia cho phép họ đến tị nạn và định cư sau
tháng tư đen 1975.
Họ đã chóng quên, ngày nào họ đã bị chính
quyền cộng sản cầm tù, truất quyền công dân, bị xếp vào thành phần phản
quốc, phản cách mạng, ngụy quân, ngụy quyền khi còn ở trong nước; rồi
sau đó được cộng sản liệt vào thành phần “đĩ điếm, trây lười lao động“
khi họ may mắn đào thoát được đến bờ tự do vào thập niên 80. Đến nay họ
bỗng dưng trở thành “những Việt kiều yêu quê hương xứ sở Việt Nam” (?)
cũng từ miệng lưỡi của những kẻ một thời đã buộc tội họ!
Nếu các
anh còn sống chắc các anh cũng sẽ như tôi lắc đầu ngao ngán khi nhìn
thấy những nghịch cảnh này. Chắc chúng ta sẽ tự hỏi, tại sao những
người này, một thời (đứng trước anh em sinh viên du học thời VNCH) đã
to tiếng vỗ ngực bảo “chỉ có chúng tôi, những người vượt biên, vược
biển mới là những người tị nạn chân chính”, nay họ lại có thể nhắm mắt,
quay mặt (180 độ!) làm ngơ để trở về Việt Nam vui chơi trong khi biết
bao đồng hương khác ở VN: già có, trẻ có đang gào thét vì đói, đang lớn
tiếng tranh đấu cho đạo pháp, cho tự do tại quê nhà, thậm chí có nhiều
người đã tự thiêu và đang sẵn sàng chết cho một nước Việt Nam tự do dân
chủ???
Cái khôi hài là hiện vẫn còn nhiều sinh viên du học
thời VNCH sau khi xin “tị nạn chính trị“ ở các quốc gia Nhật, Úc, Đức,
Pháp, Hoa Kỳ ... dầu số người này có đầy đủ điều kiện (từ địa vị cho
đến tài chánh) để “áo gấm về làng“ nhưng số sinh viên VNCH này vẫn còn
chút sĩ khí, vẫn ngạo nghễ không chịu khuất phục hạ mình “đệ đơn xin CS
cấp chiếu khán về du lịch VN“ theo cơ chế “XIN-CHO” của CSVN và họ vẫn
chấp nhập cuộc sống lưu vong kể từ khi CS cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam
cho đến ngày nay.
Theo tôi biết, ngày xưa trong số các anh đã có
người đến bờ tự do này bằng máy bay để rồi bỏ tất cả, âm thần băng
rừng, vượt núi tìm đường trở về quê mẹ hầu giải phóng quê hương ...
Cũng một lối đi, các anh đi bằng máy bay, trong khi đó, nhiều người
đồng hương của chúng ta trước đây đã phải vượt qua bao nhiêu hiểm nguy,
băng rừng, vượt biển để được đến định cư tại các nước tự do. Cũng một
lối về, nhưng các anh đã hiên ngang chọn đường về gian khổ. Còn đồng
hương tị nạn (?) của các anh nay lại trở cờ đã đốt giai đoạn chọn đường
về (đường nào cũng dẫn tới La Mã mà!), ung dung ngồi máy bay trở về quê
hương, nơi họ đã bỏ lại đàng sau thân nhân, bạn bè, tài sản để đi tìm
sự sống; nơi mà chính họ đã từng bị cướp đoạt quyền làm người, bị đấu
tố, bị đưa đi vùng kinh tế mới hay bị CS chiếm đoạt tài sản v.v...
Nhiều
kẻ mà khi các anh còn sống đều nghe biết như ông tướng tàu bay (bỏ chạy
trước 30.4.1975) một thời nắm vận mạng quốc gia VNCH hay ông nhạc sĩ
khá nổi tiếng, vài nhà văn, mấy ông trí thức v.v... bỗng dưng la lên
rằng họ “nhớ nhà, thương nước“ cũng quay lưng “về quê“. Chưa hết đâu
các anh nợ, thay vì biết điều tốt nhất nên im lặng, mấy ông “1 thời
chống cộng thứ thiệt này” lại tán tận lương tâm sẵn lòng đóng vai cò
mồi tuyên bố ngợi khen CSVN rùm beng nữa mới đáng nói chứ, nghe sao mà
nghịch nhĩ quá. Cuộc đời và lòng người chỉ vì vài quyền lợi nho nhỏ đã
đổi trắng thay đen ...
Cá nhân tôi đôi khi tự hỏi, các anh đã hy
sinh cho ai?. Những người khác, sau các anh cũng cùng chung số phận như
Võ Hoàng, Tướng Hoàng Cơ Minh v.v... đã hy sinh cho ai? Riêng đối với
những kẻ trở cờ, đi “công tác về VN” xong ra lại nước ngoài khen nức
nỡ, không ngượng miệng là bây giờ bia ôm uống hết sẩy, toàn mấy em trẻ
đẹp ngon lành thì không biết có phải họ là số người mà CSVN đã (chơi
chữ, đánh phủ đầu) ám chỉ là thành phần “đĩ điếm, trây lười lao động”?
(lí do đơn giản CS nói và định nghĩa như thế, trước trốn chạy ra nước
ngoài nguyền rủa CSVN, bây giờ họ lại âm thầm làm đơn xin CS cho về du
lịch VN thì còn gì nữa để phân bua, nếu CS (nhếch môi cười khẩy) nửa
đùa nửa thật có nói, thấy chưa những gì đảng và nhà nước nói đâu có
sai, thì thành phần này cũng đành “miệng tuy ngậm bò hòn mà vẫn phải
khen ngọt!”.
Hỏi thì đã hỏi, nhưng (có thể vì tế nhị) chúng tôi vẫn chưa tìm ra được một câu trả lời chính xác!
Tôi
cũng muốn tâm sự cùng các anh là cộng đồng người Việt chúng ta chỉ có
một số ít thành phần trở cờ nêu trên. Tôi hy vọng và hết sức tin tưởng
vì đây đó tôi vẫn còn thấy những khuôn mặt trẻ đầy nhiệt tình, đang
hăng say nối bước các anh để tiếp tục con đường mà các anh chưa trọn
bước...
Đâu đó, tôi vẫn còn nghe vang vọng tiếng hát:
Các anh đi, ngày ấy đã lâu rồi,
Các anh đi, biết bao giờ trở lại?
Dù
các anh không bao giờ trở lại nữa nhưng hình bóng các anh lúc nào cũng
hiện hữu trong tim chúng tôi, trong lòng những người thuộc thế hệ đàn
em vẫn còn giữ vững lập trường, niềm tin cũng như đang cố gắng sống
“thật lòng” với chính mình - những người mang đúng ý nghĩa tư cách tị
nạn chính trị! (Xin các vị nào nói rằng tôi là kẻ tị nạn chính trị mà
đi đi về về VN như đi chợ (dù bất cứ dưới hình thức nào) đừng lạm dụng
những từ này, theo định nghĩa của công ước quốc tế).
Tôi chưa
bao giờ quen biết các anh, chưa một lần hội kiến hay nghe các anh nói
chuyện khi các anh còn sống, nhưng lòng can đảm, sự hy sinh cao cả của
các anh đã làm cho tôi và bao nhiêu người khác đem lòng ngưỡng mộ.
Pháp,
nơi ngày xưa các anh cư trú, nay đang là mùa Đông buốt lạnh. Tết Dương
Lịch đã qua, cộng đồng người Việt chúng ta trong và ngoài nước đang
chuẩn bị chào đón Xuân Bính Tuất. Chắc chắn rằng cũng có một số người
“tị nạn” đang chuẩn bị về Việt Nam vui chơi ăn Tết – nơi mà các anh
đang nằm yên đâu đó! Tôi chạnh lòng nghĩ đến các anh và tự hỏi, hẳn các
anh có yên giấc nghìn thu hay không?
Anh Bá, anh Quân, anh Bạch
..., xin được gởi đến các anh một nén hương và những giòng tâm sự này
của tôi, một kẻ tha hương đang sửa soạn đón Xuân Bính Tuất buồn tẻ, ảm
đạm nơi xứ người nhân ngày giỗ lần thứ hai mươi của các anh, những
người trai anh dũng, những liệt sĩ đã hy sinh cho lý tưởng TỰ DO!
T.H (08.01.2006)