Theo Dan Chim Viet - Nguyễn Văn Hiệp - 12-01-2006
Chiến thắng của Tim Kane vào chức vụ thống đốc bang Virginia đã được
xem là một tín hiệu trong sinh hoạt chính trị Mỹ. Kane là tín đồ Thiên
Chúa Giáo La Mã (Roman Catholic) đầu tiên đắc cử vào địa vị cao nhất
của tiểu bang Virginia, nơi tập trung đông đảo những tín đồ Tin Lành
Phúc Âm (Protestant Evangelicals). Kane là đảng viên đảng Dân Chủ,
nhưng lại có lập trường tranh cử đối ngược với lập trường chính thống
của đảng Dân Chủ toàn quốc, đặc biệt trên hai vấn đề xã hội nhiều tranh
cãi là phá thai và án tử hình. Về vấn đề phá thai, không như các ứng cử
viên đảng Dân Chủ thường đưa ra quan điểm cởi mở trái ngược với quan
điểm bảo thủ chống phá thai của đảng Cộng Hòa, Kane có lập trường là
chỉ ủng hộ quyết định phá thai trong những giới hạn được xem là hợp
pháp. Khi được hỏi lập trường về án tử hình, Kane đã dẫn lời của Giáo
Hoàng John Paul II là "án tử hình không được chấp nhận trong nhiều tình
huống ngoại trừ các trường hợp quá bất thường và quá cá biệt như là
không có trên thực tế", và không ngần ngại đưa trường hợp Osama bin
Laden như là một ví dụ.
Cuộc tranh cử các chính quyền tiểu bang tháng 11 vừa qua nằm ở thời
điểm mà các chương trình kinh tế không là điểm nóng cho những chiến
dịch vận động, những vấn đề xã hội nhạy cảm như phá thai và án tử hình
trở thành trọng tâm tranh cử của các ứng cử viên. Nước Mỹ có một cộng
đồng gần 75 triệu tín đồ Thiên Chúa Giáo La Mã, trước đây đã là hậu
phương cử tri vững chắc của đảng Dân Chủ nhưng nay đang dần chuyển sang
bỏ phiếu cho đảng Cộng Hòa vì đảng này có những quan điểm gần gũi với
họ trên những vấn đề xã hội; cao điểm là Bush đã chiếm được cảm tình đa
số cử tri của cộng đồng này trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2004.
Có một đặc điểm hiện nay chưa thể có giải thích thỏa đáng, nhưng lại đã
hưởng nhiều sự chú ý của cả hai đảng chính trị Cộng Hòa và Dân Chủ
trong chính sách tranh thủ cử tri của họ, đó là những cuộc thăm dò dư
luận luôn luôn cho thấy đa số của cộng đồng tín đồ này tán thành án tử
hình ở Mỹ, một mẫu số chung khác với quan điểm chính thống của Tòa
Thánh Vatican. Cộng đồng tín đồ Thiên Chúa Giáo La Mã ở bang Virgina
tuy chỉ chiếm 15% nhưng có trọng lượng quyết định trong các cuộc đua
ngang ngửa. Kane đã thận trọng dung hòa giữa đức tin Thiên Chúa Giáo La
Mã và lập trường chính trị, một bước đi mà báo chí đặt tên là một
"careful mix", và đã thuyết phục được khối cử tri này. Sau khi thắng
cử, Kane đã sôi nổi tuyên bố "chúng ta không thể hoàn toàn tách biệt
chính trị và niềm tin tôn giáo", và đã được báo chí nhiệt tình trích
dẫn. Vậy lời tuyên bố này phải có cái gì không bình thường, hoặc là can
đảm hay mới mẻ lắm mới được chú ý đến như vậy.
Tuy nhiên, dù lời tuyên bố này của Kane được xuất phát từ động cơ nào
thì cũng nên xem là một tái khẳng định hơn là một khám phá mới. Vấn đề
của chính trị và niềm tin tôn giáo (politics and faith) không giống như
vấn đề của giáo hội và nhà nước (church and state), dù cả hai đều thuộc
lãnh vực chính trị và tôn giáo. Sẽ không có định nghĩa được coi là đầy
đủ cho các vấn đề luôn được bàn cãi này, nhưng trên nguyên tắc thì có
thể được hiểu một cách căn bản: giáo hội và nhà nước là vấn đề giữa mối
tương quan của hai tổ chức độc lập với nhau; chính trị và niềm tin về
tôn giáo là vấn đề liên quan đến việc một cá nhân phải thực hành cả hai
phạm trù này trong cuộc sống của mình. Cần có sự phân biệt rành rẽ.
Mặc dù vậy trên thực tế ngay ở xã hội có văn hóa văn minh vượt trội
nhiều phần còn lại của thế giới như Mỹ, mối tương quan giữa chính trị
và tôn giáo vẫn thường bị hiểu lẫn lộn, vì lằn ranh khó đo lường, do đó
dẫn đến những hành xử cẩu thả. Điều đáng lưu ý hơn đó là khi những sai
phạm thuộc các trách nhiệm công quyền, khi niềm tin về tôn giáo đã đồng
hành với cảm tính để lấn lướt và dẫn dắt hành động của mình. Có những
trường hợp nổi cộm đã xảy ra. Một trường hợp là chánh án Roy Moore của
tiểu bang Alabama đã cho đặt một tấm bia granit nặng gần ba tấn có khắc
10 điều răn của đạo Thiên Chúa Giáo ở thủ phủ tiểu bang, và đã không
chấp hành sự phán quyết của Tòa Thượng Thẩm Liên Bang vào tháng 11 năm
2003: phải tháo gỡ khỏi trụ sở công quyền vì vi phạm nguyên lý tách rời
giáo hội và nhà nước của Hiến pháp Mỹ. Phán quyết chỉ được thi hành khi
Tòa Thượng Thẩm Liên Bang đòi phạt tiểu bang Alabama năm ngàn đồng một
ngày chừng nào tấm bia vẫn chưa được dời đi. Một trường hợp khác là
trong lễ nhậm chức nhiệm kỳ thứ nhất của tổng thống Bush, có hai vị mục
sư đã cầu nguyện "nhân danh tên chúa Jesus Christ, tên đứng trên tất cả
mọi tên trên thế gian". Ngay sau đó thì Americans United for the
Separation of Church and State đã lên tiếng phê bình rằng lời cầu
nguyện đó là "không đúng đắn, không tế nhị trong một lễ tụ họp quốc
gia". Một giải pháp đề nghị là không có lời cầu nguyện trong các lễ
nhậm chức.
Tại sao lại có những nỗ lực kiên quyết tách biệt giữa giáo hội và nhà
nước? Tại sao những nhà lập pháp của một quốc gia non trẻ như Hoa Kỳ
lại đưa điều táo bạo này vào ngay trong bản Hiến pháp đầu tiên từ ngày
lập quốc? Câu trả lời cho những câu hỏi không tránh khỏi này đơn giản:
đó là do những kinh nghiệm lịch sử để lại.
Sự khống chế lẫn nhau giữa giáo hội và nhà nước đã tạo ra những thảm
cảnh, đã trì kéo sự phát triển của xã hội loài người. Trước hết là bài
học của thời Trung Cổ ở châu Âu. Và cho đến ngày nay, sự nhập nhằng lợi
dụng lẫn nhau giữa tôn giáo và chính trị đã vẫn còn ghìm chiếc nôi văn
minh đầu tiên của nhân loại trong tụt hậu và hỗn loạn ở vùng Trung Đông
rộng lớn. Thế kỷ 20 còn chứng kiến một trường hợp khác là các nhà nước
cộng sản bằng mọi cách tiêu diệt tôn giáo, khi không tiêu diệt được thì
tìm cách khống chế và lợi dụng, mà hậu quả là xã hội luôn đói nghèo và
đi đến tan rã. Ở đây cũng cần mở ngoặc để nhìn vào những đặc tính của
chủ nghĩa cộng sản và của Giáo Hội Thiên Chúa Giáo La Mã, để hiểu vì
sao đây đã là hai tập thể không đội trời chung: những đặc tính chung là
cả hai tập thể này đều có cơ cấu tổ chức hàng dọc, chặt chẽ, toàn cầu,
nhưng có một đặc tính đối nghịch nhất là một bên là hữu thần và một bên
là vô thần. Vì thế sự phát triển toàn cầu của tổ chức này hiển nhiên sẽ
được xem là sự thiệt hại của tổ chức kia, nên sự không chấp nhận nhau
một cách khốc liệt là điều không thể không xảy ra, dù phương pháp có
khác nhau.
Cũng như chiến tranh, mọi cạnh tranh cũng cần có những lúc phải thỏa
hiệp. Hãy nhìn vào một tình huống ở Việt Nam. Đứng trước một tập đoàn
thủ đoạn và bạo lực như chính quyền cộng sản, Tòa Thánh Vatican cần
phải thương lượng để có cơ hội rao giảng niềm tin tôn giáo của mình là
điều dễ hiểu, như sự kiện một vị hồng y được phép sang Việt Nam thụ
phong 57 linh mục vào cuối tháng 11 vừa qua. Sự kiện này đã tạo dư luận
nhiều chiều. Nhưng xét cho cùng, tôn giáo chỉ coi nhân gian là cõi tạm.
Ðiều phải cần nhấn mạnh là các sinh hoạt nội bộ của các tôn giáo đáng
ra không phải cần có sự chấp thuận hoặc cho phép của các nhà nước thế
quyền. Nhà nước và giáo hội phải là hai cơ cấu độc lập với nhau. Tôn
giáo chủ yếu là để lo chuyện đời sau nên không cần phải đặt ra vấn đề
như thường được rêu rao là tôn giáo xâm nhập thì mình sẽ bị cướp đất,
cướp nước. Cái đáng cảnh giác là những thế lực núp bóng niềm tin tôn
giáo, hoặc ngay cả núp bóng niềm tin không tôn giáo để trục lợi cho phe
nhóm, cưỡng áp người dân.
Trong bối cảnh của một xã hội đa nguyên, niềm tin tôn giáo hoặc ngay cả
niềm tin không tôn giáo ở mỗi cá nhân đều có được một chỗ đứng bình
đẳng trong tinh thần tôn trọng lẫn nhau. Ða nguyên về tôn giáo vì thế
cũng nằm trong quy luật khách quan của sự tiến hóa xã hội, đi tìm kiếm
một hình tướng đa giáo đồng nguyên nào đó là một nỗ lực hàn lâm chứa
đựng nhiều tính gượng ép. Môi trường đa nguyên bắt buộc con người phải
chấp nhận sống chung hài hòa với những khác biệt, sống thật, và đối với
những chính khách thì những khuất tất càng không có chỗ đứng. Chính
khách tín đồ Thiên Chúa Giáo La Mã John Kerry đã thất bại vì những
khuất tất của mình không thể che đậy được dưới ánh sáng của dân chủ đa
nguyên. Sự kiện Tim Kane chiến thắng vào địa vị thống đốc tiểu bang
Virginia chứng minh rõ nét lập trường chính trị ở mỗi cá nhân không thể
tách biệt khỏi với niềm tin về tôn giáo của mình. Nếu không thì đó chỉ
là trò mị dân mà kết cục là chuốc lấy sự thất bại.