Kính gởi Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước.
Theo
định luật tuần hoàn của trời đất, mùa Xuân cái Tết lại trở về trên quê
hương và trong tâm tưởng của hết thảy chúng ta. Theo phong tục văn hóa
của Dân tộc, chúng tôi xin kính gởi đến toàn thể đồng bào lời chúc Xuân
và mừng Tết chân thành và nồng nhiệt nhất của chúng tôi, đồng thời cũng
xin được cùng đồng bào thắp nén hương lòng tưởng nhớ bao con cái Mẹ
Việt đã nằm xuống trong hơn 60 năm qua của Dân tộc.
Kính thưa Đồng bào,
Theo
truyền thống Dân ta, mùa Xuân ngày Tết là thời điểm của bình an, hòa
giải, đoàn tụ và hy vọng. Thế nhưng, chính trong bao mùa Xuân trên đất
Việt suốt 60 năm nay, nhiều đồng bào ta đã phải chết trong đau thương
uất hận kéo theo kiếp sống tức tưởi đọa đày của thân nhân họ hàng.
Trước
hết là mùa xuân Giáp Ngọ (1954). Sau sắc lệnh Cải cách Ruộng đất do Hồ
Chí Minh ban hành ngày 17-12-1953, cả một trận cuồng phong tàn sát man
rợ thổi khắp cả miền Bắc kéo dài đến mấy năm trời. Những cuộc đấu tố
khủng khiếp rùng rợn đã khiến nhánh mai vàng hóa thành đỏ, máu dân lành
lai láng thay cho rượu chan hòa mừng xuân, hàng vạn gia đình tan tác
chia ly thay vì êm đềm sum họp, luân lý cương thường gia phong lễ nghĩa
lẽ ra được ông bà nhắc lại cho con cháu trước bàn thờ tổ ngày xuân đã
bị đảng thóa mạ và đập tan tành không thương tiếc.
Thậm chí
nén hương tưởng nhớ người quá cố ngày tết còn bị cấm thắp lên trên mộ
những nạn nhân xấu số của đảng. Sau đó, chính sách cô lập còn hành hạ
thân nhân của những kẻ này bằng cách bao vây, xua đuổi, tước đoạt mọi
phương tiện cư trú, sinh sống, thậm chí chặn hết mọi nguồn tiếp tế thực
phẩm để họ phải chết đói rét nơi bờ bụi... Số nạn nhân này lên tới con
số nửa triệu. Như thế phải hiểu sao những năm tháng đầu trong cái gọi
là "mùa xuân của nhân loại" mà chế độ CS tự gán cho mình?
Tiếp
đến là mùa xuân Mậu Thân 1968. Đang lúc toàn Dân hai miền tưởng vui
hưởng một cái Tết an bình nhờ cuộc hưu chiến, thì ngay trong những giờ
phút thiêng liêng nhất của Dân tộc, nhiều đoàn quân thấm nhiễm cái chủ
thuyết Mác-Lênin - tư tưởng Hồ Chí Minh đã tấn công vào những thành thị
thôn làng miền Nam. Tiếng súng chen vào tiếng pháo, rượu nồng hòa với
máu tanh, bánh chưng xanh trộn lẫn với thịt người đỏ. Thay cho cuộc sum
họp ngày xuân, lắm người bị chính bằng hữu thân thuộc "giác ngộ cách
mạng" đem ra trước những tòa án nhân dân kết án vội vàng, xử tử nhanh
chóng.
Hàng ngàn nạn nhân bị dây trói quanh người như những
đòn bánh tét "mừng đảng mừng xuân" rồi chồng chất lên những "đàn thờ"
"kính bác dâng đảng" là những hố chôn sống tập thể rợn người khắp thành
phố Huế. Hàng trăm thanh niên trai tráng bị liên thanh và lựu đạn dộng
xuống xối xả tại khe Đá Mài đã chết uất hận nghẹn ngào đang khi những
mộng ước ngày xuân còn mang trong tâm tưởng.
Thế mà cho đến
hôm nay, tại thành phố Huế, nạn nhân Mậu Thân số một, vẫn còn có con
đường mang tên "Xuân 68" như trêu ngươi, vẫn còn nhiều lãnh đạo CS luôn
mồm gọi cuộc tàn sát dân lành đó là "chiến thắng" như thách thức, ngôi
mộ tập thể nạn nhân tại núi Ba Tầng cùng với hai bàn thờ tưởng niệm sau
1975 "ơn bác ơn đảng" đã cho nổ tan tành nay vẫn hoang tàn bình địa như
một chứng tích cho lòng thù hận điên cuồng của Cộng sản.
Tiếp
đến là mùa xuân năm 1975 được đảng vênh váo gọi là "mùa xuân đại
thắng", một chiến thắng trả giá với hàng trăm ngàn xác chiến binh ở cả
hai bên trong nhiều mặt trận, hàng chục ngàn xác dân thường tại những
đại lộ kinh hoàng vùng Tây nguyên trên đường chạy trốn, kết thúc cuộc
đại tàn sát tộc Việt dài lâu lên tới cả 4 triệu người. Toàn dân Việt
Nam tiếp đó tưởng đã đến lúc quên quá khứ chết chóc đau thương, tương
tàn huynh đệ để cùng bắt tay nhau xây dựng mùa xuân mới cho đất nước
trong tinh thần hòa giải hòa hợp.
Thế nhưng chỉ thấy sự thống
trị ngạo mạn của kẻ chiến thắng, sự bóc lột các nạn nhân thua trận cho
đến cùng kiệt, sự phân biệt lý lịch dành cho nòi giống "ngụy quân ngụy
quyền", việc tống khứ dân thành thị đến các vùng kinh tế mới khỉ ho cò
gáy, việc tống giam quân cán chính Cộng hòa vào những trại tập trung
rừng thiêng nước độc. Hàng trăm ngàn người tiếp tục bỏ mạng trong lao
nhọc, đói khổ. Tên thành phố Sài Gòn cũng bị giết chết và thay bằng tên
của một kẻ từng là niềm kinh hãi của nửa Nước và là nguyên nhân mọi
quốc nạn hiện tại của toàn Dân tộc.
Đúng là đại thắng của xâm
lăng, cướp bóc, báo thù, hạ nhục và đầy đọa! Mùa đông ảm đạm đen tối
tiếp tục bao phủ Đất nước ta bằng những chính sách kinh tế - xã hội đầy
mê muội và gian trá, áp dụng bằng cưỡng bức và bất công, khiến toàn bộ
Đất nước đứng bên bờ vực thẳm phá sản. Đúng là đại thắng của lầm lạc,
thiển cận, bảo thủ và bạo lực! Hàng mấy triệu người kinh hãi trước thứ
"mùa xuân nhân loại" chưa từng thấy này, đã một sống một chết, bỏ quê
bỏ nhà, liều thân liều mạng ra đi. Hơn nửa triệu Dân lành Việt Nam
trong số đó phải bỏ thây dưới lòng biển Nam Hải làm mồi cho thủy quái,
hay tan nát cuộc đời trên vịnh Thái Lan dưới bàn tay hải tặc.
Đến
mùa xuân 2005 (tháng giêng), các ngư dân Thanh Hóa đang yên lành giăng
lưới, đón nhận món quà của Mẹ trùng dương đất Việt, thì bị những phát
súng của quân bành trướng xâm lược Đại Hán truyền kiếp Bắc phương, hạ
gục ngay trên lãnh hải quê hương mình, sau đó còn bị kéo xác về đảo Hải
Nam thiêu cháy. Máu của những nạn nhân ấy lai láng biển Đông, tiếng
than uất hận của thân nhân họ vang cùng nước Việt và toàn thế giới,
khiến cả hoàn cầu đều thổn thức rơi lệ.
Thế nhưng cái chính
quyền tự vỗ ngực là "của dân, do dân, vì dân", hàng lãnh đạo tự giới
thiệu là "đầy tớ của nhân dân" vẫn dửng dưng lạnh lùng không ngờ được
trước đồng bào ruột thịt xấu số, vẫn nhục nhã khiếp nhược không tưởng
tượng nổi trước các "đại ca" Bắc triều, "đồng chí lớn" xã hội chủ
nghĩa, vẫn nâng ly chúc tụng bốc thơm cho cái gọi là "tình hữu nghị Hoa
Việt".
Nay thì oan hồn các nạn nhân bị Trung cộng bắn chết kể
từ hai hiệp định bán nước 1999-2000 vẫn lảng vảng trên vùng duyên hải,
khóc thương cho ngư trường nước Việt ngày càng bị thu hẹp và ngư dân
đất Việt đang chết dần mòn.
Cũng mùa xuân 2005 (tháng ba),
hàng trăm ngàn thuyền nhân Việt Nam đã bỏ mạng trên biển cả bỗng mỉm
cười nơi chín suối vì đồng bào hải ngoại đã dựng lên cho họ bia tưởng
niệm ở đảo Bidong thuộc Mã Lai Á và đảo Galang thuộc Indonesia. Khốn
thay, bất chấp đạo lý con người, tình tự dân tộc, lối hành xử "nghĩa tử
là nghĩa tận", cái nhà nước thường lên gân kêu gọi "hòa giải hòa hợp,
xóa bỏ quá khứ", chỉ sau đó 3 tháng đã áp lực hai chính phủ phá hủy các
đài tưởng niệm, bởi quyết tâm xóa sạch dấu vết tội ác mình và truy bức
Đồng bào mình cho đến tận cõi âm. Các oan hồn thuyền nhân lại phải chết
thêm lần nữa. Thật là chưa từng thấy trong lịch sử loài người!!
Mùa
xuân năm nay, Tổ quốc lại "đất bằng dậy sóng" vì cuộc đình công vĩ đại
của gần 100.000 công nhân bị bóc lột lạm dụng quá nặng nề, đặc biệt
trong các công ty xí nghiệp ngoại quốc. Từ nhiều năm qua, để có những
con số tăng trưởng kinh tế và lợi nhuận bỏ túi, CSVN đã mời gọi đầu tư
nước ngoài bằng mồi câu công nhân rẻ. Luật lao động đầu tư nhiều lần bị
sửa đổi để hạ mức lương tối thiểu từ năm 1999 là 50 đôla (vốn đã thuộc
loại thấp nhất hoàn cầu) còn 35 đến 45 đô la một tháng.
Tệ hơn
nữa, lương quy ra tiền Việt vẫn chỉ được hưởng hối suất của cách đây 6
năm là gần 14 ngàn, thay vì gần 16 ngàn như hiện giờ, đang lúc từ đó
đến nay vật giá đã gia tăng 28%. Ngoài ra, điều kiện lao động thì hết
sức vô nhân đạo. Để có thể tăng mức sản xuất với lương rẻ và khỏi thuê
thêm công nhân, tư bản chủ nhân đã bắt công nhân phải tăng giờ làm
việc. Nhưng đôi khi phụ cấp tăng ca không được tính gấp đôi hay thậm
chí bị quỵt hẳn.
Đã thế, cường độ lao động lại rất cao: đến
trễ giờ hay đi vệ sinh đều bị phạt tiền. Ăn uống trong doanh nghiệp
không đủ chất dinh dưỡng đã khiến cho sức khỏe công nhân ngày càng suy
kiệt. Bảo hiểm y tế thì bị chính quyền và tư bản phớt lờ. Nguyên nhân
thứ ba đưa đến đình công là sự chà đạp phẩm giá công nhân bởi chủ nhân
hay đốc công ngoại quốc và tổ chức công đoàn, vốn chỉ là tai mắt theo
dõi của đảng và là cái đuôi của chủ doanh nghiệp. Bao thanh niên thiếu
nữ đầy nhựa sống và tràn hy vọng đang dẫy chết từng ngày (cùng với sự
điêu đứng của gia đình họ) bởi cái đảng cầm quyền không ngớt tự xưng là
"đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao
động" (điều 4 Hiến pháp), nhưng nay đã bắt giam gần 100 lãnh tụ đình
công và chỉ hứa cuội với công nhân để dẹp yên phong trào (như cuối năm
2005 đã hứa cuội với hàng triệu hộ ở thôn quê và thành thị bị cướp
đất).
Hồ Chí Minh xưa từng nói: "Sức dân là vô tận", nay đồ đệ
và đồng đảng theo đó mà bóc lột sức dân cho đến tận cùng! Xưa kia,
trong thời chiến tranh, "đường vinh quang xây xác quân thù", nay trong
thời hòa bình, "đường phát triển xây xác nhân dân" như vậy đó!!
Kính thưa toàn thể đồng bào,
Nói
cho đúng, kể từ năm 1945 cho đến nay, dân tộc Việt Nam chúng ta chưa
bao giờ có mùa xuân cả. "Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư
tưởng Hồ Chí Minh, nhờ sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của đảng CS",
Đất nước đến nay vẫn không thoát khỏi danh sách những quốc gia đói
nghèo số một thế giới, vẫn ì à ì ạch với bình quân thu nhập đầu người
dưới 1 mỹ kim một ngày, vẫn luôn đứng vào "bảng vàng" những nước tham
nhũng bóc lột khủng khiếp nhất, phá thai - tử hình nhiều vụ nhất, gây
tai nạn giao thông chết người đông đảo nhất, ngăn chận tự do thông tin
ngôn luận ghê gớm nhất, tạo bằng mua bằng giả tràn lan nhất, giáo dục
dân trí tồi tệ nhất, đàn áp tôn giáo khốc liệt nhất, cướp đất cướp nhà
nhân dân tàn bạo nhất, bỏ rơi kiều bào lao động tàn nhẫn nhất, xuất
khẩu nô lệ lao công và nô lệ tình dục khét tiếng nhất...
Dưới
bàn tay sắt của đảng độc tài toàn trị, làm chi dân Việt được sống trong
bình an, hòa hợp và hy vọng như mơ ước trong ngày tết? Mọi nơi mọi lúc,
bất cứ dân thường nào cũng có thể bị làm khó dễ hay giam nhốt để chính
quyền địa phương mặc cả, tống tiền gia đình; bất cứ nhà tranh đấu dân
chủ hay tôn giáo nào cũng có thể bị quấy nhiễu hay tống ngục để chính
quyền trung ương mặc cả, vòi tiền quốc tế.
Vậy đã đến lúc toàn
thể Đồng bào chúng ta phải đứng lên để đòi lại quyền sống, quyền làm
người, quyền làm dân Việt - cách bất bạo động nhưng quyết liệt. Chính
nhân dân phải tự mình quyết định vận mạng đất nước và số mạng bản thân,
để xây dựng một mùa xuân đích thực cho Tổ quốc. Cụ thể, xin quý Đồng
bào trong Nước hãy nhất tề tẩy chay cuộc bầu cử độc đảng năm 2007 và
đòi hỏi một cuộc bầu cử đa đảng chân thực. Xin quý Đồng bào hải ngoại
ủng hộ cho cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa này, để tất cả đất Việt chúng
ta sớm có những ngày xuân tự do no ấm, thanh bình hoan lạc trong tình
nghĩa Đồng bào và tình dự Dân tộc.
Đấy là bấy nhiêu tâm sự đầu
Xuân chúng tôi xin kính gởi đến toàn thể Đồng bào. Bao nhiêu lời lẽ
ngày Tết vui tươi và phấn khởi đáng ra lệ thường chúng ta phải dành để
chúc mừng mong ước cho nhau, nhưng tiếc là chúng tôi chưa thể ngỏ lời
trọn vẹn tận đáy lòng được. Nguyện xin Thiên Chúa là Chủ tể Càn khôn,
Nguồn xuân bất tận ban xuống nhiều hồng ân cho toàn thể Đồng bào trong
năm mới Bính Tuất.
Lên tiếng từ Việt Nam những ngày giáp Tết (23 tháng chạp)
Chúng tôi, các linh mục Công giáo
Têphanô Chân Tín, Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tađêô Nguyễn Văn Lý, Phêrô Phan Văn Lợi