Trung Cộng con hổ giấy thời Chiến tranh Lạnh đã thành con hổ thực sau
nhiều năm đổi mới kinh tế. Đổi mới kinh tế, Trung Cộng được Tây Phương
giúp nhiều mặt và biến thành con rồng kinh tế Á Châu - loại lớn. Giáng
Sinh năm 2005 là thời điểm con rồng kinh tế này bay lên cao thành đệ tứ
siêu cường kinh tế thế giới. Với tổng sản lượng gộp gần 2.000 tỷ Đô
trong năm, TC vọt lên cao, bỏ lại phía dưới nước Pháp và Anh. Đó là một
sự thật không chối cãi được về kinh tế. Vấn đề còn lại là TC với đà
tăng trưởng kinh tế như vậy nhưng với chế độ chánh trị độc tài đảng trị
Cộng sản hiện thời, liệu TC sẽ sống chung hòa bình hay gây chiến tranh
với Tây Phương tự do dân chủ, nhứt là Mỹ. Đi tìm câu trả lời, một cách
tổng quát có hai trường phái.
Trường
phái thứ nhứt xem TC là một đối thủ đáng gờm như Hitler thời mới vực
dậy được nước Đức bị tủi nhục sau khi thua Thế Chiến 1. Đáng gờm vì TC
hiện đại hóa quân đội với nhịp độ nhanh hơn Mỹ. TC minh thị tuyên bố
bằng tuyệt đại đa số Quốc Hội, rằng có thể dùng biện pháp quân sự để để
thống nhứt Đài Loan, trong khi Mỹ vẫn giúp Đài Loan. Và trong trường
hợp đó, chiến tranh Mỹ --TC khó mà tránh.. Tỷ lệ tăng trưởng kinh tế
lúc nào cũng trên 10 sẽ "hà hơi tiếp sức" cho quân quyền TC. Trường
phái này dẫn chứng rất nhiều con số, rất nhiều loại vũ khí, rất nhiều
kế hoạch chiến thuật, chiến lược để chứng minh ý đồ bành trướng thế lực
quân sự, chánh trị, ngoại giao của TC. Nào TC tạo thành hai vòng đai
đảo để phòng thủ. Vòng đai một từ Nhựt đến Nam Dương trên Thái Bình
Dương. Vòng đai hai là là TC cấm chốt các tiền đồn thành một xâu chuỗi
ngọc trai trên bốn biển từ Nam Mỹ, qua Hồng Hải, sang Ấn Độ Dương, Thái
Bình Dương để bảo đảm đường vận chuyển dầu, sợ Mỹ cấm vận khi có chiến
tranh. Nào TC hiện đại hóa Hải Quân, sắm thêm taù lặn nguyên tử, trang
bị hỏa tiễn địa đối không, hải đối hải, hải đối địa. Nào TC làm ra hỏa
tiễn Đông Phương thừa sức phóng tới Los Angeles. Nào TC phóng phi
thuyền, phóng vệ tinh dọ thám lên không gian. Theo ước đoán của trường
phái này bây giờ TC còn lợi dụng nhơn công rẻ và sự bất chấp các tiêu
chuẩn môi sinh cho kỹ nghệ, đang là nước sản xuất hàng hóa rẻ tiền hàng
đầu cho thế giới. Tây Phương bắt đầu đau mình vì cán cân ngoại thương
Tây Phương, nước nào cũng vậy, thất lợi so với TC. Mỹ nợ TC như chúa
chổm. Tây Phương bắt đầu siết dần hàng hóa của TC với hạn ngạch. Bao
lâu TC bế tắc với ngoại thương, hàng hóa sản xuất ra ứ đọng, như Nhựt
trước Thế Chiến 2 phải bán đồng hồ giả rẻ mạt hàng kí lô, TC có thề
tiến đến các biện pháp cứng rắn để cứu nền kinh tế của mình, tranh
giành thị trường tiêu thụ và nguồn nguyên liệu nhứt là xăng dầu bằng vũ
lực.
Trường phái thứ hai nhìn vấn đề hòa dịu hơn. TC và Mỹ sẽ
cố gắng để sống chung hòa bình trong phồn thịnh chung. Từ ngày TC đổi
mới kinh tế, Tây Phương trong đó có Mỹ, Liên Âu đã họp cùng Nhựt, Ấn
Độ, Nga thành một ban họp ca. Mỹ và TC là hai đối tác nặng ký nhứt. Hai
nước cố gắng gìn giữ hòa khí và hòa bình cho nhau và cho thế giới. Hai
nước, hai bên Tây Phương và Đông Phương đều cố gắng chống phổ biến vũ
khí nguyên tử và chống khủng bố. Hai nước và hai bên đều chấp nhận tăng
trưởng kinh tế là thước đo thế lực của mỗi nước và cố gắng làm sao cho
nền kinh tế quốc tế không bị mất thăng bằng. Thay vì đánh giặc bằng vũ
khí thì đua tranh nhau bằng kinh tế.
Dù thế hai bên và hai
nước lớn mạnh nhứt của hai bên vẫn vướng vào một số vấn đề lớn làm cho
bản hòa âm rất nhiều khi lạt giọng. Một, vấn đề Đài Loan. TC muốn thống
nhứt vào lục địa như một cái tỉnh của mình. Tây Phương muốn hiện trạng
kéo dài. TC tránh đụng chạm với Tây Phương và với tánh kiên nhẫn chịu
đựng cố hữu của người Đông Phương, TC giải quyết bằng giải pháp trường
kỳ. TC biến lục địa thành nước nhà cho dân Đài Loan bằng biện pháp kinh
tế, vận động dân Đài Loan sang lục đia làm ăn. Làm ăn lớn đến mức dân
Đài Loan xem sự thành bại kinh tế ở TC là sự thành bại của sự nghiệp
mình. Còn nhà cầm quyến thì TC mời đảng chống TC nhứt, Quốc Dân Đảng,
tới lui TC và có thể chia cho một vài ghế trong chánh quyền Bắc Kinh
trong tương lai. Hai, vấn đề TC xuất siêu đối với hầu hết các nước trên
thế giới. Điều đó khiến Mỹ nợ TC 500 tỷ trong năm nay. TC giải quyết
bằng nhiều cách. Mua ngân khố phiếu của Mỹ để cứu khiếm hụt ngân sách
cho Mỹ. TC là nước nuốt nhiều nợ của Mỹ nhứt. TC chấp nhận hạ giá đồng
tiền TC 2.3% chớ không 10% như Mỹ đòi hỏi. Và quan trọng nhứt, đầu tư
thêm vào Mỹ thị trường tiền tệ của Mỹ hơn 1.000 tỷ cho đến mùa hè vừa
qua. Kinh tế tài chánh của hai bên, hai nước lớn này cần nhau để sống
lâu dài hơn là để đổ vỡ và chết chùm.
Còn về chánh trị và an
ninh, hai nước cũng cần nhau ngoài việc chống khủng bố, còn có việc
giải quyết những điểm và vấn đề nóng trên thế giới. Như vấn đề nguyên
tử có thể tạo thành khủng khoảng ở Bắc Hàn CS, vấn đề Iran ở Trung
Đông, ý kiến và lá phiếu của TC ở Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ít khi
chống trực tiếp với Mỹ.
Về con người, Thế Chiến 2 xảy ra vì
Hitler là một người thiếu kiên nhẫn, chủ nghĩa Đức quốc xã cũng không
kiên trì như chủ nghĩa CS. Duy vật lịch sử CS dạy Trung Cộng sau cùng
tư bản "nhứt định" thua, cộng sản sẽ thắng. Kinh tế TC đang lên, có
phương tiện để tăng cường thế lực, thời gian đứng về TC, dại gì chiến
tranh cho đổ vờ.
Nhờ thế thế giới sẽ được hưởng một thời gian
hòa bình và thịnh vượng trong sự sống chung hòa bình giữa thế giới tư
do và TC. Bây giờ còn quá sớm để biết trường phái nào đúng. Đó là chưa
nói những biến cố bất thần xảy ra ngoài vòng kiểm soát của đôi bên.