Đã
từ lâu, Cọng Sản Việt Nam một mặt muốn khai thác kinh tế thị trường,
muốn cải tiến kinh tế theo kiểu "người cày có ruộng", mặt khác bọn chóp
bu tham nhũng công khai tới mức hết thuốc chữa. Kiểu cải cách kinh tế
của Đảng CSVN chỉ là hô hào túng quẫn mà từ trước đến nay chưa bao giờ
xảy ra trong lịch sử phát triển kinh tế của loài người. Trong xã hội
dân chủ, khi kinh tế tăng vọt thì nạn tham nhũng bị lún xuống và ngược
lại. Thế nhưng, ở Việt Nam, "cải cách kinh tế" theo kiểu Cọng Sản và tệ
nạn tham nhũng như là anh em sinh đôi cùng nhau song hành phát triển.
Về mặt nông nghiệp, sau hơn mười năm thí nghiệm tại miền Nam
(1975-1988), CSVN không thể sống nổi với kiểu "hợp tác xã", họ bắt đầu
trao trả ruộng đất một cách bất công bằng đến tư nhân, nạn lạm dụng
ngày càng gia tăng.
Sự trao trả ruộng đất được tính theo đầu
người trong gia đình, ví dụ: gia đình ông A có năm nhân khẩu (không kể
già bé) thì được năm sào đất, còn trong gia đình ông B có một người thì
được chia một sào. Cái kiểu trao trả ruộng đất tạp nhạp như thế nầy để
phát triển kinh tế quốc gia theo đường lối kinh doanh tư bản thì chỉ có
bọn CSVN mời nghĩ ra được mà thôi! Từ ngày độc chiếm miền Nam, chúng
tung ra không biết bao là chiến dịch như làm thủy lợi, khai phá rừng
hoang, v.v. với khẩu hiệu "Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi
đá cũng thành cơm".
Đối nội:
Đảng CSVN chỉ biết trấn
áp để củng cố quyền hành, địa vị và danh lợi. Những tên chóp bu trong
chính quyền chỉ lo làm giàu, tham nhũng, bóc lột, đi xe hơi, ở nhà lầu;
trong lúc đó, nhân dân thì chết đói. Những tệ nạn xã hội như đĩ điếm,
trộm cướp, thất học ngày càng lan rộng. Từ nông thôn đến thành thị,
không chỗ nào không xuất hiện những em bé, cụ già khố rách áo ôm đi
ngửa tay xin từng hạt cơm độ nhật. Từ năm 1945 đến 1975, 30 năm dằng
dặc, sự thống trị của chính quyền Cọng sản ở miền Bắc Việt Nam đã làm
cho dân Bắc nghèo nàn, điêu linh thống khổ, sống trong ngu muội, mê
dốt, chỉ biết tham chiến. Bằng chứng là ngay sau năm 1975, công cán, bộ
đội bắt đầu đổ xô vào miền Nam để làm việc, họ dùng cái yếm đàn bà làm
đồ lọc, dùng toilet làm bồn rửa cá, ca tụng rằng "ở Bắc chúng tôi dùng
cà-rem đem phơi khô", gọi tách cà-phê lọc là "cái nồi ngồi trên cái
cốc" v.v. Nhà nước CSVN đổ lỗi là "vì lo đấu tranh chống Mỹ đuổi Ngụy"
để bào chữa cho sự ngu dốt ấy. Thế thì từ 1975 đến nay đã hơn 1/4 thế
kỷ, họ đã làm gì cho đất nước Việt Nam trong thời bình? Họ chỉ biết áp
đặt nền chuyên chính, đàn áp, áp bức, bóc lột, và thực hiện chính sách
ngu dân hóa để trị mà thôi, chứ không phụng sự gì cho dân tộc cả.
Đối ngọai:
Đảng
CSVN cố sức dàn nhiều trận chiến để tiêu diệt những thành phần, phần tử
nào làm lung lay quyền hành, địa vị và danh lợi của chúng. Thay vì dùng
ngân qũy quốc gia để kiến thiết, xây dựng đất nước, nuôi dân; thì trái
lại, chúng lại bỏ ra hàng trăm triệu đô la để thuê bọn phản loạn đánh
phá những cá nhân, cọng đồng, đoàn thể có chí hướng cải thiện, xây dựng
đất nước; xuất hàng tỷ đô la cho các chiến dịch "Cấy Sâu Đỏ – CSĐ' để
thuê người Việt (vô hồn) đánh phá người Việt, mướn cọng đồng đánh phá
cọng đồng, dùng tôn giáo triệt hạ tôn giáo...
Hãy so sánh vài trường hợp điển hình sau đây để quyết định lập trường thân Cọng hay chống Cọng:
1)
Người Việt hải ngoại, mặc dù tha phương, chạy loạn với hai bàn tay
trắng, ngôn ngữ bất đồng trong sự hội nhập đời sống Tây phương, định cư
ở một đệ tam quốc tế với một tâm trạng bất am hiểu về nếp sống thường
nhật và thể chế chính trị của người ta; nhưng họ đã trở nên giàu có, xe
cộ, nhà cửa, tiệm các phủ phê. Trong lúc đó, người Việt quốc nội nói
ngôn ngữ của chính mình, sống trong môi trường "an vui, độc lập, tự do,
hạnh phúc" của Nhà nước Cọng hòa Xã hội Chủ nghĩa; họ vẫn khố rách áo
ôm, xin ăn từng quán cơm, ngủ ở đầu đường xó chợ, gặp Việt kiều về thì
bám chặt gót chân, công an bộ đội làm việc ở phi trường ngửa tay ra xin
ông bạn Việt kiều vai xu hút thuốc...
2) Người Việt hải
ngoại, mặc dù ngày làm hai giốp, vẫn sinh hoạt cọng đồng hăng hái, vẫn
đi chùa, đi nhà thờ đông đảo vào ngày Chủ nhật. Trong lúc đó, người
Việt quốc nội, nếu hội họp thì bị Đảng kết tội là lập nhóm để chống Nhà
nước; nếu đi chùa, nhà thờ thì bị Đảng chỉ trích là lười biếng, không
tham gia công tác xã hội.
3) Người Việt hải ngoại tự do
ngôn luận, báo chí, phê phán. Trong lúc đó, người Việt quốc nội nếu
gióng lên những tiếng nói lương tâm, đề bạt kế hoạch xây dựng đất nước
thì bị bỏ tù vì “tội khinh thường, chê bai, nói xấu Đảng, phản Cách
Mạng”; muốn ra một tờ báo thì phải bị Đảng điều tra lý lịch, nếu Đảng
thích thì Đảng cho ra, nếu Đảng không thích thì Đảng bỏ tù, kết tội.
4) vân vân và vân vân.
Thế
giới bây giờ đang bước sang một kỷ nguyên mới - đó là kỷ nguyên sử dụng
người máy (Robot) trong các lãnh vực nông, công, khoa học, kỹ thuật.
Thế mà, vào ngày 28/10/98, trong diễn văn khai mạc Quốc Hội của Đảng
CSVN, Phan Văn Khải đã nhấn mạnh một cách quá suồng sã: “Trên đường
hướng cứu vớt nguy cơ suy sụp của nền kinh tế Vyết Nam và để đối phó
với nạn thất nghiệp duy nhất hiện nay là phải sử dụng lao động bằng
chân tay để thay cho máy móc.” Lời tuyên bố này đã làm cho các nhà
ngoại giao có mặt quá sức ngạc nhiên, trợn tròng đôi mắt.
Điều này
đã chứng tỏ lớp người lãnh đạo đất nước Việt Nam từ 1945 đến nay, từ
thượng tầng cao cấp đến hạ tầng bù nhìn, đều là những tay ngu si, dốt
nát, bất tài, vô dụng.
Vì bọn chóp bu trên bất tài, vô trí
nên không biết điều hành guồng máy xã hội, chúng cứ bám vào chiếc ghế
ngôi vị như đỉa đói mà không chịu buông, và cứ thế mà tha hồ gian manh
cướp giựt, mặc cho trời than đất oán, đất nước điêu tàn.
Vì
bọn hạ cấp thất đức, vô học nên không không biết phải trái trong công
việc xử thế, chúng nhắm mắt thi hành mệnh lệnh cấp trên: bức bách, đánh
đập, tù đày, tống ngục..., và cứ thế mà tha hồ lộng hành chém giết, mặc
cho thần tủi dân hờn, cửa nhà tan nát.
Có khổ nào hơn?
Đúng là đầu trộm đuôi cướp, không hơn không kém!
Nhà nước Cọng hòa Xã hội Chủ nghĩa VN:
"Nhà
nước Cọng hòa Xã hội Chủ nghĩa" chỉ là một chiếc áo nhung phủ lên một
thân hình lở loét, là một mệnh danh để Đảng Cọng sản dễ bề tiếp tục lừa
dối nhân dân, chứ thực sự "Nhà nước" chưa hề tồn tại, mà đó chỉ là sách
lượt thủ lợi và khai thác của một nhóm người trong Đảng Cọng sản Việt
Nam.
Chúng ta rất dễ dàng nhận thấy "Nhà nước Cọng hòa Xã
hội Chủ nghĩa Việt Nam" chỉ là một "Mặt Trận" trong tiêu hướng thống
trị toàn lãnh thổ Việt Nam để vơ vét tận xương tủy nhân dân của một
nhóm người mặc cảm với dân tộc – Đó là Đảng Cọng sản Việt Nam.
Từ
khi Hồ Chí Minh mang chủ nghĩa vô thần Marx-Lê vào đầu tư trên đất nước
Việt Nam với mộng làm bá chủ Đông Nam Á, ông đã lợi dụng tinh thần yêu
nước của mọi người, hô hào toàn dân đứng lên khởi nghĩa chống Pháp dưới
danh nghĩa của nhiều mặt trận, như là Mặt Trận Nhân Dân Phản Đế (1936),
Mặt Trận Dân Chủ Đông Dương (1938), Mặt Trận Thống Nhất Phản Đế Đông
Dương (1939), Mặt Trận Việt Minh (1941), và tiếp đến là Việt Minh Gia
Nhập Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội. Những mặt trận này đã bị thất
bại vì không ăn khách và cũng chẳng thu hút dân chúng bao nhiêu cho đến
năm 1946, Hồ Chí Minh tuyên bố thành lập Mặt Trận Liên Việt, kêu gọi
quần chúng đoàn kết cứu quốc trong lúc tinh thần quốc gia chống thực
dân của toàn dân đang sùng sục sôi động.
Trong quá trình
hình thành các mặt trận trên, Hồ Chí Minh luôn luôn che giấu bản chất,
học thuyết Marx-Lê, không bao giờ để lộ tư tưởng tư thù và đấu tranh
giai cấp, tuyệt đối bưng bít và che đậy mộng xích hóa Đông Dương và
toàn cầu, hòng thu hút mọi thành phần quốc gia yêu nước. Chung quy,
Đảng Cọng sản Việt Nam là một Đảng lường gạt đã lập ra những mặt trận
dối trá.
Trong thời chiến, Đảng Cọng sản Việt Nam dùng
mặt trận, lợi dụng tinh thần yêu nước của toàn dân để huy động lực
lượng quần chúng giành giựt quyền bính cho mình. Khi chiến tranh kết
thúc, chúng dùng mặt trận làm bình phong để tiêu diệt những thành phần
yêu nước.
Do vậy, sau khi chiếm trọn miền Nam Việt Nam,
Đảng Cọng sản đã bắt đầu trả thù dân miền Nam một cách có lô rích, có
thứ tự bằng cách lập ra Chính Phủ Cách Mạng Miền Nam Lâm Thời và Nhà
Nước Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa như là hai “mặt trận” mà cốt ý là a) đâm
chém thẳng tay những thành phần liên hệ với Chính phủ Việt Nam Cọng hòa
và b) để thu mình ẩn nấp dưới "Hiến pháp Nhà nước" mỗi khi có sự phản
kháng của nội dân và quốc tế.
Như đã biết, cuộc sống của dân
miền Nam so với dân miền Bắc như trời với vực. Những ngô ngơ, ngố ngáo
của bộ đội và dân Bắc trước những tiện nghi vật chất trùng trùng khi họ
đặt chân vào miền Nam sau khi Sài gòn thất thủ. Vì thế, cuộc chiến xâm
lăng miền Nam của Cọng sản Bắc Việt hoàn toàn mang tính chất trả thù và
chiếm đọat. Thù của Đảng cọng sản đối với dân miền Nam vô số kể, nhưng
tiêu biểu là ba mối thù sau đây:
1) Thù bị ngu dốt
2) Thù bị nghèo đói
3) Thù bị vô Đạo
Hãy
nhìn lại lý lịch cá nhân của những tên đầu sỏ trong Đảng Cọng sản Bắc
Việt, chúng ta không thể tưởng tượng rằng chúng là những tên có trình
độ thấp kém, học vấn nghèo nàn, trí lực kém cỏi, nhưng tính sắt máu và
tham chiến thì khỏi chê. Hồ Chí Minh, Lê Đức Thọ, Tố Hữu, Võ Nguyên
Giáp chỉ có trình độ tối thiểu (lớp 12 hoặc có một, hai năm đại học);
còn lại là những tên thất học, thất đức. Đến thời tổng động viên kháng
chiến chống Pháp, chúng bỏ trường, bỏ gia đình, bỏ Đạo tham gia kháng
chiến. Suốt một cuộc đời còn lại của chúng luôn đương đầu với khổ cực,
ăn chay nằm đất. Rồi từ đó, chúng lường đảo, hun đúc bởi tính thù hằn,
thấy máu đối phương đổ xuống như là một niềm tự hào phấn khởi: Giết!
Đâm! Chém!
Sau ngày chiếm đoạt miền Nam 30/4/1975, chúng
thấy sao mà dân miền Nam phồn thịnh, Tivi, tủ lạnh đầy nhà, kinh tế dồi
dào, phương tiện đa túc, giáo dân vẫn đi nhà thờ hàng tuần mỗi sáng Chủ
nhật, tín đồ Phật giáo vẫn đi lễ Phật ngày mồng một và rằm... Sự thật
ấy làm cho Cọng sản Việt Nam càng thêm ghen tức, sinh ra căm thù dân
miền Nam tận cốt tủy, và bằng mọi cách phải trả cho được mối thù đó.
Những đợt trả thù này tuy có nhiều giai đoạn và hình thức khác nhau
hòng đánh tan giai cấp tư bản, tư sản, phú, trí, địa, hào, sĩ, nông,
công, thương và tín đồ đạo giáo, nhưng chung quy là phải triệt hạ tận
gốc rễ sinh khí và mầm mống phát triển của Dân tộc để phục vụ riêng cho
một bè nhóm trong Đảng Cọng sản Việt Nam.
Đảng lãnh đạo:
Với
những danh xưng "Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ" hay
"Đại diện dân lao động", tập đoàn Cọng sản Việt Nam lãnh đạo nhà nước
và độc tôn nắm giữ quyền bính để chia lợi. Ai được gia nhập vào hàng
ngũ Đảng thì được gọi là Đảng viên, và cùng dự phần "lãnh đạo" của
Đảng. "Đảng lãnh đạo" là một lề lối được thi hành mọi nơi khắp chốn. Từ
cuộc cải cách ruộng đất tiêu diệt tá điền ở miền Bắc cho đến việc đổi
tiền triệt hạ giới tư bản ở miền Nam đều là "Đảng lãnh đạo". Từ phong
trào "kiểm kê hộ khẩu" đến chiến dịch "bài trừ tôn giáo" đều là "Đảng
lãnh đạo". Anh nông dân vác cuốc lao động buổi sáng cũng là "Đảng lãnh
đạo", người mẹ ngồi ru con trong mỗi buổi tối cũng là "Đảng lãnh đạo",
chú bé chăn trâu
mỗi ngày cũng là "Đảng lãnh đạo"...
"Đảng"
(danh từ làm chủ từ) "lãnh đạo" (động từ), hiển nhiên đã trở thành một
đại danh từ thay thế cho một bè lũ, phe nhóm. Nó là con dao hai lưỡi:
Một lưỡi chém thẳng vào dòng sinh mệnh dân tộc, lưỡi kia dùng để củng
cố quyền lực, bốc lột dân lành.
Thế nào là lưỡi chém thẳng
vào dòng sinh mệnh dân tộc? Dòng sinh mệnh của dân tộc Việt Nam là sự
thăng tiến theo từng thời đại, được hun đúc, bồi bổ bởi những chủng tử
dân Việt. Thế nhưng, những nhà trí thức tài năng, những nhà tôn giáo vĩ
đại, xuất thế, những tư tưởng gia siêu quần, những kinh tế gia lỗi lạc,
những chính trị gia tân tiến... đang muốn xây dựng một đất nước Việt
Nam phồn vinh, muốn thực hiện một dân tộc Việt Nam tự do dân chủ, thì
hiện nay đang bị Cọng sản cho vô khám ngồi chơi, hoặc bị giam hãm, hoặc
bị ức chế, đánh dập, tử hình... để thay vào đó một lũ côn đồ ác đảng
lãnh đạo đất nước, khiến cho đất nước bị tê liệt trong suốt gần sáu
thập niên qua (1945-2000).
Những nhà tôn giáo đầy đủ tài
năng, sáng ngời đức độ, trí tuệ anh minh, tinh thần dũng cảm như Hòa
thượng Huyền Quang, Hòa thượng Quảng Độ, thì không không những không
được trọng dụng mà còn bị giam cầm, bức tử. Vào ngày 5/7/2000, công an
thành phố Quảng Ngãi đến chất vấn để ghép tội Hòa thượng Huyền Quang vì
bức thư gởi Đảng và Nhà nước đề ngày 21/4/2000, yêu cầu Đảng và Nhà
nước lấy ngày 30 tháng Tư làm "Ngày Sám hối và Chúc sinh toàn quốc".
Qua sự đối đáp giữa Ngài Huyền Quang và bọn cao cấp công an Cọng sản
vào ngày 5/7/2000, chúng ta phải triệu lần khâm phục tài ứng đối, trí
óc thông minh của các nhà lãnh đạo Phật giáo:
Công an : Vừa rồi "ông" có viết một bản văn gởi Chính phủ phải không?
Hòa thượng Huyền Quang : Có.
Công an : "Ông" viết hay ai viết cho "ông"?
HT
Huyền Quang : Ý kiến trong thư là của tôi và Giáo hội chúng tôi, cốt
nói lên nguyện vọng của quần chúng nói chung, Phật giáo đồ nói riêng.
Công an (nạt nộ) : Ngoài "ông" còn ai giúp việc thực hiện và tán phát văn bản?
HT Huyền Quang : Các anh cứ còng tay tôi dẫn về đồn, tôi sẽ khai báo như một bị can. Ở đây không là phòng tra vấn.
Công
an : "Ông" ở nơi xó góc này, chẳng bước chân ra khỏi cửa. Biết gì về
tình hình mà viết lung tung? "Ông" có biết rằng đất nước ta đang từng
ngày đi lên? Đời sống nhân dân ngày càng tiến bộ rõ nét. Ai đói nghèo
đâu mà "ông" bảo là nhân dân nghèo đói? "Ông" muốn sách động nhân dân
chứ gì?
HT Huyền Quang : Đảng và Nhà nước kêu gọi và viết đầy
tường: "Dân biết, dân làm, dân bàn, dân kiểm tra" nghĩa là gì các ông
giải thích tôi nghe thử. Luật nào cấm tôi phát biểu, các ông nói tôi
nghe thử. Chính Nhà nước kêu gọi "Xóa đói giảm nghèo" trên Ti vi, trên
radio, trên báo chí kia mà. Không đói sao mà xóa? Không nghèo sao mà
giảm, hả các anh? Ngay chỗ quản thúc tôi đây, ngày nào cũng có người
tới xin tiền, xin gạo, không đói sao họ lại đi xin? Các anh giảng tôi
nghe coi.
Công an (làm thinh không trả lời, rồi hỏi tiếp):
Làm gì có chuyện 300.000 bộ đội mất tích chưa tìm thấy mộ phần? "Ông"
lại còn muốn chúng tôi hốt xác của Ngụy quân vào chôn chung trong nghĩa
trang Liệt sĩ phải không? Chôn như vậy Liệt sĩ họ có chịu không?
HT.
Huyền Quang : Con số 300.000 bộ đội mất tích tại miền Nam cho tới nay
chưa tìm thấy mộ phần là con số do Nhà nước công bố đó các anh. Việc
chôn chung trong nghĩa trang ư? Chuyện đó không cần thiết, chôn ở đâu
cũng được. Cái quan trọng là phải triệt tiêu đi thứ tư tưởng phân chia
thù, bạn ; phải quan tâm kiếm tìm bộ đội và binh sĩ hai miền Nam Bắc
mất tích phục vụ hàng triệu gia đình tử sĩ, như đã và đang kiếm tìm
binh sĩ Mỹ mất tích phục vụ cho nhân dân và chính phủ Hoa Kỳ. Mấy ông
liệt sĩ có đội mồ lên mà phản đối đâu. Các ông chớ lo chuyện đó. Các
ông mà cứ phân biệt đối xử thì hòa bình thực sự chẳng bao giờ đến giữa
lòng người...
Công an : "Ông" làm nhiều việc sai lầm lắm. Chẳng hạn Mỹ đi rồi mà "ông" còn muốn kéo trở lại...
HT. Huyền Quang : Tôi kéo lại như thế nào?
Công an : "Ông" lôi lại cái chuyện Sơn Mỹ thuở xưa làm mất lòng họ.
HT.
Huyền Quang : À, té ra là vậy. Tôi có nhắc chuyện đó là nói cho dân chớ
chẳng nói gì cho tôi. Tôi nhắc chuyện Đảng và Nhà nước lạy lục cúc bái
với kẻ cựu thù, là Mỹ, trong khi ấy lại chẳng chịu hòa giải với dân,
với mọi thành phần dân tộc. Các anh bỏ rơi dân, chạy theo đồng tiền.
Không lẽ vì họ có tiền nên các anh chạy theo, quên hết mọi khổ đau, đói
nghèo, ức chế của dân mình?
Công an (làm thinh không đáp,
nhưng lớn tiếng đánh trống lãng) : "Ông" làm như chúng tôi không biết.
Năm ngoái các ông chắp tay đi lạy thằng Mỹ rồi hắn mới cho tổ chức Đại
hội (ý nhắc Đại hội VIII tháng 5.99 tại Nam California, PTTPGQT chú).
Rồi còn chắp tay đi lạy thằng Clinton để hắn viết thư chúc mừng Đại
hội. Tưởng làm như vậy là tốt, các ông không biết xấu hổ à?
HT.
Huyền Quang : Được rồi, tôi sẽ viết thư qua hỏi Giáo hội chúng tôi bên
đó. Nếu Giáo hội chúng tôi không lạy ai cả, thì chính các anh đã vu cáo
và xúc phạm Giáo hội chúng tôi.
Công an : "Ông" khó chịu lắm. "Ông" lẩm cẩm lắm. "Ông" cứ liều cái mạng già của "ông" để nói càng, viết càng như vậy mãi sao?
HT.
Huyền Quang : Tôi lẩm cẩm chỗ nào? Tôi ăn nói đàng hoàng, lịch sự, tôi
nói có đầu có đuôi, có đủ chứng lý, số liệu, sự kiện chính xác. Tôi lẩm
cẩm thì sao các anh còn tới đây "làm việc" với tôi? Các anh nói tôi
"liều mạng già" là các anh xúc phạm tôi. Tôi già nhưng tôi không nói
bậy, không nói láo, nói lừa, nói vu khống. Tôi già nhưng tôi nói chuyện
chính đáng, có sự thật rành rành trước mắt chứng minh.
Năm 1969 đã
kết thúc cuộc đời tanh mùi xương máu của Hồ Chí Minh. Cọng sản Bắc Việt
bảo Hòa thượng Thích Đôn Hậu khiêng quan tài của ông Hồ với một thâm ý:
"gánh vác quan tài của Hồ Chủ tịch là một vinh dự cho mỗi người dân.
Và, không những Đảng viên Cọng sản mới vác quan tài, mà đại diện của
một tôn giáo lớn như Phật giáo mà cũng khiêng quan tài Hồ Chủ tịch. Tất
cả mọi người, từ dân thường cho đến các tôn giáo, đều tôn thờ Hồ Chủ
tịch..." Thế nhưng, Hòa thượng Đôn Hậu không khiêng, Ngài bảo:
"Tôi đã cát ái từ thân, bất bái quốc vương, bất bái phụ mẫu. Tôi chỉ biết lạy Phật mà thôi."
Bọn Cọng sản cũng không phải vừa, chúng thuyết phục:
"Nhưng
mà Thầy kiêng quan tài của Hồ Chủ tịch nghĩa là thầy làm nghĩa vụ của
một người dân chứ không phải là nghĩa vụ của một vị tu sĩ."
Vỏ
quít dày, có móng tay nhọn, Hòa thượng Đôn Hậu liền đáp: "Được rồi. Tôi
xuất gia từ Huế, các ông cho tôi vào Huế để xả giới, rồi tôi sẽ trở lại
đây để làm nghĩa vụ của một công dân để vác quan tài của bác."
Bọn
Cọng sản liền nói: "Bây giờ Mỹ Ngụy còn ở Huế, làm sao mà chúng tôi đưa
Thầy về Huế để xả giới được?" Chúng đành ngậm đắng nuốt cay mà bỏ qua
vụ đó!
Cũng vào một buổi thuyết pháp của Hòa thượng vào
năm 1976 tại Đà nẵng, có một vị cư sĩ hỏi Thầy: "Bạch Thầy, Công an bảo
phật tử hãy bỏ tượng Phật xuống và đem ảnh bác Hồ lên chưng thờ. Làm
như vậy có đúng không?" Hòa thượng Đôn Hậu liền đáp: "Không đúng. Là
Phật tử, thì chỉ nên thờ Phật, không thờ ai cả. Hơn nữa, cụ Hồ có bao
giờ bảo cụ là Phật đâu? Cho nên chúng ta chỉ thờ Phật mà thôi."
Đó,
đủ thấy tài năng ứng biến cao siêu tuyệt hảo của các tu sĩ trong Phật
giáo. Chính thế, trải qua bao thời đại vàng son trong lịch sử mà tiêu
biểu nhất là triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, Phật giáo đã đem lại cảnh
quốc thái dân an, thiên hạ thái bình, không ngoài một lý do là: những
vị vua đã thấm nhuần tư tưởng Phật giáo, nhưng quan yếu nhất là những
vị tu sĩ tài đức đã làm quốc sư cho vua và họ đã dấn thân cho sinh mệnh
của dân tộc.
Bây giờ Cọng sản Việt Nam khát máu đang bịt miệng,
chặt tay những vị có tinh thần cao độ với quốc gia, dân tộc. Đó là chưa
kể bao nhiêu nhà trí thức lỗi lạc đang bị chúng cầm tù, xử án; bao
nhiêu tâm huyết, sáng kiến, dự án đang còn tiềm tàng, ấp ủ trong trí óc
của hơn 78 triệu dân quốc nội chưa chịu phơi bày vì sợ lưỡi búa liềm
của Cọng sản cắt cổ. Thế có phải bọn Cọng sản đang chém thẳng vào dòng
sinh mệnh của dân tộc Việt Nam không?
Cọng sản đã dùng lưỡi
kia để bốc lột, vơ vét như thế nào? Danh xưng “Đảng lãnh đạo” như đã đề
cập trên, là bùa hộ mạng của đảng viên Cọng sản. Nhân dân sợ té đái,
không dám hó hé. Mỗi khi dân lành nghe đám công an dọa: "anh phản động!
Anh nàm (làm) sai nguyên tắc của Đảng ta!...", thế là dân chỉ thấy bốn
bức tường xi-măng đen thui trước mặt. Không phân minh. Không bàn kiện.
Không năn nỉ. Tất cả các tòa án tại Việt Nam chỉ là những cơ cấu quyền
lực để kết tội dân lành, những chìa khóa và dây xích sắt, siết thêm
chặt nạn nhân. Từ những sự vụ xét xử tù nhân lương tâm cho đến tù nhân
chính trị, chưa bao giờ Cọng sản xét công khai nơi công chúng hoặc có
sự giám sát của quốc tế nhân quyền. Nhà nào không treo cờ máu là vi
phạm Đảng, thiếu hình Hồ tặc cũng vi phạm Đảng. Làm thơ tình cũng vi
phạm Đảng. Nói chuyện giỡn cũng vi phạm Đảng. Trả bài thiếu chữ “Bác
Hồ, Đảng ta” cũng vi phạm Đảng. Nhất cử nhất động mà Đảng không biết
cũng vi phạm Đảng... Thế thì những ai không bao giờ vi phạm Đảng? Đó là
những "ông trời con" - con cháu của bọn đảng viên Cọng sản:
Diễn
(con trai của Tổng Bí thư CSVN Lê Khả Phiêu); Bà Cầm, cậu Nam (vợ và
con trai của cựu thủ tướng CSVN Võ Văn Kiệt); Phương (con rể của Tổng
Bí thư CSVN Đổ Mười); Ty (con trai của đương kim thủ tướng CSVN Phan
Văn Khải); Tuấn Anh (con của chủ tịch nhà nước CSVN Trần Đức Lương),
Quang (con của Phó Thủ tướng CSVN Ngô Xuân Lộc); Vịnh (con của tướng
CSVN Nguyễn Chí Thanh); Công (em của Tổng Tham mưu trưởng CSVN Đào Đình
Luyện); Trương Gia Bình (con rể của tướng Võ Nguyên Giáp); Thành (con
của Lê Duẫn); con cháu của Bộ trưởng CSVN Trịnh Tam Tỉnh, và các “cô,
cậu” con cháu của những kim, cựu đảng viên vô số kể, đều là những tay
tham nhũng, buôn lậu, đĩ điếm, nhậu nhẹt, xì ke, ma túy, kinh doanh bất
hợp pháp, sử dụng ngân qũy quốc gia như dùng đồ trong túi áo, giết
người
đối lập không cần pháp luật mà chỉ dùng băng đảng của mình,
lộng hành khét tiếng, tiền trong băng Thụy sĩ phải tính từ hàng trăm
triệu US đô la trở lên... Dân Việt quốc nội phải đứng xa mà than rằng:
“Đó là những ông trời con, không ai làm gì nỗi”.
Nhận diện Giáo hội Phật giáo Việt nam (quốc doanh) là một mặt trận của Đảng CSVN – Mặt trận tôn giáo:
Nhân
danh nhiều mặt trận trong công cuộc chiếm đoạt miền Nam Việt Nam với
mộng xích hóa vùng Đông Nam Á, bè lũ Cọng sản đã nuốt chửng chế độ Cọng
hòa. Tiếp đến, chúng tạo ra một mặt trận “Giáo hội Phật giáo Việt Nam”
dưới sự chỉ đạo của Đảng để tàn sát tôn giáo. Đó là mặt trận dùng tôn
giáo để diệt tôn giáo. Tại sao gọi đây là mặt trận? Vì, sau khi mục
đích đã đạt, danh nghĩa mặt trận tự nó tiêu tan. Quá trình đấu tranh
của Đảng Cọng sản Việt Nam đã rõ ràng chứng minh điều đó. Đã thế, nhiều
người vẫn đang con mơ hồ, tưởng ngon, nhảy vô làm tôi tớ cho cái Giáo
hội quốc doanh vô hồn đó. Có gì đáng thương hơn!?
Đấy là những sự kiện đã và đang xảy ra trên quê hương, trên đất nước Việt Nam muôn đời yêu dấu.
Nụ
cười xa xỉ vẫn toang toác trên miệng rộng đến vành tai của bọn bất
lương đảng tặc; tiếng khóc méo mó chưa bao giờ nguôi trên gương mặt
thống khổ của các em thơ.
Thế giới đang hớn hở bước vào
một kỷ nguyên mới lạ của nền khoa học kỹ thuật cấp tiến; Việt Nam còn
mãi lục đục với cảnh con trâu đi trước cái cày theo sau...
Guồng
máy lãnh đạo của Đảng Cọng sản Việt Nam đã thối nát. Cấp lãnh đạo Việt
Nam, từ cha đến con, đều là những tên đầu trộm đuôi cuớp, ngu dốt hết
mức lường, tham lam vô đáy, gian ác hết chỗ chê, điêu ngoa hết chỗ nói,
sắt máu hết chỗ khuyên, ngoan cố hết chỗ dạy... Điều này, chẳng cần
nghĩ ngợi, nó đã chỉ rõ cho mọi người biết tương lai Việt Nam sẽ đi về
đâu rồi…
Từ những sự dữ kiện trên, người Việt hải ngoại
chúng ta cần nên dứt khoát cho lập trường của mình. Đừng nên do dự nữa.
Hãy chiêm nghiệm sự thoái đọa của các nước cọng sản như Việt Nam, Cu
Ba, Tàu cọng mà ra sức tranh đấu cho sự phú cường ở quê nhà! Chúng ta
hãy nên hợp tác chặt chẽ để lật đổ chế độ bạo tàn Cọng sản thì khi đó
đất nước Việt Nam mới có cơ hội phồn vinh. Đó là điều kiện CẦN VÀ ĐỦ để
tái thiết quê hương, phát triển kinh tế và tô bồi cho giang sơn gấm vóc
Việt Nam! Nếu nói về "đem tự do cho dân tộc Việt Nam chúng ta", thì yếu
tố cần thiết để phụ giúp cho điều kiện CẦN VÀ ĐỦ ở trên, là chúng ta
phải mau mau tiêu diệt bè lũ Cọng sản gấp gấp! Không gian không ngăn
nỗi chí nguyện, thời gian không cản nỗi lòng người nếu chúng
ta
còn tha thiết, khát khao cho hậu duệ của chúng ta sau này. Hãy đừng để
cho thế hệ sau của con em chúng ta phải tiếp tục sống dưới hệ thống ngu
dân hóa, bần cùng hóa, nô lệ hóa của chủ nghĩa Mác Lê. Đừng có cam phận
với ngày hai bữa cơm khá sung túc ở tha hương mà quên đi những kiếp
sống triền miên bị đọa đày, tủi nhục của máu mủ chúng ta dưới ách thống
trị bạo tàn của quân đỏ ở quốc nội. Đó còn chưa nói đến tiền đồ tối
tăm, điêu đứng của Giáo hội ở quê nhà. Chủ nghĩa quái thai Mác Lê đã bị
thế giới ruồng bỏ, Nga sô đã dụt, Đông Đức đã quăng, các nước Tây Âu đã
vứt. Chỉ có bọn khát máu Cọng sản Việt Nam cứ khư khư ôm lấy để giết
hại đồng bào mà thôi.
Chống cọng, không nhất thiết là cầm
súng choảng lại chúng, mà chỉ cần sự cổ vũ của mỗi một chúng ta đối với
từng cá nhân hy sinh cho lý tưởng; chỉ cần sự khuyến khích con em chúng
ta đứng lên đấu tranh can thiệp cho nhân quyền; chỉ cần hỗ trợ các cọng
đồng, hội đoàn, đoàn thể...; chỉ cần dùng lá phiếu để vận động các
chính quyền ngoại quốc nên có những điều kiện hữu hiệu với bọn Cọng sản
trước khi tiến tới việc thi hành những mậu dịch gì với Cọng sản Việt
Nam. Nhất là hiện nay, nạn "đâm sau lưng những chiến sĩ có tinh thần
chống cọng cao độ" đang lan tràn đến mức độ kinh khủng, do một số những
tên vô loại làm tay sai cho Cọng sản để mưu đồ chuốc lợi. Chúng ta phải
chận đứng ngay. Mỗi một chúng ta chỉ cần góp một ưu tư nhỏ bé cho tiền
đồ của Đạo pháp và cho dòng sinh mệnh của Đân tộc, thì tự nhiên nó sẽ
trở thành một sức mạnh "bất khả tư nghì" dẻo dai và bền bỉ trong công
cuộc đương đầu với bọn Cọng sản Việt Nam.
Cọng sản là
những con người "thép đã tôi thế đấy". Tâm não của chúng đã được tôi
luyện, nhấm nhuộm độc tố Mác-Lê mà không thể nào gột rửa được. Có một
vài ý kiến cho rằng hãy để cho thời gian chuyển hóa chúng, chúng tự
thay đổi... Lớp già chết đi, lớp trẻ lên thay và sẽ cải tổ guồng máy
chính trị, xây dựng đất nước v.v. Tôi không tán thành ý kiến đó. Ai là
lớp trẻ? Không ai khác hơn là con cháu của cựu đảng viên. Cha chết con
thay. Lớp này càng tàn nhẫn và táo bạo dẫn đầu cha ông chúng! "Những
ông trời con" như đã trình bày trên là một bằng chứng cụ thể cho dòng
máu bóc lột, tham nhũng, tham sát theo kiểu "cha truyền con nối" của bè
lũ Đảng Cọng sản rồi. Cách tốt nhất để cho con em chúng ta, cho hậu duệ
của chúng ta sẽ khỏi phải tiếp tục bị đọa đày, đói khát, ngu dốt, và
cho dân tộc Việt Nam chúng ta khởi mầm khai sinh thì chúng ta phải lật
đổ bạo quyền Cọng sản. That’s it! Cách thức lật đổ chúng như thế nào
đó, còn tùy thuộc vào lập trường, sự hy sinh và đóng góp của mỗi một cá
nhân, đoàn thể, tôn giáo đang còn mang nặng nỗi ưu tư dân tộc.
Hoài Nam.