* Càng loay hoay, càng vướng mắc
Hoa
Thịnh Đốn.- Sau 8 ngày gọi là “làm việc khẩn trương”, Hội nghị 13 Trung
ương đảng Cộng sản Việt Nam khoá IX bế mạc hôm 18-1-06 tại Hà Nội, vẫn
chưa thống nhất vấn đề nhận ai, bỏ ai vào Ban Chấp hành Trung ương khoá
X nên Bộ Chính trị quyết định họp thêm lần 14 trước ngày Khoá IX mãn
nhiệm, 21-4- (06).
Thông báo của Trung ương đảng viết: “ Hội
nghị Trung ương 13 đã xem xét công tác chuẩn bị nhân sự Ban Chấp hành
Trung ương khóa X. Ban Chấp hành Trung ương cơ bản tán thành Tờ trình
của Bộ Chính trị về vấn đề này, và giao Bộ Chính trị căn cứ vào ý kiến
của Ban Chấp hành Trung ương tại Hội nghị, chỉ đạo việc tiếp tục bổ
sung, hoàn chỉnh phương án giới thiệu nhân sự ứng cử Ban Chấp hành
Trung ương khóa X để trình Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương
Đảng khóa IX xem xét trước khi trình Đại hội X của Đảng.”
Trong
danh sách này có các chức danh Tổng Bí thư, Chủ tịch Nước và Thủ tướng
liên quan đến Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương và Phan Văn Khải. Ai ở, ai
đi không quan trọng bằng đường lối và chính sách cai trị trong 5 năm
tới của đảng CSVN.
Hiện nay, trong đảng đang có sự giằng co
giữa những người cấp tiến và bảo thủ về áp lực “đổi mới hay là chết”.
Nó đè nặng lên vai những người của Ban Chấp hành Trung ương khóa IX. Họ
không biết phải làm gì để “bó đuốc” mà họ trao lại cho khoá X không bị
lịch sử và nhân dân lên án họ đi ngược lại đòi hỏi của nhiều tầng lớp
đảng viên, cựu đảng viên, trí thức và dân chúng yêu cầu đảng, nếu thật
sự yêu dân yêu nước, hãy “vượt qua cái bóng của mình” để đưa dân tộc
vươn lên bằng đôi cánh Đại bàng, hay không vượt qua nổi thì hãy tự xử
theo văn hóa của dân tộc.
Sự lấn cấn của khoá IX đã phản ảnh qua
quyết định cần phải “lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân” thêm một lần
nữa về bản dự thảo Báo cáo chính trị của khóa IX. Việc làm ngoại lệ này
, theo Thông báo, sẽ diễn ra vào dịp kỷ niệm 76 năm ngày thành lập Đảng
Cộng sản Việt Nam (3/2/1930-3/2/2006).
Sau đó sẽ tổ chức Hội
nghị Trung ương kỳ 14 để thông qua lần chót Báo cáo quan trọng này. Báo
cáo vạch ra định hướng chính trị và phát triển kinh tế cho Việt Nam
không giới hạn trong nhiệm kỳ 5 năm (2006-2010) mà đặt nền tảng cho tới
năm 2020 là thời điểm đảng CSVN hy vọng biến Việt Nam “thành một nước
công nghiệp theo hướng hiện đại”.
Theo lời Nông Đức Mạnh, Tổng
Bí thư thì chủ đề của Đại hội X là nhằm “Nâng cao năng lực lãnh đạo và
sức chiến đấu của Đảng, phát huy sức mạnh toàn dân tộc, đẩy mạnh toàn
diện công cuộc đổi mới, sớm đưa nước ta ra khỏi tình trạng kém phát
triển".
Nhưng thế nào là “nâng cao năng lực lãnh đạo và sức
chiến đấu của Đảng” thì Mạnh chỉ nói như đã nói nhiều lần, đó là: “ Xây
dựng Đảng ta thực sự vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng, tổ chức và
phương thức lãnh đạo để ngang tầm với trọng trách lãnh đạo sự nghiệp
cách mạng trong thời kỳ mới, xứng đáng với lòng mong đợi và niềm tin
của nhân dân. Năng lực lãnh đạo của Đảng cần được thể hiện một cách
toàn diện, từ năng lực hoạch định đường lối, chủ trương và các chính
sách đến năng lực tổ chức và chỉ đạo thực hiện, năng lực kiểm tra, giám
sát toàn bộ công việc của Đảng, làm cho các chủ trương, chính sách của
Đảng luôn luôn phản ánh được yêu cầu phát triển của thực tiễn và quy
luật khách quan, mối quan hệ mật thiết của Đảng với nhân dân.”
“Sức chiến đấu của Đảng cần phải được thể hiện qua hành động cụ thể từ
các tổ chức đảng cho đến đội ngũ cán bộ, đảng viên. Có nghĩa là toàn
Đảng, từng cấp uỷ, từng tổ chức đảng, từng cán bộ, đảng viên phải nỗ
lực phấn đấu thực hiện lý tưởng cách mạng của Đảng; xây dựng và bảo vệ
Tổ quốc xã hội chủ nghĩa; kiên quyết đấu tranh chống các tư tưởng sai
trái và hành động thù địch; có đủ bản lĩnh và dũng khí chiến đấu với
những hiện tượng tiêu cực trong Đảng, trong xã hội và trong chính bản
thân mỗi người; khắc phục tình trạng né tránh, đùn đẩy trách nhiệm, tê
liệt sức chiến đấu.”
Nội dung hứa hẹn này chỉ có tính chung
chung như đảng CSVN đã làm từ trước đến nay nhưng không đạt yêu cầu.
Dân muốn nhà nước phải thông thoáng trong chính sách và dễ thở bẳng
hành động thì cán bộ đảng lại tìm cách khép cánh cửa lại để tham nhũng
hành dân, bịa đặt ra những điều không có trong luật để cửa quyền, thu
vén, hà hiếp dân đen.
Còn chuyện Mạnh yêu cầu đảng viên “phải nỗ
lực phấn đấu thực hiện lý tưởng cách mạng của Đảng” cũng đã mờ nhạt
trước thời đại kim tiền của Đổi mới nên các “tiêu cực trong Đảng, trong
xã hội và chính bản thân” mỗi đảng viên cứ mỗi ngày một lớn thêm khiến
dân không còn tin vào những điều Nhà nước nói.
* Tham Nhũng Lót Tay
Bằng
chứng như bài báo của VNNET ngày 5-1-06 đã chứng minh: “Lót tay, cái
nghĩa nguyên sơ chỉ là một miếng vải dày quấn tay để cho đỡ rát, đỡ
nóng khi nấu bếp. Thế mà giờ đây khi nói đến hai chữ "lót tay" thì ai
cũng hiểu đó là một tệ nạn đang hiển hiện một cách tự nhiên trong đời
sống hàng ngày.”
“Một bệnh nhân đi khám bệnh, bác sĩ yêu cầu
xét nghiệm..., nếu nộp phiếu xét nghiệm có "lót" thêm 20.000 đồng thì
sau mấy tiếng có ngay kết quả, còn không , thì xin hãy chờ đến hôm
sau... Hôm sau, nếu là nhà gần thì chỉ mất thời gian, còn nhà xa thì
tốn kém biết bao tiền đi lại, ăn, ở trọ... do đó, tính kinh tế phải
được ưu tiên... vậy chỉ mất 20.000 đồng lót tay là quá ư tiện lợi!!!”
“Trẻ sơ sinh, đến giờ tắm, sản phụ kẹp tiền dúi cho hộ lý thì con mình cũng được ưu ái hơn...
“Không chỉ có người dân, mà cán bộ lão thành vào bệnh viện khá tên
tuổi, con cháu cũng cứ răm rắp đổi tiền 5 ngàn, 10 ngàn... hàng tệp để
hàng ngày lót tay cho y tá, hộ lý, bác sĩ trực. Mũi tiêm có "lót tay"
nhẹ nhàng êm ái... Cái ga rải giường có "động viên" tí chút cũng sạch
sẽ thơm tho hơn..”
“Ra đường, còi thổi xe vi phạm luật giao
thông và cả chưa vi phạm, cái giá lót tay "làm luật" khá rõ ràng...
Trên mọi nẻo đường cánh xế thuộc làu từng trạm một.”
“Đến
trường học, chốn cửa Khổng, sân Trình lấy đạo Thánh hiền làm gốc mà từ
nhà trẻ, mẫu giáo đến đại học, sau đại học... chuyện "lót tay" đâu
hiếm!.”
“Trong những ngày gần đây, dư luận rộ lên về những vụ
lót tay "trọng tài'' sân cỏ và cả giám khảo các cuộc thi ca hát... thì
cái ma lực đồng tiền quả là đáng sợ.”
“Nhưng tất cả, vẫn chưa
là gì so với những "cửa quan" nắm quyền ban phát những gì gọi là "quyền
và lợi". Từ chứng thực, đăng ký, thẩm định, đánh giá, nghiệm thu, xét
duyệt... đến thuế vụ, hải quan, kiểm lâm, kiểm soát, đất đai, nhà cửa,
phân bổ đầu tư, dự án... Khi người ta được quyền vận dung lên một khung
giá, xuống một khung giá thì cái giá lót tay cũng phải chạy theo đến
chóng mặt. Và mênh giá của nó cũng không còn là những đồng tiền thường
thấy, mà đã là cây, là lượng, là tệ, là đô. Có lẽ, với con số 30% thất
thoát trong xây dựng thì cái cái giá lót tay cho những vụ "đấu thầu" sẽ
có sức nặng ghê gớm…”
Nếu văn hoá cán bộ, đảng viên, công chức
mà như thế thì văn hoá Đảng như thế nào? Nó có khác hơn, văn minh hơn
không hay nhân nào thì sinh ra quả ấy?
Nguyễn Vũ Cân, cũng vừa
viết trong Tạp chí Cộng sản số 98-06: “Tệ tham nhũng, lãng phí, quan
liêu chưa được ngăn chặn và đẩy lùi như mong muốn. Thậm chí tình trạng
này còn lan rộng sang nhiều lĩnh vực khác làm suy giảm hiệu lực lãnh
đạo và sức chiến đấu, tổn hại đến uy tín của Đảng, gây ra những bức xúc
và nhức nhối trong Đảng và trong nhân dân. Quan liêu, tham nhũng đã trở
thành một tác nhân lớn gây mất đoàn kết trong nội bộ Đảng, làm xói mòn
mối quan hệ giữa Đảng, Nhà nước, nhân dân và các tổ chức chính trị xã
hội trong hệ thống chính trị ở nước ta.”
“Một trong những
nguyên nhân cơ bản dẫn đến những yếu kém, bất cập trong cuộc đấu tranh
chống tham nhũng, quan liêu là do các cấp ủy, tổ chức đảng, đội ngũ cán
bộ, đảng viên thực hiện không nghiêm túc nguyên tắc tập trung dân chủ.
Tình trạng vi phạm hoặc thực hiện sai lệch, không đầy đủ nguyên tắc tập
trung dân chủ trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng, quan liêu ngày
càng diễn biến phức tạp.”
“Điều đáng lưu ý là, nhiều cấp ủy, tổ
chức đảng chưa kiên quyết chỉ đạo, tập trung giải quyết dứt điểm những
vụ việc về tham nhũng. Một số chủ trương, biện pháp phòng, chống tham
nhũng, lãng phí, quan liêu còn thực hiện nửa vời, mang tính hình thức,
chiếu lệ. Nhiều cấp ủy thực hiện chưa nghiêm túc, thậm chí còn né tránh
những vụ tham nhũng lớn, nương nhẹ trong xử lý một số cán bộ có liên
quan; không xử lý hoặc xử lý không nghiêm đối với người đứng đầu…”
Cũng
trên Tạp chí Lý luận này, Trần Quang Nhiếp lên tiếng: “Đảng ta là Đảng
cầm quyền. Sức mạnh của Đảng được thể hiện ở sức mạnh của từng đảng
viên. Đây là sự hội tụ về nhận thức, ý chí và hành động của mỗi cán bộ,
đảng viên trong toàn Đảng. Tuy nhiên, hiện nay do nhiều nguyên nhân dẫn
đến tình trạng trong Đảng có một bộ phận cán bộ, đảng viên suy thoái về
tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; tình trạng quan liêu, lãng phí,
tham nhũng có chiều hướng gia tăng... là những nguyên nhân quan trọng
làm suy yếu Đảng. Thực tế đáng lo ngại này làm ảnh hưởng tới uy tín và
sự lãnh đạo của Đảng ta hiện nay.”
Ông Nguyễn Trung (Tổ nghiên
cứu Kinh tế đối ngoại của Thủ tướng Chính phủ, nguyên Đại sứ VN tại
Thái Lan, Australia) đã viết trên VNNET ngày 9-1-06 một bài có ý nghĩa
thách đố tính chân thật và lòng yêu nước của đảng. Ông bảo: “Kẻ thù
nguy hiểm nhất đối với vai trò lãnh đạo của Đảng ta là sự hẫng hụt về
trí tuệ và phẩm chất so với đòi hỏi của sứ mệnh đảng lãnh đạo trong
nhiệm vụ dẫn dắt dân tộc ta tiến bước thành công trên con đường chấn
hưng đất nước. Chiến thắng kẻ thù này Đảng ta mới tự bảo vệ được
mình...”
“Các văn kiện chính thức của Đảng đã coi tham nhũng là
quốc nạn. Tuy nhiên, tiêu biểu nhất cho sự hẫng hụt về phẩm chất của
Đảng ta hiện nay phải nói là tệ nạn quan liêu tham nhũng và tiêu cực.”
“Sự hẫng hụt về trí tuệ và phẩm chất như vậy đang hạ thấp vai trò lãnh
đạo của Đảng, đang làm mai một nhiều truyền thống cách mạng quý báu của
Đảng, đang từng bước đẩy lùi đảng lãnh đạo xuống thành đảng cai trị,
điều mà tôn chỉ mục đích của Đảng không bao giờ cho phép. Sứ mệnh lãnh
đạo và sự tồn tại của Đảng đòi hỏi phải khắc phục bằng được sự hẫng hụt
này….”
“Đến giờ phút này Đảng hãy còn giữ được tấm lòng của
quảng đại nhân dân đối với Đảng, vẫn đang được hưởng sự bao dung và bảo
vệ của nhân dân. Chỉ cần Đảng đặt lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc lên
trên hết, phát huy tự do dân chủ trong Đảng để phát huy tự do dân chủ
trong cả nước, Đảng sẽ tự tạo ra được cho mình nghị lực và phẩm chất
cách mạng, để lựa chọn được sự ứng xử của Đảng mà dân tộc ta đang mong
đợi.”
“Cuộc sống luôn luôn có những sự thật đanh thép. Hôm qua
là hôm qua, hôm nay là hôm nay. Hôm qua người cộng sản VN đã không dưới
một lần vượt qua cái bóng của mình – như nhiều người cộng sản VN đã tự
chứng minh, nhiều khi bằng cả tính mạng của mình. Điều đó không có
nghĩa là cuộc sống hôm nay sẽ tự lặp lại như thế như một lập trình được
cài đặt sẵn trong máy tính! Cuộc sống ngày nay đang đòi hỏi khắt khe ở
mỗi người đảng viên ĐCSVN: Sống là mỗi ngày phải vượt qua cái bóng của
mình! Không như thế không còn danh hiệu người đảng viên! Không như thế
Đảng không còn lý do để tồn tại với tư cách là đảng lãnh đạo.”
* Phản Ưng Trong Dân
Sau khi bài báo của ông Nguyễn Trung lên mạng, phản ứng trong và ngoài nước tới tấp bay về Hà Nội.
Thu
Trang viết: “Ở nơi tôi đang làm việc có không ít đảng viên không có
trình độ nhưng giữ những cương vị là lãnh đạo. Họ lúc nào cũng nói mình
là đảng viên nhưng chưa khi nào thật sự làm việc với mục đích vì cơ
quan, vì lợi ích của đất nước. Việc đổi mới của Đảng phải từ chính
những đảng viên, từ chính những cơ sở Đảng.”
Độc giả Tô Thùy
Anh nói: “Đảng ta cần nhìn thẳng vào sự thật, kiên quyết chống lại kẻ
thù là sự ngu dốt, thói công thần, kiêu ngạo và tự mãn, bọn giặc nội
xâm là những kẻ ăn cắp, tham ô, tham nhũng, lười nhác, trục lợi...
“Cần
nghiêm khắc cắt bỏ những ung nhọt trên cơ thể mình, thật sự khiêm tốn
học hỏi, thật lòng hòa nhập vào cộng đồng các dân tộc trên thế giới để
cùng chia sẻ kinh nghiệm làm ăn, hợp tác cùng phát triển thì đất nước
ta, dân tộc ta mới có dịp cất đầu lên.”
“Chúng ta cần biết rằng
cho tới lúc này vị thế của nước ta còn quá kém trên đấu trường thế
giới, rằng chúng ta là một đất nước kém phát triển, rằng chúng ta là
một dân tộc nghèo trên hành tinh này.”
“Tương lai của chúng ta
không có gì sáng sủa nếu không tự vươn lên học hỏi các quốc gia phát
triển, kết thân với các dân tộc khác để thay đổi cung cách sống, làm
kinh tế giỏi để làm giàu, làm cách mạng khoa học kỹ thuật thật sự để
được chuyển giao công nghệ và nâng cao năng suất lao động có hiệu quả
bằng các nước bạn bè trong khu vực và trên thế giới.”
Hoàng
Ngọc Lữ nói với đảng: “Ba mươi năm chúng ta xây dựng đất nước, mười năm
đầu sau chiến tranh chúng ta phạm nhiều sai lầm, hai mươi năm sửa đổi.
Thu được rất nhiều thành tựu mà không phải bản thân chúng ta đáng giá,
mà được bạn bè khắp thế giới ngợi ca, thán phục.
“Thành tựu là
thực, tiến bộ thấy rõ, nhưng vấn đề là đã xứng đáng với vị thế và tầm
vóc của dân tộc? Rõ ràng phải thừa nhận là chưa, thậm chí có nhiều lĩnh
vực, nhiều vấn đề đã không đạt đúng vị trí tương xứng vốn có.”
“Trách nhiệm của ai? Chính là Đảng! Đảng đã không hoặc chưa có những
đảng viên đủ năng lực, đủ trình độ, đủ bản lĩnh chính trị, lãnh đạo
trong các lĩnh lực còn thiếu sót, chưa đúng tầm vóc đó. Không có đảng
viên đúng tầm vóc, bổ nhiệm các bộ đôi lúc chưa đúng vị trí, làm lãng
phí, thậm chí là sai phạm, gây không ít khó khăn cho đà tăng tiến của
dân tộc.”
“Chúng ta có một đội ngũ cán bộ, trí thức con dân
Việt không phải là đảng viên vô cùng lớn, tại sao Đảng không chủ động
trao trách nhiệm, lãnh đạo điều hành cho họ? Phải hành động và hành
động vì vận hội, thời cơ đang tràn ngập. Thế giới ngày một "phẳng",
biên giới địa chính trị ngày càng bị xóa mờ, Đảng không tự thay đổi, tự
điều chỉnh cho phù hợp với vận hội mới, tình hình mới, không đảm bảo,
duy trì được quyền lực mà người dân giao phó, nguy cơ cảnh báo rất dễ
hiện thực.”
“Chính vì thế mà Đại hội X chính là cơ hội duy
nhất cho Đảng ta một lần nữa "tái khẳng định" là người đại diện duy
nhất cho việc nắm bắt vận mệnh dân tộc, đưa dân tộc "vươn vai" như thể
là một "Thánh Gióng" của thế kỷ 21!”
Ngô Thanh Tùng:“Tôi tự
hỏi có bao nhiêu người nói được những lời cương trực và đầy xây dựng
như thế? Quan trọng hơn, có bao nhiêu người cầm quyền dũng cảm lắng
nghe và thấu hiểu ý kiến trung nghĩa như vậy? Tôi mong suy nghĩ của ông
và những ý kiến tương tự được chấp nhận bởi những người lãnh đạo và
hành động cụ thể để vượt qua cái bóng của chính mình.”
Đây là
lần đầu tiên trong thời mở cửa, đảng CSVN đã biết tôn trọng những ý
kiến phê bình đảng mà những người viết không sợ bị trả thù mà còn được
đăng báo phổ biến ra nước ngoài.
Bấy lâu nay , chỉ trên các cơ
quan truyền thông ngoài Việt Nam, người ta mới được đọc các bài chống
đảng hay góp ý của các nhân sỹ lão thành cách mạng, cựu đảng viên và
của các nhà tranh đấu dân chủ và đối lập trong nước. Người trong nước
phải tìm cách vượt bức tường lửa của nhà nước để coi lén, nếu thành
công.
Thảng hoặc báo chí trong nước cũng được phép đăng lên
các bài phát biểu của các ông Võ Văn Kiệt, Cựu Thủ tướng và Lê Khả
Phiêu, Cựu Tổng Bí thư (Khoá VIII) phê bình các tệ nạn tham nhũng, cửa
quyền và kém cỏi trong lãnh đạo của Nhà nước. Nhưng 2 ông chưa bao giờ
dám yêu cầu đảng “phát huy tự do dân chủ trong cả nước” như ông Nguyễn
Trung.
Nhưng liệu đề nghị này của ông và của những công dân
lương thiện muốn đảng hãy tự nhìn mình trong gương xem có còn đủ nghị
lực và tư cách để lãnh đạo đất nước, hay cứ tiếp tục co ro trong vỏ sò
để ôm lấy, nói như Tô Thùy Anh, “sự ngu dốt, thói công thần, kiêu ngạo
và tự mãn, (để cho) bọn giặc nội xâm là những kẻ ăn cắp, tham ô, tham
nhũng, lười nhác, trục lợi...” phá hoại đất nước?
Tội này đảng
CSVN sẽ đổ cho ai, chẳng nhẽ cũng tại “các lực lượng thù địch” ngoài
nước cấu kết với “những phần tử cơ hội” trong nước để thực hiện “âm mưu
diễn biến hòa bình” để loại đảng ra khỏi chính quyền?
Đảng hãy
bình tĩnh để chuẩn bị cho Đại hội X, không đi đâu mà vội. Dù muộn mà
được “Mẹ tròn Con vuông” còn hơn vội vàng, lỡ đẻ ra con tàn tật thì ân
hận cả đời. -/-
Phạm Trần
(1-06)