| Trà Vinh: 30
công nhân Việt bị bỏ đói ở Malaysia
Nguoi Viet - Friday, September 30, 2005 | |
TRÀ VINH
30-09 - Hàng trăm người nông dân tại tỉnh Trà Vinh, hôm 29 tháng Chín đã kéo đến
“Công ty Xuất nhập khẩu và Lương thực Trà Vinh” khóc lóc, van xin công ty hãy
giúp đỡ cho người thân của họ được trở về nước, thoát khỏi cảnh bị đánh đập, bỏ
đói sau khi công ty đưa đi làm việc tại Malaysia. Báo Người
Lao Ðộng cho hay, họ là người nhà của những lao động được “Công ty Xuất nhập
khẩu và Lương thực Trà Vinh” viết tắt là IMEXTRAVINH, nguyên giám đốc của công
ty này là ông Nguyễn Thọ Trí vừa bị bắt vì có liên quan đến băng nhóm xã hội
đen, giới thiệu đưa đi làm việc ở Malaysia. Theo lời
kể của báo này: “Cách đây 2 năm, người của IMEXTRAVINH xuống gặp chính quyền xã
Phong Phú, huyện Cầu Kè với mong muốn giúp người dân ở xã nghèo cấp quốc gia này
được “đổi đời” bằng cách đi làm việc tại Malaysia. 30 người (trong đó có người
đang làm giáo viên) hớn hở ghi danh đi sang xứ người. Sau đó, họ được đưa lên
thị xã Trà Vinh học 4 tháng về ngoại ngữ và luật Một năm
sau, những người này được công ty đưa lên Sài Gòn khám sức khỏe và tất cả đều
được “trúng tuyển”. Trở về nhà, họ đi vay tiền ngân hàng và vay “nóng” bên ngoài
để có đủ số tiền gần 14 triệu đồng mua vé máy bay. Khi chia tay người thân và
bạn bè vào ngày 28/11/2004, số lao động này không quên hẹn ngày gửi tiền “đô” về
gia đình. Nào ngờ, ngày đầu tiên đặt chân đến Chị
Phượng (một giáo viên tại xã Phong Phú), chị ruột của một lao động tên Lưu Tuấn
Ðạt, 34 tuổi, chua chát nói: “Trong hợp đồng, công ty ghi rõ là sang Malaysia
thì sẽ được đưa vào làm việc tại một nhà máy chế biến gỗ, nếu làm ngày Chủ Nhật
thì được lãnh số tiền gấp 2 lần ngày thường; còn làm ngày lễ số tiền sẽ nâng lên
gấp 3 lần. Thế
nhưng, anh em bên đó gọi điện thoại về cho biết người bên đó bắt làm đủ mọi
chuyện khác hoàn toàn trong hợp đồng, nhưng tiền lương thì chỉ ở mức 20 ringgit
(trong đó có 2 ringgit tiền cơm); còn làm việc ngày Chủ Nhật và ngày lễ thì vẫn
lãnh tiền bình thường. Nhiều
tháng, họ bị chủ trừ gần như toàn bộ số tiền lương vì làm không đạt yêu cầu dù
chỉ 1 ngày. Do đó, kể từ ngày sang Hơn nữa,
toàn bộ số lao động này không được tham gia bảo hiểm và cũng không có chỗ nghỉ
ngơi... Cứ 10 người thì bị chủ “nhốt” trong một container đặt giữa trời. Mọi
chuyện ăn ngủ, tiểu tiện... đều ngay trong đó nên rất hôi thối. Hơn nữa, họ
thường xuyên bị chủ đánh đập một cách tàn nhẫn, khiến cho nhiều người thường
xuyên bị mê sảng khi ngủ, sức khỏe suy giảm nghiêm trọng. Nhiều
lần, họ gửi thư về gia đình để nhờ công ty chuyển sang làm việc chỗ khác hoặc
được trở về quê. Thế nhưng, khi thân nhân của họ đến gặp hai người tên Duy và
Hằng (người trực tiếp giải quyết việc xuất khẩu lao động của công ty), thì hai
người này đều tìm cách trốn tránh trách nhiệm hoặc “an ủi” theo kiểu: “Không có
gì đâu, cố gắng chịu vài tháng rồi sẽ qua...” Ðây một
đoạn trong lá thư của anh Phạm Ngọc Hiếu gửi về cho vợ: “...Bây giờ làm ở đây
không có bao nhiêu tiền, mà làm thì rất cực, không dám nghỉ tay. Nhiều lúc anh
muốn về lắm, nhưng nghĩ lại về không tiền bạc buồn lắm. Ở làm thì quá khổ cực.
Ði làm về phải đi gánh nước khoảng 150 m. Ở thì chật hẹp trong container. Nói
chung là ở như... tù vậy...” Vì làm
việc khổ sai nhưng ăn uống thiếu thốn, mất vệ sinh nên rất nhiều lao động thường
xuyên bị bệnh nặng, thậm chí có người còn có dấu hiệu bị bệnh tâm thần như
trường hợp của Ðạt. Cách nay
khoảng 6 tháng, Ðạt đã trốn về Việt Nam trong tình trạng “da bọc xương”. Ðạt
thuật lại: Do uống nhiều thuốc tâm thần nên cơ thể anh bị nóng, sinh ra bệnh
trĩ. Do bệnh nặng nhiều ngày, nên Ðạt không thể làm việc được. Và thế là ông chủ
“cúp” luôn tiền ăn, cộng với cơ thể ngày càng suy nhược, Ðạt nằm liệt giường 15
ngày. Mọi người
thấy vậy van xin ông chủ cho Ðạt được trở về Việt Nam, nhưng ông chủ bảo rằng:
“Muốn về thì phải đóng cho tao 2,000 ringgit. Nếu không cứ ở lại, chết tao bồi
thường.” Thấy sức
khỏe của Ðạt ngày càng yếu đi, ông chủ cho cận vệ chở Ðạt ra sân bay và nói rằng
sẽ cho Ðạt về Việt Nam. Không ngờ, họ lại chở Ðạt bỏ ở một hòn đảo. Tại đây, Ðạt
may mắn gặp được một người lao động cũng là người Việt Nam tên Nguyễn Quốc
Dương. Chính người này giúp Ðạt điều trị bệnh và mua vé máy bay cho Ðạt trở về
Việt Nam. Chị
Phượng nói trong nước mắt: “Về đến nhà, nó (Ðạt) nằm liệt giường hơn hai tháng.
Gia đình tiếp tục đi vay mượn tiền để lo thuốc men cho nó. Từ một thanh niên
khỏe mạnh bình thường, giờ đây nó không thể cầm được vật gì quá 10
kg.” Theo
Thạch Thanh Vũ, trong 4 ngày qua, do sự ngược đãi của lãnh đạo công ty, các anh
phải sống trong cảnh đói khát vì đã hết tiền ăn trong khi giới chủ ở đây không
cho phép các anh tiếp tục làm việc. Sự việc xảy ra sau khi ba người trong số các
anh, do hết tiền, đã phải bôn ba đến vay tạm những người bạn khác ở một tỉnh lân
cận. Khi trở lại công ty, do trễ giờ làm, các anh đã bị giới chủ đuổi
về. Vũ cho
biết nơi làm việc của các anh là một công trường lao động ở vùng sâu, vùng xa
thuộc tỉnh Penang, thiếu nhiều tiện nghi sinh hoạt. Mỗi khi các anh đưa tay lên
để xin góp ý, kiến nghị điều gì thì liền bị những người phụ trách xung quanh
ngăn cản, chửi mắng và dọa đánh đập. |