| Lào Cai: “Chợ gái Việt” ở vùng biên ải
Nguoi Viet - Tuesday, April 26, 2005 thdo |
|
LÀO CAI 26-04 - Ðã từ lâu những cư
dân vùng giáp biên Lào Cai (Việt Nam) và Vân Nam (Trung Quốc)
biết đến cái “chợ Việt” này trên địa
phận thị trấn Hà Khẩu của Trung Quốc. Tờ Công An Nhân Dân cho hay, cái tên này
xuất phát từ việc chợ kinh doanh một mặt hàng
nội địa đặc biệt trên đất Trung
Quốc, đó là món “đặc sản” gái Việt tươi
sống được bày bán la liệt khắp chợ. Ðây là nơi tập trung buôn bán, sinh sống
đông đúc của người Việt Nam ở thị
trấn biên giới phía Nam Trung Quốc. Vài năm trước,
“chợ Việt Nam” chỉ là những dãy nhà tranh tre, lá
cọ lụp xụp, tạm bợ chẳng khác khu ổ
chuột; sau khi xây lại, nó đã biến thành khu
chợ 3 tầng khang trang, rộng rãi; các tầng chia ra
nhiều kiốt, mỗi cái rộng khoảng 10 m2 cộng
một gác xép nhỏ. Thường thì tầng 1 ít được quan tâm
hơn bởi khu vực này kinh doanh hàng hóa đơn
thuần như giày dép, đồ lưu niệm, chủ
yếu là hàng Trung Quốc. Khách hàng, đặc biệt là
các đấng mày râu, bị thu hút vào tầng 2, tầng
3 - nơi kinh doanh món “đặc sản” gái Việt
nổi tiếng hơn. Và hoạt động kinh doanh
bằng “vốn tự có” này trước đã
nhộn nhịp nay càng náo nhiệt, quy mô hơn. Tầng 2 chỉ cách tầng 1 khoảng 20 bậc
thang mà như một thế giới khác: Những cô gái
trẻ lượn lờ dọc các hành lang, đứng
ngồi đủ tư thế trong các kiốt gội
đầu, massage. Ðó đều là những cô gái mang
quốc tịch Việt Nam còn rất trẻ, ăn mặc
“mát mẻ” với quần trễ, áo ngắn, váy te tua;
những chiếc áo dây, áo ren, voan mỏng gần như không
có tác dụng che thân, thậm chí có những chiếc áo
không khác gì áo lót. Họ là những cô cave được bày bán như
một món hàng. Nhiều cô chỉ mới 16-17 tuổi nhưng
cuộc vật lộn mưu sinh làm họ già đi trước
tuổi rất nhiều. 25 tuổi trở lên bị coi là
hàng “quá đát”. Hầu hết các cô gái đến từ
những vùng nông thôn ngay trong tỉnh Lào Cai, phần còn
lại thì tứ xứ giang hồ. Có những cô bị xô
đẩy đến đây nhưng cũng có người
tìm đến một cách tự nguyện. Nga (20 tuổi,
quê Hải Dương) bị một người quen trong làng
dụ dỗ đưa sang. Hai năm qua, bị “kẹt”
bên này, cave đã trở thành nghề chính giúp cô duy trì
cuộc sống. Hồng mới 19 tuổi đã buộc
phải tìm đến chợ làm cave để chấm
dứt những ngày tháng vất vả ở vùng quê nghèo
tại một huyện xa xôi của tỉnh Lào Cai. Gần 3 năm làm cave, cô vẫn gửi tiền
đều đặn cho cha mẹ để san sẻ
bớt phần khó khăn khi 5 đứa em của cô ngày
càng lớn, nhưng cô cũng đã thấm đủ
những tủi nhục mà “không ở trong nghề
chẳng thể hiểu được”. Cũng xuất
thân từ một xã nghèo ở vùng cao, Hà (21 tuổi) tìm
sang đất Trung Quốc “dễ làm ăn” theo lời
một người cùng quê để bán hàng ăn sáng.
Sau một thời gian thu nhập không nhiều như mong
đợi, Hà tự nguyện chuyển lên tầng 2 làm
cave cho “xênh xang”. Vẫn theo lời kể của tờ Công An Nhân
Dân, nếu như nhiều nơi khác, cave chủ yếu
hoạt động về đêm thì cave ở đây
bận rộn hơn vào ban ngày. Ðối với khách hàng
chính là dân Việt nên chỉ sau 22 giờ (tức 23
giờ ở Trung Quốc) hết giờ xuất nhập
cảnh, thường “chợ gái” cũng tàn. Bảy giờ sáng chợ họp, cũng là lúc
một ngày làm việc của các cô bắt đầu. Không
đứng đường, không tranh nhau gốc cây, không
phải dầm sương dãi gió, một mình mò mẫm
trong đêm mà bon chen từng mét vuông hành lang giữa ban ngày.
Các cô sẵn sàng để khách kiểm tra thân thể trước
khi “vô bến”. Các khách hàng bị lôi kéo, giành giật
như cánh lơ xe lôi khách. Ðôi bên nhanh chóng đi sâu vào
phía trong kiốt, khoảng 2 tiếng sau trở ra. Dịch
vụ gội đầu, massage chỉ là cái cớ nên lúc
nào cũng vắng tanh, sầm uất nhất vẫn là
tại những gác xép chật hẹp phía trên. Khách làng chơi ở vùng chợ biên giới này
tạp nham vô kể, cả người Việt, người
Trung Quốc, cả dân địa phương lẫn người
ở xa đến, đủ mọi lứa tuổi.
Nhiều cậu choai choai mới lớn, học lớp 9,
lớp 10 ở thị xã Lào Cai cũng sang “chợ
Việt Nam” thử cho biết mùi; những người
đã lên chức ông cũng “dạo” qua tầng 2,
tầng 3; đội ngũ cán bộ, công chức càng không
hiếm. Thực ra người Việt Nam muốn xuất
ngoại một chuyến ở vùng biên giới Tây Bắc
này không hề khó khăn, có thể đi đường
tiểu ngạch (đi đò chui qua sông Hồng, sông
Nậm Thi) chỉ mất 30,000 đồng đến 50,000
đồng/người, vừa trả tiền đò
vừa làm “luật” hoặc làm sổ thông hành đi
theo đường cầu Hồ Kiều, chỉ hai
ảnh chân dung, 10,000 đồng, nửa ngày là xong. “Thượng
đế” Việt sẽ được thoải mái trong
một thế giới riêng, tách biệt và rất an toàn. Việc mua bán dâm ở đây cũng đơn giản như mua mớ rau, con cá, luôn có đủ loại giá cho đủ kiểu khách hàng. Chỉ cần “thuận mua vừa bán” lại không phải lăn tăn tới tai tiếng, đụng mặt người quen (nhất là các công chức nhà nước sẽ không sợ ảnh hưởng tới công việc). Ðây có lẽ là điểm ăn khách nhất của chợ gái Việt này. |