Dan Chim Viet - Trà Mi - 23-12-2005
Em về thưa với mẹ cha
Có cho em lấy chồng xa quê người
Em về hỏi mẹ thầy rồi
Chồng xa cũng lấy, quê người cũng đi
Sốt cả ruột! mấy tuần nay, bà con cô bác báo đài trong ngoài, rần rần
nói đến mấy cái đám cưới rình rang của cô dâu Việt Nam với các chàng rể
từ các đảo quốc Singapore, Taiwan, Hong Kong, Malaysia,…Quẳng chuyện
nấu nướng qua một bên, kêu pizza, hamburger ăn đỡ, bỏ mấy bữa đi tìm
hiểu xem đầu đuôi vụ việc như thể nào, biết đâu đấy…
Cô dâu Việt Nam
Trời đất ơi, đúng là thời đại thông tin hiện đại nha! Mới tung một thế “gú-gồ phu” nhằm chữ cô dâu Việt Nam
thì chỉ 0.11 giây sau trên mạng đã hiện ra 1,850 chỗ để truy cập thông
tin. Nhắm mắt đưa tay bấm đại một link; chèng đéc ơi, quá xá quà xa, có
tới gần 90 tấm hình mấy chị em Việt Nam – đủ tư thế, đứng ngồi, ngả
lưng, cười mím chi, tay để trên vai, tay rờ bắp vế. Chú thích dưới hình
ảnh có vài loại, hàng mới, muốn chồng – chưa có ý trung nhân, thành công – đã tìm được người trong mộng và cả hàng mẫu tức là hình kiểu, coi cho biết cô dâu tương lai cỡ nào thôi.
Làm tới, bấm chuột vào một “khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang” cũng
chỉ được thấy tấm hình bự hơn, phía dưới ghi hàng chữ “Môi giới tại
Việt Nam” và tấm ảnh này đã được coi tới hơn 2000 lần rồi. Ngó tới ngó
lui cũng không biết thêm thông tin về tuổi tác, sở thích hay ngoại hình
như thường đăng trong mục rao vặt tìm bạn bốn phương ngày xưa.
Đã trót thì trét luôn – phải ghi tên vô làm hội viên của trang môi giới
hôn nhân này mới được “tìm hiểu” được các mỹ nữ đang gieo cầu trên
mạng. Vô tới thâm cung, đánh vào khung tìm kiếm khoảng tuổi từ 18 tới
80 (cho chắc ăn), dí chuột vào nút search
thì thấy được 10 trang hình ảnh và một số thông tin cần, dù chưa đủ, để
qua vòng sơ thẩm. Trên 10 trang – gần 100 phụ nữ, tuổi từ 19 đến 40,
độc thân hay đã một (hoặc vài) lần dang dở cũng có – chỉ thấy hai giai
nhân từ Việt nam là Minh Hằng và Cindy.
Minh Hằng,
29 tuổi, độc thân, không hút thuốc, không ăn chay, học lực tiểu học,
nói tiếng Việt và Quảng Đông thông thạo, biết sơ sơ tiếng Quan Thoại và
tiếng Anh. Thích nấu nướng. Mắt nâu, tóc đen, cao khoảng 1m57 đến 1m69.
Tính tình đơn giản, trầm lặng. Không đòi hỏi gì nhiều ở ý trung nhân.
Tìm chồng từ 35 đến 60 tuổi.
Cindy,
35 tuổi đời, một lần dang dở, đạo Phật, không hút thuốc lá, thích thức
ăn Á châu, nói thạo tiếng Việt và Anh ngữ, biết sơ sơ tiếng Quan Thoại,
học lực trung học. Thích shopping, du lịch, xi nê, nấu nướng và
internet. Tóc đen, mắt nâu, thân hình loại vận động viên, cao khoảng
1m57 đến 1m69. Cindy đang sống ở Malaysia với con gái 15 tuổi, làm nghề
uốn/hớt tóc. Đã ly dỵ, đẹp, dễ mến muốn tìm bạn trai dễ thương, thông
minh, chín chắn tuổi từ 40 tới 49 để cùng du lịch, đi chơi, hợp sẽ tiến
tới hôn nhơn.
Tìm mù mắt cũng không thấy hình ảnh “khuôn trăng đầy đặn” hay mấy chục
người đẹp khác được giới thiệu ở ngoài. Hoá ra Life Partner Matchmaker
Pte Ltd tính xí gạt mấy anh cô đơn người các đảo quốc vùng châu Á.
Bên ngoài, Life Partner Matchmaker (LPM) quảng cáo rùm beng, nào là “sáng lập ra phong trào cô dâu Việt Nam tại Singapore” hay thô bỉ hơn nữa “chuyên cung cấp cô dâu Việt Nam trinh trắng”
và giới thiệu chương trình du lịch chọn vợ gồm 5 ngày/4 đêm, bao vé máy
bay đi về, khách sạn, tiền xe, ăn uống cho “chú rể”. Dịch vụ này lo cả
chi phí khám sức khỏe cho cả đôi, kể cả của hồi môn cho cha mẹ cô dâu.
Không kém quan trọng, LPM sẽ trả luôn chi phí lấy “chứng chỉ còn trinh”
và đừng quên trong chuyến đi tua này các “chú rể” có cơ hội tìm vợ
trong cả 1,000 cô gái (trinh trắng) Việt Nam và chỉ phải trả trên 500
USD (888 SD), phần còn lại chỉ trả khi quyết định cưới.
LPM, ở những trang ngoài, còn đưa ra hình ảnh cô dâu Việt Nam xinh đẹp,
tươi cười ôm hoa cưới như hình ảnh Đỗ thị Thuý Hằng mới lấy chồng
Singapore tháng 7, 2005.
Trong số ra ngày 18 tháng 11 năm 2004, Simon Sim, Giám đốc Mayle
Mariage Agency (MMA) cho The Sunday Times biết MMA tính giá mềm hơn
những dịch vụ khác, trọn gói cưới vợ Việt Nam chỉ mất chưa đến 6,000
USD (9,888 SD). 90% trong số 67,000 đàn ông chưa vợ tuổi từ 35 đến 49
tại Singapore là người gốc Tầu. Sim cũng cho biết thêm, khách của MMA
đa số là người lao động tuổi từ 40 đến 50; Peter Chua là một thí dụ, “Đàn bà Singapore ước vọng cao lắm, tôi chỉ mong gặp người đơn giản, dịu dàng, và không mơ ước cao sang.”
Mới đây, trên The Sunday Times, số ra ngày 27 tháng 11, 2005, Arti
Mulchand tường thuật thảm trạng của cô dâu Việt Nam lấy chồng qua môi
giới của năm dịch vụ hôn nhân tại Singapore.
Một
tháng trước đó Yến (không phải tên thật) sang Singapore tìm một tấm
chồng và cuộc sống tốt đẹp hơn. Hôm nay Yến đã về lại Tây Ninh, tay
trắng, ngoài số tiền tượng trưng do Vietnam Brides International
Matchmaker (VBIM) bồi thường. Chồng 5 ngày của Yến, người thợ sửa giầy
Fan Kiet Teng, 64 tuổi, đã bị kiện vì ký ngân phiếu 10,000 SD (5,907
USD) không tiền bảo chứng. Sau năm ngày dẫn đi khách sạn, Teng đem Yến
trả về VBIM rồi trốn biệt. Tệ hơn nữa, Teng vẫn còn vợ chứ không phải
goá bụa côi cút như lời khai.
Yến chỉ là một trong nhiều nạn nhân của những tổ chức gọi là dịch vụ
môi giới hôn nhân, thực chất chỉ là bọn buôn người. Không một “dịch vụ
môi giới” nào quan tâm đến cô dâu Việt Nam, mục đích đơn giản của họ
lợi dụng hoàn cảnh để kiếm tiền nhanh. Không có gì bảo đảm đuợc thành ý
hay khả năng gầy dựng gia đình của những người đi tìm cô dâu Việt Nam.
Họ chỉ cần trả lời ba câu hỏi “Ông có vợ chưa? Ông đảm bảo đời sống cho
vợ được chứ? Và ông có thể sống hòa thuận với cô ấy chứ?”
Mark Lin, Giám đốc VBIM, hay Janson Ong của LPM, hoặc Simon Sim của MMA
cũng chẳng khác gì nhau; bọn họ dùng trực giác để đánh giá khách
hàng/chú rể. Cùng lúc, không có gì bảo đảm cho các cô dâu Việt Nam. Họ
sang Singapore với giấy phép thăm viếng người thân hiệu lực 14–30 ngày.
Và ngay cả khi có giấy phép thăm viếng dài hạn, nếu cơm không lành,
canh không ngọt hoặc không vừa lòng gia đình chồng, cô dâu Việt Nam chỉ
con một đường duy nhất: quay về với cuộc sống nhục nhằn tại quê nhà.
Với cô dâu và gia đình, các công ty môi giới này chẳng có giao kèo và
cũng không khế ước, họ chỉ có lời hứa suông.
Braema Mathi, Chủ tịch Hội Phụ nữ Hành động và Nghiên cứu, một tổ chức
bảo vệ nữ quyền, cho biết mỗi tháng hội này nhận ít nhất là 2 cuộc điện
thoại từ các cô dâu nước ngoài, không hạnh phúc, đang bị đe dọa.
Singapore là một quốc gia văn minh, luật pháp gắt gao so với nhiều quốc
gia khác, chống lại lạm dụng tình dục và cưỡng bức rất khắt khe cũng
như án tử hình cho người trung chuyển, buôn bán ma tuý. Singapore sẽ
làm gì, sẽ có luật pháp nào để tránh trở thành chợ buôn người?
Tòa nhà trinh nữ
Trở về đầu năm 2005, cũng trên The Straits Times, Chua Kong Ho viết một bài tựa đề “Vietnam's house of virgins”. Ở đây, house
không phải là lâu đài tráng lệ hay cung điện nguy nga. Ho viết về một
xưởng, một kho gái đồng trinh tại Việt Nam. Xưởng gái còn trinh này nằm
ngay một khu công nghệ gần TP Hồ Chí Minh. Đây là tòa nhà một tầng, mái
tôn, chứa khoảng 3,500 cô gái nguyên trinh, ngày ngày mướt mồ hôi, sót
con mắt sản xuất giầy và áo polo hàng hiệu.
Chủ
công ty này là một người ẩn dật, khoảng tuổi tứ tuần. Không những chỉ
là một đại gia, ông chủ còn là một nhà chiến lược kinh doanh siêu phàm.
Vừa là chủ công ty sản xuất giầy dép quần áo, “ngài” lại là cha đẻ của
công ty dịch vụ môi giới hôn nhân “Mr Cupid International Matchmakers”
(MCIM) tại Singapore. Ủa, chuyện giầy dép áo quần dính dáng, mắc mớ gì
tới chuyện môi giới hôn nhân?
Dịch vụ môi giới hôn nhân nhan nhản khắp thế giới, MCIM có gì đáng để
ý? Có chứ, đại gia ẩn dật đưa ra dự án dùng gái trinh nguyên sản xuất
giầy dép, hàng hiệu trong khi chờ đợi khách nước ngoài vào chọn, đem đi
làm vợ ở tận Singapore, Taiwan, South Korea, Malaysia hay những đảo
quốc khác. Bọn tư bản với vertical integration của kinh tế thị trường
chỉ đáng xách dép cho phương án kinh tế đa chiều của công ty gái–trinh–làm–giầy–dép–may–áo–đợi–lấy–chồng–xa–xứ này!
Khởi thủy, đại gia cho ma cô ma cạo về những vùng sâu vùng xa, nơi nông
dân Việt Nam đang nghèo thắt họng, rủ rê con gái nhà quê, dẫn về thành
phố mang tên Bác. Dĩ nhiên là với lời gạ gẫm,
“Em em không những sẽ được lấy chồng nước ngoài, đời em sẽ sung sướng
thong dong. Trong khi chờ đợi lên xe hoa, em còn có việc làm, có tiền
nuôi ba má.” Nghe mà bắt ham.
Đó là thuở ban đầu. Bây giờ đại gia chỉ ngồi rung đùi, hóng gió – cha
mẹ xóm riềng thi nhau dẫn con gái miệt vườn lên giao cho công ty liệu
bề chăm sóc.
Những thôn nữ tuổi đôi mươi, dáng liễu hao gầy, từ ngã ba Lộ Tẻ hay ở
miệt Năm Căn, như Huỳnh Thị Phương Thủy miệt mài suốt ca dài dằng dặc,
lo trét keo, dán đế giầy Nikes và cặm cụi trên bàn máy, may áo Tommy
với niềm tin đây là bước đầu chờ ngày leo lên võng vu quy.
Qua điện thoại trả lời Chua Kong Ho, Thủy nói “Em vô xưởng làm vì em muốn lấy chồng nước ngoài.”
Thủy đã toại nguyện, tháng 7, 2004, người thôn nữ 20 đã se duyên cùng
chú rể Singapore, người gác kho 40 tuổi – năm anh 20, Thủy mới sinh ra
đời. Thủy nói “Đời sống ở Singapore sung sướng hơn ở Việt Nam nhiều.” Cô nói như thiệt!
À, mà đâu phải ai cũng được như Thủy, ai công ty cũng nhận vào làm
việc. Chính sách thu nhận nhân viên của đại gia rất gắt, tiêu chuẩn rất
cao. Con gái miệt vườn đến công ty xin việc, đầu tiên phải vào phòng
khám nghiệm để cai (hay má mì) coi qua da bụng đã giãn, nứt hay chưa,
có dấu vết mổ ở bụng dưới hay không – nói trắng ra là má mì kiểm tra
coi các cô gái đã có lần nào nở nhuỵ khai hoa. Cô nào giãn da bụng, có
dấu caesarean thì đi về quê làm ruộng, nuôi tôm hay đi bán mía ghim,
bán cà phê, bán bia tiếp.
Qua cái phần khám bụng đâu đã xong hả trời! Đại gia lại đưa thôn nữ
sang khám “sức khoẻ”, chủ yếu chỉ để kiểm tra xem cái màng trinh con
nguyên hay không. Các cô nào hồi nhỏ đi xe đạp thả dốc té, nhẩy dây,
nhẩy cò cò dạng cẳng rộng quá cũng xem như không có số may quần áo,
không có số dán đế giầy cho đại gia.
Tiêu chuẩn tuyển chọn nhân viên thế này chỉ có thể có trong nền kinh tế
thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa theo tấm biển chỉ đường của chủ
nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Ở các nước tư bản đang dẫy
chết, không ai được hỏi mấy câu lơ mơ vào đời tư, không mắc mớ gì tới
kỹ năng hay quá trình hành nghề, nói gì tới chuyện bắt con gái dạng
háng, khám màng trinh.
Vào được công ty đâu phải đã yên thân. Công nhân phải chăm chỉ làm
việc. Cái miệng bà tám, làm biếng, hay gây lộn sẽ bị má mì phạt không
cho dự các cuộc chọn lựa khi có chú rể nước ngoài tới coi mắt. Tóm lại,
không siêng làm, không lấy chồng – đơn giản thế thôi.
Martin Wong, Giám đốc Điều hành của MCIM tại Singapore ra điều nhân nghĩa, “Mấy
cô này đi lấy chồng xa xứ nên cần được dậy dỗ, uốn nắn đàng hoàng, để
nên người biết nghe lời. Chúng tôi chuẩn bị cho các cô ấy thích ứng với
cuộc sống mới.”
Phương Thủy cũng đã được huấn luyện, uốn nắn, chuẩn bị cho cuộc sống
mới. Trước khi theo chồng về xứ, Thủy đã làm việc 12 tiếng một ngày và
thu nhập thường nhật tới gần 5 đô la Mỹ. Tính đổ đồng, Thủy làm công
với giá gần 42 xu đỏ một giờ.
Tuy đổ mồ hôi, sót con mắt với đại gia nhưng đa số các cô gái quê nghèo
đều thấy thoải mái hơn việc đồng áng, canh ruộng nuôi tôm – nhà thời
không có điện, ăn ngày chỉ một bữa, tắm rửa thì phải chạy ra sông.
Thành tích cuả MCIM là đã tìm vợ cho 1,800 đàn ông đảo quốc quanh khu vực, 300 người trong số đó ở Singapore.
Tiến trình lấy chồng của thôn nữ tại “Vietnam's house of virgins”
như sau: các cô gái đều được cho xem ảnh của chú rể nước ngoài rồi tuỳ
ý đi dự cuộc tuyển lựa hay không đi. Sau khi đã vào cuộc tuyển chọn,
phần quyết định thuộc về người đàn ông đảo quốc.
Một tiến trình bình thường? Không dám đâu, nhiều lúc nó tàn nhẫn ngoài
sức tưởng tượng. Một lần đã có đến 2,200 thôn nữ đi xếp hàng cho một
thương gia Taiwan chọn vợ.
Wong nói, “Ông không biết đó thôi, các cô ấy hy vọng tràn đầy. Hồi hộp
chờ đợi ở ký túc xá, diện áo đẹp nhất để chỉ được 2 giây gây ấn tượng
với ‘tình lang’ trước khi bị đẩy đi chỗ khác. Họ sinh ra ở một nước
nghèo khó, đây là cơ hội duy nhất để họ thoát khỏi đói nghèo.”
Với nhiều cô gái nghèo Việt Nam, thời gian chờ đợi lấy chồng có thể rất
dài. Trong 3,500 cô gái, hàng năm có khoảng 300 cô lấy được chồng.
Các cô gái xinh, dễ nhìn thường được chọn đi làm vợ trong khoảng sáu
tháng làm việc và cũng có người đã dự 200 cuộc tuyển lựa và vẫn còn
ngồi dán đế giầy.
Đa số các cô quay về thôn cũ làng xưa sau khoảng 2, 3 năm thất vọng.
Một số khác vẫn cố gắng, nán lại, nuôi niềm hy vọng mong manh. Người
trinh nữ lớn tuổi nhất vẫn còn miệt mài may áo, mong một ngày được lên
võng vu quy. Cô thợ may còn con gái năm nay đà 35 tuổi.
Nhà nước CHXHCN Việt Nam đã có đáp án cho vấn nạn cô dâu Việt Nam hay
vẫn bận tíu tít chuẩn bị tranh giành quyền lực ở đại hội đảng và vẫn
tiếp tục hô khẩu hiệu trí trá, phỉnh lừa,
“Đảng quang vinh, 75 năm sáng suốt soi đường, đưa đất nước đến bến bờ hạnh phúc”
Quang vinh, sáng suốt ở đâu? Bến bờ hạnh phúc ở nơi nào? Singapore,
Hong Kong, Taipei, Seoul, Bandar Seri Begawan, hay Kuala Lumpur?
Cô dâu Việt nam hay là nô lệ tình dục? Lấy chồng xa xứ hay là làm đĩ
quốc tế? Đảng CSVN đang đẩy xã hội, đất nước Việt Nam trở về thời người
làm nô lệ. Ngay cả ở thời đại bị ngoại bang đô hộ, nhân phẩm con người
và danh dự dân tộc cũng chưa bị ô uế, xúc phạm đến nhục nhã như bây
giờ.
Nếu nhà nước CHXHCN Việt Nam vẫn thèm khát kiều hối, nếu các đảo quốc
quanh vùng muốn giải quyết vấn nạn đàn ông không vợ thì trong kỳ trong
hội nghị ASEAN lần tới hãy thẳng thắn bàn đến phương án di cư tự do,
cho các nước láng giềng tha hồ chọn các thôn nữ Việt Nam khỏe mạnh, đôn
hậu, thông minh sang làm công dân đảo quốc.
Nói thì nói thế thôi, dự án này có vấn đề cũng như đề nghị trưng cầu dân ý của Đỗ Nam Hải – “Việt Nam nên hay không nên theo thể chế chính trị đa đảng? Nếu ai đồng ý thì bầu Có. Ai không đồng ý thì bầu Không.”
Nếu có chính sách di cư tự do cho phụ nữ Việt Nam sang các đảo quốc
quanh vùng có lẽ 41.5 triệu đồng bào sẽ nộp đơn xin di cư. Nhưng trong
cái rủi lại có cái may, lúc ấy may ra nhà nước CHXHCN Việt Nam mới thấy
ảnh hưởng sâu sắc của nạn trai thừa gái thiếu.
Vinh danh thiên Chúa trên trời
Tự do Dân chủ cho người Việt Nam
Mùa Giáng sinh 2005
Ghi thêm:
1. Một vài nét về MCIM: Đại gia thành lập công ty may quần áo và
giầy dép vào năm 1990. Nhờ tiêu chuẩn kiểm phẩm gắt gao, trở nên thành
công, nổi tiếng trong giới may mặc giầy dép hàng hiệu. Thành công, công
ty sản xuất này đã nuôi ăn và cho công nhân ở tại ký túc xá. Ba năm
sau, 1993, đại gia đẻ ra MCIM phục vụ đàn ông Taiwan, Singapore,
Malaysia và South Korea độc thân tìm vợ. MCIM, giới thiệu, “Cô dâu
Việt Nam là những thôn nữ được dậy bảo, ngoan ngoãn, với nét đẹp tự
nhiên, tính tình đôn hậu, tử tế, được dậy phải yêu kính, vâng lời
chồng, và hiểu thảo với cha mẹ và gia đình nhà chồng.”
Lời nhắn riêng với các anh Huỳnh Việt Lang, Đông Dương, Lê Nhân: Xin
các anh bỏ chút thì giờ đi kiếm đại gia giùm. Martin Wong đã khôn khéo
không khai báo địa chỉ của Vietnam’s House Of Virgins nằm ở đâu, trong khu nào của ngoại ô Sài Gòn cũng không khai báo tên của đại gia.
2. Theo tin BBC ngày 25 tháng 4, 2005, từ Lima, thủ đô Peru,
Graciela Yataco (hay Gracia) đăng báo rao bán tiết trinh. Gracia 18
tuổi, đi làm giúp mẹ nuôi em từ lúc tuổi 15. Mẹ Gracia, nay 43 tuổi,
bệnh liệt giường. Guillermo, 12 tuổi, em Gracia, vẫn còn đi học.
Gracia làm người mẫu, thu nhập, thua cả Phương Thủy, 60 USD/tháng.
Không muốn thấy em phải bỏ học, và 60$ hàng tháng không đủ trang trải
chi dùng, tháng 3, 2005, Gracia tuyệt vọng, đăng báo, đài và internet
rao bán tiết trinh cho người trả giá cao nhất.
Khi một người Canada đề nghị trả giá tiết trinh của Garcia bằng 1.5
triệu USD. Gracia đã từ chối. Người đàn ông Canada rất đỗi vui mừng khi
cô gái Peru trả lời “Không.”