Theo Tuoi Tre - 19-09-2005
![]() |
| Ảnh minh họa. |
...Khi đang học năm thứ 2 đại học, những ngày rỗi học tôi
thường ra đọc sách tại Thư viện Quốc gia Hà Nội. Sau mỗi buổi đọc tôi rất thích
đi dạo quanh hồ Gươm để suy ngẫm những gì từng làm tôi để tâm trên mỗi trang
sách.
Một chiều yên tĩnh, đang ngồi trên ghế đá tôi thấy một
người phụ nữ tầm ngoài 50 tuổi nói giọng Hà Nội rất ngọt ngào nhưng ăn mặc đậm
nét thôn quê. Chân chị đi đôi dép cao su. Ngực chị đeo một vòng tràng hạt màu
nâu. Chị gánh một gánh hàng rong đi bán dạo quanh hồ. Như “đọc” được suy nghĩ
của tôi về nỗi vất vả của người phụ nữ ở quê ra Hà Nội kiếm sống, chị gợi những
mẩu chuyện mưu sinh đầy gian khổ mà chị đã trải qua rồi lại quẩy gánh hàng đi.
Lần thứ hai cũng tại chiếc ghế đá yên tĩnh ấy tôi lại gặp
chị nhưng lần này câu chuyện thân thiết hơn với những lời hỏi han sức khỏe chân
tình. Chị khuyên tôi cách ăn học làm sao để người không gầy gò khiến tôi cảm
thấy mủi lòng và nghĩ trên đời này hiếm có một người phụ nữ nào tốt bụng như chị
bán hàng rong.
Lần ba, chị cảm động kể về gia cảnh tang thương của chị
khi chồng mất, một mình chị phải lặn lội nuôi một đàn con thơ, trong đó có người
con trai duy nhất bị khuyết tật nằm một chỗ. Tình thương người trỗi dậy và tôi
không ngần ngại rút chiếc nhẫn vàng tây trao cho chị ấy với mong muốn giúp một
phần nhỏ để chị lo thuốc thang cho đứa con tật nguyền. Đó là chiếc nhẫn mẹ cho
ngày tôi rời làng vào khoa văn Trường đại học Khoa học xã hội & nhân văn Hà
Nội.
Đã trở thành thân quen, chị rủ tôi về nhà chị chơi. Tôi
đã tận mắt nhìn thấy người con trai khuyết tật đúng như chị kể. Đường vào nhà
phải đi vòng vèo qua nhiều ngõ ngách phố xá tối tăm khiến tôi không nhớ nổi. Một
hôm chị bảo bán hàng rong không đủ sống nên phải chuyển nghề buôn bán hàng biên
giới. Chị muốn nhờ tôi đi cùng “người cháu họ” lên cửa khẩu Lạng Sơn lấy hàng về
giúp. Tôi vui vẻ nhận lời vì giúp được người nghèo dù việc nhỏ tôi cũng cảm thấy
vui vui, vả lại tôi rất thích di du lịch để khám phá những điều mới mẻ, may ra
viết được một cái gì đó mà mình mong ước khi đang là sinh viên. Chiều hôm sau
khi sắp lên tới cửa khẩu biên giới Lạng Sơn, “người cháu họ” bảo hàng buôn mà đi
qua cửa khẩu xem như không có lãi nên phải vượt biên bằng đường tắt. Và tôi gật
đầu.
Mịt tối hai người lần qua khỏi biên giới rồi tìm vào một
ngôi nhà nhỏ mà chủ nhà là một cô gái người Việt. Tôi nghe người ta thầm thì
chuyện hàng hóa gì đấy rồi lúc sau không thấy “người cháu họ” đâu nữa. Linh tính
báo điềm không hay. Tôi sực nhớ một bạn gái tên H. bỗng dưng bị mất tích ngay
bên hồ Gươm. Hôm đó H. cũng đang ngồi đọc sách trên ghế
đá.
Sau khi “người cháu họ” đi, cô chủ người Việt giới thiệu
mình là người Hà Tây, tên K.. K. nói: “Chị cũng bị họ lừa đem sang đây bán. Bây
giờ rất nhiều cô gái như em sa bẫy bọn chúng. Thôi đành chấp nhận số kiếp này
vậy”. Mới nghe vậy tôi hoảng hốt lao ra khỏi nhà nhưng K. đã ngăn lại. Qua câu
chuyện K. kể tôi mới biết “chị” bán hàng rong chính là “mẹ mìn” đã lừa tôi như
đã lừa K..
Đêm thứ nhất hết sức hãi hùng khi lần lượt năm cô gái
người Việt đã bị lừa bán như tôi nay trở thành những cô chủ buôn người đến “làm
việc” với tôi. Họ khẩn trương đưa tôi lên taxi đến địa điểm giao “hàng”, nghĩa
là sẽ bán tôi cho mối khác ngay trong đêm thứ nhất khi nạn nhân vừa đặt chân tới
biên giới. Tôi hốt hoảng nghĩ cô bé học sinh giỏi văn của tỉnh Nghệ An từ lớp 5,
từng đạt nhiều danh hiệu, trong đó có danh hiệu “cháu ngoan Bác Hồ” rồi trở
thành sinh viên Hà Nội sao lại bị chôn chết một cách nhục nhã nơi xứ người xa lạ
kiểu này. Tôi cương quyết cự tuyệt miếng cơm đầu tiên mà các cô chủ hết sức dỗ
dành tại địa điểm chuẩn bị “bàn giao hàng”.
Ngay tức khắc bọn họ hăm dọa: “Nếu em không thích nghe
thì hãy trương mắt mà nhìn”. Vừa dứt lời họ lôi một cô gái Việt “đã lỡ mua nhưng
không bán được vì hình thức không đạt chuẩn” ra, lột quần áo của cô và vặt hết…
chỗ kín, bật lửa đốt. Họ vênh váo, giễu: “Em chịu nổi không. Xinh đẹp như em bán
mấy họ cũng mua. Gật đầu đi cho đẹp chợ”. Tôi lắc đầu và trừng mắt nhìn lại bọn
họ. Bốp! Bốp! Mắt tôi hoa lên bởi những cái tát như mưa của nhiều bàn tay cùng
lúc vào mặt cho đến khi tôi ngất lịm. Lúc tỉnh dậy trời đã mờ
sáng.
Đêm thứ hai biết khó có thể cự lại nhưng tôi nghĩ mình
không thể như cô gái xấu số kia vì mình là sinh viên phải có nghị lực và mưu mẹo
lừa lại bọn nó. Đêm, bọn họ lại mời khách khác đến tiếp tục gạ bán. Khách mua
cũng là người Việt. Lúc ấy miệng tôi bị họ tát đến nỗi méo lệch một bên. Tôi
nghĩ “méo càng hay vì mình đã xấu xí đi nhiều nên chắc bọn họ sẽ khó bán”. Để
khắc họa thêm sự xấu xí, khi có khách đến xem mặt, tôi chào họ bằng ánh mắt ngây
dại như người bị tâm thần. Khách hỏi:
- Học lớp mấy rồi?
- Tôi là sinh viên. Bị lừa sang đây nhưng tôi không phải
là loại “hàng” cho các người mua bán. Nếu các người có một hành động dã man nào
tôi sẽ tìm cách tố cáo. Nhà tôi không ít người làm công an. Nếu họ biết chuyện
buôn bán thân xác phụ nữ kiểu này thì các người không thể yên
đâu!
Nghe vậy khách lắc đầu ra về. Mụ chủ béo nục nịch đang
tức giận thì có điện thoại gọi. Lợi dụng mụ đang nghe máy tôi cắm dây điện vào ổ
rồi gí vào người mụ nhưng không thành do dây điện quá ngắn. Tức tối, mụ chủ bắt
nhốt tôi. Còn tôi thì hận mình vì việc không thành. Đêm đó chính cô gái xấu số
đã bò đến chỗ tôi nằm giúp tôi tháo chạy. Thế là tôi chạy như một mũi tên ai đó
vừa bắn khỏi cánh cung. Ra đường gặp bất kỳ ai tôi cũng quì xuống van xin nhưng
không ai hiểu tôi muốn nói gì vì bất đồng ngôn ngữ nên họ cứ mặc nhiên đi qua.
Thế là tôi bị bọn buôn người bắt lại.
Đêm thứ ba trong khi đang thất vọng tôi sực nhớ số điện
thoại của người thân ở Hà Nội và nhờ “cô gái xấu số” giúp đỡ tìm cách điện về.
Từ người thân này bố mẹ tôi mới biết chuyện kinh hoàng này và lên cửa khẩu Lạng
Sơn tìm tôi.
Thế rồi những người thân có thể giải vây cho tôi ngày
càng nhiều. Họ lập phương án buộc những tay anh chị trong giới xã hội đen bên
kia biên giới không được bán tôi. Bí thế, đường dây “mẹ mìn” ra điều kiện gia
đình tôi phải cử một đại diện mang tiền sang chuộc. Người đại diện là anh rể của
tôi đã đi theo những tay “trùm” sang nạp tiền
chuộc.
Ngay khi bước chân về qua cửa khẩu Lạng Sơn tôi thấy cả
gia đình mình “ngạc nhiên” bởi họ nghĩ rằng tôi sẽ khóc lóc, suy sụp; nhưng
không, họ chỉ thấy tôi nở miệng cười. Tôi cười vì nghĩ rằng mình là kẻ hiếm hoi
đã nguyên vẹn trở về từ hang ổ ghê tởm của lũ buôn người xuyên biên giới.
Hà Nội, ngày
Theo Tuổi
trẻ