Nguoi Viet - Tuesday, November 22, 2005
![]() ![]() Các cô gái được “cò” đưa đến bến xe Trà Vinh để được tuyển làm tiếp viên |
SÀI
GÒN.- Hàng ngàn cô gái Việt Nam mỗi năm bị lừa gạt và bán cho những ổ
điếm từ trong nước đến ngoại quốc, tin tức cho hay như vậy. Dưới đây là
bài viết của tờ Tuổi Trẻ mô tả hoạt động của một số kẻ làm dịch vụ buôn
người này.
Báo
Tuổi Trẻ ngày 22 Tháng Mười Một 2005: Một “giám đốc” khá nổi tiếng ở
khu “chợ người” khoe với chúng tôi (ký giả báo Tuổi Trẻ): “Tụi này có
cả một mạng lưới khắp những tỉnh miền Tây, thậm chí ở tận những huyện,
xã nên muốn loại “hàng” gì, gái nào cũng có, mấy tụ điểm matxa ngoài
Bắc còn vô đây lựa hàng mà...”
Những “đại lý” vùng sâu
Chúng
tôi về huyện Cầu Ngang (Trà Vinh) để tìm bà Ch. - người đang được “chợ
người” đánh giá cao với tài “săn hàng tuyển” và nguồn “hàng” luôn dồi
dào. Khi chúng tôi hỏi thăm đường ở đầu ấp Trà Cuôn thì người dân cho
biết ngay: “Bà Ch. hay dắt người đi Sài Gòn phải không? Vô chợ Kim Hòa
hỏi người ta chỉ cho, ai cũng biết...”
Ngôi
nhà của bà có sân vườn khá rộng nằm trong ngõ nhỏ trồng đầy tre gai
cách chợ non kilômet. Một người đàn bà chừng 45 tuổi, da ngăm, dáng
gầy, cổ đeo dây chuyền to tướng và cả chục vòng vàng trên tay, hỏi:
“Ch. đây, tìm có việc gì?”
Nghe
chúng tôi giới thiệu là chủ quán ở Sài Gòn xuống tìm thôn nữ về làm
tiếp viên, bà Ch. cảnh giác: “Ai giới thiệu với mấy chú vậy, người đâu
mà tôi tìm cho mấy chú? Bỏ nghề lâu rồi!”
Nhưng
khi nghe đúng ám hiệu, bà Ch. mới mời chào: “Vậy mà cứ tưởng mấy chú là
công an! Tìm đến chị là đúng địa chỉ rồi, chị giới thiệu người đi làm
hai mươi mấy năm nay. Mấy quán cà phê ngoài Bình Dương, người của chị
cả trăm cả ngàn đứa, gái ở đây giới thiệu toàn gái đẹp thôi. Nhưng dạo
này hiếm lắm nên giá hơi cao...!”
Chúng
tôi yêu cầu được đưa đi coi mặt vài cô gái nhưng bà Ch. từ chối: “Không
coi mặt trước được, người của chị ở xa lắm. Ðể số điện thoại, mai chị
gọi đến lựa thoải mái, ưng bắt không thì thôi... 150,000 đồng một đứa”.
Bà
Ch. trước đây có tiếng là người nhanh nhạy trong làm ăn, ai xuống tuyển
người bà cũng dẫn đến tận từng nhà để lựa “hàng”. Những năm gần đây,
thông tin về những đường dây đưa người về thành phố tìm việc làm nhưng
thực chất là bán vào những động mại dâm, thậm chí bán ra nước ngoài
càng rộ lên, công an “quần” dữ quá nên không chỉ bà Ch. mà nhiều “đại
lý” ở vùng nông thôn rất dè dặt.
Thường
họ chỉ đưa người lên khu chợ đường Ba Tháng Hai, Sài Gòn, sau đó sang
tay cho những đầu nậu núp dưới danh nghĩa “trung tâm việc làm”. Số phận
những cô gái trôi về đâu họ không cần biết, miễn sao tiền cò thanh toán
sòng phẳng. Bà Ch. trước đây nghèo xơ xác, nhưng từ hồi làm nghề “cò
người” phất lên thấy rõ, xây nhà xây cửa, vàng vòng đeo đỏ tay. Không
chỉ một mình bà Ch., ở tỉnh nghèo nhất nhì miền Tây này có hàng chục
“đại lý” như thế...
Tại
hội nghị hành lang biên giới Việt Nam - Campuchia, Ðại Tá Kim Pherp,
phó cục trưởng Cục Phòng Chống Buôn Người Và Bảo Vệ Trẻ Vị Thành Niên
Vương Quốc Campuchia, cho biết: “Có đến 5,000 phụ nữ và trẻ em Việt Nam
đã bị dụ dỗ và bán sang Campuchia phục vụ công nghệ khai thác tình dục
và mỗi năm có khoảng 200 em lại tiếp tục bị bán sang Campuchia, hầu hết
những cô gái này đến từ những tỉnh đồng bằng sông Cửu Long...
Thủ
đoạn của bọn buôn người thường là về tận những vùng nông thôn dụ dỗ
những thiếu nữ lên thành phố làm việc với lương cao, nhưng thực chất là
bán sang Campuchia ép buộc làm gái mại dâm”.
Ở
bến xe, người ta giới thiệu với chúng tôi địa chỉ nhà Út H. - một trong
những “đại lý” mát tay nhất nhì trong vùng vì “hàng” của Út H. đưa lên
thành phố không cần phải chờ lựa chọn ở khu chợ người, mà được đưa vào
thẳng những nhà hàng karaoke, matxa cao cấp.
Út
H. có biệt tài “thổi lỗ tai” mấy cô thôn nữ, những viễn cảnh được làm
việc trong những công ty, nhà máy lớn luôn làm mấy cô mất hồn, nhưng
thật sự điểm đến lại là chốn buôn hương bán phấn... Hôm ở ấp Ða Hòa
Nam, xã Hòa Lợi, huyện Châu Thành, chúng tôi đang lóng ngóng tìm nhà Út
H. thì một thanh niên chạy xe ôm nhanh nhạy dẫn vào tận nhà, nhưng đáng
tiếc: “Nó vừa dắt sáu đứa đi Sài Gòn sáng nay rồi” - người nhà Út H.
nói.
Các
“đại lý” vùng nông thôn bây giờ cạnh tranh nhau cũng rất dữ, phải sục
sạo đi tìm. Như “đại lý” T. khi vừa gặp chúng tôi đã khoe ngay: “Bây
giờ tìm đào đâu phải dễ, phải chạy khắp những tỉnh mới gom đủ người.
Tuần rồi phải qua tới Cần Thơ “gù” được bảy đứa giao hàng cho chủ nhà
hàng ở Phú Quốc. Hôm qua lại có người trên Sài Gòn đặt “hàng” cả chục
đứa nên bây giờ không dám hứa với anh khi nào có hàng, phải đi tìm nữa,
mà giá cao lắm à nghen...”
Sự
săn lùng của “đại lý” T. mới thật đáng khâm phục, hôm chúng tôi về vùng
sâu Long Phú, Sóc Trăng lại chạm mặt T., T. than thở: “Sao biết ở đây
còn gái mà mò tới vậy? Gái vườn ở Kinh Ba còn nhiều lắm, tui đã để ý
mấy lần rồi, thấy có năm đứa dễ thương cực kỳ nhưng phải “gù” dữ lắm
tụi nó mới xiêu xiêu...”
T.
hớn hở khi nghe chúng tôi đề nghị “chia” lại mấy cô thôn nữ: “Hay mấy
anh lấy mấy con đào của em đi, không đẹp bằng gái ở đây nhưng đang mắc
nợ em, mỗi đứa 500,000 đồng được không? Ðang nợ nên bắt gì tụi nó cũng
làm mà...”
Ở
Chông Văn, xã Trường Thọ, huyện Cầu Ngang, Trà Vinh chúng tôi gặp bà M.
trong lúc bà đang ngồi sòng tứ sắc trước sân nhà. Vẫn chăm chăm vào tay
bài, bà phán: “Tìm đào làm quán cà phê đàng hoàng hay quán quậy? Mỗi
đứa 200,000 đồng, khỏi trả giá. Tui giới thiệu cả trăm đứa rồi, yên tâm
đi. Tụi nó mà không chịu làm, tui trả lại tiền”.
Biết
chúng tôi có ý định “săn” người nên chỉ một lúc mà có rất nhiều người
đến chào mời với lời giới thiệu một cách trắng trợn: “Muốn gái loại gì
cũng có, loại có kinh nghiệm và loại chưa có kinh nghiệm!” Một “đại lý”
nói thẳng: “Cứ nói với tụi nó là lên đó được đi làm thợ may là đi liền,
nhưng đã trao vào tay mấy anh rồi thì muốn làm gì thì làm, tụi nó biết
đường đâu mà thưa...”
Chỉ
trong một buổi sáng tinh mơ ở bến xe tỉnh lẻ này, chúng tôi đếm được
gần 20 thôn nữ được cò, mối đưa lên thành phố. Những giấc mơ về một nhà
máy, một công ty, một đồng lương thanh sạch cứ thế xa dần, xa dần theo
những chuyến xe.
“Ðứa gái 150,000đ, đứa trai 100,000đ”
Sáng
26 Tháng Mười, như đã hẹn với “đại lý” Ch., chúng tôi đến bến xe Trà
Vinh để lựa “hàng”. Tờ mờ sáng, những chuyến xe chở hàng chục thôn nữ
từ những xóm nghèo xa xôi khắp những huyện đổ về bến xe Trà Vinh. 6 giờ
sáng, “phiên chợ người” ở bến xe này trở nên nhộn nhịp với cảnh kẻ bán
rao “hàng”, người mua trả giá, lựa “hàng”, những thầu chăn dắt chuyển
nhượng, sang tay những cô gái ngờ nghệch lần đầu tiên mới được ra
tỉnh...
Trong
nhà chờ xe cạnh quầy bán vé, chúng tôi hỏi một phụ nữ đội chiếc mũ tai
bèo dắt theo một cô gái và cậu con trai khều chúng tôi lại bảo: “Coi
con bé này được thì cứ dẫn về Sài Gòn, chị để rẻ cho, được thì dắt
thằng nhỏ kia luôn. Hai đứa là chị em ruột, đứa gái 150,000 đồng, đứa
trai 100,000 đồng, đồng ý chị giao luôn”.
Chưa
kịp trả lời thì một phụ nữ chen vào đưa tôi tấm danh thiếp in tên
“B.H., ấp Ða Hòa Nam, xã Hòa Lợi, Châu Thành”, hỏi: “Tìm mấy đứa con
gái bán cà phê bình thường hay cà phê quậy? Gái cà phê quậy phải trả
tôi 200,000 đồng mỗi đứa. “Hàng” của tôi đẹp khỏi chê. Ðưa tụi nó về
làm anh lấy vốn nhanh lắm, nhưng nói tụi nó đi lên đó bán quán cơm
nghe, tụi này nhát lắm!” - B.H. vừa nói vừa chỉ sáu cô gái chừng 17-18
tuổi, gương mặt đều sáng sủa, quê ở tận huyện Trà Cú đang đứng khép nép
ở góc nhà chờ bến xe.
Khác
hẳn sự ồn ào, bát nháo đến thô lỗ, cộc cằn của những “đại lý” khi ra
giá, trả giá, sang tay..., những thiếu nữ đến từ nông thôn mà tuổi có
lẽ chưa quá đôi mươi luôn đứng túm tụm, co ro và im lặng nhìn một cách
sợ sệt những người “chào hàng”, những người “xem hàng”...
7 giờ 15, chúng tôi lên chiếc xe đò chở đến bốn “đại lý” và hơn chục thôn nữ rời quê nhà đi thành phố, hầu hết đều là lần đầu tiên xa nhà và được ra thị thành, nhưng đó lại là một chuyến đi mịt mù sóng gió...