Theo Tuổi trẻ - Thế Anh - Trần Huỳnh - Ngọc Diện - 24-11-2005
![]() |
| Giọt nước mắt của H. khi nhớ lại những ngày bị bán sang xứ người xa xôi. |
Ảo vọng thiên đàng...
Xe vừa rời thị xã Trà Vinh trời cũng bắt đầu đổ mưa. Mấy
cô gái do “đại lý” Út N. đưa đi có cô gương mặt vẫn đầy vẻ lo âu, có cô mặt xanh
như tàu lá vì say xe...
Tôi ngồi cạnh ghế với M. - cô gái 18 tuổi ở ấp Ô Răng, xã
Long Sơn, Cầu Ngang. Năm trước, chị kế của M. đang học lớp 12 bị bệnh tim mà gia
đình không tiền chạy chữa đã lìa đời. Nỗi đau mất chị khiến M. thêm quyết tâm
tìm một công việc kiếm tiền phụ giúp ba mẹ.
M. kể: “Dì Út giới thiệu nhiều người đi làm rồi đó, có
hôm dì dắt gần 20 đứa đi Sài Gòn, hổng biết làm gì mà khi về nhiều tiền lắm. Dì
nói đi làm mấy tháng là có tiền gửi về rồi...”. Chuyến ra đi này mẹ của M. phải
trả cho Út N. 150.000 đồng.
Ngồi phía trên là mấy cô ở xã Tân Hiệp, Trà Cú. Cô gái
tên Đ. rụt rè cho biết: “Nghe nói lên Sài Gòn nhiều việc làm lắm, bán quán thôi
cũng kiếm cả triệu đồng một tháng. Em chỉ cần mỗi tháng 600.000 đồng cũng được
rồi!” .
Để tìm con đường đổi đời, mấy cô gái trẻ này đã rủ nhau
góp tiền mỗi người 150.000 đồng đưa cho bà S. dẫn lên Sài Gòn tìm chỗ làm và hầu
hết đều không biết việc làm trước mắt là gì, mà chỉ nghe loáng thoáng “bán quán,
lương cao lắm” hoặc “lên chờ để được giới thiệu vào làm ở nhà máy, xí
nghiệp...”.
Cô gái tên X. thỏ thẻ: “Có mấy chị cũng do dì S. giới
thiệu lên Sài Gòn bán quán mới có một năm mà về vàng đeo đỏ cả tay. Em hỏi bán
quán gì, mấy chị bảo bán quán bia thôi, dì S. cũng bảo với em như vậy...”.
“Đại lý” N.P. dắt một lúc bốn cô gái xinh tươi, da trắng
như bông bưởi. Thấy chúng tôi chú ý mấy cô gái, N.P. rề sang trò chuyện làm quen
và khoe: “Gái lai đó, đẹp không? Hồi mới tuyển đứa nào đứa nấy chân tay dính
phèn xấu òm hà. Tui mang về bày vẽ cho cách sửa soạn, bây giờ trông có khác gì
hoa khôi thôn nữ.
“Hàng” loại này dân thị thành mê lắm. Mấy khách sạn, quán
karaoke, matxa ngoài Phan Thiết đặt hàng liên tục, có bao nhiêu đưa ra ngoài đó
cũng thu hết. “Hàng” đặc biệt phải là hàng 15, 16 tuổi à
nghen...”.
|
Theo số liệu của Bộ Công an trong
hội nghị về phòng chống buôn bán phụ nữ và trẻ em (tháng 8-2005), từ năm 1998
đến nay đã phát hiện và khởi tố gần 1.500 vụ với 2.500 người liên quan đến những
đường dây mua bán hàng ngàn phụ nữ và trẻ em. Công an đã tổ chức giải thoát
thành công và đưa về gia đình 870 trường
hợp. |
Trở về từ địa
ngục
Trong thời gian gần đây, nhiều chủ quán cà phê ôm, bia
ôm, karaoke ôm, môi giới mại dâm trá hình không còn phải treo bảng “tuyển tiếp
viên nữ” trước quán vì đã có cả một hệ thống “đại lý” chào hàng tận nơi. Những
“đại lý” này nhiều khi chẳng phải ai xa lạ mà chính là bà con trong dòng họ,
hàng xóm.
Chuyện đau lòng nhất là tháng 9/2004, công an đã triệt
phá một đường dây bán người ra nước ngoài làm gái mại dâm có qui mô lớn, mà một
trong những thủ phạm đắc lực nhất lại chính là một thầy giáo! Đó là C.Th.,
nguyên là giáo viên ở Đồng Tháp. Thỏa thuận với một đường dây từ Campuchia đưa
người sang sẽ được “hoa hồng” 1 triệu đồng/người, C.Th. đã về lừa ngay em S. là
học trò cũ của mình với chiêu thức: đưa đi thành phố bán quán lương cao nhưng
thực chất đã bán sang “động” ở Campuchia.
Chỉ trong một thời gian ngắn, C.Th. tiếp tục lừa đưa bốn
người nữa. Rất may là em S. đã đào thoát trở về và tố cáo tội ác của C.Th.. Ông
thầy “thú đội lốt người” C.Th. đã bị tòa án tuyên phạt 8 năm tù giam.
Trước đó, cũng với chiêu bài “đưa người lên thành phố bán
quán, lương cao” mà Út Chuột (Bình Minh, Vĩnh Long) và đồng bọn đã bán hàng chục
thôn nữ sang Campuchia, sau đó đưa sang Malaysia làm gái mại dâm với giá mỗi
người chỉ 1 triệu đồng. Út Chuột và đồng bọn đã bị đi tù nhưng hàng chục thân
phận các cô gái còn mịt mù nơi xứ người...
Hôm vào ấp Chông Văn, xã Trường Thọ, huyện Cầu Ngang với
những căn nhà lá lụp xụp nằm cạnh những cánh đồng lúa đang thì con gái giữa buổi
trưa tháng mười nắng như rắc lửa... chúng tôi chỉ thấy trẻ con và người già.
Ở vùng quê này quanh năm người dân “bán mặt cho đất, bán
lưng cho trời” vẫn không nuôi nổi tấm thân nên nhiều cô gái hễ nghe ai nói đi
đâu đó làm được trả 500.000đ, 600.000đ mỗi tháng là chịu đi liền và nhiều cô đã
ra đi mà không hề quay trở lại.
|
| |
|
Bà Ch. - một
"đại lý" |
Nhiều thân phận trôi nổi lên thành phố mưu sinh ở “chợ
người” phải chịu nhiều cảnh khắc nghiệt đến tận cùng. Điển hình như chị em Ph.
và H. bị dụ đưa lên thành phố tìm việc ở “chợ người” đường Ba Tháng Hai,
nhưng...
Cho đến tận bây giờ, chị em Ph., H. vẫn còn kinh hoàng về
những ngày nghiệt ngã đó khi kể lại cho chúng tôi nghe câu chuyện buồn của mình.
Hai cô gái không nhớ vì sao mình được đưa sang tận Campuchia rồi Thái
Lan.
Người ta mua bán thế nào, qua tay bao nhiêu trung gian,
đi qua bao miền đất lạ và rồi cuối cùng bị đưa vào bán trong một quán bar trá
hình. Từ 6h chiều đến 6h tối hôm sau, ông chủ bắt mỗi ngày mỗi đứa phải mang về
cho ông 1.000 baht, nếu không đủ thì bị đánh đập, hành
hạ.
H. hồn nhiên kể: “Trong nhà của người chủ tàn bạo ở Thái
không chỉ có hai chị em em là người Việt mà còn có hàng chục chị khác cũng bị
bán từ VN sang”. Trong ba năm lưu lạc tại Thái, ít nhất sáu lần H. và Ph. bị
cảnh sát địa phương bắt nhưng lại trả về Campuchia.
Sau đó bọn buôn người bắt trở lại và ném hai chị em sang
đất Thái. Mỗi lần như vậy bọn họ kiếm từ 4.000-5.000 baht... Bây giờ mỗi khi
nghe đến chuyện có ai đó rủ đi lên thành phố là chị em Ph., H. lại cảm thấy như
tiếng sét đánh ngang tai.
Chia tay với những cảnh đời hồn nhiên, khao khát một ngày
mai đổi đời nơi chốn thị thành, chúng tôi trở về thành phố và miên man nghĩ về
bao nhiêu phận đời trôi dạt từ quê nghèo lên thành phố để rồi bị mua, bị bán, bị
lừa lọc giữa “chợ người”...
Thế Anh - Trần
Huỳnh - Ngọc Diện