Theo Tien Phong - P.H.Q - 04-10-2005
| Hoa Quỳnh sau khi thoát khỏi ổ buôn người |
Vốn là một nữ sinh ưa mạo hiểm và thích viết lách, Quỳnh trong phóng sự này (cô tự đặt cho mình cái tên như vậy) đã bị lừa và rơi vào tay bọn buôn người, đem bán sang Trung Quốc...
Quỳnh đã phải sống những ngày tủi cực nơi đất khách quê người: bị đánh đập, hành hạ; bị xem như một món “hàng” bán trao tay. May mắn, Quỳnh liên lạc được với gia đình và được chuộc về Việt Nam. Thoát khỏi bàn tay của bọn “mẹ mìn”, cô nữ sinh may mắn ấy đã thuật lại với Tiền Phong nỗi cơ cực, tủi nhục mình đã nếm trải...
Nắng tháng Tám chói chang, gay gắt trên vùng đồi núi biên giới Việt - Trung. Trong không gian rực sáng ánh mặt trời ấy, ở một cái chợ khá rộng, mọi người nườm nượp đi lại, mua bán. Tất cả đều nhốn nháo, hỗn độn. Song với tôi – một nữ sinh vừa hết năm thứ ba ĐH- thì đó là một sự lạ lùng hấp dẫn.
Người đàn bà đi cùng tôi bước rất nhanh, nên tôi luôn phải để ý theo sát cô. Lạc nhau ở đây thì thật nguy hiểm: tôi đâu biết gì về miền đất này. Sáng nay hai “cô” “cháu” chờ mãi mới có xe. Ba tiếng đồng hồ ngồi trên chiếc ô tô chật cứng, nóng nực và nồng nặc mùi xăng dầu, mệt lử.
Ở chợ, tôi tìm mua được một chiếc váy bò và hai áo phông với giá rẻ mạt. Tôi và cô Hà (tên người đàn bà) vào một quán để ăn trưa. “Chiều nay trước lúc về cô sẽ mua cho mày một đôi dép thật đẹp”, cô Hà nói với tôi. “Cháu cám ơn, cô để tiền mà thuốc thang cho chú ấy”.
Chồng cô Hà bị bệnh gì đó rất nặng, phải nằm truyền thuốc cả ngày. Tôi quen người đàn bà tên Minh, mẹ đẻ của chú, tại bờ hồ Gươm trong một buổi trưa đi dạo sau khi đọc sách ở Thư viện QG.
|
Người đi buôn trên tàu Hà Nội - Lạng Sơn (ảnh minh họa) Ảnh: Hồng Vĩnh |
Hôm qua, bà nhờ tôi đi theo cô Hà con dâu của bà lên biên giới để nhận hàng (giày dép) vì bà phải ở nhà trông nom con trai. Những chuyến đi xa bao giờ cũng thu hút tôi một cách kỳ lạ. Tôi đi vì hai lẽ. Thứ nhất, vùng đất mới luôn là một động lực thúc giục tôi; thứ hai, tôi là người thích viết lách, hy vọng sau chuyến đi mạo hiểm về biên giới có thể viết điều gì đó chăng...
Chúng tôi đi bộ sang bên kia núi vì theo lời cô, lấy hàng ở bên ấy rẻ hơn rất nhiều. Tôi nghĩ đó là cách mà bọn buôn lậu vẫn làm. Và đến lúc này thì tôi không còn cách nào khác là đi theo người quen biết duy nhất của mình, mong sang bên kia biên giới càng sớm càng tốt.
Nắng phủ lên khắp núi đồi một màu chói lóa. Thỉnh thoảng gặp một hoặc vài người dọc đường. Tôi và cô Hà bịt khẩu trang kín mít và những lúc không có ai thì chúng tôi chạy. Đến một chỗ râm mát, cô Hà bảo tôi dừng lại ngồi nghỉ dưới một tán lá xanh um tùm. Cô tháo dây chuyền vàng ra, gói vào trong một cái khăn tay rồi nhét vào cạp quần.
“ở đây nguy hiểm lắm, cướp giật, hiếp dâm. Cho nên cô mới bảo mày bịt kín mặt vào không thì bọn đểu nó nhìn thấy con gái trẻ, nó giở trò”. Tôi bắt đầu thấy hoảng. Cái cuộc sống mà tôi đang khám phá lộ ra mỗi lúc một rõ ràng.
Phải mất khá nhiều thời gian chúng tôi mới sang được bên kia biên giới. “May quá, không có chuyện gì xảy ra” - tôi mừng thầm trong lòng sau đoạn đường dài đầy lo sợ vừa đi qua, thậm chí đã có những lúc tim ngừng đập khi bắt gặp một bản mặt gớm ghiếc đang nhìn chằm chằm vào mình. Chúng tôi vào chỗ “giao hàng” của cô Hà, ở đó có ba người đàn bà độ tuổi từ 35 đến 50 đã ngồi đợi sẵn.
Họ nói chuyện với nhau về giá cả quần áo, giày dép, bằng tiếng Việt. Hình như họ đang đợi ai đó mang hàng tới. Cô Hà nói với tôi có lẽ đêm nay phải ngủ lại đây bởi trời đã muộn, về qua núi giữa đêm khuya sẽ rất nguy hiểm. Điều đó làm tôi lo lắng. Tôi không quen buổi tối ngủ ở đâu đó khác ngoài nhà trọ của mình và nhất là ở một nơi hoàn toàn xa lạ thế này. Nhưng con đường đồi núi trưa nay, nó mới dài và đáng sợ làm sao.
Cảm giác bất ổn khi xa Hà Nội ùa đến bên tôi. Nó càng trở nên day dứt hơn khi bóng chiều buông xuống cùng một cơn mưa tầm tã. Tôi bắt đầu thực sự hoang mang trước việc mình bỏ Hà Nội, bỏ căn phòng nhỏ quen thuộc, đi đến một nơi chưa từng biết tới. Rồi chúng tôi lên taxi, đi một đoạn đường dài vài chục cây số.
Mưa nặng hạt làm trời đất mịt mù đẫm nước. Đến một nơi đông đúc, tấp nập. Chắc là thành phố. Đi qua một cái chợ lớn bán toàn gà sống, vào trong một căn phòng có vẻ giống như một gian đựng hàng vì nó chật chội và kín mít, giống như tất cả các gian hàng cạnh đấy. Nhưng trong nhà bày biện đủ thứ như nơi ở của một gia đình.
Khắp phòng bốc lên một mùi nồng hắc, mùi hương muỗi. Ngồi trò chuyện một lúc khá lâu rồi cô Hà cùng mấy người đi, nói là để lấy hàng. Còn tôi ở lại với một người đàn ông Trung Quốc gầy đét. Ông ta chừng 40 tuổi, không biết tiếng Việt.
Lo lắng, tôi thầm cầu mong sớm được trở về Hà Nội. Mùi hương muỗi ngửi lâu đã trở nên khó chịu. Căn phòng thì kín mít đến mức không thể biết gì về khung cảnh bên ngoài. Bỗng có người từ trên gác đi xuống, đầu tóc rũ rượi, nét mặt cau có, xấu xí. Chị ta còn rất trẻ. Khi ngang qua, chị liếc mắt sang nhìn tôi rồi vội vàng vào trong nhà vệ sinh. Tôi thấy hơi ghê ghê cái ánh nhìn ấy: nó không bình thường.
“Chị cũng bị lừa bán sang Trung Quốc. ở đây bốn ngày rồi”. Chị thì thào, sắc mặt tối lại. Đến tận lúc này tôi mới biết mình đang rơi vào một hoàn cảnh hết sức ngang trái, tôi đã bị lừa?
Những linh cảm, những mảnh vụn nghi ngờ vẫn tồn tại trong tôi đến lúc này ghép lại thành một bức tranh hoàn hảo và lôgích: “lòng tốt” có phần thái quá của mụ Minh khi tìm đến tôi để hỏi han sức khoẻ; tràng hạt xanh và cách mụ thắp hương khấn vái như chuẩn bị “lên đồng”; căn nhà tối tăm bụi bặm của mụ với con chó trông nhà quá dữ dằn; cách mụ khơi dậy lòng thương của tôi bằng bệnh tật của người con trai ốm yếu.
Hiểu ra tất cả vào giờ khắc đau xót này, tôi cảm thấy trong lòng mình vừa có một ngọn lửa bùng lên rồi vụt tắt ngay. Tuy nhiên lúc này tôi không có thời gian để trách mình ngu xuẩn hay để căm giận bọn lừa đảo, “mẹ mìn” bên Việt Nam.
Tôi đờ đẫn nhìn người đối diện, rồi chỉ tay vào ngực mình và hỏi chị một câu thật ngớ ngẩn: “Em cũng bị bắt à?”. Chị gật đầu nhanh. Giờ đây tôi không còn nghĩ chị bị bệnh tâm thần như cảm tưởng lúc đầu mới gặp nữa.
Tôi thấy xót xa cho cả chị và tôi. Người đàn ông bầy ra bàn một mâm cơm và ra hiệu cho chúng tôi ăn. Tôi và chị ngồi đối diện với nhau, còn gã đàn ông ngồi trên ghế gần đấy đưa mắt sang dò xét. “Em tên gì?”, chị hỏi. “Em là Quỳnh.
Tên chị là gì?”. “Dung”. Chúng tôi cười và nói to để gã đàn ông không nghi ngờ gì. ăn xong chị Dung trèo lên gác xép, vẫy tôi lên. Chị Dung cho tôi xem những vết tím bầm bên hông do bị đánh đập. Kẻ lừa chị cũng chính là mụ già đeo tràng hạt xanh ở hồ Gươm đã lừa tôi. Chị Dung nói chị sinh năm 1980, quê ở Hà Tây, bố mẹ đã mất, chỉ còn bà ở nhà.
Chị còn nói thêm: “Sáng nay một con bé quê Hoà Bình bị chúng nó đưa đi rồi. Chị ở đây 4 ngày nay nhưng chúng nó chưa tìm được mối. Em xinh thế này chắc là bị bán ngay thôi”. “Bán cho ai hả chị? – Tôi lại hỏi ngớ ngẩn. “Bán làm vợ người ta hoặc bán vào “nhà hàng”. Chắc là vào “nhà hàng”.
Tôi kinh ngạc vì thấy mình bình tĩnh đến không ngờ. Mọi thông tin chị Dung vừa nói không làm tôi hoảng loạn, mà làm nảy sinh ngay trong tôi một quyết tâm: bằng mọi cách phải thoát khỏi đây. Nhưng việc bỏ trốn thì dường như rất khó. Bọn buôn người không đời nào để chúng tôi chạy khỏi đây một cách dễ dàng. “Chỉ có mỗi một cách – Tôi nói nhanh với Dung– Phải giết chúng nó”. Chị Dung gật đầu.
Người đàn bà to béo mặc bộ lửng đỏ trở về. Mụ tên là Nguyệt. Mụ gọi tôi xuống dưới tầng trệt. Làm ra vẻ chưa biết tình cảnh thật của mình, tôi nói: “Cô ơi, mai cô giúp cháu thuê người đưa sang bên kia núi nhé! Chỉ về với cô Hà thôi thì cháu sợ lắm - Rồi để gạt mọi nghi ngờ trong mụ, tôi chỉ tay lên gác xép chỗ chị Dung - Chị kia bị bệnh đúng không cô?”.
“ừ nó bị tâm thần, bị lậu đấy. Đừng đến gần nó”. Có lẽ mụ vẫn tin rằng tôi là cô bé ngây thơ tội nghiệp. Trong lúc “chuyện phiếm” với mụ Nguyệt, tôi để ý khắp căn nhà. Chẳng có “vũ khí” nào để làm việc ấy cả.
Buôn người, đã làm nghề ấy thì không phải là con người nữa mà chỉ là sâu bọ, ác thú. Vì thế tôi không hề đắn đo trước ý định giết bọn chúng, nhất là khi hiểu rằng chỉ có cách ấy mới giúp mình thoát khỏi đây. Vấn đề chỉ ở chỗ mình có giết nổi không và giết bằng cách nào.
Mụ béo, nhiều tuổi hơn mụ Nguyệt, đến thay ca. Mụ Nguyệt và gã gầy biến mất sau hai lần cửa khép kín. Tôi vẫn tỏ ra bình thường trước mặt mụ béo. Một lúc sau, lợi dụng lúc mụ đang nói chuyện điện thoại ở gian trong, tôi đứng trên giường giả vờ xem cái ví treo ở tường.
Rồi tôi rút ổ điện, lấy cái bật lửa trên bàn để dứt đôi dây điện. Nhưng bật lửa hỏng. Tôi đành phải dùng tay giựt đứt dây, cắm nguồn. Nhìn lên gác xép, tôi thấy chị Dung đang theo dõi tất cả. Chị gật đầu đồng tình. Tôi vẫy mấy lần nhưng chị sợ không xuống. Và tôi quyết định hành động một mình.
(Còn nữa)