Thoát khỏi cạm bẫy người - Kỳ 2: Trong vuốt quỷ

Theo Tien Phong - Phạm Hoa Quỳnh - 04-10-2005 

Đã thoát được đến gần biên giới, Quỳnh lại bị bọn buôn người bắt lại. Bọn chúng đưa cô đến một nơi được xây theo kiểu dành riêng cho việc tra tấn. Trong căn phòng trống không ấy, Quỳnh đã biết thế nào là bị hành hạ thể xác.

Quỳnh trên chiếc ghế đá ven hồ Gươm, nơi cô đã bị “mẹ mìn” gặp, dụ đi. Ảnh: Quang Long
Bọn chúng đưa tôi đến một nơi được xây theo kiểu dành riêng cho việc tra tấn. Đó là một dãy nhà hoang hai tầng, trơ ra những viên gạch đỏ cũ kĩ. Có hai gã béo cởi trần đứng canh.

Tôi bị đưa lên tầng hai sau khi đi qua vài con chó hung dữ. Trong căn phòng trống không ấy, tôi đã biết thế nào là bị hành hạ thể xác. Lúc ấy tôi không tài nào trả lời nổi câu hỏi rằng tại sao những người vốn không có thù hận gì với tôi lại có thể đánh đập tôi dã man đến vậy.

Mụ Béo vừa nói chuyện điện thoại xong, tôi gí đầu dây điện vào người mụ chỗ cánh tay gần bả vai. Mụ giật nảy người và chạy về phía kia, kêu toáng lên van xin tôi tha chết.

Vừa van xin, mụ vừa cầm xoong nồi ném lại phía tôi lia lịa. Tôi chìa dây điện về phía mụ Béo, hét lên đe doạ khi thấy mụ đang bấm điện thoại: “Không được gọi điện !”.

Nhưng mụ đã kịp gọi, và dây đã kịp bật ra khỏi ổ điện, vô hiệu hóa hành động giết người của tôi… Trong vô vọng, tôi xông vào mụ Béo và hai bên vật nhau.

Mụ có hai bàn tay to khỏe như hộ pháp. Tôi bóp cổ mụ, còn mụ lấy đôi tay siết vào hai bên đầu tôi, kéo xuống dưới nền nhà. Rồi cả thân hình nặng đến 90kg đè xuống người tôi.

Trong khoảnh khắc tôi tưởng mình có thể chết đi vì nghẹt thở. Chỗ tôi bị đè xuống gần bếp ga. Tôi nảy ra ý nghĩ phá van an toàn của bình ga để cùng chết. Nhưng càng lúc gần kề với cái chết dường như người ta càng thèm khát được sống. Bằng mọi giá phải sống.

Mụ Nguyệt và gã Gầy được báo tin đã trở về, đứng ngoài cửa. Cầu chì đã được rút ra, bóng tối tràn ngập trong phòng. Lúc này bóng tối làm tôi đỡ sợ hơn, bóng tối ngăn ánh nhìn giữa tôi và bọn dã thú.

Bọn chúng mở khóa. Không hiểu sao chúng chưa vào nhà ngay mà đứng ngoài cửa trao đổi gì đó với nhau bằng thứ ngôn ngữ xa lạ. Chẳng biết phải làm gì và sự thể sẽ thế nào, tôi thả lỏng người.

Gã Gầy bế tôi lên mang ra ngoài. Một chiếc xe đã đợi sẵn. Gã bế tôi trèo lên xe. Đi được một đoạn, mở mắt ra tôi thấy xung quanh mình thành phố sáng ánh điện. Cơ hội đã đến. Tôi lấy hết sức hét thật to, vẫy vùng trong tay gã Trung Quốc.

Người lái xe quay lại nhìn, cho xe đi chậm rồi dừng lại hẳn. Những người bên đường nhìn về phía tôi. Gã Gầy giữ thật chặt nhưng tôi cố vùng ra. Một số người đi đường đã lại gần, nên gã đành phải buông tay. Nhảy khỏi xe, tôi thấy đã có hy vọng.

Tôi đã chạy đến mọi người xung quanh, cầu cứu họ, nhưng họ từ chối giúp đỡ. Tôi đã chạy theo, van xin, quỳ lạy. Còn họ thì lắc đầu, xua tay. Họ sợ liên lụy?

Tôi chạy hết bên đường này sang bên đường kia, hết từ nhà này sang quán nọ, van xin từ người lớn đến trẻ con, đàn ông đến đàn bà. Mụ Nguyệt xuất hiện, lớn tiếng quát: “Mày có về ngay không?”. “Không về - Tôi đáp bằng tất cả căm giận - Thà chết chứ không bao giờ về đấy”.

“Sao lại không về?”. “Tôi bị bắt cóc, tôi không về”. “Ai bắt cóc mày ?”. Tôi không trả lời mụ. Mụ gọi điện cho ai đó… một đôi nam nữ bước qua tôi. Tôi chạy trở lại níu tay người con gái: “Làm ơn chỉ giúp em đồn công an”. Họ không biết tiếng Việt, nhưng tiếng “công an” thì biết.

Người con gái chỉ tay về dãy nhà ngay gần đấy. Tôi bấu vào tay chị, người duy nhất không từ chối tôi, cảm thấy bàn tay chị gầy gò và cả thân hình mảnh dẻ của chị mong manh như có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Đồn công an là một nơi rộng và tối. Chỉ có vài phòng phía trong là có ánh điện. Có một người đàn ông đứng tuổi biết nói tiếng Việt. Ông ta hỏi chuyện, ghi chép, rồi bỏ tôi ở lại trong phòng.

Tôi cảm thấy rõ thân xác mình gầy rộc đi, tuy nhiên tinh thần lại tỉnh táo một cách đau đớn. Đè nặng lên tôi lúc này là nỗi nhớ thương gia đình mình và đồng thời là cảm giác lo sợ.

Bỗng từ đâu xuất hiện người đàn bà còn khá trẻ, Chị ta vuốt tóc tôi: “Em ăn cơm chưa, Sợ lắm hả?” – Tôi gật đầu. chị ta nói tiếp: “Có ra ngoài ngủ với chị không ?”. Tôi thực sự hoảng sợ, tại sao người lạ này lại vào được đây…

Buổi sáng hôm sau, cảnh sát chở tôi quay về chợ gà - chỗ bọn buôn người vừa giữ tôi và chị Dung, để “bắt bọn chúng”, theo lời họ nói. Tôi không nhớ gian phòng nào là nơi của chúng. Cảnh sát mở cửa ngoài một gian, nhưng tôi không dám lại gần.

Lại trở về đồn. Tôi ngồi vào cái ghế lúc trước. Người cảnh sát biết tiếng Việt nói: “Cứ ngồi đấy, không sợ”. “Nhưng mai cháu về bằng cách nào? Hay là bây giờ chú cho cháu gọi điện về nhà bảo bố mẹ cháu lên đón, được không chú?”. “Bây giờ đêm họ cắt điện thoại rồi. Để mai. Mai gọi điện. Rồi sẽ có người đưa đến biên giới giao cho bên Việt Nam mang về. Cứ yên tâm”.

Chốt cửa sổ phía trước căn phòng bị hỏng. Trong phòng không có giường, chỉ có một chiếc bàn, vài chiếc ghế, một cái quạt điện. Phía sau phòng thông với bên ngoài, chỉ ngăn bằng một hàng rào sắt với những khe hở quá to…

Tôi tắt điện. Bây giờ thì có thể nằm xuống đất, ở một góc khuất ngay dưới cửa sổ. Nếu ngày mai tôi không về được thì còn lâu họ mới biết tôi mất tích.

Điều tôi sợ đã tới: Có ánh đèn pin soi vào phòng. Rồi tiếng đập cửa. Rồi tiếng gọi. “Ai ?”. – Tôi hỏi rồi bật điện. Có người mở cửa sổ. Một người đàn bà khoảng ngoài 30 tuổi. “Thủy, bị lừa sang đây hả?” (Không hiểu sao cô ta lại gọi tôi là Thủy). Nghe nói có đứa con gái Việt Nam tên Thủy bị lừa bán sang Trung Quốc. Cô tưởng cái Thủy cháu cô nên vào xem thế nào. Mai vợ chồng cô về bên đó sớm, cháu có muốn về cùng không?”. Tôi lắc đầu. Người đàn bà lạ mặt hỏi: “Sao lại không về?”. Thật khó hiểu.

Và tôi không biết phải làm gì khác ngoài việc cầu nguyện cho bình minh mau đến. Trời hửng sáng. Buổi sáng ở vùng núi nắng lên muộn. Chúng tôi lên xe. Hai bên đường là đồi núi, rồi cánh đồng, rồi lại đồi núi. Đồi núi xanh biếc và hùng vĩ.

Đến gần biên giới tôi được thả xuống, chỗ ngã ba có biển đề địa điểm Pò Chài. Người đàn ông biết tiếng Việt nói với tôi rằng hãy tìm một người Việt Nam nhờ đưa sang bên kia núi.

Cờ bạc ở chợ đường biên (ảnh minh họa). Ảnh: Hồng Vĩnh
Tôi bước đi như đứa trẻ bắt đầu những bước chập chững đầu tiên, lạ lẫm. Phía trước có một người đàn bà đang đi cùng hai con gái. Tôi chạy lên hỏi: “Cô ơi, cô là người Việt Nam?”. “Vâng, người Việt” - Người đàn bà gầy gò có gương mặt quê mùa quay sang tôi. “Cô giúp cháu với, nhờ cô dẫn cháu đến trạm Bộ đội biên phòng”.

Tôi kể sơ qua mọi chuyện. Vừa bước đi bên tôi, ba người ấy vừa hỏi và tỏ lòng thương cảm. Họ dẫn tôi vào một quán bên đường để gọi điện về nhà.

Lúc này đây mới chính là lúc tôi không đủ dũng cảm để nói sự thật. Tôi cảm thấy mình không thể gọi điện về nhà và nói rằng: “Bố mẹ ơi, con bị lừa bán sang Trung Quốc rồi”. Tôi không thể, không thể…

Chính vì vậy tôi quyết định gọi cho vợ chồng anh M., chị L. – những người tôi coi thân thiết như anh chị mình. Họ ở Hà Nội, họ có thể giúp đỡ tôi.

Người nghe điện là anh M... Tôi biết anh rất lo lắng nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh để trấn an tôi: “Em cứ yên tâm, anh sẽ sang đấy ngay. Bây giờ anh gọi điện về cho bố mẹ em đây”. Nghe đến đó trái tim tôi đau nhói. Tôi biết cái tin này khi đến với gia đình tôi nó có ý nghĩa như thế nào.

Cuộc điện thoại hết 15.000đ. Trong túi tôi còn vẻn vẹn 8.000đ. Đấy là lý do để mụ chủ quán người Việt càu nhàu chửi bới, dù mụ biết hoàn cảnh của tôi.

Tôi kinh ngạc tự hỏi tại sao người ta có thể nghiệt ngã đến thế. Ba người đi cùng gọi tôi đến một gian hàng gần đấy: “Lại đây, cô chú này tốt lắm, vào đây mà gọi điện”.

Cô chú chủ quán là những người còn khá trẻ, trông mặt rất tử tế. Họ đưa cho tôi tờ 10.000đ để trả mụ chủ quán ban nãy. Quay trở lại, hai vợ chồng tốt bụng hỏi qua chuyện của tôi, rồi cho tôi gọi điện lại.

Đúng lúc ấy một người đàn bà mặc áo đen đến, nói bằng giọng tức giận: “Đây rồi, mày có biết tao săn mày từ sáng đến giờ không? Con kia, ra ngay đây”. Rồi bà ta gọi điện thoại cho đồng bọn: Mọi người ở đấy đều muốn bênh vực, giúp đỡ tôi nhưng họ không dám có phản ứng gì.

“Cháu xin cô, cô cho bố mẹ cháu chuộc” - Tôi quỳ xuống. “Mày có biết tao khổ sở vì mày từ sớm đến giờ không? Mày có biết tao mua mày bao nhiêu tiền không? 20 triệu”.

“20 triệu cũng được, cô cho gia đình cháu chuộc” -  tôi van xin bà ta ngọt nhạt. Nhưng tôi lại bị đưa lên xe, chở đến một nơi khá xa. Bọn chúng đưa tôi đến một nơi được xây theo kiểu dành riêng cho việc tra tấn. Đó là một dãy nhà hoang hai tầng, trơ ra những viên gạch đỏ cũ kĩ. Có hai gã béo cởi trần đứng canh.

Tôi bị đưa lên tầng hai sau khi đi qua vài con chó hung dữ. Trong căn phòng trống không ấy, tôi đã biết thế nào là bị hành hạ thể xác. Lúc ấy tôi không tài nào trả lời nổi câu hỏi rằng tại sao những người vốn không có thù hận gì với tôi lại có thể đánh đập tôi dã man đến vậy.

* * *

Tôi lại bị bốc lên xe. Dọc đường đi bọn chúng vẫn không thôi hành hạ tôi. Bị hai mụ đàn bà ngồi hai bên liên tục thụi khuỷu tay vào bụng và ngực, nhưng tôi không được kêu, không được nói, và không được ngẩng đầu lên.

Chúng bắt tôi gập người xuống. Vang bên tai tôi là những lời tục tĩu. Mụ Nguyệt giật đồng hồ và chiếc vòng đeo cổ của tôi vứt xuống đường. Cái đồng hồ bạn tôi tặng, còn vòng đeo cổ chị gái tôi mới mua cho cách đây vài hôm.

Một ngôi nhà tồi tàn. Mụ Béo đợi sẵn ở đó. Ngoài ra trong nhà còn có một ông già chừng 60 tuổi; một đứa con gái cao, gầy mà về sau tôi biết tên là Huệ, con gái mụ Nguyệt; và một người đàn ông Trung Quốc to béo, chồng mụ.

Lâm, kẻ mang mặt quỷ, hóa ra chính là em gái mụ Nguyệt. Hai chị em mụ lại cùng nhau làm cái việc mà có lẽ chúng làm giỏi nhất: đánh đập tôi. “Bây giờ mày tính sao? - Mụ Nguyệt hỏi – Thích chết bằng cách nào: dao, thuốc sâu, chôn sống, hay điện giật?

Bây giờ mày lấy dây điện giết chị tao (tức mụ Béo) đi. Nếu mày không làm được thì tao sẽ cho điện giật chết mày. Đến lúc này thì với tôi, sự sống dẫu vô vàn đáng yêu nhưng nó mong manh quá. “Cho tôi thuốc sâu !” - tôi nói. Nhưng té ra bọn chúng chỉ dọa.

Buổi chiều ngày hôm đó, tôi ân hận vì đã quá tin người – tin một cách ngu xuẩn. Tiếc vì sáng nay suýt nữa thoát được (lẽ ra tôi nên chạy thẳng đến trạm biên phòng).

Một mụ chủ chứa đến xem “hàng”. Cùng đi với mụ có hai đứa con gái ăn mặc kệch cỡm theo lối “Cave” rẻ tiền. Một trong hai đứa con gái kia chửi tôi cái câu mà lẽ ra phải dành cho bọn nó: “Con đĩ !”.

Tôi đã thực sự trở thành một mặt hàng trong con mắt dò xét định giá của bọn chúng. Mụ chủ nhà chứa bảo mụ Nguyệt: “Con này gầy quá, người thì nhỏ, da thì xanh, mồm thì méo”.

“Không phải mồm nó méo đâu – Mụ Nguyệt cười – Em mới tát đấy. Em nói mấy câu, nó cãi lại. Tính em thì nóng, thế là em tát cho đến méo cả mồm”.

“Mồm méo xẹo thế này để về hù khách làng chơi à? Thôi để một vài bữa nữa qua rằm xem mồm có bình thường lại không đã”. Đến lúc này tôi mới nhớ ra nay là 13 tháng 7 âm lịch.

Chúng tôi chỉ dám vẫy tay với nhau, rồi tôi vào nhà. Nhìn mặt mình trong gương thấy sao mà nó thảm hại: mồm méo xệch, mặt sưng và tím bầm, mắt to mắt nhỏ, da tái xanh.

Tôi nằm trên giường, nghĩ đến việc phải bỏ trốn bằng mọi giá. Nhưng cần ăn để lấy sức dù không cảm thấy đói. Nếu như thoát được khỏi căn nhà này có lẽ cần phải chạy rất lâu trong rừng núi, cần có sức. Lại một đêm nữa, đêm thứ hai trên đất Trung Quốc.

Chẳng biết tôi đã được bán với giá bao nhiêu? Có lẽ chỉ vài nghìn tệ.

Nhưng chẳng lẽ số phận tôi lại tối tăm đến thế sao? Giảng đường ĐH, tương lai cùng mọi mơ ước đều đã sụp đổ? Chẳng lẽ quãng đời còn lại tôi bị chôn vùi ở cái nơi không còn là cuộc sống này? Làm một con điếm, bị đánh đập, hay sẽ chết…

Tất cả đều có thể xảy ra. Trong trường hợp này bất cứ niềm hy vọng nào cũng là điên rồ. Bỗng dưng tôi nghĩ đến cái chết. Thậm chí tôi đang cảm thấy mùi đất ẩm, mùi ngải cứu hăng hắc và hơi lạnh của khí trời…

Điện tắt. Chỉ còn lại những vệt sáng nhờ nhờ từ ngoài hắt vào qua những lỗ hở phía trên trần. Tiếng quạt điện kèm theo cả quạt gió vù vù ngay bên tôi, nghe khô khan và lạnh lẽo.

Phải xem xem cửa khóa như thế nào, có thể trốn ra không. Nghĩ vậy, tôi lay mụ Béo: “Bác ơi, cho cháu đi giải”. Mụ Béo dậy bật điện cho tôi rồi lại trèo lên giường ngủ tiếp.

Tôi ra gian ngoài và khi nhìn thấy ổ khóa chắc chắn ở cửa, tôi  hiểu rằng mình không thể tìm lối thoát ở đó. Tôi tự tắt điện rồi lên giường nằm. Tôi lấy ra từ túi quần chiếc chìa khóa xe máy cùng khóa phòng của tôi, vật sở hữu cuối cùng còn lại trên người. Tôi đưa chùm chìa khoá lên môi và hôn nó.

Kỳ III: Khi con người trở thành một món “hàng”