Trẻ em Việt Nam hành
nghề mại dâm tại Cambodia.
RFA -
29-02-2000
Lời
giới thiệu: Hiện nay tại Cambodia, số trẻ
vị thành niên Việt Nam bị buộc phải sống
bằng nghề mại dâm rất nhiều, phải kể
đến hàng ngàn. Hầu như hang cùng ngõ hẻm
của thủ đô Phnom Penh và ngay tại các tỉnh xa như
Siem Reap cũng nhan nhản trẻ Việt bán thân cho khách.
Tệ trạng đau lòng này sẽ được Phan Dũng
tường trình từ Phnom Penh qua bài phóng sự sau đây...
Ngay tại ngã tư đường Sokyn Mean Bon và Satrak Buem
ở thủ đô Phnom Penh, hàng quán do người
Việt Nam làm chủ mọc san sát sát nhau. Tại các
tiệm ăn, quán nước giải khát, tiệm hớt
tóc, và nhất là chỗ massage tức là xoa bóp thân
thể và quán nhạc karaoke, người Việt gọi
nhau ơi ới, trò truyện huyên náo. Phụ nữ
Việt nhan nhản và rất dễ nhận diện qua cách
ăn mặc là bộ quần áo bà ba, khác hẳn với
người bản xứ. Người Việt ở nước
ngoài đi lang lang ở khu này cứ ngỡ rằng mình
đang bách bộ ở một đường phố nào
đó tại quê nhà chứ không phải trên đất Chùa
Tháp.
Người Việt sinh sống tại Phnom Penh đặt
tên cho khu vực chung quanh ngã tư Sokyn Mean Bon và Satrak Buem là
khu đèn đỏ, vì cứ tối đến, khu này
lập lòe đèn xanh đèn đỏ, chói sáng từ các
tấm bảng hiệu của các quán nhạc karaoke và các
tiệm massage. Hát karaoke và đấm bóp chỉ là trá hình,
còn thực ra thì các loại hàng quán này là những nhà
chứa gái mại dâm. Điển hình là tiệm massage Kim
Long tại số 93E1 nằm trên đường Satrak Buem.
Tiệm mở cửa từ sáng đến 1 giờ khuya, và
mặc dù sau giờ đã đóng cửa, nhưng các cô
vẫn sẵn sàng đi khách ngay tại tiệm hay tại
khách sạn. Tiệm là một cao ốc ba tầng.
Tầng dưới cùng bầy 2 ghế salông và một phòng
3 mặt được che bằng kính trong suốt. Khách
vừa bước chân vào, chưa kịp ngồi xuống
ghế, thì hàng chục cô gái trẻ đang xem tivi, đang
đánh bài hoặc đang tán gẫu, đồng loạt
túa vào căn phòng kính nói trên và ngồi thành 3 hàng trên các
bậc tam cấp trải khăn đỏ. Các cô đều
mặc đồng phục váy đầm ngắn cũn
cỡn màu vàng và trên ngục trái, mỗi người
đeo một con số riêng biệt để cho khách
dễ chọn lựa. Tuổi các cô chỉ trạc trên dưới
20, có cô mặt còn non choẹt.
Khách gọi nước uống. Một chai nước
ngọt giá 1 đôla Mỹ, còn bia thì 2 đô. Một cô gái
cũng đồng phục vàng xà xuống cạnh khách,
trong khi các cô ngồi trong phòng kính yên lặng ngó khách. Giá
cả tại Kim Long là 5 Mỹ kim một giờ, nếu khách
chỉ muốn đấm bóp không thôi. Còn nếu muốn
mua vui thì khách phải trả thêm 5 đôla nữa cho
một lần.
Sau khi thuận mua vừa bán, khách chọn một cô ưng
ý đang ngồi chờ trong phòng kính rồi đưa
nhau lên lầu, trong lúc máy cassette của tiệm phát
một ca khúc ngợi ca tuổi thơ của nhạc sĩ
Trần Tiến: "đàn tôi hát câu gì mà sao cô bé cười
ngộ ghê..."
Trên lầu chật chội, tăm tối. Khoảng 10 căn
phòng được ngăn bằng gỗ, mỗi phòng
chỉ đủ đặt một chiếc giường và
một cái quạt máy đứng. Cuối dẫy phòng là
một nhà tắm tồi tàn, dơ bẩn. Câu chuyện do
chính cô gái Việt bán thân trên đất người
kể cho phái viên Ban Việt ngữ nghe thật là thương
tâm.
Nhàn là tên cô gái. Nhàn còn nhỏ lắm, năm nay mới
16 tuổi. Quê quán của Nhàn ở ruộng đồng Cà
Mau. Cách đây một năm, Nhàn phải bán mình để
mẹ cô có tiền trả món nợ 500 mỹ kim. Người
Việt mình sống tại Cambodia gọi việc bị
lấy đi sự trong trắng đời con gái là
bị khui trinh. Nghe câu chuyện mà nát cả lòng. Khui như
người ta khui nắp chai bia, hay khui một hộp
thức ăn.
Nhàn kể rằng, người đứng ra mối lái cũng
là người Việt mình, mà bà chủ chứa của Nhàn
cũng là người Việt mình. Trả lời câu
hỏi của phái viên ban Việt ngữ là thái độ
của bố mẹ ra sao trước nghĩa cử bán thân
cứu gia đình của Nhàn, Nhàn nói rằng, bố
mẹ không ép và để Nhàn tự quyết định.
Trước cảnh nợ nần, nghèo đói của ba má,
Nhàn đành nuốt nước mắt ra đi.
Nhàn nói tủi nhục lắm, tiền khui trinh 500 mà
phải ngủ với thằng cha Tầu Đài Loan 1
tuần lễ. Tiền đó người dắt mối
đưa trực tiếp cho má, còn phần Nhàn thì
phải ở lại làm việc cho chủ chứa, vì
đó là điều kiện của người ta trước
khi đưa Nhàn vượt biên lậu vào đất
Cambodia. Nhàn còn khóc nói rằng, trốn đi thì chủ
cho người đuổi theo và nếu bị bắt
lại thì chủ đánh nặng lắm và tăng số
tiền còn nợ chủ khi mới tới đây. Vì
vậy nên Nhàn không dám trốn.
Nhàn kể cho nghe về đời sống hàng ngày tại
tiệm Kim Long. Nhàn tiếp khách từ buổi trưa
tới 1 giờ sáng. Sau đó ngủ lại ngay tại nhà
chứa cùng các cô gái khác. Quần áo do chủ may và ngày
ăn hai bữa sáng tối do chủ nấu tổng
cộng mất 30 đôla, còn bữa trưa thì Nhàn tự
túc mất khoảng từ 1 ngàn đến 1500 riel, tức
khoảng 30cents Mỹ. Theo lời Nhàn, ngày hên thì tiếp
được 4 tới 5 người khách mua hoa, mỗi
lần 5 đôla thì chủ lấy 3, còn Nhàn chỉ
được 2. Gặp khách rộng rãi thì được
thêm vài ba đô tiền phục vụ. Số tiền này
Nhàn không phải nộp cho chủ. Ngày xui thì ít khách
hoặc gặp khách cà chớn, say rượu hành hạ
đủ kiểu. Tựu chung lại, Nhàn kiếm
được từ 150 đến 200 đolâ một tháng,
trừ tiền ăn uống, chi tiêu lặt vặt, còn
khoảng gần 100 đô, vừa gởi về giúp ba má,
vừa trả nợ cho chủ. Nhàn còn cho biết là
chủ chứa không cho ra khỏi nhà, trừ trường
hợp khách trả cho chủ 30 đôla giá một đêm
hoặc 70 đôla giá nguyên ngày và phải bảo đảm
là giao Nhàn lại cho chủ. Nhàn còn bị chia phiên cùng các
bạn khác làm công tác vệ sinh cho cả nhà chứa. Tâm
trạng của Nhàn bây giờ là không vui, không buồn, cũng
chẳng nghĩ gì đến tương lai. Nhàn nói
mặc kệ cuộc đời, trôi tới đâu thì
tới và theo lời Nhàn, đó cũng là nỗi niềm
chua chát của hàng chục cô gái Việt khác cũng như
của các cô gái Khmer đang kiếm sống bằng
nghề bán thân tại tiệm massage Kim Long.
Tại Cambodia, câu chuyện như của Nhàn không phải
là ít. Nhiều trẻ em Việt Nam vị thành niên mà phái
viên Ban Việt ngữ tìm gặp trên đất Chùa Tháp
để trò chuyện cũng tương tự hoàn
cảnh của Nhàn. Chỉ có mỗi mình Xuân là đồng
ý cho ghi âm lại. Xuân nói rằng, chẳng còn gì để
mà mất mát thêm nữa. Xuân cùng tuổi với Nhàn, nhưng
bán thân tại Siem Reap, một tỉnh nằm về
mạn Tây Bắc Cambodia.
Hiện nay, không ai rõ có bao nhiêu phụ nữ và trẻ em
Việt Nam sống bằng nghề bán thân tại Cambodia.
Con số phải đến hàng ngàn những người
mang tên Nhàn, tên Xuân, tên Lan, tên Phượng, v.v... bên
cạnh hàng ngàn cô khác của người bản xứ,
người Lào, người Nga. Trước tình cảnh
bi thương của các phận gái này, liệu có
một chính quyền, một đảng phái nào còn dám
tự nhận là vinh quang, khi mà họ bất lực không
lo nổi miếng cơm manh áo cho ngưồi dân,
khiến người dân phải lao mình vào những hoàn
cảnh đớn đau, tủi nhục như vậy. Câu
chuyện của Nhàn, của Xuân là một nỗi đau
cho lương tâm nhân loại, và vinh quang nào chăng
nữa cũng phải cúi mặt trước thảm
trạng của những trẻ vị thành niên này./.
Phan Dũng tường trình từ Phnom Penh.
Các
web sites lien hệ:
Asian
Children Demand a Tougher Stance Against Trafficking