Hợp Ðoàn
Trich
tu Dan Chu -
Ngô Văn Tuấn
(Tiếp
theo)
Ðiểm
1A.I: Hợp Ðoàn 2
Hiện tại chỉ có một con đường có thể tiến tới tự do, dân chủ, nhân quyền, thịnh vượng và hạnh phúc cho đất nước. Con đường này là Hợp Ðoàn (1).
Hợp
Ðoàn, đây là nhiệm vụ trước mắt và cần
thiết trên hết mà người Việt Nam ở hải
ngoại và quốc nội cần phải thấy rõ. Vì
sao? Vì Hợp Ðoàn là:
·
Chính yếu nhất của người Việt Nam
khi muốn tranh đấu để xây dựng tự do,
dân chủ, nhân quyền, thịnh vượng và hạnh
phúc cho đất nước;
·
Trụ cột nhất cho người Việt Nam khi
muốn kết hợp và kết đoàn;
·
Thiết yếu nhất cho tất cả các bộ
phận từ hải ngoại cho đến quốc nội;
·
Chủ yếu nhất trong toàn bộ sách lược
đấu tranh từ chính trị, kinh tế, văn hóa
và xã hội...
Hợp
Ðoàn chính là tác động hỗ tương trong phạm
trù đoàn kết và liên lập giữa ta và người,
tổ chức này và đoàn thể khác, hoặc nước
này (Hòa Lan, Bỉ, ...) và liên hiệp khác (EU...) hoặc
liên minh khác (NATO...). Do đó Hợp Ðoàn có tầm nhìn
vô cùng rộng mở, khoáng đạt và thoãi mái từ
cục diện này (đối đầu) sang bối cảnh
khác (đối lập) mà không trở ngại nào làm
ảnh hưởng đến. Một khi chuyển động,
Hợp Ðoàn sẽ tạo thành dòng thác lớn mạnh
có thể cuốn hút đi những điều phiền
não, bất đồng khi xưa, và đem vào đó những
ý niệm liên tục mới mẻ và lạc quan hơn.
Ở
hải ngoại người Việt Nam khó có dịp gần
gũi, trò chuyện và bàn luận cùng nhau, nên Hợp
Ðoàn là điểm tựa giúp mọi người gặp
nhau, giúp đỡ lấy nhau và chia sẻ cho nhau những
điều vui sướng cũng như hoạn nạn.
Cho nên Hợp Ðoàn chính là người bạn đường
đồng hành cùng ta trên bước đường mới.
Bước đường mới đó chắc chắn
người Việt Nam đang và sẽ đi tới.
Người
Việt Nam hiện nay ở khắp nơi trên thế giới,
nhiều nhất là ở Mỹ, Gia Nã Ðại, U¨c, Pháp,
Ðức, v.v..., có rất
nhiều khuynh hướng khác nhau, từ chống cộng
quá khích, cực đoan đến hoạt động có
tính cách ôn hòa, tả khuynh, hoặc xây dựng đất
nước tự do, dân chủ và nhân quyền, v.v&
Khuynh hướng nào cũng đều có những
khía cạnh đặc sắc của nó. Những người
theo khuynh hướng nào cũng đều có bản sắc
của việc mình tự chọn lấy. Việc tựï
chọn lấy đều theo quan điểm của sự
nhận thức và tầm nhìn của mỗi người
trước sự việc. Do đó chúng ta không thể
vào đảng phái này, rồi khinh khi thù nghịch với
các tổ chức, đảng phái khác. Mỗi tổ chức,
đoàn thể, đảng phái... không thể vì tổ
chức của mình, rồi cho chỉ có tổ chức
mình là đúng, còn các tổ chức khác là sai.
Tổ
chức A nói là đi đúng đường. Ðoàn thể
B nói họ đi đúng hơn. Ðảng phái C nói
đường đi của họ mới là đúng nhất.
Tốt lắm, vậy thì cả
ba đều đúng. Cả ba cứ làm theo đường
lối của tổ chức mình vạch ra. Nhưng bất
kỳ đường lối nào cũng phải có mục
đích. Mục đích của các tổ chức đấu
tranh là để không còn cộng sản độc quyền,
độc đảng, bất công và tham nhũng nữa,
và xây dựng đất nước Việt Nam tự do,
dân chủ, nhân quyền, thịnh vượng và hạnh
phúc.
Cho
nên, chúng ta đấu tranh chống lại chế độ
độc quyền, độc đảng, bất công
và tham nhũng như hiện nay không cần thiết phải
có đường lối, lập trường, chủ
trương giống như nhau,
mà chỉ cần có cái nhìn gần nhau, cùng nhìn về một
hướng, cùng chung mục đích là đất nước
phải có tự do, dân chủ, nhân quyền, thịnh vượng
và hạnh phúc. Chúng ta hãy gạt bỏ những sự
khác biệt, và cố gắng đem những điểm
tương đồng của đoàn thể này vào với
tổ chức kia, bỏ đi cái khung nhỏ tiểu tiết
để lấy cái khung rộng lớn tổng thể hơn.
Và cái khung rộng lớn tổng thể hơn này là
môi trường hoạt động chung, tạo ra các
công việc đều nhằm vào mục đích chung cho
tất cả các tổ chức, đảng phái và mọi
đoàn thể.
Phải
có cái nhìn rộng rãi, trung thực và khách quan mới thực
sự đủ sức
gánh vác công việc chung. Mỗi tổ chức đều
cần phải có thái độ cởi mở, nhường
nhịn nhau để có thể tiến tới được
trung điểm. Trung điểm là điểm đồng
thuận và hội tụ của những tổ chức.
Một
tổ chức lớn, có ảnh hưởng mạnh,
thường hay chờ các người khác, tổ chức
khác vào tổ chức của mình, chứ không khi nào
mình vào tổ chức khác nhỏ hơn. Ðó là trường
hợp rất bình thường. Có thể không ai nghĩ
rằng, một tổ chức lớn khi muốn kết hợp
với một tổ chức nhỏ, nhất là trường
hợp của Việt Nam sẽ:
·
Dễ dàng đồng thuận hơn.
·
Có nhiều lợi điểm hơn, thí dụ như
khi thảo luận, biểu quyết...
·
Nói lên lòng thiết tha mong muốn đoàn kết,
vô vị lợi.
·
Giúp cho nhanh chóng hình thành sự kết hợp rộng
rãi.
Thông
thường những người hoạt động
trong một tổ chức sẽ cảm thấy dễ dàng
làm việc hơn là nhiều tổ chức hợp lại.
Họ cho rằng, nếu nhiều tổ chức hợp lại
sẽ lôi thôi, bàn ra tính vào, làm cho trễ nải hết
ngày giờ! Ðó là tâm trạng của những người
bảo thủ với những cái mà họ đang có.
Trong khi cái mà họ đang có chỉ là một bức tường,
hoặc một bên vách của ngôi nhà mà thôi. Muốn tạo
thành một ngôi nhà cần phải nhiều bức tường
xây đắp lại, có đủ thứ trong đó, như:
tường trước, tường sau, xi măng, ngói,
cây... Căn nhà do nhiều người xây dựng tạo
một nền móng vững chắc, sẽ không sợ gì
cơn bão lớn tàn phá, lung lay, hủy hoại. Do đó,
một bức tường cũng như một đoàn
thể, nhiều bức tường xây dựng nên một
ngôi nhà, cũng như nhiều đoàn thể nhỏ kết
hợp lại thành tổ chức lớn hơn.
Ðầu tiên tại mỗi nước hãy cố gắng vận động các tổ chức kết hợp và thành lập một Cố vấn đoàn X và một Giám sát đoàn Y. Cố vấn đoàn là trung điểm hội tụ, là điểm tập hợp của các tổ chức. Giám sát đoàn một mặt giám sát và hòa giải các điểm dị biệt, bất đồng ý kiến của những tổ chức, mặt khác tìm cách hóa giải và triệt tiêu những sự khác biệt và bất đồng này. Khi các Cố vấn đoàn của các nước kết hợp và liên lạc được với nhau, thì lúc đó gọi là Hội đồng Cố Vấn X. Và Giám sát đoàn, gọi là Hội đồng Giám Sát Y.
Ðể
tránh cho Cố vấn đoàn và Giám sát đoàn hoạt
động lâu ngày sẽ sinh ra độc đoán và bè
phái, chúng ta chỉ có thể ấn định 2 nhiệm
kỳ. Mỗi nhiệm kỳ có thể là 3 năm. Chúng
ta phải tạo cho nhiều người tranh và ứng cử.
Có nhiều người dồi dào khả năng chịu
ra tranh cử thì mức độ thành công của tổ
chức càng cao và sinh hoạt dân chủ càng rộng. Những
người trong Cố vấn đoàn và Giám sát đoàn
cần phải tuyệt đối vô tư trước các
việc xảy ra, và giải quyết thật công bằng
mọi vấn đề.
Lúc
đầu có thể:
-
Ðoàn thể A kết hợp với lực lượng B
và tổ chức C trở thành là "Hội nghị
1".
-
Liên minh L kết hợp với tổ chức M và hội
N trở thành là "Mặt trận 2".
- Ðảng
X kết hợp với liên minh Y và nghị hội Z trở
thành là "Liên hội 3".
- v.v......
Sự
kết hợp sẽ tuần tự tiến theo thời
gian, có khi nhanh, có khi chậm, có khi thành tựu và có khi
bị đổ vỡ. Quan trọng hơn hết là tất
cả đều hiểu được nguyên do của sự
thất bại đó, ... và cuối cùng nên biết rút ra những
ưu và khuyết điểm để có thể sửa
chữa những sai lầm đó. Có thể không ai chịu
tự nhận sai lầm. Do đó phải có một thành
phần đứng ngoài cuộc làm mối dây liên lạc
và nối kết, làm cách nào hướng dẫn và có thể
chỉ cho họ thấy được những sai lầm
xảy ra, cũng như sự cần thiết của mối
kết đoàn cùng nhau. Ðến một lúc nào đó các
Hội nghị 1, Mặt trận 2, Liên hội 3, v.v...
cùng thành ý ngồi lại với nhau để bàn chuyện
hợp tác ở một vài công tác nào đó, và dần
dần tính chuyện cộng tác chung, là con đường
tiến tới có nhiều triển vọng thành tựu (Hình
1).
A + B
+ C = Hội nghị 1
L + M + N = Mặt trận 2
X + Y + Z = Liên hội 3

Chúng ta thảo luận,
tranh luận đến những vấn đề gì giống
quan điểm với nhau mà thôi. Những vấn đề
đang nghiên cứu, thảo luận sẽ là tiền
đề của những lần kế tiếp. Những
điều gì khác biệt nhau, hoặc là trong khi bàn thảo,
tranh luận với nhau, những vấn đề trái với
ý kiến của nhau sẽ lần lượt xuất hiện,
chúng ta hãy cố tránh và để vấn đề
đó qua một bên cho bộ phận Giám sát đoàn lo.
Có những trường hợp sự khác biệt, bất
đồng ý kiến quá lớn, quá căng thẳng, thì
bộ phận Giám sát đoàn này có nhiệm vụ phối
hợp với thành phần Chủ tọa đoàn để
hóa giải kịp thời những sự bất đồng
ý kiến xảy ra này.
Bộ phận làm công việc
hóa giải này phải nhanh nhẹn, kịp thời, kịp
lúc để cho những trường hợp bế tắc
được khai thông. Trong lúc xảy ra bất đồng
ý kiến, chúng ta cố gắng tìm hiểu nguyên nhân của
sự việc xảy ra, và tìm cách chiết đoán để
có thể giải quyết theo đường lối hòa
giải chiết trung. Ngày hôm nay chưa hòa giải
được, thì để ngày mai, ngày mốt. Tuyệt
đối tránh việc đổ vỡ, mà phải theo
phương thức hài hòa cùng nhau.
Như vậy, những
ý thức về Hợp Ðoàn sẽ dần dần xuất
hiện trong chúng ta. Những lời nói châm chọc,
khích bác của tổ chức này, người này&
tìm cách hạ cho được tổ chức kia, người
kia& sẽ từ từ thay đổi theo thời gian.
Sự trưởng thành trong nhận thức cũng từ
đó gia tăng lên. Phải
khuyến khích những tư
tưởng mới, ý kiến mới, vì như vậy càng
làm cho phong phú dồi dào thêm nhận thức của
chúng ta. Những sự phê bình hay chỉ trích trong tinh thần
tương kính cùng nhau, là động lực làm cho tổ
chức tiến tới và cá nhân được soi sáng,
rất đáng được hoan nghênh và phải tôn trọng
những ý kiến đó.
Vì thế Hợp Ðoàn của
người Việt Nam tại hải ngoại vô cùng quan
trọng hơn bao giờ hết. Hợp Ðoàn thành hình
lúc "ban đầu" là các tổ chức không chống
đối nhau nữa, mà vẫn còn đứng
riêng rẽ với nhau,
các việc gì cũng chỉ có tổ chức mình biết
mà thôi. Hợp Ðoàn "hoàn chỉnh" là các đoàn
thể, tổ chức, đảng phái quyết lòng hàn gắn
mọi đổ vỡ, đoàn kết gắn bó với
nhau,
quyết tâm tranh đấu
và xây dựng tự do, dân chủ, nhân quyền, thịnh
vượng và hạnh phúc cho tổ quốc Việt Nam.
Ðoạn đường ở giữa lúc "ban đầu"
và lúc "hoàn chỉnh" có thể ngắn hạn hay
kéo dài tùy thuộc vào các ý niệm của những tổ
chức với nhau.
Hợp Ðoàn khi thành hình
bắt buộc phải có những công tác để thi hành.
Nếu những tổ chức kết hợp lại
được rồi mà thành phần cố vấn chỉ
đạo vẫn không có công tác gì để họ thực
hiện, thì đó chính là tự diệt tổ chức.
Vì sao? Vì khi không có công tác, thì người này, thành phần
này nhìn vào người khác, thành phần khác, sẽ có
xáo trộn, khích bác... với nhau, và dần dần sẽ
đưa tổ chức đến khánh kiệt, chia rẽ,
đổ vỡ cũng như hiện tại.
Tổ chức phải hoạt
động thường xuyên và liên tục, như mặt
sóng của một dòng sông lớn. Và những công tác
mà họ làm, khi có kết quả phải cho họ biết,
dù thành công hay thất bại. Chúng ta phải rút ưu
khuyết điểm sau mỗi lần công tác. Phải
khuyến khích họ thường xuyên để kích
thích việc làm của họ.
Một khi Hợp Ðoàn
được thành hình và tiến triển, thì lúc đó
nền móng của sự tranh đấu mới có cơ
hội phát triển đến mức độ quy mô hơn.
Công cuộc tranh đấu chống lại cộng sản
độc quyền trong nước là của tất cả
chúng ta, tùy thuộc rất nhiều yếu tố, nhưng
yếu tố quan trọng nhất là chúng ta có nghiêm chỉnh
chấp hành và thực thi những quy định trong Hợp
Ðoàn hay không?
Chúng ta hiện đang
ở hải ngoại, mà ở đây những người
tỵ nạn, những nạn nhân của thiên tai, chiến
tranh... thí dụ như các nước miền Trung Phi châu,
Kosovo, Thổ Nhĩ Kỳ, Ðông Timor & đã khiến cho quốc tế phải nghĩ
nhiều đến họ. Khi nghĩ đến họ
thì không còn thì giờ để nghĩ
đến người tỵ nạn tha hương
như chúng ta. Do đó công việc trước tiên của
chúng ta là phải tự chuẩn bị để chỉnh
đốn hàng ngũ. Không chỉnh đốn hàng ngũ
thì cũng như đống cát rời, làm sao có thể
trộn nên hồ&
Không chuẩn bị thì
sẽ không được gì cả. Không chuẩn bị
thì đừng trách ai, đừng đổ lỗi cho
người này hay người khác, hoặc tổ chức
kia hay đoàn thể nọ... Còn có chuẩn bị, mà chỉ
có được một hay vài tổ chức nhỏ hưởng
ứng, không có đường lối làm cho những người
khác ủng hộ, thì cũng như là hạt cát trút
vào biển cả!! Chuẩn bị phải tập hợp,
kêu gọi nhiều nhân lực, khuếch trương rộng
lớn, đầy đủ các phương tiện
cũng như các nhu cầu, và cần nhất là trên dưới
một lòng tin tưởng thì mới có thể dành
được phần lợi thế được.
Như vậy điều
trước hết là chúng ta phải Hợp Ðoàn và biết
cách tranh đấu có sách lược, tức là biết
cách vận dụng lực lượng từ không đến
có, từ chỗ sở trường của ta và sở
đoản của địch, hướng cộng sản
đến một con đường mà ta chờ sẵn
&
· Tất
cả các tổ chức Hợp Ðoàn cùng nhau với mục
đích tối thượng là xây dựng tổ quốc
Việt Nam tự do, dân chủ, nhân quyền, thịnh vượng
và hạnh phúc.
· Tất
cả những tổ chức cực đoan quá khích, hay
ôn hòa tả khuynh đều thoải mái ngồi chung lại
với nhau trong một khung trời rộng mở: việc
của anh thì anh làm, việc của tôi thì tôi lo.
· Tất
cả đều nhìn nhau trong tinh thần cởi mở,
hài hòa, cùng tha thứ những chuyện đã qua và cùng
bắt tay nhau làm những việc có ý nghĩa hơn.
Có như vậy:
· Tổ
chức này không còn đố kỵ, nghi ngờ tổ chức
kia.
· Các tổ
chức đấu tranh mới có đủ thì giờ nghĩ
ra những kế hoạch vẹn toàn và phương
hướng hành động.
· Những
tổ chức hoạt động mặt nổi và hoạt
động mặt chìm& có
thể cùng nhau san sẻ và gánh vác những trọng
trách.
· Những
ai làm việc cùng thực hiện mục đích chung cũng
cảm thấy an lòng, khi họ đã, đang và sẽ
hoạt động trong lòng địch, tức là trong bộ
máy cầm quyền của cộng sản.
· Mới
có những cơ hội làm nên đại sự.
Chúng ta nên biết rằng:
"Trong nhà mà không yên, thì khoan nói chuyện tới hàng
xóm. Trong tổ chức mà không yên, thì khoan bàn đến
việc kết hợp. Trong nước mà không yên, thì
khoan thảo luận đến việc bang giao."
Do đó khi muốn đấu tranh để dành phần
chủ động về ta, trước tiên phải
ổn định người Việt Nam ở hải ngoại,
phải tạo cho họ một niềm tin. Trong cuộc
đấu tranh này không có niềm tin là thất bại lớn
nhất (2).
Các tổ chức, đảng
phái, đoàn thể một khi cương quyết dẹp
bỏ những nghi kỵ nhau, đều hết lòng tin tưởng
và lo cho mục đích chung, thì tôi tin chắc rằng tất
cả các người Việt Nam ở hải ngoại
đều rất vui mừng, phấn khởi trước
ngày hội lớn của dân tộc, và hy vọng chắc
chắn sẽ đóng góp tài lực và vật lực
vào công việc chung.
Trong khi Hợp Ðoàn sẽ
có nhiều lời chỉ trích, phá rối của (tình
báo) cộng sản ở hải ngoại. Cũng có thể
họ đội lốt là những người quốc
gia chống cộng cực hữu quá khích, hoặc họ
đóng vai là người xã hội cánh tả cực
đoan, hoặc họ là người không ở tổ chức
nào nhưng kêu gọi bất hợp tác với tất cả...
Do đó, công việc trước hết - ưu tiên số
một - là chúng ta phải cố gắng và quyết tâm
Hợp Ðoàn để đi đến chỗ đồng
thuận.
Nếu mãi mãi không thể
Hợp Ðoàn các tổ chức, mặt trận, đảng
phái... lại được, thì có nghĩa là Ðảng cộng
sản Việt Nam hoàn toàn thành công! Chúng ta muốn cuộc
tranh đấu trong hiện tại và tương lai
thành công hay thất bại lần nữa? Chúng ta phải
tự trả lời lấy!!
Ghi chú (Noten):
1. Drs. Ngô Văn Tuấn,
De Strategie van het Junghopisme. Leiden 1991 en Vietnam Revue 1995, 1996.
2. Drs. Ngô Văn Tuấn.
De Strategie van het Junghopisme. 1991.