Cadao, tục ngữ, vè

 

Ai có qua phường 15 Yên-đổ
Thấy xe nó đổ cả một đống khoai mì
Cả khoai lang lại thêm khoai bí
Dân mình xếp hàng đăng-ký..ííí đem dzìa ăn
.....
Khi mới ăn thì mình khen nức-nở
Ăn mấy bữa thì nổi ghẻ tưng-bừng
Ghẻ sau lưng rồi lên mông đít
Ra chợ Bến-Thành mua thuốc đem về thoa
ĐK:
Tổ-quốc ơi
Ăn khoai mì ngán quá
Từ trận thắng hôm nay
Ta ăn độn dài-dài
Từ trận thắng hôm nay
Ta ăn độn đều chi 
(Tình đất đỏ miền đông)

 

Ai sinh ra cái củ mì
Hỏi : Ðể làm gì ? Ðáp : Ðể mà ăn
Nước nhà mãi-mãi khó-khăn
Dân mình mãi-mãi phải ăn củ mì

 

Ai sinh thằng cáo thằng Hồ

Để em đói-rách, tô-hô không quần

Ai sinh thằng Duẫn thằng Duân

Em đã không quần, cái áo cũng không

Ai sinh tên Sắt tên Đồng

Em đã mất chồng nay mất cả thằng cu

Ai sinh tên Khủ tên Khu

Tố chết cha mẹ, bỏ tù toàn dân

Thằng Duẫn mặt rất đẹp trai

Thứ mặt chó sói ăn hoài không no

Mặt thằng Giáp giống cái mo

U để u hốt cứt bò u ơi

Thằng Đồng nho-nhã tuyệt-vời

Cái mặt nhẵn-quẹn, cái môi thâm sì

Tên cướp giựt, kẻ cu-li

Bên thì tám lạng, bên thì nửa cân

 

Ai về Nam Định, Hải Phòng
Cho ta nhắn tụi thằng Đồng một câu :
Liệu mà tụt xuống cho mau
Kẻo rồi bị chém beng đầu đến nơi.

Ai về qua tỉnh Nam Hà
Hãy xem khỉ xây nhà bê-tông.
Khỉ ơi ! Mày có biết không?
Chúng ông làm chủ mà không bằng mày ?

 

Anh Đồng, anh Duẩn, anh Chinh

Ba anh có biết dân tình cho không

Rau muống nửa bó một đồng

Con ăn bố nhịn, đau lòng thằng dân

 

Ăn cắp một đồng,
Thì gông vào cổ
Ăn cắp hàng tỷ,
Xử-lý nội-bộ.

 

Ăn đại táo (cơm tập-thể)
Ở đại gia (nhà tập-thể)
Ði đại xa (xe bus hoặc xe tải)
Làm đại-khái (nghĩa là lãng công)

 

Ăn như lợn (tức ăn độn), ở như chuột

Làm như trâu, đối-xử như chó

 

Ăn phân nổi tiếng cá Vồ

Gian-manh nổi tiếng là Hồ Chí Minh

 

Ăn quận năm,
Nằm quận ba.
Xa-hoa quận nhất.
Phát-đạt Tân Bình,
Lình-xình Bình Thạnh.
Ương-ngạnh Hóc Môn . (*)

* Quận nhất là nơi tập trung cán-bộ cao-cấp. Quận ba có nhiều biệt-thự đẹp như các biệt-thự đường Tú Xương, Ngô Thời Nhậm... Quận Tân Bình là nơi xây cất nhiều nhất vì quân-đội chiếm khu sân bay Tân Sơn Nhất, trại Hoàng Hoa Thám... xây tư-thất, dinh-thự, xây nhà bán cho dân, mở quán bia ôm, trung-tâm phim sex, chứa thổ, đổ hồ lập một quốc gia riêng, bọn công-an phải chào thua mặc dầu trung-ương đã nhiều phen can-thiệp . Quận Bình Thạnh thì nghèo, chỉ có thành tích bắt lính. Quận Hóc Môn ỷ là dân cách-mạng, thường chống-đối chính-sách đảng.

 

Ba mươi năm chinh-chiến

Tướng Võ không còn Nguyên Giáp

Nửa cuộc đời đấu-tranh

Già Hồ mất hết Chí Minh

Ba mươi năm chinh-chiến, Võ đại- tướng nay không còn nguyên giáp,
Một cuộc đời lãnh-đạo, Hồ chủ-tịch giờ hết cả chí       minh !

 

 

Bác Hồ chết đúng giờ trùng

Nên bầy con cháu nửa khùng nửa điên

Thằng tỉnh thì đã vượt biên

Những đứa ở lại hổng điên thì khùng ! 

Bác Tôn chết phải giờ trùng
Nên con cháu Bác khùng khùng điên điên
Bác Hồ chết được giờ thiêng
Nên con cháu Bác điên điên khùng khùng
Thương thay các bậc Vua Hùng
Sinh ra một lũ nửa khùng nửa điên
Thằng khôn thì đã vượt biên
Thằng khùng ở lại, thằng điên nắm quyền
Cho nên dân khổ triền-miên

 

Bác Hồ đại trí, đại hiền,
Chơi Minh Khai chán, gá liền Hồng Phong.
Minh Khai phận gái chữ tòng,
Bác Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì !(*)

* Cộng-sản thường rêu rao ông Hồ đạo-đức, sống như bậc thánh, vì hạnh-phúc nhân-dân mà quên hưởng-thụ. Gần đây, Liên-Xô tan vỡ, người ta tìm thấy tài-liệu ông Hồ quan-hệ nam nữ với nhiều người, trong đó có Nguyễn thị Minh Khai. Sau Minh Khai thành vợ của Lê Hồng Phong.

 

Bác Nguyễn Lương Bằng, ít người lương bằng lương bác
Ông Tôn Ðức Thắng, nhiều thằng đức thắng hơn ông

 

Bảng đỏ sao vàng,
Sang giàu bỏ đảng.

 

Bao giờ bánh đúc có xương

Mới mong Cộng-Sản yêu-thương dân lành

 

Bao nhiêu năm rồi, còn mãi bia ôm
Ôm nhau loanh-quanh cho đời đỡ mệt
Em ơi ! Bia ôm tha hồ chặt đẹp
Tình-ái lăng-nhăng - Một cõi đèn mờ

Lời nào của bia - Lời nào của rượu
Đùi nào của em - Đùi nào của bạn
- Kế bên
Một thùng vừa bay - Một thùng vừa cạn
Ngồi vào lòng nhau cho vui trọn-vẹn
- Tối ngày

Nhân-dân chi tiền thì cứ bia ôm
Ai không bia ôm vô-cùng khờ-dại
Ta đi bia ôm cho đời trẻ lại
Kệ bố nhân-dân dù đói hay nghèo (Một cõi đèn mờ)

 

Bắt phanh trần phải phanh trần,
Cho may-ô mới được phần may-ô !

(nguyên văn: „Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh-cao mới được phần thanh-cao“).

 

Bắt trồng lại chẳng thu mua,
Tại sao đảng nở dối-lừa nhân-dân ?
Tiền cày, tiền giống, tiền phân,
Một trăm thứ thuế đổ thân gầy-gò.
Dân đói mà đảng thì no,
Kêu trời, kêu đãt, kêu Hồ chí Minh !

(* Đảng bắt dân trồng mía nhưng họ lại đi mua đường Cuba, không thu mua mía, khiến dân phải bán tống bán tháo hoặc bỏ mía)

 

Biết vào tù rất khó
Mà mình vào tù rất dễ
Mình vào tù rất dễ
Mà mình thì về rất khó ....(Love story)

 

Bộ-đội thì tha, ba mươi(*) thì giết !

(* Bọn trở cờ rất ác ôn, theo cộng sản sau ngày 30 tháng 4, 1975)

 

Cán-bộ thì sướng như tiên

Công nhân viên thì khổ như chó

 

Cáo Hồ rồi lại cáo Tôn

Hai cáo rất thích hôn trôn đàn bà

 

Cấm ăn, cấm nói, cấm cười

Cấm ba điều ấy còn vui nỗi gì

 

Cây cột đèn nếu đi được thì cũng đi

 

Chí-Minh đích thực chính mi rồi
Kháng-chiến lâu ngày khiến chán thôi
Thi-đua vượt mức, thua đi mãi
Chú phỉnh tôi rồi, chính-phủ ơi !

 

Chí Minh lòi mặt "chính mi" rồi

Cách-mạng gì đâu cướp cạn thôi

Xô hết muôn dân vào mõm gấu

Ba-Đình giam lỏng kiếp tôi đòi

 

Chiều chiều ra bến Ninh-Kiều,
Dưới chân tượng Bác, đĩ nhiều hơn dân !

 

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Việt-Cộng về thành làm tội dân ta

 

Chính-phủ phá sản
Cán-bộ tư-bản
Công-nhân hốt hoảng
Nhân-dân di-tản
Bộ-đội bất mãn

 

Chồng bị bắt lính phương xa
Mẹ cha cải-tạo chết già rừng sâu
Ngày cày thay kiếp ngựa trâu
Ðêm làm cái nệm để hầu quan-viên :
- Ðảng-ủy, chủ-tịch ưu-tiên
Trưởng công-an xã tiếp liền theo sau
Ơn đảng, nghĩa bác dày sâu
Nhân-dân thành đĩ, thành trâu hết đời
Thấu tình chăng, hỡi Ðất, Trời ?

 

Chủ-tịch nằm ngủ trong lăng
Trung-ương nghỉ mát lăng-xăng nước ngoài
Phu-nhân buôn lậu dài-dài
Cô chiêu, cậu ấm nước ngoài yên thân
Chung qui chỉ chết thằng dân !

Chung quy cũng tại vua Hùng,
Sinh ra một lũ khùng khùng điên điên,
Thằng khôn thì đã vượt biên,
Những thằng ở lại điên điên khùng khùng.

 

Chung qui chỉ tại vua Hùng

Đẻ ra một khùng khùng điên điên

Thằng khôn thì đã vượt biên

Thằng ngu ở lại không điên cũng khùng

Variante : Thằng ngu thì đã vượt biên

Thằng khôn ở lại đếm tiền như điên

 

Chừng nào Hồ cạn Đồng khô

Chinh rơi Giáp rách cơ-đồ mới yên

 

Có áo mà chẳng có quần,
Lãy gì hạnh-phúc hỡi dân cụ Hồ ?
Có đói mà chẳng có no,
Lãy gì độc-lập, tự-do hỡi chàng ?

 

Có cầu thớt mới có cầu dao

(thớt dùng để thái thịt, cầu dao : công-tơ điện)

 

Có ki-lô oét mới có ki-lô-oắt

(oét : tiếng kêu oen-oét của con lợn, oắt : đơn vị điện lực)

 

Con ơi con nhớ câu này,
Cướp đêm là giặc, cướp ngày công-an.
Con ơi, con nhớ điều này,
Cướp đêm là giặc, cướp ngày đảng-viên.

 

Còn quê-hương, thì còn tất cả
Mất quê-hương, là mất tất cả !

 

Công an, bộ-đội, kiểm lâm

Trong ba thằng đó muốn đâm thằng nào

Hỏi qua ý-kiến đồng-bào

Trong ba thằng đó, thằng nào cũng đáng đâm !

 

Công-an, thuế vụ, kiểm lâm,
Trong ba thằng ấy nên đâm thằng nào ?
Tiến lên chiến-sĩ, đồng-bào,
Cả ba thằng ấy, thằng nào cũng đâm !

 

Công-nhân giai-cấp tiên-phong
Ăn đói, vác nặng, lưng còng mắt hoa
Một người làm việc bằng ba
Ðể cho lãnh-đạo xây nhà xây lăng
Mọi người thi-đua làm hăng
Ðể cho lãnh-đạo ăn nằm thảnh-thơi
Công-nhân, vợ ốm con côi
Lãnh-đạo nhà gác, xe hơi bộn-bề
Bao giờ cho hết trò hề ? (!!!)

 

Công-quĩ bao năm đã lỡ xài
Hẳn là ta chẳng kém chi ai
Cho nên mãi-mãi bình chân vại
Mới hiểu rằng đây có biệt tài

Công-viên tấp-nập buổi chiều

Chung quanh tượng "Bác" đĩ nhiều hơn dân !

 

Cơm ăn một gạo hai mì
Bay lên vũ-trụ làm gì hỡi Tuân?

 

...Cũng lăng, cũng lính, cũng kèn đồng
Xác chết da xương, tim óc không
Nằm quan-tài kính cho người ngắm
Xác nhắm mắt nghiền chẳng dám trông
Sở thú kề gần dăm, bảy bước
Thú NGƯỜI, người THÚ, nực cười không !

 

Cũng rằng xế hộp, cũng vi-la
Nhưng là tài-sản của riêng bà (*)
Rồi đây kẻ chống phường tham-nhũng
Xa-lộ an-toàn chỉ có ta.
(* Cán-bộ tham nhũng để vợ đứng tên sở hữu chủ)

 

...Cướp đêm là giặc
Cướp ngày là quan
Giờ dân nghèo được liệt hàng đầu
Cửa quyền cách-mạng đâu đâu
Dân được tiếp hỏi „đầu tiên“ (lái lại là „tiền đâu?“) mời vào

 

Cướp đường, cướp chợ, cướp sông
Cướp sâu, cướp cạn, cướp trong, cướp ngoài
Cướp đông, cướp xuống thôn đoài
Dân ta căm-giận hoài-hoài không quên.

Dân đói mà đảng thì no,
Sức đâu ủng-hộ, hoan-hô suốt ngày.
Đảng béo mà dân thì gầy
Độn sắn, độn bắp biết ngày nào thôi ?

 

Dân lo (đói), cán-bộ no

 

Dân tình cực-khổ long-đong

Mỗi lần xin được một dòng chứng-minh

Năm ngàn nhất chỉ là khinh*

Còn như không có đồng chinh...máu trào

(* Xin thị thực 1 tờ giấy thông-hành, phải hối-lộ năm ngàn đồng già Hồ...)

 

Đả đảo Thiệu, Kỳ cái gì cũng có.

Hoan hô Hồ Chí Minh cái đinh cũng phải xếp hàng.

 

Đảng đánh đồn địch, đảng đào địa-đạo, đảng đánh đĩ
Cộng cướp của-cải, cộng cắt cần cổ, cộng cướp công

 

Đảng là mẹ, Bác là cha
Từ khi Bác chết, Đảng ta góa chồng
Sinh ra rặt rắn, vắng rồng
Thạch Sanh không thấy, Lý Thông quá nhiều

 

Đầu đường đại-tá vá xe,
Cuối đường trung-tá bán chè, bán xôi !

 

Đem ảnh bác Hồ đi lộng kiếng (lộng kiếng = liệng cống)

 

Ði thăm chồng bồng con theo làm chi ?
Ðường xa để nó khóc nó la lu-bù, bồng con về đi em...(Tiếng đàn ta lư)

 

Đôi dép râu giẫm nát đời son trẻ

Nón tai bèo che khuất ánh (variante : nẻo) tương-lai

 

đồng-chí mà dí đồng-bào
đồng-bào xin chào đồng-chí
đồng-chí vẫn dí đồng-bào...

 

Đuổi dân ra khỏi cửa nhà

Bắt đi kinh-tế thật là xót-xa

Không sao sống được cho qua

Nên đành lại phải trở ra Sàigòn

Chẳng ai giúp-đỡ chăm nom

Cùng nhau vất-vưởng, lom-khom vỉa hè

Màn sương chiếu đất phủ che

Sinh ra bệnh-tật khò-khè ốm-đau

Tập-đoàn Cộng-phỉ chư-hầu

Cho ngay bộ-đội hàng xâu xúc liền

Chúng đem bỏ tại Tam Biên

Rừng sâu núi thẳm oan-khiên buộc vào

Sáu ngàn (6,000) nhân-mạng năm nào

Thảy đều chết đói biết bao nhục-hình

 

Đừng mê xắc-cốt, đồng hồ
Một mai họ về quê họ, họ để ba-lô lại cho mình.(*)

* Trong thời kháng Pháp, cán-bộ Việt-Minh về các thôn tuyên-truyền, thường đeo túi da (sacoche) đồng hồ, phong-thái khác trai làng cho nên được các thiếu-nữ say mê. Nhưng sau một thời-gian, anh cán đi nơi khác, để bầu tâm-sự lại cho nàng (nàng đeo ballot ngược ).

 

Đừng nghe những gì Cộng-Sản nói,
Hãy nhìn kỹ những gì Công-Sản làm

 

Em là thanh-niên xung-phong
Ðắp đường, tải đạn, long-đong tháng ngày
Ðảng nuôi hai bữa một ngày
Cơm độn ba bát, muối đầy lòng tay
Áo quần hai bộ đổi-thay
Một năm đi phép mười ngày... “có lương”
Cho nên chẳng có người thương
Xuân tình chợt gặp giữa đường với nhau
Nói ra bảo kể khổ-đau
Thời-gian thấm-thoát bước mau về già
Sốt rừng da mái, mắt lòa
Ðảng cho giải-ngũ về nhà ăn rơm !
Tuổi xuân chôn chốn Trường-sơn
Nhiều cô thai nạo vứt chân cây rừng
Về làng chân bước ngập-ngừng
Tương-lai mờ-mịt, gối trùng, lưng cong
Biết khôn đã chót vào tròng !!!”

 

Gái Củ-Chi chỉ cu hỏi củ chi

Trai Giải-Phóng phỏng dái đòi giải-phóng

 

Gái miền Nam như cành liễu

Gái miền Bắc như củ khoai môn

Trai miền Nam như chim anh-vũ

Trai miền Bắc như khỉ rừng

Chim anh-vũ đậu trên cành liễu

Lũ khỉ rừng ôm củ khoai môn

 

Gặp em khơi-khơi đầu gió
Đường Hàm-Nghi ào-ào lính đuổi
Em đứng cạnh cột đèn như con buôn
Vai áo nhuộm phong-trần
Quần đen, bao nhiêu một cái
Đài xài pin, chừng nào mới đổi
Em bán bằng tiền hồ hay đô-la?
Hay giá vàng Kim thành ? 

Chào em, em gái chợ đen, ôi em gái chợ đen
Hẹn gặp em giữa nhà tù (Lá Đỏ)

 

Gia-đình giờ chẳng có tiền
Ốm-đau lại viếng, tật-nguyền lại mang
Ruộng đồng, cây trái bỏ hoang
Không người săn-sóc, hoang-tàn rất mau.

Hai Nghĩa cũng như con nhện
Lấy vợ Tàu quyến quyện bỏ đi
Tò vò Hồ ngồi khóc tỷ-ty
Pôn-Pốt ơi ! Pôn-Pốt hỡi ! Mày đi đằng nào ?

(* Tên thật Pôn Pốt là Hai Nghĩa, vốn người Việt gốc Miên ở Sa-Ðéc được huấn-luyện bởi đàn em Hồ Chí Minh)

 

Hai trăm ngồi phán (hàng bộ trưởng, lương tháng 200đ, tiền hồi 1965)
Trăm tám ngồi nghe (thứ trưởng,180đ)
Tranh nhà, tranh xe
Là anh trăm rưởi (giám đốc, quận trưởng,150đ)
Tất ta tất tưởi
Là chú chín mươi (chánh sự vụ, phường trưởng, 90đ)
Dở khóc dở cười
là anh sáu chục (chủ sự 60đ)
Cửa nhà lục-đục
Là chụ́ bốn lăm (nhân viên 45đ)
Rau cháo quanh năm
Là anh băm chín (nhân viên 39đ)
Bữa ăn bữa nhịn
Là chú băm hai (nhân viên 32đ)
Có làm không nhai
là thằng nông-nghiệp.

Hay làm thì chết đói
Hay nói thì vào tù
Gật-gù thì lên lương !

Hết thời viện-trợ Nga, Tầu,
Nay ta qua Mỹ để cầu Mỹ qua !

Họ Hồ có cái mặt mo
Bắc-kinh xin đổi ba bò, chín trâu
Hồ rằng Hồ chẳng lấy trâu
Nga-xô xin đổi một xâu cá mè
Hồ rằng Hồ chẳng lấy mè
Bắc-kinh xin đổi một bè gỗ lim
Hồ rằng Hồ chẳng lấy lim
Nga-sô xin đổi đôi chim đồi-mồi
Hồ rằng Hồ chẳng lấy mồi
Bắc-kinh xin đổi máu tươi : Hồ cười
Nga-xô thêm "tý" thịt người Việt-Nam
Mặt mo, Hồ đúng Việt-gian !!!

Họ Hồ ra đứng ngắm trăng
Thấy chú Cuội nằm dưới gốc cây đa
Họ Hồ mới gọi Cuội ta
Rủ thi nói láo xem là ai hơn
Nghe Hồ miệng nói ngọt trơn
Cuội vội quỳ xuống xin tôn làm THẦY.

Hoan hô cộng-sản Việt-Nam
Cuối đời bán cả giang-san nước nhà !

 

Hơn hai mươi năm (> 20) sau ngày bác vô

Cháu mười sáu (16) tuổi thân-xác héo-khô

Vậy mà phải bán lấy tiền mua gạo

Tính ra sáng chiều vừa đủ một (1) tô

 

Hợp-tác lên to đói hết rồi

(Hợp-tác lên to hết cái đói rồi)

 

Hợp-tác lên to lấy cái mo đựng thóc

 

Khá khen công-an nước nhà.
Đánh địch thì dốt, đánh ta rất "tài"

 

Khi Đảng cần trẻ thì ta đã già

Khi Đảng cần đàn bà thì ta lại là đàn ông

Khi Đảng cần công nông thì ta đã là trí-thức

Khi Đảng cần đức thì ta lại hơi có tí tài

Khi Đảng sửa sai thì ta sắp đi Văn-Điển.

 

Khi nào đá nổi lông chìm
Đồng khô, hồ cạn, búa liềm ra tro.
(*)

* Khi nào Tưởng Giới Thạch (Đá), Mao Trạch Đông (lông), Hồ chí Minh, Phạm Văn Đồng chết thì Việt-Nam hết cộng-sản. Sấm Trạng-Trình có câu : Hồ ẩn sơn trung mao tận bạch, chỉ ông Hồ và ông Mao chết. Cũng có người giải thích : Đá là Nguyễn Cơ Thạch, lông là Võ Văn Kiệt. (chữ Hán Vũ hay Võ, cũng như Châu hay Chu đều là một)

Khi nao hết bến đò Gianh,
Hết phà Mỹ-Thuận,Tất-Thành ra tro.(*)

(* Hồ Chí Minh tên thật là Nguyễn Tất Thành)

 

Khi xưa đại-tướng cầm quân,
Bây giờ đại-tướng cầm quần chúng em !

 

Khoai lang chấm muối ăn bùi

Lấy chồng bộ-đội, lấy thằng cùi sướng hơn

Khoai lang quá tháng khoai lang sùng

Lấy chồng bộ-đội, lấy thằng khùng sướng hơn

 

Làm đói, nói no, bồ sống, chống chết

Variante :

(Bắc) Làm thì đói, nói thì no, bồ thì sướng, bướng thì chết

(Nam) Làm cho lắm tắm không quần thay, làm lai-rai ngày thay ba bộ

 

Làm ngày không đủ,
Tranh-thủ làm đêm,
Làm thêm ngày nghỉ.

 

Lãnh-đạo sướng quá
Giám-đốc chè lá
Công-nhân đập phá
Nông-dân đói lả

 

Lao-động là vinh-quang

Tẩm bổ bằng khoai lang

Lang-thang là chết đói

Nói là ở tù

Lù-khù đi kinh-tế mới

 

Lẳng-lặng mà nghe, Nghe vè đãu-tố.
Dân Việt rất khổ, Vì lũ cộng-nô,
Theo lệnh Trung-Xô, Dựng màn đãu-tố.
Kìa con đãu bố, Nọ vợ tố chồng.
Bắt cháu chửi ông, Bắt tớ giết chủ.
Bỏ thím vào rọ, Bỏ chú trôi sông.
Bắt bác mang gông, Bắt bà thắt cổ
Trường Chinh đãu bố, Ông Hồ giết cô.(chị ?)
Ngàn thằng như thế, Vạn thằng như thế.
Độc-ác vô cùng, Dã-man khôn kể.!
Chốn chốn máu rơi, Nơi nơi thịt đổ.
Chúng chẳng là người, Chúng là quỷ dữ...

Lê-nin quê ở nước Nga
Cớ sao lại đứng vườn hoa nước này
Ông vênh mặt, ông chỉ tay :
- Tự-do, hạnh-phúc lũ mày còn xa
Kìa xem gương của nước Nga
Bảy mươi năm lẻ có ra thế nào !

Lỗi là lỗi tại triều-đình,
Cớ sao lại chịu một mình Trần Phương ?
Lỗi là lỗi ở trung-ương,
Cớ sao lại chịu Trần Phương (*) một mình ?

(* Nền kinh tế Việt Nam thất bại, tập thể đảng không chịu trách nhiệm mà quy cho Trần Phương)

 

Lương chồng, lương vợ, lương con

Đi ba buổi chợ chỉ còn lương-tâm

Lương-tâm đem chặt ra hầm

Với rau muống luộc khen thầm là ngon

 

Ma vương văn võ kiệt rồi,
Minh vương rồi sẽ ra đời cứu dân. (*)

* Bài này ngụ ý nói sau thời Võ Văn Kiệt, cộng sản bị tiêu diệt. Tín đồ Hòa Hảo tin rằng sau này sẽ có Minh vương ra đời, ngài là hậu thân của vua Minh Mạng, có Trạng Trình tái thế khuông phò ( thủ khoản của Phật Thầy Tây An ).

 

Má mầy đau không tiền mua thuốc uống
Có năm trăm mầy đi lắc bầu cua
còn ba trăm mầy lại dẫn vô trường đua...
Chết mẹ nghe con, đừng bày đặt xài tiền...

Mang danh Dân-Chủ Cộng-Hòa

Đi ra khỏi tỉnh phải qua cửa quyền

Xuất-trình giấy phép liên-miên

Chứng-từ thị-thực ở miền nào qua

 

Mất mùa là bởi (thì tại) thiên-tai,
Được mùa là bởi thiên-tài đảng ta.

Mậu-dịch bán vải cho dân,
May áo chẳng được, may quần không xong.
Chờ ngày kháng-chiến thành-công,
Hai ta chung một xà-rông cũng tình !

 

Mãy đời bánh đúc có xương,
Mãy đời cộng-sản mà thương dân nghèo.

Miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng

 

Mồ cha thằng Thiệu rời dinh

Để tao ở lại đào kinh suốt đời

 

Mỗi năm ba thước vải thô,
Lãy gì che kín cụ Hồ hở em ?

 

"Mỗi người làm việc bằng hai" (Hô Chí Minh, 27-3-1964)

Để cho cán-bộ mua đài mua xe

Mỗi người làm việc bằng ba

Để cho cán-bộ xây nhà xây sân

Một người làm việc bằng hai (lời kêu gọi của đảng)
Ðể anh (cho) cán-bộ mua đài sắm xe.
Một người làm việc bằng ba
Ðể anh (cho) cán-bộ xây nhà, lát sân

Thi-đua làm việc bằng hai

Để cho cán-bộ mua đài mua xe

Thi-đua làm việc bằng ba

Để cho cán-bộ xây nhà xây sân

 

Một năm hai thước vải sô

Nếu đem may áo cụ Hồ ló ra

May áo thì hở lá đa

Chị em thiếu vải hóa ra lõa lồ

Vội đem cất ảnh bác Hồ

Sợ rằng bác thấy tô hô bác thèm

 Một năm hai thước vải sô

Làm sao che nổi cụ Hồ hỡi em...

Một năm hai thước vải sô

Làm sao che đủ cụ hồ, tóc, râu

Cuối năm thêm thước vải nâu

Cũng không che nổi mặt râu trán Hồ

Một năm hai thước vải thô

Lấy gì che kín "Bác Hồ" của em

 

Một ngàn năm ta đuổi thằng Tàu
Một trăm năm ta đuổi thằng Tây
Hai mươi năm đuổi Mỹ từng ngày
Gia-tài của mẹ : gạo độn ngô khoai
Gia-tài của mẹ : gạo mốc dài dài

Dạy con đeo răng sắt mà nhai
Dạy con mua thuốc đau dạ dày
Ăn sắn con thành chai
Ăn sắn tiêu hình-hài

Một nghìn năm sinh được cụ Hồ
Một trăm năm răng rụng cạp ngô
Hai mươi năm sản-xuất từng giờ
Gia-tài của mẹ : trả nợ Liên-xô
Gia-tài của mẹ : còn cái chuồng bò

Dạy cho con lấy đá mà ăn
Dạy cho con lấy rơm mà gặm
Con sẽ no lầm-than
Con sẽ no nhọc-nhằn 
(Gia-Tài Của Mẹ)

 

Một tháng bên Tây(*), không bằng một ngày Sàigòn

(* Tây : dân miền Bắc gọi Liên-Xô,Tiệp-Khắc, Hung, Cuba...là Tây)

 

Một thằng lên vũ-trụ
Trăm thằng đi Mút-Cu
Nghìn thằng ăn uống lu-bù
Để dân bảy mươi triệu đói thò cu ra ngoài

Variante : Nghìn thằng chè-chén lu-bù

Nhân-dân lao-động chổng khu đắp đường !

 

Muốn cho điện sáng về nhà

Ruột lợn ruột gà phải nối đến nơi

 

Mười năm cắp sách theo thầy

Năm thứ mười một vác cầy theo trâu

 

Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu Công-Lý
Ðồng Khởi đứng lên mất Tự-Do

(* Ðường Công-Lý, thành-phố Sài Gòn sau bị đổi tên thành Nam-Kỳ Khởi-Nghĩa, đường Tự-Do bị đổi là Ðồng-Khởi)

 

Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu Công-Lý

Đồng Khởi lên rồi mất Tự-Do

 

Năm điều bác Hồ dạy học-sinh : yêu tổ-quốc, yêu đồng-bào...

Năm điều bác dạy đã thông

Nhưng vì đói quá tạm mượn ông chiếc xuồng 

 

Năm xưa anh móc túi, em giật đồ
Xa cảng miền Tây, thành-phố Sàigòn
Năm nay cũng bao bàn tay
Móc túi trên, luồn túi dưới
Tự-hào là dân móc túi
Tự-hào là những chàng trai
Tuổi thanh-niên trót theo cộng-sản
Cháu ngoan của bác Hồ
Chuyên giựt đồ móc túi nhân-dân 
(Đường Tầu Thống-Nhất)

 

Ngày xưa chửi Mỹ hơn người,
Ngày nay theo Mỹ chẳng ai bằng mình.

 

Ngày xưa giặc Pháp mộ phu,
Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền.
Đảng ta là đảng cầm quyền,
Đảng bán ruộng-đãt lấy tiền đảng tiêu !

 

Ngày xưa nô-lệ có cơm

Ngày nay độc-lập xương sườn lòi ra

Ngày xưa nô-lệ ở nhà

Ngày nay độc-lập đi ra chiến-trường

 

Ngày xưa nô-lệ đói-meo

Ngày nay độc-lập cổ đeo hai tròng

 

Ngày xưa roi điện thì còn

Ngày nay roi gạo hao-mòn thịt xương

 

Ngày xưa trấn thủ lưu đồn

Bây giờ tướng (Võ Nguyên Giáp) đứng bịt lồn các em 

 

Người khôn ăn đũa hai đầu

Lấy chồng bộ-đội làm dâu bác Hồ

 

(Đoạn sau đây trích từ mục "Văn học dân gian" của báo Người Dân số 111, tháng 11, 1999)

Nhà ai giàu bằng nhà cán-bộ
Hộ nào sang bằng hộ đảng-viên?
Dân tình thất đảo bát điên
Công-an mặc sức vung tiền vui chơi

Nhà thơ "chuyên-chính" thật là gân guốc
Bao sợi gân ra tuốt thành thơ
Khi cơn lên ngồi đứng ngẩn-ngơ
Lòng quằn-quại nhưng chỉ biết sờ cùng mó
Bởi cái "gân cần" thì quá nhỏ, đành bỏ xó
Bằng ngón út trẻ thơ thì làm được cái chó gì
Đêm tân-hôn Xuân-Diệu ngồi khóc tỷ-ty
B.D. ơi ! về đi em hỡi
Nâng tay nghề anh xin chừa : "May ngón tóc"!

 

Nhà thơ thì làm kinh-tế (*)
Quan thống-chế thì đặt vòng xoắn.(**)

(* Nhà thơ Tố Hữu làm bộ-trưởng kinh-tế
** Thống-chế Đại-tướng Võ Nguyên Giáp thất-sủng, làm truởng ban kế-hoạch gia-đình)

 

 

Nhà văn, nhà giáo, nhà báo, nhà đài,
Bốn nhà cộng lại bằng hai nhà nghèo.

 

Nhân-dân thiếu gạo thiếu mì

Mày vào vũ-trụ làm gì hở Tuân ???

 

Nhân-phẩm toàn dân mất sạch rồi

Chỉ còn lương-thực giá cao thôi

Lương-tâm giá rẻ hơn lương-thực

Chân-lý, chân giò cũng thế thôi... 

 

Nhất Anh (*), nhì Tin (**)
Tam Kinh (***) , tứ Luật.

(* Anh : Anh-ngữ
** Tin : Tin-học, vi tính computer
*** Kinh : Kinh-tế)

 

Nhất đội (*), nhì trời.

(* Đội : đội cải-cách thời 1954-55 rất có uy-quyền, muốn bắt ai, muốn giết ai đều tuỳ thích.)

 

Nhất thân, nhì quen, ba quyền, bốn chế

Variante : Nhất thân, nhì thế, tam quyền, tứ chế

 

Nhất thân, nhì thế,
Tam chế (*), tứ tiền.

(* Chế: quy-chế, chế-độ ưu-đãi)

 

Nhất Y, nhì Dược,
Tạm được Bách-Khoa,
Bỏ qua Sư-Phạm.

 

Nhờ có bác Hồ nên mới có ngày nay (ăn mày)

 

Nhớ ngày mùng 3 tháng 2
Liềm búa lễ đài máu đỏ mưa sa
Nhớ ngày mùng 8 tháng 3
Ðàn ông đi lính, đàn bà đi phu
Nhớ ngày 26 tháng 4
Thanh-niên chết trận hoặc tù quanh năm
Nhớ ngày mùng 1 tháng 5
Công-nhân đào đất xây lăng “bác Hồ”
Hai mươi tháng 7 lập-lờ
Thương-binh, tử-sĩ được tờ “vẻ-vang”
Bước sang tháng 8 rõ-ràng
Phất cờ khởi-nghĩa, xóm làng mừng vui
Nào ngờ vận nước còn xui
Mùng 2 tháng 9 ngậm-ngùi Việt-Nam
Ái-quốc lại hóa Việt-gian
Chiến-tranh huynh-đệ tương-tàn từ đây
Con côi, vợ góa, mẹ gầy
Rừng xanh tàn úa, máu đầy biển Ðông...

 

Như bao cô gái ở C2
Cô gái C2 đầu tóc rối-beng
Tay chép "cua" (course) miệng ngáp không nghỉ
Như bao cô gái ở C2
(nhanh)
Ai nhanh tay tát bằng tay em ?
Ai hét to bằng tiếng hét em ?
Ai chép "cua" miệng ngáp không nghỉ ?
Hay đăng bố-cáo từ anh với em ? 
(Cô Gái Vót Chông)

 

Nước nhà mãi-mãi khó-khăn

Dân mình mãi-mãi phải ăn khoai mì

 

Ông Anh, ông Kiệt, ông Mười
Dở khóc, dở cười biết chọn ông nao
Ông nào ông nảo ông nao
Một đồng một cốt làm sao bây giờ
“Cửa mở” ra phải giấy tờ
“Ðổi mới” nhìn lại vẫn thờ mấy ông
Ðèn cù cứ chạy lòng-vòng
Dân-chủ cái còng, tự-do đói ăn
Hạnh-phúc chú cuội cung trăng !!!

 

Ông Hồ, ông Duẫn, ông Chinh*
Vì ba ông ấy, dân mình lầm-than !

(* Chinh : Trường Chinh)

 

Ông Lê-Nin Nỉn nước Nga,
Sao ông lại đứng vườn hoa nước này?
Trông ông như muốn giãi-bày,
Hay là cơ sự nước này ra sao?

 

Ở đây tai vách mạch rừng

Nói-năng cẩn-thận xin đùng ba-hoa

 

Ở tận Hoa-Kỳ anh có biết
Quê-hương em đếch có gì ăn
Em mới dọn đến vùng kinh-tế mới
Vùng Bù Đăng hay vùng Bù Nho
Sắn ngô nhai mãi, khốn-khổ vô-cùng
Mỹ cút đi rồi, chồng học-tập muôn năm....
(Vàm Cỏ Đông, sửa lời thành Vùng Bù Đăng)

 

Ở tận lưng quần anh có lác...
Sau lưng anh cũng lác tùm-lum...
Không có tiền mua dầu xức lác...
Trời đất ơi...
Trời đất ơi

Ở với Hồ Chí Minh

Cây đinh cũng đăng-ký

Trái bí cũng sắp hàng

Khoai lang cần tem phiếu

Thuốc điếu phải mua bông

Lấy chồng phải cai đẻ

Bán lẻ chạy công-an

Lang-thang đi cải-tạo

Hết gạo ăn bo-bo

Học-trò không có tập

Độc-Lập với Tự-Do

Nằm co mà Hạnh-Phúc !

 

Phạm Huy Thông, Phạm Huy Thông
Giáo-sư nổi tiếng tô hồng, bẻ hoa
Một tay bóp méo sử nhà
Một tay nắn-bóp lệnh bà tướng-công
Tướng bà dám cắm sừng chồng
Bởi chưng biết thóp tướng ông nhập-nhèm
Chồng ăn chả, vợ ăn nem
Thôi thì cùng cảnh lèm-nhèm như nhau
Tướng ông trong bụng rất đau
Nhưng Thông lại có đỡ-đầu quan trên
Mưu sâu là chước lặng-yên
Ðội mũ đạo-đức, đeo kiềng nhân luân
Nghĩ rằng việc ở trong quần
Nào ngờ dân đã xa gần đều hay
Khen tài Thông : đúng là Tây !

(* Phạm Huy Thông: nguyên viện-trưởng viện khảo-cổ, đã 'nắn-bóp' bà đại-tướng Võ Nguyên Giáp)

Phố sạch là phố của bác Hồ (sạch = sạch trơn)

 

Phong lan, phong chức phong-bì
Trong ba cái đó, cái gì quí hơn?
Phong lan ngắm mãi cũng buồn
Phong chức thì phải cúi luồn vào ra
Chỉ còn cái phong thứ ba
Mở ra thơm nức, cả nhà cùng vui

Quan cao ăn cung-cấp
Quan thấp ăn chợ đen (mua hàng nhà nước đem ra bán chợ đen)
Quan quen ăn cổng hậu“ (lén-lút ăn của đút).

 

Quốc-gia đã phá-tán

Cán-bộ hóa tư-sản

Dân-chúng đều chán-nản

Dắt-díu nhau di-tản

 

Sáng bước chân ra bụng đói rồi

Trưa về lưng-lửng tối ta thôi

+ Đói no chi quản thời chinh-chiến

+ Mỹ cút đi rồi bác với tôi

 

Sau ba mươi năm chiến chinh, tướng Võ không còn nguyên giáp
Hơn nửa đời người dựng nước, bác Hồ mất cả trí minh

 

Sáu năm bác-sĩ em chờ,
Ba năm nghĩa-vụ em lờ anh đi.

 

Sớm hôm một sắn hai mì

Đi lên vũ-trụ làm gì hỡi Tuân (Tuân = Phạm Tuân)

 

Tập-thể tập tanh bỏ tranh thay ngói

Tập-đoàn tập te không có miếng để che cái ...đùm

 

Thằng làm thì đói
Thằng nói (nói phét) thì no
Thằng bò (bò sát) thì sướng
Thằng bướng thì chết
Thằng bết (tồi, dốt) thì tôn
Thằng khôn thì đập

 

Thằng ngụy mà được nói-năng,
Thì thằng cộng-sản hàm răng không còn.

 

Thấy vậy, mà không phải vậy.

 

Thi-đua ta quyết tiến lên,
Tiến lên ta quyết tiến lên hàng đầu!
Hàng đầu... rồi... tiến về đâu?

 

Thứ nhất anh Ba (Lê Duẫn), nhì Nha khí-tượng

 

Thứ nhất ngồi ỳ, thứ nhì đồng ý (nhất trí)

 

Đoạn sau đây trích từ mục "Văn học dân gian" của báo Người Dân số 110 (tháng 10, 1999)

Tiền là tiên là Phật

Là sức bật của tuổi trẻ

Là sức khoẻ của tuổi già

Là đà cho danh vọng

Là cái lọng che thân

Là cán cân công lý

Là cái ý của kẻ trên

Là cái hèn của kẻ dưới

Tiền là Tiên là Phật

Là sức bật của con ngưòi

Là nụ cười của tuổi trẻ

Là sức khỏe của ông già (Là bài ca của cuộc sống)

Là cái đà danh vọng

Là cái lọng che thân

Là cán cân công lý

Đồng tiền là hết ý

Tiền lột quần con điếm 

Tiền bịt miệng công-an 

Tiền biến hàng thành họ

Tiền biến sâu-bọ thành người

Tiền mua cười bán khóc  

Tiền đưa chó lên bàn độc nghêng-ngang 

 

Tổ-quốc ơi, ăn khoai mì ngán quá

Từ ngày giải-phóng vô đây, ta ăn độn dài-dài

 

Tối ba mươi, giáo án dán áo mừng Bác, Đảng,
Sáng mồng một, thầy giáo tháo giày đạp xích-lô.

 

Tôn Đản là chợ vua quan,
Cửa Nam là chợ những gian, nịnh-thần.
Đồng Xuân là chợ thương-nhân,
Vỉa hè là chợ "nhân-dân anh-hùng"

Tôn Ðản (cửa hàng ở phố Tôn Ðản bán hàng tốt và rẻ cho cán bộ cao cấp) là chợ vua quan,
Nhà Thờ (cửa hàng ở phố Nhà Thờ bán cho cán bộ trung cấp) là chợ trung-gian nịnh-thần,
Ðồng Xuân (còn nói là Bắc Qua) là chợ thương-nhân,
Vỉa hè là chợ nhân-dân anh-hùng.

 

Tôn Ðản là chợ Vua, Quan
Vân Hồ là chợ trung gian, nịnh-thần
Bắc Qua là chợ nhân-dân
Hàng Bè là chợ công-nhân anh-hùng

*Nghĩa là trong khi hàng quan-lại đỏ mua gà ở cửa hàng cung-cấp bù giá Tôn Ðản có 7 hào một ki-lô; ở Vân Hồ hoặc ở phố Nhà Thờ cửa hàng cung-cấp cho cán-bộ trung cao 1 đồng 50 một ki-lô; người dân thường phải mua ở chợ Bắc Qua với giá thị-trường tự-do 7 đồng một ki-lô, và công-nhân ra chợ Hàng Bè để mua chân gà, đầu, cổ, cánh, đồ phế-thải của gà làm cung-cấp cho chuyên-gia Nga-xô và Trung-cộng (theo Mùa xuân đen tối - Việt Thường)

 

Trai công-binh như khỉ leo cây
Gái bộ-đội như giường bệnh viện

 

Trai khôn kiếm vợ đặt vòng

Gái khôn kiếm chồng cắt ống dẫn tinh

 

Trần Phương, Tố Hữu, Trần Quỳnh,(*)
Vì ba tên ấy dân mình khổ-đau !

(* Ba người này hoạch định chánh sách kinh tế Việt Nam thời Lê Duẫn)

Trâu đen ăn cỏ, trâu đỏ ăn gà (trâu đỏ : cái máy cầy)

 

Trên rừng con khỉ đánh đu
Thằng Bô-la-éc mút cu cụ Hồ

Trời làm một trận sương mù,
Người khôn đi học, thằng ngu làm thầy.
Trời làm một trận gió mây,
Người hiền phải lậy một bầy ác-gian !

 

Trồng mía, trồng ớt, trồng hành,
Vì nghe lời đảng mà thành bể niêu !
Trồng tiêu rồi lại trồng điều,
Vì nghe lời đảng mà niêu tan-tành !

 

Trời sinh cộng-sản làm chi,
Bắt dân ta phải ra đi chiến-trường.
Tuổi trẻ nát thịt tan xương,
Tuổi già tải đạn, tải lương đêm ngày.

Trường Chinh, Lê Duẫn, Văn Đồng
Ba thằng cùng béo, vặt lông thằng nào?
Vặt lông cả đám cho tao !

Trường Chinh, Lê Duẫn, Văn Đồng

Cả ba đồng lòng giết chết con tôi

 

Từ khi có đất có trời 

Không gì độc-ác bằng loài Việt-Minh

 

Từ khi (ngày) ta có Bác Hồ
Nhân-dân chẳng được ăn no ngày nào...

 

 Tứ ngày "cách-mạng mùa thu"

Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy

Gian-manh từ bấy đến nay

Lừa dân bán nước cốt đầy túi tham

 

Từ ngày Giải-Phóng vô đây

Con chuột hết cống, con cầy hết phân

Từ ngày Giải-Phóng vô đây

Ta ăn độn dài-dài, ta ăn độn mì khoai

 

Từ ngày ông Tú (Tú Mỡ) được mề-đay
Thơ, phú của ông đ... còn hay
Quản bút nay thành ống đu đủ
Đánh ác, trừ gian hết chua cay
Cung-đình lưng uốn ngồi một xó
Cái xích văn-nô đáng buồn thay
Này này nhắn-nhủ cùng bà Tú
Mua giấy xi-măng đắp mặt dày !!!

 

Từ thành-phố này Người đã ra đi
Bao năm ước mơ nay Bác trở về
Trong chiến dịch này Bác đã cùng về với lũ đầu trâu
Bác đến từng nhà, bắt hết cụ già
Cầm tay chúng con, Bác dắt vào nhà lao Chí-Hòa
Thành-phố Hồ Chí Minh
Nhà tù mọc khắp nơi nơi
Trong mỗi vi-la
Trong mỗi bin-đinh
Trong mỗi quận, phường chỗ nào cũng nhốt

Lời Bác thiết tha:
Tù mãi khó ra
Sáng mãi tên Người
Thành-phố Hồ Chí Minh
(Thành-phố mang tên Bác)

 

Tự-do chết đói cả nhà
Hạnh-phúc vợ góa, mẹ lòa, con côi
Độc-lập kiểu ấy... thì thôi !!!

 

(Chính-sách của đảng và nhà nước hiện nay qui vào 2 điều duy nhất hiện nay là "4 vê" và "6 bê")

Vơ-vét vàng về

Bắt-bớ, bịp-bợm, bưng-bít...

 

Việt gian, Việt cộng, Việt kiều

Trong ba thứ Việt em yêu Việt nào

Việt kiều môi đỏ hồng hào

Đô-la đầy túi em yêu Việt này

 

Việt nam có một ông già
Râu dài, tóc bạc tên là Chí Minh
Ông hay uống rượu một mình
Hễ buồn lại rủ Trường Chinh uống cùng
Say sưa ông nói lung tung
Việt nam mình sẽ sánh cùng năm châu
- Này ông, chuyện ấy còn lâu !

 

Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Áo quần bán trước, cửa nhà bán sau
Ăn cơm thì ăn với rau
Kiêng ăn cá thịt sợ ... đau dạ dày

 

Việt Nam dân chủ cộng hòa,
Đàn ông nằm dưới, đàn bà nằm trên.(*)

* Dưới chế độ cộng sản, đàn bà lấn áp đàn ông

 

Vội-vàng vào vơ-vét, vội-vàng về.(*)

(* Sau 1975, dân Bắc đổ xô vào Nam mua hàng)

Xã Hội Chủ Nghĩa

Xạo hết chỗ nói (thông tin)

Xếp hàng cngày (phân phối lương thực)

Xiết họng công nhân (quan điểm giai cấp)

Xhết chữ nghĩa (giáo dục)

Xuống hàng cngựa (chính trị̣)

 

XNCTHDVTN (xí-nghiệp công-tư hợp-doanh vận-tải nhẹ) : Xe này của tao họ dựt vì tao ngu. (*)

* Sau 1975, tại miền Nam, đảng bãi bỏ kinh-tế cá-thể, bắt mọi người phải vào tập-thể, gọi là công-tư hợp-doanh. Máy may, xe hơi, kềm búa... bỏ vào hợp-doanh thì coi như là của công, chủ-nhân không đưọc lấy lại.

Xưa quan chỉ cướp ban ngày
Bây giờ cộng cướp cả ngày lẫn đêm !

 

Yêu dân, dân lập đền thờ
Hại dân, dân đái ngập mồ thối thây.

 

Thơ lục-bát trường-phái Bút Tre, Đặng Văn Đáng (1911-1987) 

Anh đi công-tác Pờ-Lây-
Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra

Anh mò địa-đạo Củ-Chi
Củ chi là cái củ gì?
Củ anh?!

Bác đi công-tác Ban Mê-
Thuột xong một cái lại về hang ngay

Bác Hồ có một con chim
Bác nhờ chị Định đi tìm cái lông.

Bác Hồ có một con cu
Đứa nào động đến đi tù mọt gông

Bác Hồ khoe bác có kinh-
Nghiệm trong sử-sách có mình bác thôi !

Bác Hồ là lão già dê
Lấy Minh Khai, vợ của Lê Hồng Phòng

Bác Hồ làm sổng con chim
Chị Bình hộc-tốc đưa chim của mình

Bác Hồ lấy vợ của đồng-
Chí Lê Hồng Phòng là chị Minh Khai

Bác Hồ nằm giữa hòm kinh-
Nguyệt soi chẳng thấy tức mình chùi ra
Ngoài quần-chúng ngỡ là ma-
Cô đi dắt mối hóa ra Bác Hồ

Bác Hồ sống rất thanh-đàm
Heo gà dâng đến bác làm sạch trơn !

Bác Hồ thuở học chữ Nho
Cùng đèn cùng sách cùng "lò" Bác Tôn

Bác Hồ thuở nhỏ bồi Tây
Đến già Bác lại đu giây Nga Tàu.

Bác Hồ thuở nhỏ chăn trâu
Lớn lên chơi dại bị Tầu bắt giam

Bác khiêm-tốn nhất trần-gian
Nếu không cứ hỏi Trần Dân Tiên còi

Bốn anh nghèo xác, nghèo xơ
Khấu-đầu van lạy ăn nhơ Hoa-Kỳ

Cái tình hữu-nghị Việt-Trung
Bền chặt như sợi giây thung cột quần

Chị Bình đón Bác dưới mưa
Chị thấy Bác ướt bèn đưa cái nòn!

Chị Bình với lại chị Đinh
Hai chị đều khoái bác Hình Chí Mô

Chị Định khen bác khiêm-tồn,
Bác Hồ cảm-động rờ ... chị Đinh

Chị em du-kích giỏi thay
Bắn máy bay Mỹ rớt ngay cửa mình

Cuộc đời cách-mạng Bác Hồ
Nâng bi cụ Mác, bưng bô cụ Mào

Cụ phó-bảng Nguyễn Sinh Sắc
Đẻ con rắn mắt tên là Sinh Cung

"Dọn đường về nước" ai ơi
Nhớ vác máy "fax" thư rơi đều đều

Đảng ta chọn tướng họ Lê-
Đức Anh thất đức nên bê lên ngồi

Đảng ta đã có truyền-thông
Sống và chiến-đấu ở trong quần chùng

Đảng thờ Lê, Mác quang-vinh
Đẩy cho Tổ-Quốc xuống sình cũng vui.

Đảng-viên nhiệm-vụ được giao-
Hợp với cán-bộ đi đào xác My

Đảo kinh là cái đỉnh cao
Trí-tuệ nên đảng hô-hào văn-minh
Đảng-viên cán-bộ thất... kinh
Văn-minh cho lắm vẫn mình cán ngô

Đầu cộng đã ngỏm cù ti
Cái đuôi còn vẫn ngu-si làm càn
Đuôi cộng rồi cũng sẽ tan
Việt, Cu-Ba, Tẫu, Bắc-Hàn đi đoong!

Đỗ Mười đấm ngực kêu trời
Lê-nin ngã xuống không lời trối-trăn.

Đỗ Mười sang lạy Trung-Hoa
Kính dâng quần-đảo Trường-Sa cho Tầu

Đồng-chí tham-quan Tân Gia-
Ba chân kiềng gẫy, ối Nga, ối Tầu!
Đỗ Mười ở lại càu-nhàu,
Kiềng ba chân gẫy, ối Tầu, ối Nga!

Giỏi a ! Đồng-chí Đỗ Mười
Lớp ba chưa đỗ đã ngồi bí-thư.

Hạ cờ máu ở Mút-Cu
Lộn liềm, rớt búa, sao lu hết trờn

Hẩu lớ ! Đồng chí Phạm-văn-
Đồng lòng cùng bác bán phăng cõi bờ

Hoan hô đồng-chí Goóc-Ba-
Chớp chơi dữ, đảng tan ra tức th́

Hoan hô đồng-chí Goóc-Ba-
Chớp được chị vợ đàn-bà Liên-xô

Hoan hô đồng-chí Sít-Ta-
Lin Đa hở rốn hóa ra Trang-Đài

Hoan hô đồng-chí Võ Nguyên-
Giáp ta thắng trận Điện-Biên lẫy-lừng.

Hoảng-hồn chủ-tịch Goóc-Ba-
Chớp ngay đồng-chí Rai-sà phu-nhân

Hôm nay vui-sướng làm sao
Anh Ga-Ga-Rỉn bay vào vũ-tru

Hôm qua còn sống sờ-sờ
Mà nay bác đã cứng đơ cái mình

Khôn hồn thả cải-tạo ra
Kẻo Ngụy trở lại chết cha Đỗ Mười

Không đi không biết Tam-Đảo
Đi thì không biết nơi nào mà ngu.

Lãnh-tụ học hết lớp ba
Đỉnh cao trí-tuệ đảng ta thiệt giòi !

Liên-bang Xô-Viết vỡ rồi
Văng Linh, văng Kiệt, Đỗ Mười văng luôn

Mác Lê, Nga đã phóng uê
Việt-cộng đớp lấy nhất tề vùng lên

Máy bay bom thả ù-ù
Bác đút đầu bác vào mu chị Sàu!

Mỗi khi buồn-bực trong lòng
Bác kêu chị Định chổng mông bác nhìn !

Mỗi khi đi ỉa ngoài đồng
Sẵn hột giống, bác liền trồng vào ngay.

Mỗi khi muốn hút thuốc ngon
Bác kêu chị Định giở nòn chị ra.

Mừng ngày mùng sáu tháng ba
Chị em phụ-nữ chúng ta vung lền !

Nếu đời không Nguyễn Sinh Cung
Dân đâu phải đọa Hồ Khùng Chính Mi !

Nếu theo chân bốn con rồng
Đảng ta phải dẹp hai ông Mác Lề

Nghe tin đồng-chí Võ-Văn-
Kiệt quệ cổ võ xin ăn láng-giềng.

Ngồi câu chẳng thấy cá ăn
Buồn tình nhổ ít lông măng Bác Hồ

Nửa đêm trăn-trở nửa đêm
Bác lần ra cửa mò chim chị Bình

Nước ta bầu-cử tự-do
Lọc qua, lừa lại toàn lò Mác Lê

trong địa-đạo âm-u
Bác mò-mẫm kiếm cái mu chị Sàu

Rằng nghe một chuyện đứng tim
Ngoại-trưởng Nguyễn Mạnh Cầm chim thằng Tầu

Thấy chị Sáu đứng ngờ-ngờ
Giữa trưa nắng cực... bác rờ cái cây !

Thú-vui của bác tầm-thường
Thích nhìn sơn-nữ trần-truồng tắm suôi

Thương-nhớ bác Hồ Chí Minh
Dán hình bác trước cửa mình... khỏi quên!

Thương thay thủ-tướng Võ-Văn-
Kiệt sức, kiệt lực chết lăn giữa giường !

Tin buồn noan-báo trên đài
Xe tăng bác nái nật hai ba nần !

Tin đâu như sét đánh gần
Bác Hồ đang sống từ trần chuyển sang

Tin đâu như sét đánh ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần

Tin thua như sét đánh ngang
Làm Bác chết cứng, lúc đang cởi quần

Tổ cha cái bọn đười-ươi
Đỗ Tám, Đỗ Chín, Đỗ Mười ăn... "biu"

Tổ-sư là bác Lê-Nin
Cũng là sư-tổ linh-tinh hại đời

Trách ai sinh thứ họ Hồ
Để cho cả nước như đồ vất đi

Trạch-Dân có họ Giang mai
Này dân Trung-Quốc đói dài vì ông

Trên đường kháng-chiến gian-khồ
Có con cu của bác Hồ cũng vui

Trung-ương chỉ-thị "ba cùng"
Đảng-viên phải bám quần chùng nhân-dân.

Vào thăm lăng Bác âm-u
Các chị bộ-đội ngả mu ra chào!

Vì Đảng xây dựng trong quần-
Chúng nên Đảng được nhân-dân thương yều

Việt-kiều ai thấy có kinh-...
Nghiệm về xây-dựng nước mình thành rông

Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hòa
Cúi đầu dâng đảo Trường-Sa cho Tầu

Vừa chui ra khỏi địa đào
Bác Hồ liền giúp chị Sàu mặc quân