|
|
|
Dưới đây là lời tuyên bố
của Hòa thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hóa Ðạo, Giáo Hội Phật Giáo
Việt Nam Thống Nhất về bản "Quan điểm của LHQ" tố cáo tình trạng
bắt bớ và giam cầm trái phép hàng giáo phẩm lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt
Nam Thống Nhất GIÁO Hội Phật Giáo Việt Nam
Thống Nhất Phật lịch 2549 Số 05/VHÐ/VT Trong bức thông điệp thu
băng gửi đến khóa họp thường niên lần thứ 61 của Ủy hội Nhân quyền LHQ diễn
ra ở Ðiện Quốc Liên, Genève, đầu tháng 4.2005, và đã được phát ra tại đây,
tôi có nói rằng : "Trên 25 năm qua, Ðức
Tăng thống Thích Huyền Quang và tôi bị tù đày, chỉ vì lên tiếng đòi hỏi nhân
quyền cho nhân dân Việt Nam. Vào lúc thu âm lời phát biểu này, tôi vẫn còn
sống trong tình trạng quản chế tại Thanh Minh Thiền viện ở Saigon. Công an
canh gác tôi suốt ngày đêm. Ðường dây điện thoại của tôi bị cắt, mọi liên lạc
bị theo dõi, quyền tự do đi lại bị cấm đoán." Qua thông điệp gửi LHQ, tôi
cũng nhận xét thêm rằng : "Nhân quyền là quyền
dành cho mọi người được sống trong tự do, được tôn trọng như những thành viên
trong xã hội. Nhưng ở Việt Nam ngày nay chúng tôi không có tự do. Chúng tôi
bị tù đày ngay trên quê hương của mình, chúng tôi bị tù đày ngay trong chùa
viện, trong nhà cửa của chính mình. Chúng tôi là tù nhân của một chế độ có
toàn quyền quyết định ai được ăn nói, ai phải im lặng, ai được tự do, ai bị
bắt giam. Chúng tôi là tù nhân của một chế độ, mà dù chiến tranh đã chấm dứt
từ 30 năm qua, nhưng chế độ ấy vẫn tiếp tục cuộc chiến chống lại nhân dân của
mình, ngăn cấm không cho toàn dân hưởng các nhân quyền cơ bản." Ðầu năm nay, ngày
21.2.2005, Ðức Ðệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang viết bức Thư ngỏ gửi các
ông Nông Ðức Mạnh, Tổng Bí thư Ðảng, Chủ tịch nước Trần Ðức Lương, Thủ tướng
Phan Văn Khải, và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, về việc cấm chư Tăng đi
lại chúc Tết và việc quản chế chúng tôi bằng khẩu lệnh. Ðức Tăng Thống viết
như sau : "Kể từ ngày tôi ra Hà
Nội chữa bệnh, nhân đó được Thủ tướng Phan Văn Khải tiếp kiến vào ngày
2.4.2003, thấm thoát đã gần hai năm qua. Cuộc gặp gỡ hy hữu ấy đã đem lại
nhiều hân hoan, hy vọng cho đồng bào Phật giáo trong và ngoài nước nói chung,
các chính giới và bằng hữu quốc tế nói riêng. Hân hoan là vì chưa hề xảy ra
trên bất cứ quốc gia nào sự kiện một vị Thủ tướng tiếp một tù nhân tôn giáo
như bản thân tôi vào thời điểm ấy cũng như bây giờ. Hy vọng là vì bao nhiêu
năm dài đen tối trông đợi, ai ai cũng tưởng rằng sau cuộc gặp gỡ này, Ðảng và
Nhà nước Việt Nam sẽ thay đổi chính sách đàn áp và phân biệt đối xử với Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Bản thân tôi cũng đã hân hoan và hy vọng
như thế. Ðặc biệt đáp các lời tôi thắc mắc vì sao Giáo hội chúng tôi bị đàn
áp và phân biệt đối xử suốt gần 30 năm qua, thì Thủ tướng tâm tình
rằng : "Buổi đầu có thiếu sót, có nhiều sai trái, nay mọi sự sẽ
phải tháo gỡ và điều chỉnh dần. Xin Hòa thượng từ bi, hoan hỷ." Cho nên lúc ấy, tôi tỏ vẻ
sẵn sàng hỉ xả những chuyện đã qua. "Song sự kiện xảy ra
sáu tháng sau đó, đặc biệt là việc chận xe rồi bắt bớ chúng tôi tại Bình Ðịnh
và Lương Sơn trong hai ngày 8 và 9.10.2003, làm cho tôi từ ngờ vực đi đến
thất vọng về một chính sách bất bình đẳng tôn giáo bất di bất dịch của Ðảng
và Nhà Nước đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và đối với riêng
bản thân tôi từ thời Kháng chiến chống Pháp ở Liên khu 5, và nay dưới chế độ
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa. "Cuối năm ngoái tôi bị
bệnh nặng, Hòa thượng Thích Quảng Ðộ và chư Tăng ở Sài Gòn muốn ra thăm bệnh
tôi ở nhà thương, nhưng đã bị công an chận xe không cho đi. Nay, Tết là ngày
vui sum hiệp của mọi gia đình và của toàn dân, là ngày thăm viếng chúc Xuân
sau một năm vất vả làm ăn, hay xa cách vì sinh kế phải tha phương kiếm sống.
Nhưng năm nay, tôi rất buồn phiền khi nghe tin Hòa thượng Thích Quảng Ðộ,
Viện trưởng Viện Hóa Ðạo, Hòa thượng Thích Ðức Chơn, thành viên Hội đồng
Trưởng lão Viện Tăng thống, Thượng tọa Thích Viên Ðịnh, Phó Viện trưởng Viện
Hóa Ðạo, cùng chư Tăng ở Sài Gòn dự tính ra Tu viện Nguyên Thiều ở Bình Ðịnh
thăm viếng tôi mấy ngày đầu Xuân, nhưng một lần nữa, lại bị ngăn cấm. Các cơ
quan công quyền tại các quận Bình Thạnh, Gò Vấp, Phú Nhuận, Thủ Ðức, v.v...
đã đến các chùa liên hệ yêu cầu chư Tăng không được ra Bình Ðịnh chúc Xuân,
với lý do mơ hồ là "tình hình còn khó khăn, không ổn định" không
nên đi, hoặc nói lời vô lý là "Có kẻ xấu lợi dụng, tổ chức chuyến đi ra
Bình Ðịnh thăm Hòa thượng Thích Huyền Quang để gây rối. Có ai tổ chức đi thì
đừng có đi, vì Nhà nước không cho đi !." Nhiều ngày qua còn cắt
đường dây điện thoại của Hòa thượng Thích Quảng Ðộ. (...) " Nhân đây, tôi cũng xin Ðảng
và Nhà nước minh bạch hóa trường hợp quản chế tôi và Hòa thượng Thích Quảng
Ðộ bằng khẩu lệnh kể từ vụ bắt bớ tùy tiện chúng tôi ngày 9.10.2003 tại Lương
Sơn gần thành phố Nha Trang. Tôi có nghe Nhà nước tuyên bố với báo chí quốc
tế là do tôi và Hòa thượng Thích Quảng Ðộ "tàng trữ bí mật Nhà
nước." Nếu quả thật chúng tôi mắc tội này, thì xin trưng bằng cớ và đưa
chúng tôi ra tòa xét xử với quyền biện hộ phân minh. Chúng tôi sẽ chấp hành
án lệnh sau phiên xử. Còn như lý do nêu ra không đúng sự thật, thì tuyên bố
chấm dứt việc buộc tội vô căn cứ và trả chúng tôi về đời sống tự do, chứ
không như hiện tại, từ trên một năm qua, chúng tôi phải sống trong cảnh quản
chế gắt gao như một người tù tại Tu viện Nguyên Thiều và Thanh Minh Thiền
viện. Chiếu theo điều 10 trong Bộ
luật Tố tụng Hình sự, thì "không ai có thể coi là có tội và phải chịu
hình phạt, khi chưa có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp
luật," điều 71 trong cùng bộ luật, thì "thời hạn tạm giam" tối
đa không được quá 12 tháng, và "khi đã hết thời tạm giam thì người ra
lệnh tạm giam phải trả tự do cho người bị tạm giam." Nay thời hạn tối đa
ấy đã quá bốn tháng rồi. Kính mong quý Ngài làm việc theo Pháp luật mà thi
hành các điều nêu ra trong bức thư hôm nay. Mặc dù những xác nhận của
chính bản thân các người lâm nạn, là Ðức Tăng thống và tôi, mặc dù thực tại
đàn áp hung hãn và quy mô của Ðảng và Nhà nước đối với Giáo Hội Phật Giáo
Việt Nam Thống Nhất suốt 30 năm qua, thế nhưng suốt bao nhiêu năm trường cho
đến những ngày gần đây nhất, lời tuyên bố của ông Lê Dũng, người phát ngôn
của Bộ Ngoại giao, vẫn bất di bất dịch, vẫn khăng khăng che giấu sự thực khi
bảo rằng Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang và tôi, Thích Quảng Ðộ, vẫn được
"hoàn toàn tự do hành đạo tại Tu viện Nguyên thiều ở Bình Ðịnh và Thanh
Minh Thiền viện ở Sài Gòn ." Cùng một luận điệu dối gạt
muôn đời như thế, mà điển hình là khi bị Tổ Hành Ðộng chống bắt bớ trái phép
của LHQ viết thư chất vấn gửi về Hà Nội, thì ông Ngô Quang Xuân, Ðại sứ
Thường trực tại LHQ ở Genève, được chỉ thị thay mặt Nhà nước trả lời trong
bức thư đề ngày 9.12.2004 viết rằng : "Tại Việt Nam, tự do tôn
giáo và tín ngưỡng được ghi rõ trong Hiến pháp và luật lệ, cũng như trong
thực hành. Những thông tin về tình trạng Thích Quảng Ðộ hoàn toàn giả tạo.
Ðiều cần phải xác định rõ, là Thích Quảng Ðộ vẫn tiếp tục sống và hành đạo
tại chùa Thanh Minh, hoàn toàn tự do, không hề bị giám sát hành chính hay
giam cầm." Còn về trường hợp Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang thì
cũng viết như thế và còn dám ngoa ngôn thêm : "Thông tin gửi đến
cơ quan LHQ là giả dối và phải được xem như hoàn toàn giả tạo, vì các thông
tin này chỉ nhằm tiếp diễn những chính kiến sai lầm và những hoạt động chống
lại Nhà nước Việt Nam." Ðảng và nhà cầm quyền
CHXHCNVN không thể nào thay đổi chính sách nhân quyền và tôn giáo, bao lâu
vẫn duy trì sự dối gạt công luận quốc nội và quốc tế như thế. Hãy trả tự do
thực sự cho chúng tôi trước khi cất lời tuyên bố như trên. Hãy phục hồi quyền
sinh hoạt pháp lý cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và các Giáo hội
Cao Ðài, Hòa Hảo, Tin Lành, v.v... trước khi xác nhận là "Tại Việt Nam
không có tù nhân tôn giáo, không có đàn áp tôn giáo" như ông Thủ tướng
Phan Văn Khải tuyên bố không ngượng lời trên báo chí Mỹ trong chuyến công du
Hoa Thịnh Ðốn vừa qua. Nhân danh Giáo Hội Phật
Giáo Việt Nam Thống Nhất, chúng tôi ngỏ lời cám ơn LHQ đã công bố bản Quan
điểm mang số tham chiếu 18/2005, qua đó, vạch trần sự dối gạt công luận thế
giới của CHXHCNVN và nói lên sự thật phũ phàng là Ðức Tăng thống Thích Huyền
Quang và tôi đã bị bắt bớ trái phép, cũng như hiện đang bị quản chế trái
phép, vi phạm điều 18 trong Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị
của LHQ, mà Việt Nam tham gia ký kết năm 1982. Ðược biết rằng bản Quan
điểm 18/2005 đã được quyết nghị thông qua tại khóa họp lần thứ 42 của Tổ Hành
động chống bắt bớ trái phép của LHQ tại Genève hôm 26.5.2005 và đã được gửi
về nhà cầm quyền Hà Nội hôm 6.6.2005. Theo thủ tục LHQ, thì sau ba tuần lễ
gửi văn kiện thông báo, LHQ sẽ đạt bản Quan điểm đến tổ chức đệ nạp hồ sơ
khiếu kiện, là Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam có trụ sở tại Paris,
đồng thời công bố cho các quốc gia hội viên thẩm tường để theo dõi. Thủ tục
và sự kiện này, một lần nữa chứng minh trước công luận thế giới rằng, nhà cầm
quyền Hà Nội không còn một lý do nào chính đáng để phản bác, cãi chối trước
các lời tố cáo của LHQ. Chúng tôi yêu cầu LHQ hãy
tiếp tục theo dõi tình trạng nhân quyền tồi tệ và đàn áp tôn giáo tại Việt
Nam, và có những biện pháp thích nghi để CHXHCNVN thực thi bản Quan điểm
18/2005 vừa được công bố tại Genève. Chúng tôi cũng yêu cầu các cơ quan Nhân
quyền LHQ tiếp tục và nhanh chóng gửi các Báo cáo viên LHQ về Việt Nam điều
tra trên ba lĩnh vực : đàn áp tôn giáo, đàn áp tự do ngôn luận, và bắt bớ
trái phép, giam cầm trái phép những người biểu tỏ ôn hòa chính kiến hay tín
ngưỡng của họ. Chúng tôi kêu gọi các quốc
gia yêu chuộng tự do, dân chủ trên thế giới căn cứ vào bản Quan điểm 18/2005
của LHQ để yêu sách CHXHCNVN thi hành bổn phận và trách vụ của một thành viên
LHQ mỗi khi có sự khuyến cáo nghiêm trọng do LHQ ban hành. Ở thời đại tin học ngày
nay, những nạn nhân trong các quốc gia độc tài sẽ vĩnh viễn vùi dập cho đến
chết trong thầm lặng và quên lãng, nếu thảm nạn của họ không được các cơ quan
truyền thông, báo chí can thiệp công bố. Chúng tôi lên tiếng tỏ lòng biết ơn
và kêu gọi các cơ quan truyền thông, báo chí quốc tế hãy cứu chúng tôi và dân
tộc Việt Nam hiện không có tiếng nói trên xứ sở khổ đau và áp bức triền miên
này. Nay tuyên bố, |