|
|
|
Từ trong nước, Tiến Sĩ Hà
Sĩ Phu, một nhà đấu tranh cho dân chủ nổi tiếng, đã nhận định về chuyến đi
của ông Phan Văn Khải, qua cuộc phỏng vấn của phóng viên Việt Hùng phát trên
đài Á Châu Tự Do ngày 22.6.2005, như sau : TS Hà Sĩ Phu : Cũng như mọi người dân
Việt Nam ở trong nước và ngoài nước hiện nay đều rất quan tâm đến chuyến đi
của thủ tướng Phan Văn Khải. Thứ nhất là xét về tính cách bên ngoài, về mặt
hình thức thì đây đúng là một chuyến đi lịch sử. Nó là chuyến thăm đầu tiên
của người đứng đầu chính phủ CSVN sang thăm một nước cựu thù mà lại chính là
nước quyết định khả năng của mình vào tổ chức quốc tế WTO. Chuyến đi có thực
hiện được sứ mệnh gọi là lịch sử đấy hay không và thực hiện đến mức độ nào,
nó còn đứng trước những thử thách không đơn giản. Mà cái chính là đường lối
đối nội và đối ngoại của đảng CSVN có những thay đổi căn bản gì hay không để
tương ứng với cục diện mới đó. Cục diện mới đó là văn minh nhân loại. Và sự
thay đổi ấy là thực tâm đến mức độ nào ? Hay vẫn chỉ là sự uyển chuyển
của sách lược như vẫn diễn ra trong quá khứ. Việt Hùng : Như vậy phải chăng tiến sĩ
muốn nói đến yếu tố kinh tế là trọng tâm trong chuyến đi này hay sao ? TS Hà Sĩ Phu : Tôi biết nhiều người quan
tâm đến kinh tế. Bởi vì vẫn coi kinh tế là nền tảng, kinh tế đi trước rồi sau
này mọi thứ nó thay đổi theo. Tôi cũng mong ông Khải thu hoạch được thật
nhiều về kinh tế. Song tôi thấy kinh tế chưa hẳn đã là nền tảng đâu. Mà những
yếu tố chính trị và xã hội mới chính là nền tảng cho kinh tế. Nếu sự hợp tác
kinh tế mà không đặt trên cơ sở tương thích về chính trị và xã hội thì kinh
tế cũng không phát triển lâu dài được, và không bền vững được, mà có khi còn
dẫn đến kết quả không mong muốn nữa. Việt Hùng :Thưa TS trong khi dư luận
thì cho rằng 30 năm kể từ khi chiến tranh kết thúc này 30 tháng 4 năm 75 là
thời gian quá đủ để quên đi quá khứ. Liệu VN đã hoàn toàn gác lại quá khứ hay
chưa ạ ? TS Hà Sĩ Phu : Tôi nghĩ rằng yếu tố ấy là
quyết định chuyến đi của ông Khải là có đạt được kết quả lịch sử hay không,
hay là hạn chế lại ở chỗ đấy. Cho phép tôi được triển khai ý vừa rồi. Tôi nói
rằng có 3 vấn đề chính trị xã hội rất quan trọng mà nó quyết định kết quả của
chuyến đi. Thứ nhất là tôi thấy chuyện dân chủ. Tôi thấy như thế này :
Về vấn đề tự do tư tưởng ta cứ nói là ta rất dân chủ và không hề bắt bớ giam
cầm bất cứ ai vì chuyện tín ngưỡng hay chính kiến cả. Tôi nhớ trong cuộc họp
báo 12 giờ trưa hôm qua là ông Khải có nói thế. Mà ông nói rằng họ bị bắt là
vì họ vi phạm luật pháp. Mà vi phạm luật pháp thì nước nào chẳng phải trừng
trị. Bằng sự trải nghiệm của bản thân và kinh nghiệm bè bạn thân của tôi thì
tôi thấy sự ngụy biện này là xúc phạm sự thật và xúc phạm lý trí của con
người. Bởi vì rất đơn giản, một khi anh đã hình sự hóa, những sự trao đổi về
quan điểm và về tư tưởng, nếu muốn sự trao đổi về quan điểm và tư tưởng thôi
nên hình sự hóa nó thì tự nhiên sự trao đổi tư tưởng ấy nó biến thành phạm
pháp. Chứ có gì đâu là lạ. Cho nên mất dân chủ chính là ở thứ luật pháp đó.
Phải sửa ngay luật pháp đó. Những người phát biểu như tôi hay như ông Hoàng
Tiến thì ở Mỹ xem có ai người ta gây phiền không, người ta cắt điện thoại, và
người ta gây khó khăn về đời sống không ? Chưa kể rằng rất nhiều sự
đàn áp và khống chế đó, mà cần duyệt lại cả các thứ luật mà vốn nó đã thiếu
dân chủ rồi. Tôi nghĩ rằng đã đến lúc ông Khải không nên nói cái câu ngụy
biện ấy nữa. Nhưng tiếc rằng trong cuộc họp báo vừa rồi ông lại nói cái câu
ấy mất rồi ! Tôi nói tiếp về chuyện dân
chủ. Ðảng ta cứ khăng khăng rằng ta đã có tự do báo chí. Thế bây giờ đây ông
Nguyễn Thanh Giang và ông Phạm Quế Dương xin ra báo đấy, nếu là Mỹ thì đương
nhiên hai ông ấy được ra báo rồi. Nếu không tin ông Khải cứ hỏi thử ông Bush
xem ở nước ông như ông Thanh Giang, ông Quế Dương xin ra báo thì ông có cho
ra không ? Ðương nhiên họ được ra chứ. Và ông Khải cứ thử hỏi ông Bush
xem là đảng Cộng Hòa của ông ấy thì có điều cấm kỵ gì giống như là 19 điều
cấm của Ðảng CSVN đối với đảng viên của mình không ? Ðể so sánh ngay
thôi, chứ ông đừng nói là ở nước nào nó cũng thế cả. Tôi nghĩ rằng nếu ông Khải
cứ chuyên trì quan điểm cũ thì cũng khó lòng gây niềm tin cho người nghe
được. Thật ra hai điều tôi dẫn chứng ấy để nói về sự còn thiếu dân chủ cũng
như những điều khác nữa thì tôi thấy có cùng nguyên nhân là chế độ đảng trị
Mác Lê Nin thôi. Việt Hùng : Như vậy vấn đề thứ hai là
gì ạ ? TS Hà Sĩ Phu : Là vấn đề hòa giải dân
tộc. Bởi vì nó là một trong những mục đích trong chuyến đi ông Khải lần này
là muốn hòa giải với khối người Việt di tản lớn nhất. Tôi chỉ xin lấy một vài
sự việc có liên quan đến sự hòa giải này. Trước khi ông Khải làm một chuyến
đi lịch sử như thế thì lại để xảy ra một việc rất là thất nhân tâm là việc
phá bức tượng đài kỷ niệm ở đảo Pulau Bidong. Bức tượng đài này để tưởng nhớ
các nạn nhân là người Việt Nam máu mủ của mình bị chết ; thứ hai là để
cảm ơn sự nhân đạo của các nước bạn. Thế mình chủ trương đàm phán với người
ta mà lại phá cái đó đi. Ðập vỡ cái đó thì có khác gì đập vỡ cái năng lực hòa
giải của dân tộc. Thứ hai là một việc khác nữa là đợt kỷ niệm 30 tháng 4 vừa
rồi. Ông Kiệt đã trả lời phỏng vấn, trong đó có nói hai ý quan trọng, tức
nhiên là ông vẫn nói theo quan điểm của người cộng sản. Một là sự cố 30 tháng
4 này làm cho hàng triệu người VN vui thì cũng làm cho hàng triệu người VN
buồn, thứ hai là ông nói rằng kết thúc cuộc chiến tranh đó bằng sự thắng lợi
miền Bắc và chúng tôi còn biết thêm rằng, có những nguồn tin cho biết là đến
ngày đó nội các Dương Văn Minh đã ngồi tề tựu cho người xuống mở sẵn cửa Dinh
Ðộc Lập để đón người chiến thắng, người ta hành động đẹp như thế. Nghĩa là
chiếc xe tăng mà ta vẫn thấy trên tivi húc đổ cánh cổng thì thực ra cánh cổng
nó mở rồi, không có sự húc đổ. Nếu có húc đổ thì chỉ là sự húc đổ cái ta dựng
lên để đóng phim thôi. Tôi thấy chuyện cánh cổng mà nó bật mở sẵn này nó mà
có thực thì hay lắm vì đó chính là sự mở lòng ra với nhau, mở ra cơ hội để
hòa hợp sau này. Mà có húc đổ là húc đổ sự hận thù, cho nên tôi nghĩ rằng nếu
lịch sử là như vậy, cánh cổng Dinh Ðộc Lập đã được mở sẵn thì đẹp quá. Thế
nhưng trong tuyên truyền chính trị thì không phải như vậy mà vẫn là xe tăng
vào húc đổ. Nếu chúng ta cũng học của tổ tiên mà xé hết các văn bản chính
thức của hận thù để mở lòng ra với nhau thì đâu có tạo ra những cuộc biểu
tình chống lại chính phủ cầm quyền như là đang diễn ra ở bên Mỹ bây giờ. Cho
nên tôi trả lời câu của anh Việt Hùng đưa ra lúc nảy về khả năng hòa giải.
Tôi nghĩ rằng nếu không đụng chạm gì đến quan điểm cơ bản này mà ta cứ hô hào
hòa hợp thì tôi nghĩ là không dễ. Còn một chuyện nữa về hòa hợp đó, ta cứ
bênh vực cho cái hòa hợp của ông Nguyễn Cao Kỳ thì tôi nghĩ rất tốt thôi. Nếu
mà hòa hợp với cái ông mà đã ném bom, trong khi đó vẫn kiên quyết tiếp tục bỏ
tù những ông như Nguyễn Khắc Toàn, như Phạm Hồng Sơn, như Nguyễn Vũ Bình là
những người không hề biết ném bom mà chỉ biết ném ra các sáng kiến. Sáng kiến
để thăm dò cái tấm lòng dân chủ, tấm lòng vì dân của người cầm quyền thôi.
Thế thì hai chuyện ngược nhau như thế thì làm cho người ta cảnh giác chứ sao
ta có thể đi với nhau một cách gọi là hòa cận được. Việt Hùng : Tiến sĩ đã nói đến hai vấn
đề, vậy thì vấn đề thứ ba là gì ạ ? TS Hà Sĩ Phu : Chừng nào người ta vẫn còn
tin tấm biển Xã Hội Chủ Nghĩa, Xã Hội Cộng Sản thì cái cương lĩnh đối ngoại
cổ truyền bao giờ cũng phải là cái này, gần nhất là các xã hội chủ nghĩa anh
em, thế mà xa nhất thậm chí đối lập là chủ nghĩa tư bản, mà chủ nghĩa tư bản
thì Mỹ là đầu xỏ rồi. Thế bây giờ lại bắt với kẻ thù đầu xỏ đó nó phải làm
tròn nhiệm vụ của người bạn lớn nhất giúp ta vào tổ chức WTO, giúp ta vào
nhiều cửa ngỏ khác nữa. Tôi xét rằng Hoa Kỳ không đủ tài năng để đóng một lúc
cả hai vai ngược nhau như thế này. Vì thế cho nên phải sửa những bước căn bản
thì bước đi này mới thành công được. Việt Hùng : Thưa TS Hà Sĩ Phu, để tiếp
tục câu chuyện trong buổi phát thanh trước thì người ta vẫn nói rằng những
thay đổi kinh tế của VN đáng ca ngợi, ngược lại những thay đổi về chính trị
và nhất là vấn đề nhân quyền, tự do tín ngưỡng thì đáng chê trách. Với thực
tế ở VN thì TS nghĩ như thế nào về vấn đề này. TS Hà Sĩ Phu : Vâng, ai cũng biết rằng
giữa kinh tế và chính trị xã hội thì nó liên quan mật thiết. Nhưng có điều
thì cái nào đáng ưu tiên hơn và cái nào là nền tảng cho cái nào ? Rất
nhiều người cũng công nhận chủ nghĩa kinh tế và tính chất về kinh tế. Ở VN
chính sách Mác Lê thì lấy kinh tế làm nền tảng cho rằng thôi, cái gì chưa
tính đến thì cứ làm sau nhưng cứ làm cho kinh tế thật tốt đi thì cũng đã tốt
quá, từ kinh tế nó sẽ mở ra cái khác. Tôi nghĩ rằng nó cũng không thật đơn
giản như vậy đâu. Tôi lấy ví dụ như thế này, về kinh tế thì trước hết có phải
thật sự kinh tế mình đã rất khá so với những mặt khác không ? Tôi trộm
nghĩ thế này không biết có đúng không, hiện nay là có người giàu lên rất ghê
gớm, thậm chí có khi giàu hơn cả các tỷ phú của nước ngoài nữa chứ. Thế nên
tôi quan sát và cũng có hội ý với nhiều anh em thì thấy rằng những chỗ giàu
nhất không phải là do làm ăn sản xuất là giàu mà toàn là do bán đất, những
tài sản to nhất vẫn là do đất đẻ ra. Ðây chính là bán đất lấy tiền thôi chứ
có sản xuất gì ; nền kinh tế thật ra chả thay đổi gì bao nhiêu cả. Thế
thì kiếm tiền cho vụ giàu đó thì đâu phải là phát triển kinh tế. Thế còn một
vài nơi ngoài Bắc phát triển kinh tế thì sinh ra rất nhiều thứ phát sinh.
Theo tôi nghĩ hiện nay về mặt kinh tế thôi thì cũng không nên đánh giá quá
lạc quan như mình nghĩ đâu. Tức là nếu chúng ta nhìn các nơi là biểu trưng,
các khu chế xuất nhà cao cửa rộng, mấy nơi dịch vụ gọi là 5 sao, 3 sao v.v...
tất cả những cái đó thấy rằng biểu hiện về mặt phát triển về kinh tế thì tôi
nghĩ chưa đủ đâu. Thứ nhất là đa số dân đời sống vẫn nghèo lắm, những người
dân bình thường kiếm miếng ăn hàng ngày vẫn còn vất vả lắm... Thứ hai nữa là
những chỗ mà gọi là phát triển kinh tế, nói chữ nó hơi mất lòng, tức là phồn
vinh giả tạo. Rất giàu nhưng thực ra cái giàu đó không phải là do đồng tiền
sản xuất mà là do bán đất. Thế thì ngay cả về mặt kinh tế thì chưa phải có
cái gì đáng lạc quan lắm đâu. Nhưng phải nói rằng là những cái tiến bộ hơn so
với trước thì đã là nhiều lắm rồi. Nhưng theo quan điểm của
tôi, tôi vẫn cho rằng nếu không có những cơ sở làm nền về chính trị và về xã
hội thì kinh tế phát triển tới mức nào đó thôi thì nó phát sinh mâu thuẩn.
Các chuyện về chính trị xã hội có rất nhiều đảng viên, các đảng viên cao cấp
từ ông Võ Văn Kiệt đến ông Lê Ðăng Doanh, rồi cho đến phó chủ nhiệm văn phòng
quốc hội như ông Trần Quốc Thuận, v.v... nhiều lắm ? Phần nhiều cho rằng
từ gốc phải bỏ CNXH đi, người ta nói đừng giữ gì cả, bỏ cái định hướng Mác
Lenin đi, tự mình tự lập, mình đứng dậy, dân tộc mình bảo nhau, đoàn kết nhau
tìm con đường mình đi, dân tộc mình đi. Ðấy, tôi nghĩ rằng chính trị xã hội
rất là gốc, cái đó mình chưa giải quyết, chứ còn xã hội hiện nay thì gần như
rất là nhất trí là nếu phát triển kinh tế một tí tẹo thế thôi nhưng vì không
có cơ sở chính trị vững chắc để làm nền tảng cho nên xã hội thoái hóa vô
cùng. Xã hội chưa bao giờ dối trá như thế này. Xã hội chưa bao giờ đảo lộn
như thế này. Xã hội chưa bao giờ mất nhân cách như thế này. Thế tôi nghĩ rằng
là về hai mặt đó người ta nêu là nó chưa xứng với kinh tế thì cũng là quá
đúng. Nhưng tôi, tôi nghĩ là chẳng những nó không đi sau kinh tế, mà phải đi
trước để làm nền cơ. Chứ còn chủ trương rằng cứ đi kinh tế trước, phát triển
rồi chuyện kia thì bàn sau là một giải pháp nó không khoa học. Việt Hùng : Về chuyến đi của thủ tướng
Phan Văn Khải hiện đang ở tại Hoa Kỳ. Trong chuyến đi này thủ tướng Khải kỳ
vọng nhiều vào việc Hoa Kỳ tuyên bố ủng hộ VN gia nhập WTO, thế nhưng nếu
mong mỏi này không đạt được liệu có ảnh hưởng tới tiến trình hội nhập và cải
tổ chính trị mà ông Khải là một trong những nhà cải cách đang muốn thay đổi
không ạ ? TS Hà Sĩ Phu : Về lâu dài mà nói thì cái
sự vào WTO nó không phải là quyết định đối với sự sống còn, đối với sự phát
triển của cả đất nước, cả dân tộc đâu. Nó vẫn phải là cái nội lực của mình,
có năng lực thật hay không, đấy mới là quan trọng. Ðứng về cục diện trước
mắt, cái việc vào WTO đó nó cũng quan trọng đấy mà tôi cũng muốn một mặt ông
Bush phải vượt cao hơn những quyền lợi về kinh tế của nước Mỹ hay là quyền
lợi chính trị toàn cầu của nước Mỹ mà ông ấy hiểu kỹ hơn Việt Nam một chút để
trong khi ông ủng hộ, giúp đỡ về kinh tế trong đó có chuyện giúp vào WTO thì
ông ấy phải đề cập đến những yếu kém của Việt Nam kỹ lưỡng hơn và dứt khoát
hơn. Thì cái đó chính là bức tường, bởi vì sửa được cái đó thì bước đi mới
vững chắc. Bởi vì thứ nhất là quan hệ với Việt Nam và Mỹ nó sẽ thắt chặt hơn.
Thứ hai nữa là đối với Hoa Kỳ về mặt kinh tế, thì tôi nghĩ rằng về mặt quân
sự để đảm bảo cho mối quan hệ đó, làm cho mình thoát được cái cơ lệ thuộc vào
cường quốc phương bắc. Tôi nghĩ rằng đối với tôi thật sự tôi rất quan tâm đến
vấn đề dân chủ nhưng chủ trương phát triển kinh tế như thế tôi cũng rất ủng
hộ và rất mong muốn. Việt Hùng :Thưa TS Hà Sĩ Phu, 30 năm
đánh dấu chiến tranh kết thúc, 10 năm đánh dấu quan hệ Việt - Mỹ, liệu chúng
ta có thể cùng nhau dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của sự hội nhập
chưa ? TS Hà Sĩ Phu : Thứ nhất, tức là dắt tay
nhau đi dưới tấm biển đó thì vẫn là cái chuyện phải mở lòng ra. Nhưng có một
vị bình luận viên ở nước ngoài trên đài Á Châu Tự Do có nói rằng trong việc
hòa nhập này người chiến thắng là người phải chìa bàn tay ra trước. Tôi nghĩ
rằng chính phủ Việt Nam cũng có lẽ ý thức được điều đó, cho nên động tác đôi
lúc cũng có vẻ chìa bàn tay ra trước. Nhưng cái bàn tay tin cậy, khi người ta
bắt, người ta có tin cậy được hay không thì còn vướng một vài điều mà tôi có
nói ; đó tức là anh phải có những hành động cụ thể hơn nữa. Chuyện vừa
rồi tôi nói, chuyện 30 tháng 4 mình tuyên truyền trong nước như thế nào, rồi
chuyện quan hệ qua miền Bắc miền Nam như thế nào, rồi cái chuyện yêu cầu xóa
bỏ bức tượng đài ở Pulau Bidong đi đấy là cái việc rất dại. Cũng mong rằng
đợt đi này cũng tiến thêm một bước. Nhưng bước đó tôi nghĩ cũng chưa phải là
bước căn bản lớn lao hơn gì. Tuy vậy, có được một bước tiến nào thì ta mừng
bước tiến đấy. Và tôi tin rằng kỳ này cũng có thể thắt chặt thêm được một
chút và cũng giúp cho chính phủ Việt Nam nhìn rõ hơn sự thật một chút là mình
muốn đoàn kết cả khối mấy triệu người ở nước ngoài thì mình cũng cần có những
thay đổi căn bản hơn nữa. Việt Hùng : Vâng, trước khi chấm dứt
cuộc nói chuyện thì tiến sĩ có điều gì muốn nói với quý thính giả đang theo
dõi cuộc nói chuyện hôm nay không ? TS Hà Sĩ Phu : Trước khi dừng
lời, tôi chỉ xin có ý kiến là đứng về toàn bộ xã hội mà nói thì vừa rồi tôi
nói có 3 vấn đề đấy. Nhưng thực ra tôi coi điều thứ hai, điều về hòa hợp thì
tôi rất là quan tâm. Thật sự phải phá vỡ mọi bức tường ngăn cách, bây giờ sự
phân tiến nó không còn là miền Bắc hay miền Nam, tức là Quốc hay là Cộng, từ
trong nước hay ngoài nước. Tôi nghĩ phải phá vỡ các rào cản ấy đi. Bây giờ
nếu có phân tiến thì chỉ còn phân tiến như thế này, tức là anh có thực lòng,
thực lòng hòa hợp hòa giải để xây dựng đất nước hay không ? Mà muốn hòa hợp
hòa giải thì phải có dân chủ, đương nhiên là như thế. Nếu không dân chủ thì
ai lại theo anh, để đồng hóa theo anh, đi theo chủ trương của anh được ?
Tôi mong rằng mọi ranh giới bên trong bên ngoài là xóa hết. Cho nên hôm nay
mà nói chuyện với đài Á Châu Tự Do và những người mà có thể sẽ nghe cuộc trò
chuyện của chúng ta, có thể là những người trong nước, những người ngoài
nước, có thể là những anh em trong bộ phận chuyên chính ở trong nước v.v...
thì tôi nghĩ rằng nên thống nhất với nhau. Chừng nào mà cái bức tường ngăn
cách đã bỏ đi thì triển vọng hòa hợp hòa giải để làm điều đại nghĩa cho dân
tộc mới mong thành công được. Việt Hùng : Vâng, xin được cám ơn tiến
sĩ Hà Sĩ Phu. |