|
|
|
Thưa quí vị, Trong suốt tuần qua, 20 đến
24 tháng 6, ông Phan Văn Khải, người đầu tiên có chức vụ cao nhất trong chính
quyền Hà Nội, đến Hoa Kỳ đã làm cho chúng tôi, người Việt tị nạn Cộng Sản nhớ
lại những chuyện đã qua. Hơn thế nữa, việc ông Phan Văn Khải vuốt giầy bức
tượng ông John Harvard khi đến trường đại học Harvard, Boston, Massachusetts
đã làm chúng tôi liên tưởng đến một ý nghĩa khác mà ý nghĩa đó chúng tôi cảm
thấy chính quyền Hà Nội phải hổ thẹn đối với cộng đồng người Việt tị nạn Cộng
Sản trên toàn thế giới. "Phản Quốc",
"Nợ Máu Nhân Dân" hay "Bọn Ôm Chân Ðế Quốc." Sau
30/4/1975, chính quyền Hà Nội đã dồn người dân chúng tôi vào đường cùng điển
hình như : đổi tiền, đánh tư sản, chiếm đoạt tài sản, ruộng đất, nhà
cửa, đẩy người dân vào khu Kinh Tế Mới, hù dọa, nhồi sọ người dân bằng tư
tưởng Mac Lenin, v.v. và v.v. Những việc làm không lương tâm ấy đã đẩy người
dân vô tội chúng tôi vào ngõ cùng của cuộc sống. Không đủ tinh thần để sống
dưới sự cai trị độc tài ấy, chúng tôi đã có ý định thoát thân bằng con đường
vượt biên. Những chuyến đi ấy, chúng tôi biết rằng đó là "thập tử, nhất
sinh", chín phần là sẽ chết, chỉ có một phần sống. Mặc dù thế, chúng tôi
đã tự nhủ với nhau rằng : "Thà chết, còn hơn sống trong cảnh mất tự
do." Và chúng tôi đã cương quyết ra đi. Hàng loạt rồi hàng loạt người đã
phải rời nơi chôn nhau cắt rún để đi tìm hai chữ tự do. Ðã có hàng triệu,
triệu người Việt Nam phơi thây trên biển cả. Ðã có hàng trăm ngàn người trên
những chuyến đi ấy vì nhiều lý do khác đã bỏ mình trên những hòn đảo hoang
vu. May thay, cũng còn có nhiều người sống sót đến được bến bờ tự do. Tuy
nhiên, chính quyền Hà Nội thật nhẫn tâm. Mặc dầu chúng tôi đã đến được bến tự
do, nhưng chúng tôi và thân nhân còn kẹt lại ở Việt Nam đã bị ghép vào những
tội danh như : "Phản Quốc", "Nợ Máu Nhân Dân" hay
"Bọn Ôm Chân Ðế Quốc" rồi lại bị chính quyền trù dập trong nhiều
hoàn cảnh khác nhau. Chính quyền Hà Nội thật sự
xảo quyệt và gian trá. Thưa quí vị, sau 30 năm, chúng tôi vẫn là chúng tôi,
vẫn là người Việt tị nạn Cộng Sản. Mỗi năm, chúng tôi đã trích ra một khoảng
tiền từ những đồng lương mà phải làm việc cật lực mới có được để gởi về phụ
giúp gia đình ở Việt Nam. Số tiền gởi ấy đã lên đến hàng tỉ dollars mỗi năm.
Nay chính quyền Hà Nội đã nâng chúng tôi từ "Phản Quốc" hay
"Nợ Máu Nhân Dân" lên một địa vị khác với những cái tên nghe thật
là mỹ miều và thân thiện như : "Việt Kiều Yêu Nước" hay
"Khúc Ruột Nghìn Dặm". Quí vị có thấy được sự xảo quyệt của chính
quyền Hà Nội không ! ! ! ? ? ? Ngoài ra, việc
Phan Văn Khải đến Hoa Kỳ, cũng như Úc hay Canada nói theo nghĩa đen thì đây
là những chuyến đi để thương thuyết thương mại. Tuy nhiên, nếu nghe nội dung
của những bài thuyết trình, cũng như nhìn vào những biểu hiện của ông Khải
trong những buổi họp, hay theo dõi tình hình chính trị châu Á, thì có thể
hiểu rằng đây là những chuyến đi để dựa hơi, hay nói khác hơn là "Ôm
Chân Ðế Quốc" như việc Phan Văn Khải đã vuốt chân bức tượng ông John
Harvard khi đến Boston, Massachusetts. Tức Nước Vỡ bờ. Chúng tôi
đã tổ chức những cuộc biểu tình ở những nơi mà ông Khải đã đến và sẽ đến để
nói lên tiếng nói mà người dân trong nước không có quyền để nói, để vén ra
một bức màn cho cả thế giới thấy rằng người dân Việt Nam đang sống trong cảnh
lầm than, thiếu nhân quyền thật sự. Mục đích của chúng tôi là biểu tình ôn
hòa, bất bạo động. Nhưng đã có một vài trường hợp ngoài ý muốn xảy ra mà một
phóng viên Việt Nam ở trong nước tháp tùng cùng đoàn ông Khải cho rằng :
"Một hành động quá khích, thiếu văn hóa." Chúng tôi rất lấy làm
tiếc về sự việc nầy. Phóng viên ấy nói thêm : "... chuyện nầy (chuyện
biểu tình) nó như cơm bữa thôi..." Thưa quí vị, chắc hẳn quí vị không
nhiều thì ít có nghe đến tên của một nhân vật có thật trong lịch sử Trung Hoa
đó là Bao Công. Ông chỉ là một vị quan nhị phẩm trong triều đình, nhưng mỗi
khi ông đi đến đâu, thì người dân hân hoan đón chào ông bằng cả một tấm lòng
tôn kính. Có một em bé tay cầm một chén nước lạnh, đứng bên lề đường hàng mấy
canh giờ chờ để gặp và dâng nước cho Bao Công uống. Vì sao có những cảnh
tượng như thế ? Ðó là bởi vì Bao Công đã trừ gian, diệt ác đem lại cơm
no áo ấm và một cuộc sống thanh bình cho người dân. Vị phóng viên trên cho
rằng việc biểu tình như cơm bữa ! Thế, quí vị có tự hỏi : "Tại
sao cộng đồng chúng tôi không hân hoan đón chào phái đoàn ông Khải, mà lại
biểu tình chống đối ở mọi nơi ?" Chắc hẳn trong thâm tâm quí vị
cũng đã từng nêu ra câu hỏi ấy. Hơn nữa, chúng tôi nghĩ trong lòng mỗi quí vị
cũng đã có câu trả lời. Ðó là bởi vì chúng tôi là những nạn nhân của một chế
độ hà khắc, đó là chính quyền Hà Nội đã đi ngược lại ý dân và đó là chúng tôi
muốn nói lên tiếng nói mà người dân trong nước không có quyền nói. Từ những
phẫn uất chất chứa từ bấy lâu, nay đã có cơ hội để bộc phát, nên "tức
nước, vỡ bờ" và đã phát sinh ra những việc ngoài ý muốn. Phải mạnh dạn đứng ra nhận
lỗi và sửa lỗi để phát triển. Việc chính quyền Hà Nội liệt chúng tôi vào
những tội danh này, tội danh kia là một sai lầm lớn mà họ đã vấp phải. Lãnh
đạo một đất nước mà đã đẩy người dân vào đường cùng, lãnh đạo một đất nước mà
để lòng oán hận và phẫn nộ của người dân sôi sục đến mức cực độ để rồi họ
phải bỏ nhà ra đi. Ðây là những lỗi lầm lớn của chính quyền. Nhưng, chưa thừa
nhận lỗi nầy, thì chính quyền Hà Nội lại vướng phải một lỗi lầm khác đã làm
lòng căm phẫn của chúng tôi càng dâng cao thêm đó là việc chính quyền Hà Nội
ép buộc chính quyền Indonesia phải đập bỏ tượng đài kỷ niệm cho những thuyền
nhân Việt Nam không may mắn mới vừa được dựng lên vào tháng 3/2005. Chứng tỏ
thêm rằng đây là một việc làm sai trái nữa của chính quyền Hà Nội. Nếu họ gọi
chúng tôi là "Việt Kiều Yêu Nước" hay "Khúc Ruột Nghìn
Dặm", thì họ phải chấp nhận những tượng đài này. Với thái độ không nhận
lỗi và sửa lỗi của chính quyền Hà Nội, thì chúng tôi nghĩ rằng quí vị không
thể nào giải phóng được sự nghèo nàn lạc hậu của dân tộc Việt Nam. Cần phải có những đầu óc
thật tỉnh táo và những suy nghĩ tinh tế để có những nhận thức đúng, chính
xác, hợp thời cuộc để xây dựng đất nước. Thưa quí vị, quí vị cũng đã đi qua
nhiều nước, quí vị cũng đã thấy được sự giàu mạnh và phát triển của nhiều
quốc gia. Ðôi khi quí vị cũng tự hỏi rằng : "Tại sao xã hội của họ
phú cường đến thế ?" Chỉ một câu trả lời ngắn gọn, thưa quí vị, đó
là "Lấy dân làm gốc." Hay nói một cách khác, chính quyền đã đặt
quyền lợi người dân lên trên hết. Dân giàu thì nước mới mạnh. Người dân khi
có đầy đủ quyền của một con người thì họ mới hăng say trong cuộc sống, nỗ lực
trong công việc. Từ đó, xã hội mới giàu mạnh và phát triển. Từ đó, họ sẽ được
sự nể nang của thế giới. Nhìn lại xã hội Việt Nam hiện nay, một xã hội đầy
dẫy những tệ đoan, trong đó tham nhũng và bất công đã và đang trở thành những
nguy cơ lớn sẽ dẫn đến sự khủng hoảng nghiêm trọng, một hiểm họa không lường
cho xã hội. Việt Nam cần phải đổi mới thật sự, hay nói khác hơn, chính quyền
Hà Nội cần phải lột xác. Không những bì không, mà còn phải nhân, nữa !
Phải rũ bỏ dứt khoát ý thức hệ chính trị lạc hậu đã trở thành căn bệnh thâm
căn cố đế, để mở cửa đón nhận những ý niệm mới, tiên tiến, những ý thức tự do
dân chủ thực sự. Không được để cho những lạc hậu về tư duy ám ảnh hay níu
kéo. Hãy diệt trừ những thế lực cản trở tiến trình dân chủ hóa. Và điều cốt
yếu là phải Lấy Dân Làm Gốc. Sau khi chính quyền Việt Nam thay đổi được ý
thức hệ và lấy dân làm gốc, thì tình hình chính trị sẽ được ổn định. Từ đó,
việc dân chủ hóa kinh tế chắc chắn sẽ đem lại những thành quả mỹ mãn. Thưa quí vị, tiến trình dân
chủ hóa Việt Nam có thể khác so với các nước dân chủ trên thế giới, nhưng
trước tiên Việt Nam phải có dân quyền thực sự, chứ không phải dân quyền theo
lối Xã Hội Chủ Nghĩa. Nhà nước phải tôn trọng quyền tự do báo chí, tự do ngôn
luận, tự do tín ngưỡng, tự do di trú và đi lại của dân. Không đàn áp, trù dập
hay hù dọa người dân. Phải thả hết các tù nhân lương tâm, phóng thích tất cả
những tù nhân chính trị. Và quan trọng nhất là phải xóa bỏ chế độ độc đảng. Chúng tôi chắc rằng chuyến
đi nầy, ông Khải đã, đang và sẽ thấy, cũng như học hỏi rất nhiều điều mà Việt
Nam cần phải thay đổi để Việt Nam có thể phát triển và gia nhập WTO, cũng như
thực hiện lời hứa của ông dối với những chính khách quốc tế. Quí vị là những
chứng nhân của sự sai trái và lỗi thời của chính quyền Hà Nội. Những sai trái
ấy đã đưa Việt Nam vào danh sách 10 nước nghèo nhất trên thế giới, đã đưa
Việt Nam vào danh sách 3 nước có tệ nạn tham nhũng nhất thế giới, đã làm Việt
Nam không thể xuất khẩu những kỹ thuật tiên tiến, mà chỉ có thể xuất khẩu lao
động hay xấu hổ hơn nữa là xuất khẩu gái mãi dâm. Những sai trái ấy đã làm
cho hầu hết các gia đình Việt Nam bằng mọi cách đưa thân nhân của mình ra
nước ngoài để cuộc sống của những người còn ở lại đở vất vả hơn. Hy vọng quí
vị là đội tiên phong trong việc xóa bỏ chế độ độc đảng ở Việt Nam. Anh Ðào |