Ta nên noi guong bác Hồ
Xin gửi một bài phiếm về chính trị của Tếu để d8ộc giả đọc cho vui .
Một đứa trẻ mười tuổi hỏi bố : " Bố ơi, chánh trị
là ǵ hả bớ " Bố suy nghĩ một lúc rồi đáp :
" Con, để bố giải thích như
thế này " :
" Bố là người đứng đầu trong gia đ́nh, gọi bố là Chủ Tịch,
hoặc nói nôm na Cha Là Cấp Lănh Đạo Mẹ con có trách nhiệm lo về chi-tiêu,
quản lư mọi việc, nên chúng ta gọi Mẹ Là Nhà Nước. Bố mẹ lo lắng mọi việc
cho con, nên chúng ta gọi Con Là Nhân Dân . C̣n chị sen làm mọi công việc
cho nhà ta, chúng ta cứ xem như là Giai Cấp Công Nhân và...em con, chúng
ta coi như là Thế Hệ Tương Lai . Bây giờ con thử suy nghĩ xem coi có đúng
không ?
Đứa trẻ nghe xong, bỏ đi và thắc mắc hoài lời bố nó nói . Tối hôm
đó, đang ngẫm nghĩ những ǵ bố giảng, nó nghe tiếng khóc của em nó trong pḥng
bên cạnh, nó bèn chạy qua và nh́n thấy em nó bị tiêu chảy, i. ra đầy giường, nó
liền chạy qua pḥng bố mẹ , chỉ thấy chỉ có mẹ ngủ say trên giường như
chết.
Không muốn đánh thức mẹ dậy, nó bèn chạy qua báo chi
sen.
Thấy cửa pḥng chị sen khóa, nh́n vào lỗ khóa nó thấy bố ḿnh đang
nằm trên bụng chị sen. Chán nản, đứa trẻ về pḥng của ḿnh.
Sáng hôm sau,
đứa trẻ nói với bố : " Bố ơi, bây giờ con mới hiểu thế nào là chánh trị
rồi bố ạ" !
Bố đáp : "Giỏi, con thông minh của bố, con hiểu chánh trị như
thế nào, nói cho bố biết đi nào!
Người con liền trả lời :
"
Lănh Đạo th́ ôm xiết, đè nén và lột trần truồng giai ấp Công Nhân trong khi Nhà
Nước ngủ say như chết, Nhân Dân th́ bị bỏ rơi và Thế hệ Tương Lai của nước ta
th́ thúi hoắc đó bố ơi.
Tếu