Unesco Phủ Nhận Nghị Quyết HCM Là Nhà Văn Hóa
Nguyễn Đông A
Mười năm sau, báo An ninh thế giới, số 177 xuất
bản tại Hà nội cho đăng một bài với tựa ‘ Bảo vệ lể kỷ niệm 100 ngày sinh của
bác Hồ ở trụ sở Unesco (Pháp).
Tại sao ‘bảo vệ’
? Nếu lễ sanh nhựt 100 năm của HCM được Unesco tổ chức th́ không cần phải bảo vệ
bởi phía Ṭa Đại sứ Hà nội, bởi vấn đề an ninh đă thường xuyên được Unesco đăm
trách.
Phải bảo vệ như lời tựa của bài báo viết ( báo công an) v́ buổi lể
kỷ niệm ấy thật sự không được Unesco tổ chức mà do hoàn toàn Ṭa Đại sứ Hà nội
tự lo liệu.
Diễn tiến sự việc:
Năm 1987, Đại hội đồng Unesco đă
chấp thuận một quyết nghị tôn vinh Hồ Chí Minh là danh nhơn thế giới (nhà giải
phóng dân tộc, nhà văn hóa). Theo quyết nghị này, Unesco sẽ trợ cấp cho Hà nội
một ngân khoản để tổ chức lể kỷ niệm 100 năm taị trụ sở Unesco Hà nội, ấn hành
tranh ảnh, sách báo nói về sự nghiệp văn hóa và giải phóng của lăo. Riêng Unesco
tại Paris cũng sẽ tổ chức lể kỷ niệm tại trụ sở với sự tham dự của Ban lănh đạo
Unesco, đại diện chánh phủ Pháp và Thị xă Paris.
Sở dỉ Quyết nghị này
được thông qua dễ dàng ở Đại hội đồng v́ ông M’Bow, một người phi châu đen, làm
Tổng Giám đốc Unesco có xu hướng thân Cộng sản đă tích cực vận động các thành
viên trong Unesco.
Ngay khi Quyết nghị vừa được phổ biến, cộng đồng
người Việt tại Paris liền lập tức họp nhau lại để t́m phương cách phản đối
Unesco.
Một tổ chức thành h́nh : ỦY BAN TỐ CÁO TÔI ÁC HỒ CHÍ MINH gồm
một Tổng Thư Kư và nhiều Ủy Viên. Ông Nguyễn Văn Trần được các thân hữu ủy nhiệm
làm Tổng Thư Kư với sự hợp tác trợ lực tích cực của các ông Trần Văn Ngô, Chu Vũ
Hoan, Nguyễn Thừa Thính, Nghiêm Văn Thạch, Vũ Hạ .. Ủy Ban Vận đng kiều bào ở
khắp nơi: Hoa Kỳ, Úc, Canada và Âu Châu, viết thư cho Unesco phản đối&nbs p;
Quyết nghị sai lầm kia và vạch trần tội ác Hồ Chí Minh từ khi nắm chánh quyền ở
Hà nội và của chế độ qua các biến cố cụ thể như vụ Nhân văn Giai phẩm, cải cách
ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp, vụ thảm sát Mậu Thân Huế và ở miền Nam
sau 1975, việc tập trung cải tạo, đánh tư sản mại bản, đày dân đi kinh tế mới,
tổ chức vượt biển thu vàng, thảm nạn vượt biển ..
Đồng thời Ủy ban cũng
kêu gọi báo chí việt ngữ hải ngoại phổ biến tội ác của Hồ Chí Minh và chế độ
cộng sản Hà nội, viết lại và phổ biến để ngăn chận ảnh hưởng của Nghị quyết
Unesco này.
Ông Nguyễn Văn Trần liên hệ với tướng Simon, chủ tịch Ủy Ban
Tương trợ Việt-Miên-Lào và chủ tịch Hội cựu Đông Dương ANAI, để kêu gọi Hội cựu
chiến binh Pháp lên tiếng tố cáo tội ác của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản đă vi
phạm Nhơn quyền đối với tù binh pháp sau chiến tranh đông dương.
Ông
Nguyễn Văn Trần liên hệ với Thị xă Paris và một số dân biểu, nghị sĩ Pháp am
hiểu về chế độ cộng sản Hà nội để yêu cầu họ đặt những câu hỏi với chánh phủ
Pháp tại Quốc hội Pháp để có thái độ đối với Quyết nghị Unesco, bởi Pháp là quốc
gia đón nhận trụ sở Unesco.
Bức tường Bá linh sụp đổ kéo theo khối Cộng
sản Đông Âu đă ảnh hưởng sâu đậm đến nếp suy nghĩ về Cộng sản của các nước Âu
châu và của thế giới. Ông Frédéric Mayer, người Tây ba nha vừa đắc cử Tổng giám
đóc Unesco. Ông nầy am hiểu cộng sản nên không có xu hướng ủng hộ phe khuynh tả
trong Unesco như ông M'Bow trước kia. Kiều bào Việt nam ở khắp nơi viết thư gởi
về Unesco, có đến hàng hai mươi ngàn thư phản đối, yêu cầu hủy bỏ Quyết nghị. Số
thư này được ông Giám đôc trách nhiệm vùng Đông Nam Á ở Unesco cứ tuần tự đến
cuối tuần chuyển đến đại diện Hà nội tại Unesco.
Ông Nguyễn Văn Trần sưu
tầm tài liệu tại các thư viện và văn khố Pháp chứng minh sự đề cao HCM của Hà
nội như là một vĩ nhơn là hoàn toàn dối trá. Thân phụ của Hồ Chí Minh say rượu
phạt đ̣n làm chết oan một tội nhơn nên bị mất chức chứ hoàn toàn không v́ chống
Pháp mà từ quan. Không c̣n nguồn lợi tức để sanh sống và học hành , HCM bỏ vào
Phan T hiết nhờ Hội Liên Thành nhận cho dạy học sanh sống qua ngày. Nhưng số học
sanh của một tỉnh lẽ lúc bấy giờ không đủ bảo đảm cho y một mức sống ổn định nên
năm sau đó y rời Phan thiết vào Sài g̣n để xuống tàu Pháp xin làm phụ bếp cho có
đồng lương đêù đặn và khá giả hơn.
Hồ Chí Minh xuống tàu Pháp tại bến Nhà
Rồng ở Sài g̣n hoàn toàn chỉ nhằm t́m kế sanh nhai cho bàn thân và gởi tiền về
nước giúp phụ thân thôi.
V́ cha y thuộc diện hành chánh của chánh quyền
thuộc địa nên Hồ Chí Minh làm đơn xin ban học bổng để mong sau này "giúp ích Nhà
nước Pháp". Đơn xin bị từ chối. Qua các văn kiện do HCM viết và khai báo ghi
nhận : HCM có nhiều ngày sanh khác nhau. Ngày chết của y cũng bị Đảng Cộng sản
thay đổi: ngày 2 tháng 9 năm 1969 biến thành ngày 3 tháng 9.
Những chi
tiết hộ tịch này đă phơi bày sự thiếu chánh xác và sự dối trá đă giúp Ủy ban Tố
cáo tội ác Hồ Chí Minh thuyết phục Unesco không thể chấp nhận ngày 19/5 là ngày
sanh của HCM. Một cơ quan văn hóa và khoa học của Liên Hiệp Quốc không thể chấp
nhận sự dối trá được.
Từ đấy, Unesco bắt đầu nghi ngờ thành tích của Hồ
Chí Minh là "nhà văn hóa" và tin những lời phản kháng của cộng đồng người Việt
nam ở hải ngoại, bởi không ai hiểu rơ HCM hơn người Việt Nam và đặc biệt những
người Việt Nam nạn nhơn của chế độ Hồ Chí Minh.
Thế là trước ngày 19
tháng 5 năm 1990, ông Nguyễn Văn Trần được mời đến Unesco cùng với Tướng Simon
để Unesco cho biết quyết định của họ là không thi hành Quyết nghị. Unesco giải
thích là không thể hủy bỏ Quyết nghị được, bởi muốn hủy bỏ phải thông qua Đại
Hội dồng, với nhiều thủ tục phiền toái.
Tiếp theo đó, Unesco thông báo
cho Hà nội biết quyết định với những chi tiết như sau:
- Unesco không tổ
chức lễ 100 năm của HCM tại Paris và Hà nội.
- Cho Ṭa Đại sứ Hà nội ở
Paris mướn một pḥng trong trụ sở Unesco Paris để tự tổ chức ( Hà nội muốn thuê
hai pḥng, nhưng không được pḥng thứ hai v́ bị Ủy ban Tố cáo Tội ác HCM can
thiệp ngăn chặn).
- Unesco và chánh quyền Pháp, kể cả Thị xă Paris không
tham dự lễ.
- Ban tổ chức không được lạm dụng để tuyên truyền chánh trị
và đề cao HCM là "nhà văn hóa" theo tinh thần Quyết nghị.
- Thiệp mời
không được in h́nh HCM và ghi lễ "sanh nhựt HCM và nhà văn hóa" .. mà chỉ ghi
mời " tham dự buổi văn nghệ".
Quyết định không thi hành Quyết nghị của
Unesco với những ngăn cấm như trên đây đă được Văn Chấn, tác giả bài báo của An
ninh thế giới, số 177 thừa nhận nguyên văn như sau:
" .. Điển h́nh là một
số người Việt nam lưu vong ở Pháp, Mỹ và một số nước đă tụ tập nhau ở Paris
thành lập cái gọi là "Ủy ban chống tôn vinh HCM" ( thật sự là Ủy ban tố cáo tội
ác HCM, nhưng tác giả sợ phạm húy nên cải " tố cáo tội ác" thành " chống tôn
vinh") do các tên Nguyễn Văn Trần , Nguyễn Thừa Thính , Chu Vũ Hoan.. Chúng tích
cực vận đng một số nhơn vật hữu phái trong chánh quyền các nước kư tên vào thư
yêu cầu Tổng Thư kư Unesco hũy bỏ quyết định kỷ niệm ngày sanh của bác.Chúng
viết bài cho các báo phản động người Việt nam xuyên tạc, bôi nhọ cuộc đời bác..
Đă sắp đến ngày kỷ niệm , nhưng Ban lănh đạo Unesco vẫn chưa dứt khoát
lại c̣n gây sức ép thuyết phục ta đồng ư tổ chức kỷ niệm ở bên ngoài trụ sở
Unesco vơí lư do nhiều ư kiến phản đối. Với thái độ kiên quyết của phía ta lảnh
đạo Unesco chấp nhận một thỏa hiệp: bỏ một vài hoạt động h́nh thức tuyên truyền
chánh trị, không treo ảnh bác trong hội trường, trong triển lăm ảnh bác ở hành
lang Unesco, trong giấy mời phải ghi là đến xem văn nghệ, ..
Ba ngày
trước lễ kỷ niệm, t́nh h́nh lại không diễn ra như ta mong muốn. Tổng Thư kư
Unesco mời đại diện phía ta đến gặp và yêu cầu hoăn lễ kỷ niệm với lư do ta
không giử đúng lời hứa v́ trong giấy mời có in h́nh bác và ghi " Nhơn dịp kỷ
niệm 100 ngày sanh HCM, danh nhơn thế giới" ( Đúng là VẹM). .. Cuối cùng ta trả
lời với ông Tổng Thư kư là đă thay đổi ... Tuy nhiên ta cho in 100 giấy mời mới
thôi (để m ời người ngoại quốc) c̣n giấy cũ gởi cho Liên hiệp Việt kiều yêu nước
- hội ngoại vi của Hà nội - phân phối.
Về phần nội dung buổi lễ ta có
thay đổi chút ít. Đồng chí Đại sứ của ta không đọc bài diển văn đă dọn sẳn mà
thay vào đó Đồng chí Nguyễn Kinh Tài, Đại sứ bên cạnh Unesco đọc bài diển văn
ngắn nói về ư nghĩa lễ kỷ niệm, đọc Quyết định của Đại Hội đồng Unesco về kỷ
niệm 100 ngày sanh của bác. Chủ tịch Hội đồng người Việt tại Pháp ( Hội Liên
hiệp Việt kiều yêu nướ ;c) phát biểu ư kiến về công lao của bác đối với dân tộc
và thế giới, cuối cùng là chương tŕnh xem văn nghệ do đoàn cải lương trong nước
phục vụ "
( An ninh thế giới - số 177 trang 14 )
Trong phần cuối
Văn Chấn khoác loác hôm ấy có đến "2000 người tham dự nhờ các vơ sĩ ngăn chận
những người đến phá". Sự thật là hôm ấy không quá 70 người tham dự và hoàn toàn
không có ai muốn đánh phá và ngăn chận nhóm "Việt kiều yêu nước " tham
dự.
Nhận xét:
- Buổi lễ 19 /5 /1990 hoàn toàn do Ṭa Đại sứ Hà nội
tại Paris tổ chức trong một căn pḥng của Unesco do họ thuê mướn.
- Không
có đại diện của Unesco và chánh quyền Pháp đến dự.
- Buổi lễ đă không
được thực hiện đúng theo tinh thần Quyết Nghị " Hồ Chí Minh là một danh nhơn thế
giới" mà chỉ là một buổi tŕnh diển văn nghệ b́nh thường. ( Đại sứ Phạm B́nh của
Hà nội không được quyền đọc diển văn và không được quyền nói về HCM như là một
danh nhơn).
- Đảng cộng sản Việt nam và nhà cầm quỳên Hà nội đă không
biết lấy làm xấu hổ về những hành động lật lọng và gian trá của ḿnh đối với một
cơ quan văn hóa quốc tế (vụ tráo trở thiệp mời - ct: đừng nghe những ǵ CS nói
.. nh́n những ǵ CS làm ) mà lại c̣n khoe khoang đề cao như là một thành tích
thắng lợi.
Điểm thiếu sót đáng tiếc của Ủy ban Tố cáo tội ác Hồ Chí Minh
là đă không quảng bá sâu rộng thành quả tranh đău là Unesco không thi hành Quyết
nghị, bởi nghỉ rằng đă thắng lợi như vậy là đủ rồi.
Do đó mà 10 năm sau,
Hà nội mới dám lên tiếng khoe thành tích " bảo vệ" lễ kỷ niệm 100 ngày sanh của
HCM.
Hồi Nhơn Sơn 31 tháng 5 năm 2003
(một thành viên của Ủy Ban Tố
cáo Tội ác Hồ Chí Minh) thuật
Nguyễn Đông A