Vừa đi đường vừa kể chuyện: MỘT LẦN GẶP BÁC

Trần Dân Tiên kể

Núi rừng Việt Bắc một ngày cuối thụ Ba nhà cách mạng Trần Dân Tiên, Bác Hồ và T. Lan đang trên sươn đồị Xa xa thấp thoáng bóng dáng nhà sàn của một thôn làng người dân tộc Tàỵ Trời xế chiều, nắng đọng trên những tầng lá vàng. Lá nằm trên cây, lười biếng, không chịu rụng xuống.

Bỗng T. Lan phát hiện phía xa, có một nhóm người ăn mặc tươm tất, sang trọng đang đi tới gần ba ngườị

Trần Dân Tiên nói, như phát hiện ra điều ǵ:

- Thưa Bác, cháu ngửi thấy mùi nước hoa từ nhóm người này!

Bác Hồ cau mày:

- Vùng núi rừng khỉ ho, sao có người sang trọng như vậỵ Nhóm người này chắc là bọn cường hào ác bá đi ăn nhậu hưởng thụ đâỵ Bọn này chắc chắn dùng toàn tiền bóc lột, tham nhũng để hưởng thu.. Chúng nó xức nước hoa thơm thật. Tổ mẹ nó. Thật là quá khổ ải cho nhân dân Việt Nam.

Đám người từ từ đi tới gần, Bác Hồ vẫy tay cho T. Lan và Trần Dân Tiên cùng lánh vào lùm cây quan sát. Bác mắt chăm chăm vào đám người, họ ăn mặc sạch sẽ, áo mới, khoảng hơn mười người, nam nữ, có cả mấy cụ già chống gậy, trông người nào cũng có dáng điệu thênh thang của bọn bóc lột, địa chủ cường hào thôn bản.

Mặt Bác Hồ đen lại, Bác nghiến răng:

- Bọn bóc lột có nhiều tiền thật, vùng rừng khỉ ho này mà chúng nó ăn diện bảnh bao, c̣n có cả heo gà, rượu hảo hạng, vai mang túi xách. Thật là bọn bóc lột chết bầm!

Vừa chửi rủa, Bác Hồ mở túi áo, lôi ra một cây thiết bảng đưa cho T. Lan và lấy một cây mă tấu đưa cho Trần Dân Tiên, c̣n Bác th́ tự ḿnh sử dụng khẩu súng nhỏ gọn chuyên dùng để thanh toán ám sát hoặc bắn trộm. Bác lôi ra nguyên một thùng đạn mới toanh rạ Bác Hồ nói như ra lệnh:

- Vua Hùng đă có công dựng nước, Bác cháu ta phải có công giữ lấy nước, muốn giữ lấy nước th́ ta phải giết! Phải giết bọn địa chủ giàu có!

Rồi Bác đứng thẳng dậy gầm lên ra lệnh cho T. Lan và Trần Dân Tiên:

- Chúng ta phải gii i i i i ê ê ê ê t......!!

Tức th́ ba thứ vũ khí lớn nhỏ cùng nhắm vào đám người ăn mặc sạch sẽ, trông rất đĩ thơa kia để trút cơn giận lôi đ́nh. Gió và lửa nổi lên. Phong ba bỗng nhiên gầm lên rung chuyển cả rừng núi Việt Bắc. Cả đám người mấy chục mạng máu me tơi bời, xương thịt tóe tung, chân tay cháy đen, vung văị

Sau khi giết sạch đám người, Bác Hồ, Trần Dân Tiên và T. Lan thu gọn hành lư tiếp tục lên đường. Trần Dân Tiên trông thấy một con gà luộc c̣n y nguyên của đám người kia, sạch sẽ, liền lượm lên đưa cho Bác Hồ. Bác nói:

- Các cháu cứ ăn đi, Bác no rồi, hôm nay chúng ta làm được một việc tốt. Bác thưởng con gà này cho hai cháu, coi như phần thưởng lập công vậỵ T. Lan và Trần Dân Tiên bụng đói meo, vừa ăn vừa ca ngợi ḷng bao dung, thông minh sáng suốt và vĩ đại của Bác Hồ.

Tuy đói nhưng hai người tà lọt T. Lan và Trần Dân Tiên chỉ ăn hết nửa con gà, c̣n nửa kia gói để dành cho Bác. Mấy lần họ năn nỉ Bác ăn một miếng để tiếp tục sự nghiệp cách mạng nhưng Bác nhất định nhường lại cho các cháụ Hai người tà lọt lại khen Bác thật bao dung, thương người, v́ người khác mà nhịn ăn để tranh đấụ.

Trời sắp tối, ba người đi vào một thôn bản. Họ gơ cửa một gia đ́nh người Tày xin ngủ qua đêm.

Một cô gái trẻ, đẹp người Tày bước ra lễ phép:

- Thưa, ba vị là ai, có chuyện ǵ không ạ ?

- Ồ, chúng tôi lỡ đường qua đây, xin nghỉ đêm. T. Lan nhanh nhảụ

- Xin mời vàọ. Rồi cô gái nói tiếp:

- Nhà chúng tôi đông người nhưng họ c̣n ra ngoài một lát nữa mới về.

Chuyện là thế này, bố cháu và một số người trong thôn nghe tin Bác Hồ đi công cán qua đây liền rủ nhau, mang rượu thịt, bánh quà cho Bác, không hiểu sao tới giờ này chưa về.

Trần Dân Tiên hỏi nhanh:

- Người trong thôn bản ra đi đón Bác Hồ có bao nhiêu người?

- Dạ, mười hai người!

- Họ ăn mặc đẹp đẽ, thơm tho lắm phải không?

- Đúng rồi, có cả mấy cụ già nữa, sao các bác biết vậy?

- Ồ, à.... ồ...

Nghe Trần Dân Tiên ỡm ờ, Bác Hồ quay lại đỡ lời thay cho Trần Dân Tiên và h́nh như đă biết chuyên hung đă xảy ra:

- Ồ chúng tôi thấy họ đi qua thôi, không biết họ đi đâụ Mà tại sao họ phải đi đón?
Cô gái giọng như mừng rỡ:

- Cả làng này đều tin Bác Hồ là Thánh sống về làng nên kéo nhau đi đón. Họ đón được Bác Hồ về thôn làng chắc là mừng lắm. Ai cũng mong được thấy tận mắt Bác Hồ! Cháu thích lắm. Cháu mà trông thấy bậc vĩ nhân tuyệt đỉnh này th́ chết cháu cũng cam ḷng....

Ngồi một lát, cô gái dẫn ba người ra phía sau nghỉ, c̣n cô gái tự ḿnh mang thức ăn cho ba ngườị Chợt cô trông thấy T. Lan đang cầm nửa con gà. Cô gái bỗng ngửi thấy mùi gia vị quen thuộc...

- Ồ nửa con gà này có mùi thơm giống như gà cháu luộc mang cho Bác Hồ chiều nay!

Cả ba người, Trần Dân Tiên, T. Lan, Bác Hồ cùng lục cục trong miệng, mặt người nào cũng từ từ đen lại... mắt ba người long lên ṣng sọc như cố dằn một nội tâm ác quỷ khỏi hiện nguyên h́nh.

Như phát hiện ra điều ǵ không ổn, cô gái bất giác vùng chạy ra ngoài sân để suy tính việc đuổi ba người này đị Cô lẩm bẩm niệm thần chú:

- Lạy Thánh Bác Hồ về cứu khổ cứu nạn, lạy thánh Hồ Chí Minh về đây cứu thôn làng tiêu diệt bọn bất lương hung thần ác quỷ....Không có ǵ quư hơn...hơn ....hơn....độc độc...lâ.pppp, không có ǵ...không có ǵ....

Đang đứng niệm thần chú, bỗng nhiên người cô gái như quay cuồng trời đất nổi phong ba, sấm sét nổ đùng. Có tiếng ma quái gầm thét. Từ sau lưng, cô cảm thấy luồng gió cực lạnh tạt vào người, bỗng nhiên bầu trời sập xuống. Toàn thân một cây thiết bảng giáng vào đầu cô gáị Đầu cô tóe máu, miệng vẫn c̣n đọc thần chú "Không có ǵ quư hơn...."

Sau khi giết cô gái Tày, ba nhà cách mạng cao chạy xa baỵ Người trong thôn bản nghe tiếng động lạ, chạy lại nhà cô gái trưởng thôn. Họ tưởng người bố thân thương và nhóm nhân sĩ trong làng của cô gái đă đón Bác Hồ về làng cứu nhân độ thế.

Cho đến mấy ngày hôm sau, cả thôn bản Việt Bắc ai cũng biết chuyện ma quái về làng, ăn thịt hết mười mấy người trong thôn. Họ vẫn chờ đón Bác Hồ về đuổi hết bọn yêu tinh.

Người trưởng thôn đưa ra đề nghị dựng đền thờ Bác Hồ để mong đón Bác về cứu khổ cứu nạn.

Trần Dân Tiên